“… Đại khái là như vậy, lát nữa chị An đến, cô có thể hỏi chị ấy.” Tiền bối kiệm lời khi giao việc luôn nhanh gọn, tạo áp lực lớn cho thực tập sinh mới đến. May là hỏi thêm hắn cũng không giận, Tiểu Khâu liên tục đồng ý, ngước mắt nhìn trộm một cái.
À, hôm nay anh Văn vẫn rất đẹp trai.
Đây có lẽ là cách duy nhất để cô chống lại áp lực công việc quá tải ở Sáng Giới.
Nhưng cái nhìn này khiến cô khựng lại, ánh mắt cố định trên trang sức hình lông vũ nhỏ xíu trên tai Văn Vu Dã. Bông tai tinh xảo lắc lư, phía dưới có ánh vàng lấp lánh, thực sự không giống thứ hắn sẽ chủ động mua.
Chuyện bên lề của tiền bối còn thú vị hơn công việc. Tiểu Khâu cố gắng tập trung tinh thần vào đoạn mã hóa trên màn hình, cuối cùng trong lúc chờ biên dịch viên, vẫn không nhịn được nghiêng người hỏi: “Anh Văn, bông tai của anh đẹp quá, có link không ạ?”
Văn Vu Dã cười: “Xin lỗi, người nhà tặng, là quà lưu niệm lúc đi du lịch.”
“À, ra vậy.” Tiểu Khâu nhìn nụ cười hiếm hoi của hắn, gật đầu với vẻ mặt nghiền ngẫm.
Người nhà? Đúng là một lý do thoái thác.
Văn Vu Dã không biết là vô tình hay cố ý xoa bông tai, thầm thở dài. Hắn và người nhà không gặp nhau một tháng rồi.
Lúc chưa quen biết, tám năm có vẻ không quá dài. Nhưng đến hiện tại, một tháng đã đủ để hắn thở dài rất nhiều lần. Con người quả nhiên được voi đòi tiên.
Biện Xá Xuân vừa nhận bản thảo kiếm tiền, vừa mua vé tàu chạy khắp nơi. Đêm đầu tiên an cư ở một nơi mới, anh sẽ gọi video cho Văn Vu Dã.
Bây giờ anh đang ở Thành Đô. Nhà trọ do Lộ Chi Bình giới thiệu. Biện Xá Xuân ở đầu bên kia luôn quấn chiếc chăn lông dày sụ, nhìn người có thể mặc áo cộc tay trong nhà như Văn Vu Dã bằng ánh mắt ghen tị. Độ ấm, cảm hứng và sức khỏe luôn là thứ anh thiếu. Vì thế, Văn Vu Dã gửi cho anh táo đỏ, sách cũ và thuốc dán, sắp tới công ty tổ chức họp thường niên, hắn còn cố ý hỏi chiếc túi sưởi kia còn dùng được không.
“Hay anh hỏi xem cơ sở sản xuất ở đâu vậy?” Biện Xá Xuân nói đùa. Lò sưởi chiếu vào mặt anh hồng hào, đôi mắt phản chiếu ánh sáng vàng cam.
Cả hai đều quen đặt điện thoại trên giá đỡ cạnh máy tính. Phần lớn thời gian, họ không nhìn thẳng vào nhau qua màn hình. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên đồng thời ở cả hai bên. Đôi khi họ trò chuyện, đôi khi họ im lặng làm việc riêng, đôi khi thấy lười biếng, một người chống cằm ngắm khuôn mặt chuyên chú trong màn hình, cho đến khi đối phương nhìn lại.
Thỉnh thoảng Văn Vu Dã cũng phàn nàn về công việc, cũng bực bội vì việc debug kéo dài. Và cách hắn giải tỏa sự bực bội đó là mở minigame ngớ ngẩn trên WeChat… Biện Xá Xuân cảm thấy buồn cười. Trò Candy Crush của Văn Vu Dã đã vượt qua hơn sáu trăm màn, cho thấy hắn từng gặp không ít chông gai trong công việc.
Đương nhiên, hầu hết các cuộc trò chuyện của họ đều do Biện Xá Xuân giữ vai trò chủ đạo. Anh kể rằng anh gặp một tay chơi bass say xỉn ở con phố kinh doanh bar. Sau khi nói chuyện kiểu ông nói gà bà nói vịt một lúc, tay bass nhất quyết đòi solo cho anh nghe một đoạn. Anh phối hợp khen ngợi mấy câu, tay bass ngây người, rồi ngạc nhiên hỏi “Cậu nghe được thật sao?”, anh còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy tràng cười lớn của mọi người, quay đầu thì thấy đó là đồng đội của tay bass.
