Mười Hai Ngày Trên Bán Đảo Scandinavia

Chương 41: Ngoại truyện 1: Biện Xá Xuân du ngoạn xứ thần tiên (1)



Biện Xá Xuân bị đánh thức bởi tiếng chuông chói tai. Anh vươn tay tìm điện thoại ở đầu giường, nhưng không thấy. Ngay sau đó, anh nghe thấy tiếng người đi qua đi lại và tiếng nước xả ào ào từ bồn rửa mặt.

Ai vậy? Anh vừa buồn ngủ vừa khó hiểu. Văn Vu Dã? Anh ấy sẽ không tự tiện vào phòng mình. Tưởng Diễm Huy và Lộ Chi Bình thì càng không cần phải nói. Lẽ nào bị trộm? Tên trộm nào tận tâm đến mức liều mình vượt qua trận bão tuyết này…

Anh cảm thấy lâu lắm rồi mình không buồn ngủ đến mức này. Đó là một cảm giác nặng nề, như thể muốn kéo người ta chìm xuống. Sự tò mò và cảnh giác nhanh chóng bị đánh tan bởi cơn buồn ngủ. Anh bực bội, kéo chăn trùm kín đầu theo bản năng, rồi thiếp đi.

“Sáu giờ hai mươi sáu phút rồi đấy, nhanh lên!”

“Ôi giời, vội cái gì, chẳng phải ngày nào cũng đi học muộn à?”

Vài giọng nam hối hả trong trẻo xen lẫn giọng hơi khàn truyền đến từ phía dưới.

Biện Xá Xuân cảm thấy giọng nói này vừa quen vừa lạ. Anh vùng vẫy khỏi giấc mộng, mơ màng mở đôi mắt ngái ngủ, đập vào mắt là một mảnh vải màu xanh nước biển.

Anh mất một lúc mới nhận ra đó là màn giường của mình – chiếc anh dùng hồi cấp ba.

Cảm nhận trực quan nhất trên cơ thể là đầu nhẹ bẫng. Anh vô thức sờ gáy, mái tóc dài trước kia rủ xuống ngang eo hiện giờ chỉ vừa nhú vài ngọn ở gáy, sờ vào ram ráp.

Cơn buồn ngủ tan biến ngay lập tức, kế tiếp là cảm giác choáng váng vì sốc. Anh giật màn giường ra. Bạn cùng phòng bên dưới vừa đi vừa đánh răng, nghe tiếng động thì ngẩng đầu, mớ tóc rối bời trên đỉnh đầu rung rinh theo: “Sao thế A Xuân, gặp ác mộng à?”

Một người bạn khác đang đứng một chân mặc quần đồng phục cũng ngước lên nhìn: “Ê, sao nhìn tôi như thấy ma thế.”

Biện Xá Xuân nghe họ lầm bầm, hai mắt tối sầm, chỉ muốn ngất đi lần nữa.

Nói thật, khi nhìn thấy khuôn mặt họ lần nữa, có một khoảnh khắc anh hoài niệm đến ngẩn ngơ, nhưng dù thế nào, trở về thời ngồi trên ghế nhà trường vẫn là lời nguyền ác độc nhất đối với học sinh Trung Quốc.

Đúng là anh từng tưởng tượng mình gặp phải một số sự kiện siêu nhiên, nhưng không phải loại này… Anh khóc không ra nước mắt, mặc vội bộ đồng phục chất đống ở cuối giường rồi lê lết xuống giường.

Trên đường bị bạn cùng phòng kéo chạy đến sân điền kinh, anh nghi ngờ về cuộc đời. Quá chân thật! Ánh ban mai lờ mờ nơi chân trời, giảng đường sáng đèn trước mặt, cây đa cành lá sum suê cùng với sự đau khổ sắp chết vì chạy này, tất cả đều rất chân thật.

Rõ ràng trước khi nhắm mắt, anh còn đang tận hưởng cuộc sống ở Bắc Âu, mới có người yêu, mọi thứ đẹp đẽ như không có thật… Không thể nào là giả hết được, đúng không? Không thể nào!

Biết thế đã ghi lại số xổ số.

