Mười Hai Ngày Trên Bán Đảo Scandinavia

Chương 44: Ngoại truyện 4: 25 câu hỏi về độ hòa hợp của cặp đôi



* Kết hợp từ bộ 100 câu hỏi kinh điển, bộ câu hỏi Proust và một vài câu hỏi tự sáng tạo.

* Thời điểm: Hai tháng sau khi nuôi Xá Xíu.

1. Ấn tượng đầu tiên về đối phương?

Dã: Màn trình diễn tuyệt vời, hát rất hay.

Xuân: Đẹp trai. Cảm giác rất đáng tin cậy.

2. Thích nhất điểm nào ở đối phương?

Dã: Dũng cảm.

Xuân: Bao dung.

3. Ghét nhất điểm nào ở đối phương?

Dã: Không thể nói là ghét, chỉ là hơi bất lực… Lúc viết kịch bản thì em ấy quên cả ăn lẫn ngủ, hay nói đúng hơn là hoàn toàn không để tâm. May có Xá Xíu gọi, không thì đúng là đau đầu.

Xuân: Ừm, những lúc đó em hoàn toàn đắm chìm vào nghệ thuật… Còn anh ấy, thật sự không chỉ ra được điểm nào đáng ghét. Thỉnh thoảng hơi đầu gỗ, nhưng căn bản không tính là khuyết điểm.

4. Gọi đối phương là gì?

Dã: Xá Xuân.

Xuân: Gần đây hay gọi hướng dẫn viên Văn, đàn anh, anh trai…

Dã: Em ấy có nhiều cách xưng hô.

5. Muốn được đối phương gọi là gì?

Dã: Em ấy vui là được.

Xuân: Vậy em gọi là vợ nhé?

Dã: … (Không hiểu nhưng tôn trọng)

Xuân: (Cười) Tôi thấy cách anh ấy gọi hiện tại được rồi. Trước đó anh ấy học theo em gái gọi tôi là A Xuân, trời ơi, tiếng Quảng Đông dở tệ, thà gọi thẳng tên còn hơn.

Dã: Rõ ràng là em xấu hổ.

Xuân: Suỵt.

6. Nếu hẹn hò, đối phương đến muộn hơn một tiếng, bạn sẽ làm gì?

Dã: Gọi điện thoại.

Xuân: Văn Vu Dã đến muộn một tiếng, tiếng Trung mà sao nghe lạ vậy, báo cảnh sát.

7. Trong ấn tượng của bạn, phong cách ăn mặc của đối phương như thế nào?

Dã: Áo măng tô, áo sơ mi nhiều màu sắc, quần tây ống rộng. Trời nóng thì em ấy mặc rất đơn giản, gần đây thấy mặc áo phông và quần short nhiều hơn. Em ấy còn có vô số phụ kiện kim loại, mỗi lần ra ngoài đều rất mất thời gian để đeo.

Xuân: Áo khoác gió, quần túi hộp. Mùa hè thường mặc áo sơ mi cộc tay với quần dài thể thao. Hừm, trong tủ quần áo của anh ấy có khá nhiều áo hoodie, toàn màu đen, trắng, xám. Đồ mặc thường ngày thì y hệt học sinh cấp ba. Nhưng mặc vest thì… chuyện này để dành câu sau đi.

8. Lần đầu rung động vì điều gì?

Dã: Rất khó để nói rõ lần đầu rung động là lúc nào, nhưng có một ngày đi trên phố, tôi tự hỏi có phải mình thích em ấy không, bỗng nhiên nhận được câu trả lời khẳng định không chút do dự từ tận đáy lòng.

Xuân: Tôi thì rất rõ ràng. Là lúc cực quang bùng nổ, anh ấy bất ngờ gọi tên tôi, bảo tôi quay đầu lại.

9. Đến tận bây giờ, khoảnh khắc nào vẫn khiến bạn rung động?