Nhờ chuyện này mà anh quen biết họ. Sau đó theo họ tập luyện nửa tháng, làm nhiếp ảnh gia, quản lý truyền thông, tài xế và trợ lý không giúp được gì chỉ gây thêm rắc rối. Có lần giọng ca chính bị viêm họng vì ăn cay, anh còn cứu vãn tình thế lúc lâm nguy một lần.
Chính anh cũng thấy kỳ diệu. Mặc dù ngày anh đảm nhận hát chính, quán bar vẫn vắng hoe như thường.
“Haiz, coi như bù đắp cho tiếc nuối ở Quốc lộ 9!” Anh cười nói.
Những chuyện tương tự rất nhiều. Khi kể mấy chuyện này, Biện Xá Xuân thấy mình như chú ếch du lịch, tự dưng mất tích, rồi định kỳ gửi bưu thiếp về cho Văn Vu Dã.
Lần gọi video tiếp theo là gần đến Tết. Biện Xá Xuân đến Hàng Châu, nơi Tưởng Diễm Huy đang miệt mài đứng lớp.
Tưởng Diễm Huy và anh là bạn thân lớn lên cùng nhau, ngày thường chẳng ưa nhau chỗ nào. Điểm ăn ý lớn nhất là đều bất hòa với gia đình. Tưởng Diễm Huy tuyệt giao hoàn toàn, thậm chí đôi khi còn phải trốn tránh sự tìm kiếm của ba mẹ như trốn truy sát. Trong khi Biện Xá Xuân vẫn giữ lại cơ hội giao tiếp, chỉ là bao năm qua, anh dần nhận ra tránh giao tiếp là tránh tranh cãi. Cãi nhau gần nửa đời người, họ đều mệt mỏi, làm vậy coi như yên ổn.
Bữa cơm tất niên chẳng khác nào đoạn đầu đài. Biện Xá Xuân nói sau khi trưởng thành, anh và Tưởng Diễm Huy hình thành thói quen lần lượt chúc Tết đối phương rồi ai về nhà nấy, không cần lì xì, xem như đặc quyền hiếm hoi của người lớn.
Lúc anh nói câu này, Văn Vu Dã đang kiểm tiền mừng tuổi chuẩn bị cho các em các cháu. Nghe xong, hắn không ngẩng đầu lên, tự nhiên hỏi: “Vậy em có muốn về nhà anh đón Tết không?”
Biện Xá Xuân khựng lại, nhất thời không biết trả lời thế nào. Văn Vu Dã nhét xong mấy bao lì xì, bình tĩnh liếc màn hình: “Nếu chưa chuẩn bị kịp, có thể nói là bạn bè, nhưng chắc hẳn họ vẫn nhận ra. Nếu không muốn đến cũng được, anh đi gặp em.”
“Không phải không muốn đến.” Biện Xá Xuân xua tay, nhếch mép cười, “Em chỉ là sốc văn hóa một chút.”
Văn Vu Dã hiểu ý mỉm cười: “Nhà anh ăn Tết khá yên tĩnh, bốn người ăn cơm cùng nhau thôi. Em đến chỉ là thêm một đôi đũa. Sau đó cử đại diện về quê chúc Tết, năm nay đến lượt chị anh, nên em cũng không cần bận tâm.”
Hắn nói như thể đến ăn ké một bữa cơm mà thôi. Biện Xá Xuân ngẫm nghĩ, nghe cũng nhẹ nhàng đấy nhỉ, thế là anh đồng ý. Sau khi cúp máy, anh mới chợt nhận ra cảm giác như bị lừa.
Nghĩa là phải gặp phụ huynh rồi sao?
Bên kia, thực ra Văn Vu Dã không hề thản nhiên như cách hắn thể hiện. Nếu không thì lúc chờ Biện Xá Xuân trả lời, hắn đã không mải mê nhét lì xì mà không nhìn thẳng vào anh. Cúp điện thoại, hắn thở phào nhẹ nhõm, nhắn tin vào nhóm gia đình được ghim trên đầu.
“Năm nay con dẫn một người bạn về.”
Phù Tái Vọng với ảnh đại diện chim ưng trả lời đầu tiên: “Bạn?”
Ngay sau đó là sticker một con chim nghiêng đầu kèm chữ “Thật không”.
Văn Vu Dã không ngạc nhiên khi bắt gặp sự nghi ngờ này. Bản thân hắn không có nhiều bạn bè thân thiết. Nếu là Thời Trác, hắn không cần phải cố ý nói như vậy. Ngoài Thời Trác, họ biết mấy người bạn khác của anh, nhưng cũng chưa thân thiết đến mức dẫn về nhà ăn Tết.