Anh lê cơ thể trẻ trung mệt rã rời và mớ suy nghĩ lộn xộn hoàn thành vòng sân với đám thanh niên thực thụ, sau đó đến căng-tin lấy cơm. Đồ ăn trong căng-tin trường khá ngon, mùi vị thân thuộc xoa dịu sự tuyệt vọng từ hiện tại trở về quá khứ của Biện Xá Xuân. Anh vừa ăn món bánh cuốn, vừa dựa vào ký ức còn sót lại, thò tay vào túi áo khoác, quả nhiên sờ thấy một góc vuông.

Anh lấy ra, nhìn chiếc iPhone 5 mới tinh không một vết xước và tai nghe có dây quấn xung quanh nó. Động tác nhai tạm dừng.

Biện Xá Xuân mang tâm trạng phức tạp nhấn nút khởi động. Thời gian hiện ra trước mắt: Ngày 17 tháng 5 năm 2013, anh đang học lớp mười một, gia đình vừa tổ chức sinh nhật âm lịch cho anh, món quà là chiếc điện thoại Apple đời mới nhất này, mặc dù anh biết tháng chín sắp ra 5S.

Anh giấu nửa chiếc điện thoại trong ống tay áo, vừa ăn vừa mở nhóm chat QQ, giống như nhiều năm trước.

“Sao giờ tôi mới biết! Học kỳ này có một anh khóa trên siêu đẹp trai chuyển đến! Vừa đến đã vào lớp chọn!”

“Học kỳ hai năm lớp mười hai mà chuyển trường? Đúng là dũng sĩ…”

“Thật sự đẹp trai lắm hả!! Có ảnh không!”

“Anh Kì, Hạo Hạo nhà cậu có biết cậu mê trai thế không?”

“Trời ơi, nhìn cảnh tượng hỗn loạn kia kìa!!”

Biện Xá Xuân nghẹn lời trước ngôn từ lỗi thời đầy màn hình. Do dự một lúc, để không khiến mình trở nên lạc loài, anh vẫn tham gia thảo luận: “Thông tin xác thực không?”

Anh suy nghĩ, lại thêm một sticker mặt cười.

“Ôi má ơi, anh Xuân làm nũng kìa! Sống đến giờ mới thấy!”

“Sao cậu Xuân cũng quan tâm đến trai đẹp thế này? Không đúng…”

“Mấy hủ nữ các cậu đủ rồi đấy!! (ー_ー) Nói đến đây, A Xuân còn nợ chúng tôi một bữa kìa!”

“Đúng rồi, đại gia, bao giờ thế?”

Biện Xá Xuân hoàn toàn không nhớ chuyện này, nhưng nghĩ là đủ biết chiếc iPhone 5 trong tay là nguồn cơn gây họa. Anh im lặng nhìn chằm chằm hai chữ “cậu Xuân” đáng xấu hổ hồi lâu, nhớ lại trước kia mình thích phô trương, thích tổ chức tiệc, từng khao bạn học nhiều lần.

Anh cân nhắc gõ chữ: “Chờ đến kỳ nghỉ nhé.”

“Vừa kết thúc kỳ nghỉ xong, phải đợi lâu lắm.”

Biện Xá Xuân nghĩ thầm anh cũng không biết bao giờ nghỉ, nhưng vẫn an ủi: “Sẽ không để các cậu thiệt đâu.”

“Wow!” “Ông chủ hào phóng quá!” “Ôm chặt đùi đại gia…”

Biện Xá Xuân mở cặp nhìn lướt qua. Ba tờ tiền đỏ bọc một đống tiền lẻ nhiều màu chưa kịp sắp xếp, khao họ vẫn đủ, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Sau một hồi tâng bốc rầm rộ trong nhóm, các cô gái tiếp tục tán gẫu về trai đẹp. Biện Xá Xuân lướt xem lịch sử trò chuyện, cảm thấy ký ức dần phục hồi, nhưng anh hoàn toàn không có ấn tượng gì về học sinh chuyển trường này.

Thôi kệ, vốn dĩ anh mắc chứng hay quên. Đi vào căng-tin bằng cửa nào còn phải do dự một lúc, gọi được tên bạn cùng phòng đã là quá sức, không cần bận tâm mấy chuyện linh tinh này.

Anh thở dài, bưng khay cơm đi trả. Bước ngang qua cửa kính, anh lặng lẽ quan sát dáng vẻ hiện tại của mình.

Mái tóc ngắn màu đen rối bời, bộ đồng phục mùa hè xanh trắng, hai cánh tay thon thả dưới ống tay áo, trên đó có ba nốt muỗi đốt.