Dã: Lúc thức dậy nhìn thấy em ấy.

Xuân: Khoảnh khắc anh ấy nói những lời nghiêm túc như thế này.

10. Hai bạn có cãi nhau không? Vì điều gì?

Dã: Không cãi nổi. Có mâu thuẫn, nhưng cả hai đều cố gắng hòa giải. Nguyên nhân chỉ là những chuyện vụn vặt trong cuộc sống thường ngày thôi.

Xuân: Đúng là không cãi nổi. Tôi chưa từng thấy anh ấy nổi giận. Nhiều người nói làm gì có cặp đôi nào không cãi nhau, nhưng tính cách của anh ấy là như vậy, không bao giờ chủ động gây chiến. Đôi khi tôi không thể kiềm chế cơn giận, nhưng đều bị anh ấy dập tắt. Để tôi nghĩ xem… Ví dụ như tôi thức trắng đêm sửa bản thảo, ngày hôm sau anh ấy không đi làm nhưng vẫn dậy sớm theo thói quen, khiến tôi tỉnh giấc. Tôi còn chưa kịp mắng thì anh ấy đã xin lỗi rồi…

Dã: Cuối cùng cách giải quyết của em ấy là khi nào cần thức khuya thì ngủ riêng hai ngày.

Xuân: Giọng anh hờn dỗi quá.

Dã: Ừ. Em cùng một lúc từ bỏ cả sức khỏe và anh.

Xuân: Thôi được rồi, lần sau em sẽ thử viết vào buổi sáng.

Dã: Lúc đó gọi em dậy, em lại mắng anh.

Xuân: Anh có thể xin lỗi trước mà.

11. Loại hoa tương xứng với đối phương?

Dã: Hoa thanh long trắng.

Xuân: Anh nói hẳn hoi… Anh ấy, hoa à? Ừm… Hoa kép, băng giá.

Dã: Nói hẳn hoi, là mùa hạ vô tận.

12. Tặng một bài hát cho đối phương.

Xuân: “Trung tâm của thế giới”.

Dã: “Yellow” của Coldplay.

13. Nếu cùng nhau xem một bộ phim, lựa chọn hàng đầu là?

Xuân: “Singin’ in the Rain”.

Dã: Phim tài liệu được không? “Fire of Love”.

14. Cảm giác lần đầu quan hệ như thế nào?

Xuân: À, nói thật thì hơi đau. Nhưng cái ôm chặt mang lại cảm giác rất mãnh liệt, hơn nữa còn thỏa mãn tính chiếm hữu của tôi.

Dã: Còn hỏi cả vấn đề không thể công khai này sao…?

Xuân: Dù sao em nói xong rồi, anh cũng phải nói.

Dã: Em ấy rất dính người.

Xuân: Hết rồi?

Dã: Nói nhiều hơn nữa thì đúng là không thể công khai.

15. Đối phương biểu hiện như thế nào trong những khoảnh khắc đó?

Xuân: Nhìn có vẻ điềm tĩnh, không nói một lời, nhưng đến cuối cùng những gì cần làm đều làm hết, đúng là biết ra vẻ. Thời Trác nói anh là vua làm màu quả không sai.

Dã: Không phải anh cố ý không nói, anh thực sự không biết phải đáp lại những lời đó thế nào…

16. Suy nghĩ thế nào về quan điểm “Nếu không có được trái tim, ít nhất cũng phải có được thân thể”?

Xuân: Người có suy nghĩ này trước hết là không yêu đối phương. Nói theo triết học thì cơ thể là bức chân dung của linh hồn. Nếu tôi yêu ai, hoặc là tôi vô thức yêu đến mức chính người đó còn không hay biết, hoặc là để người đó mãi mãi là một ảo ảnh không thể chạm tới, làm gì có lựa chọn tách biệt phần trên và phần dưới cơ thể như vậy.

Dã: Tôi cho rằng con người không nên dựa vào bản năng động vật để phán đoán và hành động.