Nhìn hai tin nhắn này của Phù Tái Vọng, cảm xúc của Văn Vu Dã không có gì thay đổi, chỉ ngầm đánh giá, chị ấy thật sự thích giả làm chim. Bao nhiêu năm nay, “Vua chim vạn tuế vạn tuế vạn tuế” vẫn là tên nhóm gia đình, trong một loạt các nhóm “Gia đình tương thân tương ái”, nó như mở ra một con đường riêng cho loài chim.
Phù Hạc Thanh trả lời sâu xa: “Con nói là bạn thì là bạn vậy.”
Văn Thành Minh cảnh giác hỏi: “Nam hay nữ?”
Thấy câu hỏi này, Văn Vu Dã nảy sinh cảm giác “cuối cùng cũng có người nắm được trọng điểm”. Tuy nhiên, ngoài hắn ra không ai quan tâm. Phù Hạc Thanh bỏ qua luôn câu hỏi đó, chỉ đánh giá: “Sao anh đổi ảnh đại diện vậy, Khổng Tước như cũ đẹp hơn.”
Thế là Văn Thành Minh im lặng. Vài phút sau cập nhật lại, ông nghe theo lời khuyên mà đổi lại ảnh đại diện cũ.
Thôi, xem ra chuyện con trai có phải đồng tính hay không không quan trọng bằng việc vợ nói ảnh đại diện của mình không đẹp.
Một tuần sau, bữa cơm đầu tiên của Biện Xá Xuân khi đến Tương Tây là hai người ăn cùng Thời Trác. Thời Trác là người được mời. Tuy nhiên, Thời Trác luôn do dự không biết có nên đến làm bóng đèn hay không, cuối cùng vẫn đến, vì cuối năm Văn Vu Dã được khen thưởng, bữa này hắn bao.
“Đường cái chỗ mọi người quanh co thật đấy.” Biện Xá Xuân vừa đến nơi đã phàn nàn.
“Lỗi do mình thì đừng đổ tại đường không bằng phẳng.” Thời Trác dùng đầu đũa chỉ vào anh cách khoảng không, “Với trình độ bằng lái gà mờ của cậu, không lái nổi là bình thường.”
“Này, cái gì mà bằng lái gà mờ.” Biện Xá Xuân bất mãn, “Đừng phát ngôn làm tổn hại tình hữu nghị Trung – Ý được không? Với lại tôi gia hạn thì vẫn thi qua ba vòng mà.”
Chuyện này Văn Vu Dã chưa nghe anh nhắc đến, ngạc nhiên hỏi: “Em thi bằng lái ở Ý?”
“Đúng vậy.” Biện Xá Xuân bị cay đến mức phải ăn kèm một miếng cơm, uống một ngụm nước, sắp no nhờ nước rồi. Anh vừa cởi áo khoác vừa bổ sung, “Vì giao thông công cộng quá kinh khủng. Lên xe thì nhận ra lên nhầm xe, lên đúng xe thì lại xuống nhầm trạm… Không dám nhớ lại nữa. Ăn đủ mệt mỏi, thà bỏ tiền thuê xe tự lái, xong lại phát hiện thuê xe sẽ gặp kiểu mệt mỏi mới.”
“Mỗi lần nghe hai người kể về cuộc sống du học, tôi đều có cảm giác toàn gặp xui xẻo.” Thời Trác cười, “Hồi đó tôi gửi cho Văn Vu Dã là anh ấy lại mắng tôi.”
Mặc dù món ăn chỉ hơi cay, Biện Xá Xuân vẫn đỏ mặt thấy rõ, xắn tay áo, hít hà, truy hỏi: “Mắng thế nào?”
Thời Trác hắng giọng, mặt nghiêm lại, hình như còn cố tình chỉnh giọng, bắt chước giọng trầm của Văn Vu Dã: “Thời Trác, cậu rảnh quá phải không?”
Văn Vu Dã dở khóc dở cười ngăn lại: “Tôi đâu có như vậy?”
“Đúng là chỉ lúc đầu anh mới như vậy, còn gửi tin nhắn thoại cho em nữa.” Thời Trác không tiếc lời vạch trần, “Về sau chỉ một chữ “cút”, cuối cùng là chặn luôn.”
“Món Bắc Âu khó ăn đến thế à?”
Biện Xá Xuân gật đầu: “Đúng.”
