Đường Dật Phong chạy mấy bước lên trước, mở cửa ghế phụ. Không phải để lấy lòng ai, chỉ là trước khi ra ngoài cô không ngờ chiếc SUV cũ kỹ này lại phải chở thêm một người, mà trên ghế phụ hiện tại chất đầy đủ thứ linh tinh, cô cần dọn trống chỗ ngồi trước đã.
Chiếc xe này theo cô ngược xuôi đã hơn một năm, cũng xem như nửa cái nhà. Lúc mới mua về, chủ cũ giữ gìn rất tốt, ghế ngồi và nội thất hầu như không thấy dấu vết sử dụng. Đến tay Đường Dật Phong, cô lại càng nâng niu, dù sao đây cũng là món tài sản lớn đầu tiên mang tên mình. Con nuôi thì cũng là con, cô quý lắm, bình thường luôn giữ cho trong xe sạch sẽ thơm tho.
Sạch thì có sạch, chỉ là hơi bừa.
Nào là dây sạc, kem dưỡng tay, túi xách nhỏ... những món hay dùng tiện tay, Đường Dật Phong đều để chúng nằm tự do trên ghế phụ, đúng kiểu nuôi thả theo phong cách Mỹ.
Cô gom đống đồ lặt vặt nhét hết vào balo, cùng với túi hồ sơ vừa mang theo quẳng ra ghế sau, rồi quay người giơ tay về phía Thư Vọng: "Công chúa mời lên xe."
Cười đến mức chẳng còn chút liêm sỉ nào.
Thư Vọng cạn lời: "Toàn nói linh tinh gì đâu không."
***
Lên xe thắt dây an toàn xong, Thư Vọng quay sang nhìn Đường Dật Phong. Em ấy đã thay quần áo khác, tóc trông cũng vừa gội, chỉ là quầng thâm dưới mắt đậm đến mức khó che. Miệng thì vẫn pha trò, nhưng sắc mặt nhìn qua là biết đã nhiều ngày không nghỉ ngơi tử tế.
Cô không nhịn được mà hỏi: "Dạo này em không ngủ đủ à? Quầng thâm nặng thế."
"Gần đây em chạy bản thảo, hơi mệt."
"Tối qua em có ngủ không?"
Đường Dật Phong lục lọi trong túi: "Chợp mắt một lát trên sofa."
Đêm qua cô sửa xong bản thảo thì trời đã gần sáng, Thư Vọng ngủ rất say ở bên cạnh. Cô không muốn lặng lẽ bỏ đi, cũng không muốn giả như không có gì mà lại nằm chung giường, nên chọn cách trung dung, ra sofa nằm mấy tiếng.
Chuông báo thức trên điện thoại cô vừa reo không lâu thì điện thoại của Thư Vọng cũng vang lên. Đường Dật Phong tiện tay tắt giúp, Thư Vọng vẫn ngủ ngon lành, hoàn toàn không bị đánh thức.
Cô bất lực nhìn Thư Vọng một lúc, để lại tin nhắn rồi tự lái xe về nhà rửa mặt thay đồ, lấy giấy tờ cần cho việc ký hợp đồng hôm nay, tiện đường mua bữa sáng mang về. À, còn mua thêm đôi dép.
"Sao không lên giường ngủ?" Thư Vọng lại hỏi, giọng nhàn nhạt.
Đường Dật Phong không tìm thấy thứ cần tìm trong túi, lại với tay sang ví ở ghế sau. Lúc xoay người, cô liếc thấy gương mặt nghiêng của Thư Vọng, nét mặt không lộ cảm xúc gì, kín kẽ như nước phẳng không gợn. Tim cô bỗng khẽ khựng lại.
Thật ra đến lúc này, cô cũng không nói rõ được rốt cuộc mình và Thư Vọng đang ở trong trạng thái gì, dường như đã nói hết, mà lại như vẫn chưa nói gì. Không tiến không lùi, bầu không khí cứ mang theo một cảm giác vi diệu là lạ.
Vì thế cô chỉ đành gạt nhẹ sức nặng của câu nói ấy đi, để giọng mình lẫn hơn nửa trong kẽ môi: "Em mặc đồ ở ngoài vào, sợ làm bẩn..."
Giọng cô mơ hồ, dính dấp như tự lẩm bẩm trong miệng. Thư Vọng nghe cũng chẳng thấy êm tai, lại càng không thể làm ngơ trước dáng vẻ lục lọi đông tìm tây kiếm của cô, hệt như một con chuột nhỏ.
"Em tìm gì thế?"
Đường Dật Phong cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu lên: "Chứng minh thư."
Thư Vọng liếc sang đống đồ bày la liệt thành một hàng, hiếm hoi lắm thái dương lại giật nhẹ một cái. Vẫn là cái tật muôn thuở, lúc nào cũng bày bừa lộn xộn thế này, tìm được đồ mới là lạ.
Đường Dật Phong bỗng dưng bị liếc cho một cái, mặt mũi đầy vô tội, lại đưa tay s* s**ng túi áo thêm lần nữa: "Em nhớ hôm kia còn dùng mà, chắc không ở túi thì cũng trong balo thôi."