Trông có vẻ không khác biệt gì mấy so với sau này, nhưng dường như lại rất khác. Biện Xá Xuân tò mò quan sát một lát mới cất bước.

Nếu cơ thể là học sinh cấp ba, chắc hẳn bộ não cũng như học sinh cấp ba nhỉ! Anh cầu nguyện trong lòng.

Hiển nhiên không phải… Sách giáo khoa Ngữ văn dừng lại ở trang “Hành trình leo núi Thái Sơn” suốt một tiết. Biện Xá Xuân ngủ gật nửa tiết, nửa tiết còn lại đọc vấp váp, sai sót tùm lum, sống không bằng chết.

Hai tiết đầu buổi sáng là Toán học, giảng về đường Conic. Anh trừng mắt với bài ví dụ, chỉ có thể liệt kê ra vài công thức không biết đúng hay sai, trong đó còn lẫn mấy phép vi phân và tích phân.

Chịu đựng mãi mới đến giờ giải lao. Anh quên gần hết bài thể dục giữa giờ, ngoài động tác ưỡn ngực thì chỉ có thể dựa vào việc liếc nhìn xung quanh. May mà bình thường anh tập thể dục không nghiêm túc, từ trước đến nay chỉ quơ quàng hai tay là xong, nên không ai nhìn ra sơ hở.

Trở lại lớp còn ba tiết học. Anh ngồi hàng cuối cùng, chống đầu cố gắng nghe giảng, vật lộn để tiêu hóa kiến thức xa cách đã lâu. Cho đến tiết Vật lý cuối cùng của buổi sáng, cơ thể vừa đói vừa buồn ngủ vừa mệt vừa chán nản, thật sự không chịu nổi nữa. Giữ vững nguyên tắc cuối cùng là không đụng đến điện thoại, anh lục lọi trong hộc bàn, mò ra ba cuốn “Đạo Mộ Bút Ký”, mừng như bắt được vàng, cảm động đến rơi nước mắt trước độ ham chơi hồi cấp ba của mình. Bookmark đang kẹp ở tập “Vân Đỉnh Thiên Cung”, anh bắt đầu đọc lại từ cuốn đó.

Bạn cùng bàn đang ghi chép liếc sang, tán thưởng: “Hôm nay được đấy, chịu đựng đến giờ này mới xem.”

Biện Xá Xuân: “…”

Cuối cùng chuông tan học reo vang. Anh vừa xem hết một chương còn chưa thỏa mãn, bước ra khỏi lớp với tâm trạng nặng nề “chết rồi, không lẽ lại thi trượt đại học lần nữa”. Nhìn trời, tâm trạng càng tệ hơn. Tháng sáu ở Quảng Châu, mưa nhiều đến mức không khác gì ông trời ủ rũ núp trong mây đọc hai trăm cuốn tiểu thuyết với nội dung dằn vặt đau khổ.

Ở trong lớp, rèm cửa kéo kín, họ không biết trời âm u từ lúc nào. Các bạn hoặc là chạy nước rút đến căng-tin tranh cơm, hoặc là tìm bạn mang ô, từng tốp năm tốp ba cùng nhau rời đi. Biện Xá Xuân đau đầu nhìn mưa càng lúc càng to, cơn đói nhanh chóng chiến thắng nỗi sợ hãi. Anh đút hai tay vào túi áo khoác đồng phục, lật ngược lên trùm đầu, không còn cách nào khác xông vào màn mưa.

Quầy bán cơm trong căng-tin chẳng còn mấy món. Biện Xá Xuân ăn tạm một ít, nhắn tin với mấy người bạn hỏi có mang ô không, gần như đều nhận được câu trả lời phủ định. Người duy nhất nhớ xem dự báo thời tiết thì ăn xong về lớp tự học rồi.

Anh thở dài, mở khung chat của Tưởng Diễm Huy. Vừa thấy lịch sử trò chuyện thì bật cười, đây là khoảng thời gian cô tuyệt giao với anh vì cô nàng không thuộc LGBT kia. 