Nghĩ lại, hồi trước anh ăn mấy bữa ngon ở bên đó, chắc là những hạt ngọc quý mà Văn Vu Dã chắt lọc được sau vài năm gian khổ như Thần Nông nếm trăm cỏ nhỉ. Nghĩ đến đây, anh buồn cười, vừa cười lại sặc ớt.
Văn Vu Dã gắp mấy miếng ớt xanh còn lại trong bát anh, bình thản nuốt.
Chứng kiến cảnh này, ý định trêu chọc người ngoại tỉnh của Thời Trác tiêu tan hết, chỉ chết lặng: “Này, em hỏi một câu nhé. Nếu ai người cãi nhau, em được xử cho ai?”
“Nhanh vậy đã tự nhận thân phận con trai rồi à.” Biện Xá Xuân nhướng mày, “Hiếu thảo thật đấy.”
“Cút, tôi hỏi Văn Vu Dã thôi.” Thời Trác giơ ngón giữa với anh, “Cậu không biết tôi sống sao khi không có người cha nuôi này đâu.”
Văn Vu Dã cười: “Sao tôi lại thành cha nuôi của cậu?”
“Bao nhiêu năm bài tập về nhà, bài phạt chép, báo cáo thí nghiệm, đề cương ôn tập…” Thời Trác ôm ngực một cách khoa trương, “Suốt đời không quên.”
Biện Xá Xuân cảm thấy miệng mình mát hơn, lại hùng hổ ăn, cân nhắc hỏi: “Hình như còn có DVD “Hoàng tử Tennis”?”
“Ê, sao cậu biết!” Thời Trác ngạc nhiên, “Đó là khởi nguồn tình bạn của chúng tôi đó.”
Biện Xá Xuân mải ăn không rảnh trả lời Thời Trác, tự Thời Trác hồi tưởng chuyện cũ: “Nhà tôi mở quán nướng dưới tầng nhà anh ấy. Ban đầu tôi quyết tâm lên cấp Thanh Huấn trong Vương X Vinh Quang, nhưng vì muốn tiếp tục làm anh em với anh ấy nên cắn răng thi lên cấp hai, rồi lại cắn răng thi vào trường chuyên trọng điểm. Bất ngờ phát hiện hình như cũng giỏi giỏi, thế là quyết tâm không vì anh em mà vì chính mình dùi mài kinh sử một phen. Kết quả giấy báo trúng tuyển được gửi về, tôi liếc qua, sao lại thi đậu cùng trường nữa! Nói thật, lúc đó tôi cảm thấy hơi phiền.”
Biện Xá Xuân nghe là biết chuyện đùa, cười tủm tỉm: “Cậu có chí đấy.”
“Đúng vậy, tôi có chí như vậy mà vẫn phải sống dưới cái bóng hào quang của anh ấy!” Thời Trác giả vờ phẫn nộ, rồi cười tươi, “He he, mát mẻ lắm.”
Văn Vu Dã cũng cười: “Nội tâm cậu phong phú thế à?”
“Chưa nói xong.” Thời Trác giơ một tay, giọng điệu trở nên sâu lắng, “Lên đại học, em nghĩ không thể cứ dựa dẫm vào người quen, nên quyết định mở rộng vòng giao thiệp!”
“Rồi tôi quen cậu.” Thời Trác hướng ánh mắt về phía Biện Xá Xuân.
“Ừ.” Biện Xá Xuân ngơ ngác gật đầu.
“Kết quả mười năm sau nhìn lại.” Thời Trác vỗ đùi cái bộp, khuôn mặt tràn đầy sự khó hiểu trước vận mệnh kỳ diệu của đời người, “Anh em ơi, sao cậu lại ở bên anh em của tôi vậy!”
Biện Xá Xuân vừa cười vừa nói: “Cậu coi như một nửa ông tơ đó.”
Khi ăn cơm, đặc biệt là khi ăn cay thì tốt nhất đừng nói chuyện. Biện Xá Xuân vừa dứt lời, răng nanh cắn mạnh vào môi, đau đến mức anh kêu lên một tiếng, tay chân luống cuống giật cốc nước của Văn Vu Dã.
Văn Vu Dã thở dài: “Không phải còn mấy món không cay à, có nhất thiết phải thử thách món cá nướng đó không?”
Vẻ mặt Biện Xá Xuân đau khổ, nhưng vẫn kiên trì: “Quá thơm…”
Thời Trác nhìn hai người, lặng lẽ gắp một miếng cá nướng, buồn bã nghĩ thầm, vẫn chưa ai trả lời nếu hai người cãi nhau thì mình được xử cho ai.