Cô lật tung cả đống đồ vẫn chẳng thấy đâu. Thư Vọng đút tay vào túi áo, không có ý định giúp tìm, chỉ có chỉ huy bằng miệng: "Có khi nào để trong xe không?"
Cũng không phải không có khả năng. Đường Dật Phong lại lục tiếp hộp để đồ giữa hai ghế, người xoay qua xoay lại như con quay. Nếu không ở trên xe, vậy thì chỉ còn có thể là ở nhà. Nghĩ tới việc có khi phải quay đầu lại lần nữa, cô bắt đầu thấy bứt rứt.
Cảnh tượng này, Thư Vọng quen thuộc vô cùng.
Trước đây đã không biết bao nhiêu lần nhắc em ấy phải cất đồ cho gọn gàng. Đường Dật Phong lần nào cũng miệng đáp "rồi rồi rồi", nhưng hành động thì chẳng khá hơn chút nào. Hôm nay bàn học vừa dọn xong, ngày mai đã lại thành một mớ hỗn độn. Ban đầu Thư Vọng còn giúp Đường Dật Phong thu dọn, giúp em tìm đồ, về sau thấy em chứng nào tật nấy, cô cũng học được cách mắt không thấy thì lòng không phiền.
Dù sao thì... nhìn em ấy cuống lên cũng khá thú vị.
Mỗi khi không tìm được đồ, Đường Dật Phong sẽ giống hệt như bây giờ: mày cau thành một nếp nhỏ, môi mím chặt, mang theo chút ấm ức. Không nổi giận, cũng chẳng cầu xin ai giúp, chỉ lặng lẽ tự mình tức tối.
Những lúc như vậy Thư Vọng thường đứng ở cửa, cầm cốc nước trong tay, ung dung ngắm em ấy vừa gấp vừa giận. Nếu thật sự tức quá, Đường Dật Phong lại sẽ chạy tới làm nũng, rồi bám riết lấy cô.
Nhớ lại những chuyện cũ, dáng vẻ hiện tại của Đường Dật Phong lại khiến Thư Vọng thoáng thấy dễ chịu. Đã lớn hơn thêm một tuổi rồi, mà xem ra vẫn chẳng tiến bộ là bao. Nghĩ vậy, cô hiếm hoi động lòng tốt một lần: "Chỗ này em tìm chưa?"
Cô dùng ngón tay gõ gõ vào ngăn để đồ phía ghế phụ. Đường Dật Phong gấp đến mức sắp đổ mồ hôi, liếc nhanh một cái rồi đáp ngay: "Chưa, chị xem giúp em đi."
Cô vừa nói xong, Thư Vọng đã đưa tay kéo chốt. Trong đầu Đường Dật Phong chợt đánh "ting" một tiếng, bỗng nhớ ra điều gì đó, cuống quýt định ngăn lại: "Ê, chị đừng...."
...mở.
Lời còn chưa dứt, thì đã muộn.
Thư Vọng kéo chốt mở ra, lập tức có mấy chiếc phong bì rơi xuống. Rõ ràng là trong ngăn bị nhét quá nhiều thứ, giống hệt chai nước có ga bị lắc mạnh, vừa mở nắp là trào ra ngoài.
Cảnh này khiến thái dương Thư Vọng lại giật nhẹ một cái. Cô thừa nhận mình có chút ám ảnh sạch sẽ, nhưng cái sự bừa bộn này thì đến người bình thường nhìn vào cũng phải đau đầu.
Đường Dật Phong ở bên cạnh lập tức đóng sập ngăn lại, luống cuống cúi xuống nhặt những phong bì rơi trên sàn. Thư Vọng không đưa tay giúp, nhưng vẫn để ý thấy dáng vẻ của Đường Dật Phong không hẳn là lo đồ bị rơi, mà giống như sợ bị mình nhìn thấy hơn.
Rốt cuộc là thứ gì mà không cho xem?
Sự tò mò bị khơi lên, kéo theo cả một chút bất mãn.
Những phong bì ấy không phải loại giấy kraft dùng cho công việc, cũng chẳng giống phong bì thư tín màu trắng thông thường. Chúng nhỏ hơn, màu sắc cũng tươi tắn hơn, trông giống loại bán trong cửa hàng văn phòng phẩm thời còn đi học.
Thư Vọng nhìn động tác của cô, hỏi thẳng: "Đây là cái gì? Thư tình à?"
Đường Dật Phong lúc này đã vừa gấp vừa hoảng: "Chị đừng nói bừa."
"Chị không được xem sao?"
"Ừm..." Đường Dật Phong ấp úng, không khẳng định cũng chẳng phủ nhận, tay vẫn nắm chặt mấy chiếc phong bì.
Thư Vọng tự biết mình không còn là cô gái mười mấy hai mươi tuổi, sẽ đòi hỏi người yêu phải không có bí mật, phải hoàn toàn trong suốt với nhau. Trong một mối quan hệ, mỗi người đều có quyền giữ lại cho mình một khoảng riêng tư, cũng có thể có những chuyện đối phương không biết.