17. Bạn thấy điểm nào ở đối phương gợi cảm nhất?

Xuân: Tư tưởng… Nói hai chữ này tôi thấy mình hơi ra vẻ, nhưng thực sự là như vậy. Anh ấy có một bộ não rất gợi cảm! Tất nhiên, ngoại hình cũng gợi cảm. Mặc vest gợi cảm nhất.

Dã: (Thở dài) Em ấy à… Đôi mắt. Mỗi lần nheo lại là cảm giác sắp làm chuyện xấu.

18. Trong mối quan hệ này, bạn đã từng làm điều gì khiến mình hối hận chưa?

Xuân: Muốn quay về thời đại học… Thôi, không nên liên lụy người khác.

Dã: Vẫn là đáp án ấy, đáng lẽ tôi nên xin thông tin liên lạc của em ấy ngay từ hôm liên hoan.

19. Nếu được hoán đổi linh hồn với đối phương một ngày, bạn sẽ làm gì?

Xuân: Đăng ký tiết mục văn nghệ cho tiệc cuối năm của công ty.

Dã: … Buộc tóc đuôi ngựa?

Xuân: Anh muốn xem cái đó à, em có thể biểu diễn ngay bây giờ.

Dã: Rồi chụp ảnh đăng lên trang cá nhân.

Xuân: Chiêu này ác quá!

Dã: (Cười) Nói nghiêm túc thì tôi muốn thử ngủ lúc mười giờ và thức dậy lúc bảy giờ xem có thể giúp em ấy sửa lại đồng hồ sinh học không.

20. Một ngày lý tưởng của bạn là như thế nào?

Xuân: Ngoài trời mưa to, tôi ngủ đến khi tự tỉnh, anh ấy không phải tăng ca, cùng tôi chơi Stardew Valley cả buổi chiều (gần đây đang mê trò này). Ăn tối xong thì mưa tạnh, đi dạo hai vòng quanh chung cư, về nhà nằm trên sofa xem phim đọc sách. Xá Xíu không nghịch ngợm.

Dã: Không có công việc, không có liên hoan, không có tin nhắn của sếp, không có hội thảo công nghệ… Tóm lại để tôi thảnh thơi một ngày, kéo em ấy đi trượt tuyết.

Xuân: Xem trong Stardew Valley là được mà.

Dã: …

Xuân: (Cười) Thôi được rồi.

21. Đối với bạn, điều gì là xa xỉ nhất?

Dã: Kỳ nghỉ dài hạn.

Xuân: Nguồn cảm hứng dồi dào.

22. Cảm thấy đối phương giống cuốn sách nào?

Dã: “Tiếu Ngạo Giang Hồ”.

Xuân: Em lưu lạc giang hồ à… Ừm, Văn Vu Dã là “Solaris”.

23. Phương châm sống của bạn là gì?

Dã: Nhớ những gì cần nhớ, quên những gì cần quên, thay đổi những gì có thể thay đổi, chấp nhận những gì không thể thay đổi.

Xuân: Khát vọng của linh hồn là lời tiên tri về số phận.

24. Bỏ qua các yếu tố thực tế, bạn muốn sống một cuộc sống như thế nào?

Xuân: Du lịch vòng quanh thế giới!

Dã: Không thể bỏ qua, sống trong thực tế mới là sống. Tôi thấy cuộc sống hiện tại rất tốt rồi.

25. Cuối cùng, hãy nói một câu với đối phương.

Dã: Ngủ sớm một chút, anh yêu em.

Xuân: Cảm ơn anh, ngày mai mấy giờ anh tan làm?

~Hết~

Tác giả:

Thật không ngờ thời gian tôi viết bộ truyện này lâu đến thế, kéo dài hơn ba tháng. Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến các độc giả luôn đồng hành và bao dung trong suốt thời gian truyện lên sóng, đồng thời cổ vũ tôi rất nhiều.