Mưa rả rích, cây cối nghiêng ngả, nước trên mái hiên chảy róc rách như dây thừng. Đài phát thanh đang bật bài “Tựa ánh trăng” của Từ Giai Oánh. Thỉnh thoảng âm thanh bị lỗi, kẹt hoặc ré lên, đổi lại là tiếng than phiền của học sinh trên đường. Giọng nữ trong veo và ngọt ngào xen giữa giai điệu bài hát và tiếng đọc sách của học sinh.

“… Tiếp theo là lời nhắn của bạn Từ Tri Nguyên lớp 12-6 gửi cho bạn Lâm Họa, bài “Yêu nha yêu nha” của BY2. Cậu ấy muốn nói: Nơi này có cậu, mùa hè mới bớt gian nan.”

Giọng bạn nữ có phần không nhịn được cười. Các bạn học trong căng-tin nghe lời nhắn cũng nhao nhao “Wow”. Biện Xá Xuân nhếch mép, lẩm bẩm: “Ôi tuổi trẻ…”

Bên cạnh có bốn cậu học sinh co vai, chen chúc dưới một chiếc ô như một tập hợp bất cân xứng, từ từ nhích từng bước về giảng đường. Tiếng cười không ngừng truyền ra từ chiếc ô.

Biện Xá Xuân nhìn quanh, không thấy ai giống giáo viên hay lãnh đạo xuất hiện, lén lút lấy điện thoại ra, chụp lại cảnh này bằng camera mờ như sương mù.

Gần đến giờ vào lớp, mưa càng ngày càng to, gió thì hỗn loạn. Áo khoác đã ướt, không thể che đầu được nữa. Anh vuốt tóc, quyết tâm lấy hết can đảm của một nam sinh cấp ba, đang chuẩn bị chạy thì một nửa chiếc ô chắn ngang trên đầu. Bàn tay cầm ô trong tầm mắt trông thon dài và mạnh mẽ, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ cơ màu đen.

Biện Xá Xuân chậm rãi quay đầu, lập tức sững sờ.

Nam sinh cầm ô cao hơn anh nửa cái đầu, không mặc đồng phục, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản kết hợp với quần thể thao. Nét mặt tuấn tú nổi bật, nhìn anh không cảm xúc. Sau khi chạm mắt, hắn nhả ra vài chữ quý như vàng: “Tôi đưa cậu?”

Biện Xá Xuân phản ứng chậm nửa giây, rồi hít sâu một hơi, tiến lên ôm chầm lấy hắn: “Văn Vu Dã!”

Trên áo sơ mi không có mùi nước hoa, thay vào đó là mùi thơm thoang thoảng của nước giặt, dễ chịu như nhiệt độ cơ thể đối phương. Chiếc ô nghiêng ba mươi độ, những giọt nước đọng lại trên đó lăn xuống, tạo thành một trận mưa cục bộ nho nhỏ.

Văn Vu Dã bị anh lao vào nên lảo đảo về phía sau, trợn tròn mắt kinh ngạc, ngay sau đó nhíu mày, bóp vai anh đẩy mạnh ra: “Cậu làm gì thế! Chúng ta quen nhau à?”

Cậu bạn kỳ lạ bị đẩy ra không hề giận, ngước mắt ngơ ngác nhìn hắn thêm một lúc.

Không phải lần đầu gặp mặt à, sao dáng vẻ như muốn khóc thế này?

Lông mày Văn Vu Dã nhíu chặt hơn, lúng túng mím môi, chất vấn: “Sao cậu biết tên tôi?”

Cảm xúc gặp lại cố nhân ở nơi đất khách của Biện Xá Xuân trôi qua. Lúc này ánh mắt anh bị sự tò mò chiếm cứ. Khó khăn lắm mới nhìn thấy Văn Vu Dã thời niên thiếu, vừa bất ngờ vừa vui sướng, ý định trêu chọc trong lòng càng lúc càng mạnh. Nghe vậy, anh không cần suy nghĩ mà trả lời ngay: “Em rất ngưỡng mộ anh.”

Anh do dự không nói “em là bạn trai tương lai của anh”, sợ dọa người ta quá mức.

Quả nhiên vẻ mặt Văn Vu Dã trở nên hơi mất tự nhiên. Giọng điệu vẫn lạnh lùng, nhưng cảm xúc tức giận giảm bớt một chút, thêm vào một phần nghi hoặc: “Ngưỡng mộ?”