Lý trí là vậy, nhưng về mặt cảm xúc cá nhân cô lại không hề thấy vui. Trái lại, còn sinh ra một chút bứt rứt và hụt hẫng.
Trong xe bỗng chốc yên lặng. Hai người đều không động đậy, cũng không nói gì. Mấy tờ giấy mỏng manh nằm giữa họ, như thể bốn trăm mấy chục ngày kia bỗng được hiện hình.
Không khí trầm mặc đông cứng trong vài nhịp thở. Thư Vọng khẽ thở dài một tiếng: "Em có rất nhiều chuyện mà chị không biết."
Giọng nói nhẹ tênh, lơ lửng trong khoang xe se lạnh, khô ráo, thăm thẳm như mấy hạt bụi lơ đãng trong không trung. Đường Dật Phong bỗng nhiên thấy buồn.
Nỗi buồn nhói như kim châm, hòa lẫn với chút xấu hổ cùng xoay tròn trong lồng ngực. Đường Dật Phong khép mắt lại, rồi nhét hết đám phong bì trong tay vào lòng Thư Vọng.
"Chị muốn xem thì xem đi."
Thôi vậy, liều luôn, vò đã mẻ thì không sợ sứt.
Hành động của Đường Dật Phong đến quá đột ngột, cảm xúc vừa dâng lên trong Thư Vọng bị ép bấm nút tạm dừng. Ánh mắt theo phản xạ rơi xuống mấy chiếc phong bì trong tay.
Có cái trông còn rất mới, có cái góc cạnh đã nhăn nhúm. Mặt trước không hề có chữ, chỉ ở góc phải phía sau ghi một ngày tháng.
2023.12.16... 2023.05.09... 2023.08.27...
Không nhìn ra được nội dung gì. Thư Vọng ngẩng đầu liếc Đường Dật Phong một cái. Vừa rồi cô gần như là ném đống này ra ngoài, mang dáng vẻ quẳng đi một củ khoai nóng, quẳng xong thì ngồi im tại chỗ, đến cả chuyện tìm chứng minh thư cũng quên béng.
Thư Vọng chọn một chiếc phong bì in hoa hồng nhạt, mở ra ...
"Thư Vọng, không biết bây giờ chị đang làm gì..."
Cả một mặt giấy kín chữ, mới đọc được câu mở đầu thì tay đã bị Đường Dật Phong đè xuống. Bức tượng đá cuối cùng cũng không ngồi yên nổi nữa, trên mặt lộ ra vẻ khó nói thành lời, vành tai đỏ bừng lên.
"Chị..." Đường Dật Phong chớp mắt hơi nhanh. Thật ra cô không muốn cho xem, nhưng lại sợ không cho xem thì đối phương sẽ không vui; mà để đối phương xem thì bản thân lại thấy xấu hổ đến không chịu nổi.
Trong đầu Đường Dật Phong, mấy cái tiểu nhân đánh nhau loạn xạ, cuối cùng mới ra được kết luận: "Chị đừng xem bây giờ."
Tay Thư Vọng vẫn bị tay Đường Dật Phong đè lên. Nhiệt độ cơ thể em ấy lúc nào cũng cao hơn một chút, lòng bàn tay phủ lên cô mang lại cảm giác ấm nóng, "Viết cho chị à?"
"Ờ... không phải."
Thư Vọng đầy khó hiểu: "Nhưng mở đầu chị thấy tên mình rồi mà."
Mức độ xấu hổ này chẳng khác gì viết nhật ký bị phụ huynh lén đọc. Nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng lên, Đường Dật Phong bắt đầu nói bừa: "Em... tự viết chơi thôi..."
Thư Vọng bắt đúng một chữ: "Chơi?"
"Không phải, ý em là... nói chung là, chị muốn xem thì đừng xem bây giờ."
Thái độ của Đường Dật Phong vô cùng kiên quyết, xem thì được, nhưng tuyệt đối không thể xem ngay trước mặt cô. Cô chịu không nổi chuyện đó, sợ là có chui xuống gầm xe cũng không đủ che mặt.
Thư Vọng đại khái đã đoán ra là thứ gì. Cảm xúc vốn đang bị đè nén bỗng nới lỏng ra, cô gật đầu coi như đồng ý. Đường Dật Phong nhận được câu trả lời chắc chắn thì mới buông tay, cả người rút về ghế lái, dựa sát vào cửa xe.
Thư Vọng mở lại ngăn chứa đồ ghế phụ. Lần này cô không còn cau mày vì đống đồ bừa bộn như nồi cháo nữa. Bên trong còn nhiều phong bì hơn, cô gom hết ra, cái nào bị úp thì lật lại, xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Không đếm kỹ, chỉ thấy cầm trên tay nặng trĩu một xấp, ước chừng cũng phải mấy chục phong.
Cuối cùng, cô lấy chiếc chứng minh thư bị đè ở tận dưới cùng đưa cho Đường Dật Phong, đóng ngăn chứa đồ lại, rồi cho xấp phong bì đã xếp gọn gàng ấy vào balo của mình, kéo khóa, thu về làm của riêng.
"Đi thôi."