Ban đầu, bộ truyện này chỉ để tôi luyện tay. Lúc đó, lâu rồi tôi không viết tác phẩm nguyên tác nào nên cảm thấy tay nghề hơi mai một, trong đầu không có cốt truyện cụ thể. Trong trạng thái uể oải ấy, với ý nghĩ “thôi thì nghĩ gì viết nấy”, tôi gõ những dòng mở đầu một cách vô định.

Trước đây khi sáng tác, lúc nào tôi cũng phải sửa lại phần mở đầu ít nhất năm lần. Nhưng lần này, phiên bản được viết tùy hứng ấy lại giữ nguyên cho đến cuối cùng. Khi Biện Xá Xuân lênh đênh trên biển, thú thật là tôi không biết anh ấy đang ở vùng biển nào hay định đi về đâu. Thậm chí, tên tuổi hay thân phận của nhân vật chính còn lại cũng chưa kịp xác định. Mọi tình tiết đều được nghĩ ra ngay trong lúc viết, tôi hoàn thành chương đầu tiên gần như chỉ bằng bản năng mơ hồ nào đó.

Tôi ký hợp đồng khi đã viết được một phần, nên mãi đến khi hoàn thành mấy vạn chữ thì đại cương mới thực sự hoàn thiện. Khoảng thời gian trước khi có đại cương, quá trình sáng tác giống như bản thân tôi đang đồng hành cùng họ trên từng cung đường. Tôi không biết ngày mai mình sẽ đi về đâu, đây là một trải nghiệm vừa kỳ diệu vừa thấp thỏm, đồng thời rất dễ bị bí ý tưởng.

Nhìn vào tốc độ cập nhật chương mới, hẳn các bạn cũng nhận ra tôi không phải tác giả chuyên nghiệp, cuộc sống đời thực của tôi khá bận rộn. Nhưng mỗi khi mở bản thảo, tôi lại có thể rũ bỏ mọi lo toan thường nhật để dấn thân vào một thế giới khác. Cảm giác này khi viết các thể loại khác cũng có, nhưng chưa bao giờ mãnh liệt như lần này. Như thể mỗi một chữ gõ xuống lại có một bông tuyết khẽ khàng buông bên cạnh.

Du lịch luôn là đề tài tôi yêu thích. Bởi vì ở đó, dường như các nhân vật có thể gạt bỏ mọi buồn vui để đi đến bất cứ đâu họ muốn, tận hưởng tự do không biên giới. Chẳng có cảnh đẹp nào là không thể chạm tới, chẳng có ai là không thể yêu, và chẳng có thân phận nào là không thể hóa thân. Chính vì sự ưu ái dành cho những tình tiết như thế mà tôi chọn đề tài này. Thông thường, nhân vật trong những bộ phim du lịch kinh điển thường gánh vác sứ mệnh lớn lao và có một cái kết đầy kịch tính. Nhưng suy cho cùng, chúng ta chỉ là những người bình thường, tôi chỉ viết về những con người bình thường. Họ chỉ đơn giản là đi du lịch, sau khi nếm trải dư vị choáng váng do sự tự do ngắn ngủi mang lại, họ vẫn phải trở về với cuộc sống xô bồ. Việc đối mặt với những chuyện vụn vặt đời thường mới là điều chúng ta phải trăn trở cả đời. Con đường này vốn dĩ không phải để đi thật xa, mà đến cùng là trở về nơi bắt đầu.

Mười hai ngày ấy không phải điểm khởi đầu, cũng không phải đích đến cuối cùng, nó chỉ là một đoạn hành trình tươi đẹp trong cuộc đời họ. Câu chuyện khép lại tại đây, nhưng cuộc sống của họ vẫn hướng về phía trước.

Cảm ơn bạn đã đọc đến những dòng này. Chúc bạn luôn hạnh phúc và vui vẻ!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...