“Đúng vậy, học sinh lớp mười hai chuyển đến từ tỉnh lẻ còn vào được lớp chọn, đầy tin đồn trên diễn đàn.” Biện Xá Xuân nói dối như thật, cười ra vẻ yếu thế, “Em thấy anh, kích động quá nên mới… Xin lỗi anh.”

Thấy Văn Vu Dã vẫn không cảm xúc, Biện Xá Xuân cụp mắt xin lỗi thêm một câu, quay người định đi.

Không ngoài dự đoán, người phía sau vỗ vai anh, cả người lẫn ô đi theo.

Biện Xá Xuân hơi tiếc nuối. Sao không nắm tay chứ, lịch sự quá đấy, Văn Vu Dã.

Giọng điệu của Văn Vu Dã hình như lạnh thêm vài phần, gần như đóng băng. Tóm lại không nghe ra chút thiện chí nào, nhưng lời nói ra lại là: “Không sao.”

“Thật không?” Biện Xá Xuân nén cười, cố nặn ra giọng điệu thận trọng, “Vậy làm phiền anh quá. Em học lớp mười một, anh đưa em đến dưới tầng là được.”

Mặc dù mỗi khối ở một tòa nhà, nhưng các tòa nhà sát nhau, có hành lang ở giữa, rất thuận tiện.

“Ừ.” Văn Vu Dã hờ hững đáp.

Loa phát thanh đột nhiên to lên, “Tình yêu của em không quan tâm khác biệt về thời gian”, Biện Xá Xuân vừa nghe vừa cố nén cười, ánh mắt lặng lẽ liếc Văn Vu Dã.

Không ai cất tiếng. Tiếng mưa rơi trên mặt ô, tiếng giày thể thao giẫm qua vũng nước trên sân bóng rổ, xen lẫn trong tiếng phát thanh lúc to lúc nhỏ, vừa mơ hồ vừa rõ ràng.

Đến dưới tầng khối mười một, Biện Xá Xuân cảm ơn Văn Vu Dã. Liếc thấy ống tay áo bên kia của hắn ẩm ướt, dính sát vào da, nội tâm mềm nhũn. Anh mở lời trước khi hắn đi về phía bên kia: “Em tên là Biện Xá Xuân, lớp 11-7. Sau này em nhất định tìm cơ hội cảm ơn anh. Anh đừng quên em nhé.”

Anh chuẩn bị đi, Văn Vu Dã gọi lại, không thèm ngước mắt, giũ nước trên ô, đưa tới tay anh.

Biện Xá Xuân nhận lấy theo phản xạ, ngẩn người: “Cho em à?”

“Cho mượn.” Văn Vu Dã cạn lời liếc anh một cái, “Tối nay còn mưa.”

Xem ra tuy hồi cấp ba Văn Vu Dã có phần làm màu nhưng bản chất vẫn tốt bụng. Biện Xá Xuân hơi xúc động, lắc đầu từ chối: “Thành ra anh không có ô à?”

“Chúng tôi học thêm một tiết tự học buổi tối, lúc đó mưa tạnh rồi.” Văn Vu Dã kiên nhẫn giải thích.

Biện Xá Xuân vẫn không chịu: “Dự báo thời tiết chưa chắc đã đúng, với lại em có thể đi cùng bạn học trong lớp…”

Một tiếng “chậc” nhẹ nhàng ngắt lời anh. Văn Vu Dã lười tranh cãi, nhét thẳng chiếc ô vào lòng anh rồi bỏ đi.

Biện Xá Xuân cầm ô “Ê” một tiếng, ngẩn ngơ ba giây mới quay người lên tầng. Bước được vài bậc, anh quay đầu, lén lút lấy điện thoại ra khỏi ống tay áo, vội vàng chụp bóng lưng mờ ảo của Văn Vu Dã ở hành lang đối diện.

Dự báo thời tiết không sai, mưa tạnh sau tiết tự học thứ ba. Ngày hôm sau nắng vàng rực rỡ, ráng chiều nhuộm đỏ nửa bầu trời. Biện Xá Xuân chải tóc mái trước gương một lúc lâu dưới ánh mắt nghi ngờ của bạn cùng bàn. Anh canh đúng mười phút trước khi bắt đầu tiết tự học buổi tối, đi đến lớp thực nghiệm khoa học tự nhiên để thuận lợi bắt gặp chủ nhân chiếc ô.

Anh nghĩ học sinh giỏi với tính tự giác cao như Văn Vu Dã chắc hẳn sẽ đến lớp tự học sớm chứ nhỉ? Kết quả anh đứng ở cửa ngó nghiêng mãi, đến khi chỉ còn ba phút nữa là ghi tên đến muộn, định bỏ đi, mới thấy Văn Vu Dã cầm bóng rổ, được vài nam sinh vây quanh, thong thả bước lên từ cầu thang. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, bàn tay kéo gấu áo thun lau qua. Động tác này khiến vòng eo săn chắc lúc ẩn lúc hiện.

Mặt hắn ửng đỏ, mắt sáng hơn bình thường, trong khi sắc mặt vẫn lạnh lùng, toát lên vẻ đẹp trai sắc sảo.

Trong lòng Biện Xá Xuân biết vẻ đẹp trai này có phần của tuổi mới lớn, cộng thêm chút kiêu ngạo phù hợp với lứa tuổi. Nhưng anh vẫn không nhịn được nhìn đi nhìn lại, một mặt cảm thấy buồn cười vì nhìn một đứa trẻ dưới con mắt người lớn, mặt khác trái tim lại đập thình thịch vì người mình yêu.

Haiz, lần này đến lượt em yêu thầm anh. Biện Xá Xuân nghĩ thầm trong lòng, trên mặt vô thức nở nụ cười.

Hiển nhiên Văn Vu Dã cũng thấy anh và chiếc ô trong tay anh. Ánh mắt dừng lại trên người anh một giây, sau đó quay đầu nghe bạn học nói chuyện. Không hiểu sao nhân duyên của hắn tốt đến thế, rõ ràng mới chuyển đến chưa được mấy ngày.

Hắn không có phản ứng gì với đàn em đang đứng đợi ở cửa. Đừng nói là mỉm cười chào hỏi, ngay cả nhíu mày cũng không. Biện Xá Xuân thở dài, đã chuẩn bị tâm lý bị hắn lướt qua. Không ngờ Văn Vu Dã dừng lại trước mặt, giọng nói hơi khàn vì vận động mạnh: “Biện Xá Xuân.”

Biện Xá Xuân đưa ô cho hắn, cười: “Anh nhớ tên em à?”

Văn Vu Dã liếc anh. Biện Xá Xuân nhận ra trong cái liếc đó có sự nghi hoặc và cạn lời, như thể đang nói “khó nhớ lắm sao” hay “câu hỏi ngốc nghếch gì vậy”, nhưng cuối cùng vẫn không nói thẳng, chỉ bảo: “Cậu sắp muộn rồi.”

Biện Xá Xuân không bận tâm. Anh vốn không tuân thủ nội quy khi đi học, thay một cái lõi gần ba mươi tuổi vào, lại càng không có ai o bế nổi. Anh thản nhiên đáp lại: “Vì ai?”

Văn Vu Dã im lặng một lát. Khi cất lời, giọng điệu tệ hơn một chút: “Cậu có thể đặt lên bàn.”

“Gặp mặt sẽ chân thành hơn chứ.” Biện Xá Xuân giả vờ như hoàn toàn không nhận ra sự không vui của hắn, vẫn cười, còn lấy một chiếc túi giấy từ sau lưng ra như làm ảo thuật, “Tiện thể tặng anh cái này, coi như lời cảm ơn, cũng như lời xin lỗi.”

Túi giấy không có hoa văn hay logo, không nhìn ra đựng gì. Biện Xá Xuân cũng không nói. Văn Vu Dã do dự, lắc đầu: “Không có gì to tát, trả ô là được rồi.”

Biện Xá Xuân xách túi giấy, nói chậm rãi: “Anh còn từ chối, em bị muộn thật đấy.”

Nói thì nói vậy, nhưng trông anh chẳng có vẻ gì là vội vàng. Văn Vu Dã nghe xong câu này, im lặng một lúc rồi vẫn nhận món quà.

Biện Xá Xuân mãn nguyện cười tươi, tạm biệt hắn, quay người vội vàng chạy về phía tòa nhà đối diện. Gấu áo đồng phục rộng thùng thình bay trong gió, hơi giống mây chiều đang trôi.

Văn Vu Dã mang túi giấy về lớp. Bạn học xung quanh nhìn cảnh này, châm chọc: “Sức hút lớn quá đấy? Cậu mới tới chưa được một tuần, đây là người thứ mấy tìm đến lớp rồi?”

“Đừng nói bậy, chỉ là cảm ơn thôi.” Văn Vu Dã nói, lặng lẽ đá vào chân ghế của người đó, nghe cậu ta kêu la oai oái.

“Lần này thật sự không phải, tôi nhìn thấy rồi, là một em trai khóa dưới, rất đẹp trai.”

“Em trai khóa dưới thì sao? Cậu lạc hậu quá, cậu ấy thu hút cả nam lẫn nữ…”

Họ phát ra một tràng cười cợt hàm ý sâu xa. Văn Vu Dã thở dài, lấy một xấp bài kiểm tra trong cặp quăng lên bàn, dửng dưng nhả chữ: “Tôi làm xong bài tập kỳ nghỉ vừa rồi…”

Thế giới im lặng một giây. Không ai còn bận tâm trêu chọc nữa, ngay sau đó là một tràng tiếng hú hét thảm thiết chân thành, kêu gọi đủ kiểu, vài câu tâng bốc hắn lên ba bậc.

May mà chuông vào học reo vang, cắt ngang màn trêu chọc của đám bạn này. Văn Vu Dã thở phào nhẹ nhõm, rút cuốn sách bài tập Vật lý ra, tập trung viết một giờ. Hắn bị mắc kẹt ở một bài toán điện từ trường. Suy nghĩ vốn trôi chảy bị gián đoạn, không kiểm soát được mở rộng sang những chuyện khác.

Xem đồng hồ đeo tay, còn một lúc nữa mới tan học. Văn Vu Dã xoay bút, vô tình làm rơi, bút bay xuống gầm bàn.

Bút bi trượt xuống dọc theo thanh ray kim loại, tâm trí Văn Vu Dã thoát khỏi đề bài, trượt xuống với gia tốc theo quỹ đạo của chiếc bút bi, rơi vào túi giấy cạnh chân bàn.

Để tránh làm ồn đến bạn học, hắn gần như rón rén lấy đồ bên trong túi, vừa chạm vào lập tức sững người.

Mỏng, hình chữ nhật góc cạnh, cảm giác giống nhựa Acrylic. Lấy ra xem, tim hắn hẫng một nhịp.

Đó là một album. “L&R” ra mắt ba năm trước của ban nhạc post-rock Vọng Văn nổi tiếng ở Trung Quốc. Hắn không biết mình đã nghe bao nhiêu lần.

Trong chốc lát, nhiều cảm xúc quấn lấy nhau, khiến tâm trí hắn càng thêm mơ hồ. Sự bất ngờ chiếm ưu thế đầu tiên, ánh mắt không thể rời khỏi album này. Sau đó là nghi vấn, món quà như vậy sao lại được đàn em khóa dưới mới gặp mặt một lần gửi đến tận tay?

Lẽ nào là gu âm nhạc tương đồng? Nhưng trông Biện Xá Xuân không hợp với âm nhạc nặng nề và trống rỗng như post-rock. Dream pop lười biếng và mê hoặc có vẻ giống hơn. Biện Xá Xuân luôn cười, tính tình rất tốt, nhưng lại không tuân theo quy củ, như thể chẳng quan tâm điều gì, trong mắt luôn ẩn chứa sự trêu chọc mà hắn không hiểu được. Biểu cảm mỏi mắt mong chờ trong lần gặp đầu tiên và cái ôm như vớ được khúc gỗ trôi sông dường như chỉ là ảo giác.

Văn Vu Dã không muốn nghĩ đến anh nữa. Hắn trân trọng cất album đi, lại thấy thứ gì đó nhẹ tênh lất phất trong túi, hình như là một tờ giấy viết đầy chữ.

Hắn lập tức cảnh giác cao độ, lời đùa cợt của bạn bè vang vọng trong đầu. Hắn nhận ra xu hướng tính dục của mình khác biệt với người khác từ lâu, nên đúng là suy nghĩ nhiều hơn một chút. Nhưng không đến mức đó chứ? Thư tình và giấy nhắn nhận được hai ngày trước còn chưa xử lý xong…

Hắn lo sợ cầm tờ giấy, ánh mắt lướt qua, thở phào nhẹ nhõm. Trông giống bài thi văn, viết hay hơn hắn, chữ cũng đẹp.

Nhưng sao lại rơi vào đây.

Ngốc.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...