Dĩ nhiên Biện Xá Xuân không cho rằng hiện tại Văn Vu Dã và mình có thể xem như “mập mờ”, miễn cưỡng xem là bạn bè còn thuộc kiểu không thân thiết nhất.
Nhưng vấn đề là sự “không thân thiết” này hình như chỉ đến từ phía anh.
Biện Xá Xuân không nhớ chuyện hồi đại học, song sự việc xảy ra trong những ngày gần đây thì vẫn còn rõ mồn một. Bắt đầu từ chuyến tàu từ Copenhagen đến Oslo, thái độ của Văn Vu Dã đối với anh không giống như đối với người lạ, ngay cả nước hoa và nhạc trên xe đều hợp ý anh. Anh đã nhìn ra giữa họ có quá nhiều sự trùng hợp tưởng chừng như ngẫu nhiên.
Anh nhẹ nhàng đặt đũa xuống, đứng dậy rót một cốc nước. Những câu hỏi chất chứa trong lòng tạm thời bị gác lại, thay vào đó, anh cười mở ra bậc thang cho Văn Vu Dã: “Tôi không nghĩ mình có giọng địa phương, Thời Trác nói với anh à?”
Cái cớ này rất phù hợp, vừa kết nối với câu chuyện trước đó, vừa cho qua vấn đề hiện tại. Biện Xá Xuân không biết tại sao Văn Vu Dã lại không nghĩ ra cái cớ này, nếu hắn nói thế thì Biện Xá Xuân chắc chắn sẽ tin.
Nhưng Văn Vu Dã không tiếp lời.
Người bị lộ tẩy là hắn, nhưng không hiểu sao Biện Xá Xuân lại cảm thấy căng thẳng thay, vô thức l**m môi.
Văn Vu Dã ăn uống rất lịch sự, ngay cả húp canh cũng không phát ra tiếng, động tác nuốt thì rất rõ ràng. Khi hắn mở lời lần nữa, yết hầu hơi rung, giọng nói mang theo ý cười bất lực: “Tôi từng nghe cậu và bạn nói chuyện bằng tiếng Quảng Đông.”
Biện Xá Xuân kinh ngạc nhìn người ngồi phía đối diện. Mắt Văn Vu Dã hơi cong, ánh mắt rất thẳng thắn, ngược lại khiến anh cảm thấy bối rối không biết làm sao: “Hồi đại học à?”
Văn Vu Dã vừa “ừ” vừa cười gật đầu.
“… Tôi quên mất.” Biện Xá Xuân như trở về khoảnh khắc ngại ngùng khi có người chào hỏi mà anh không nhớ tên. Sự thong dong xem kịch và suy đoán chợt biến thành sự bối rối và áy náy, “Trí nhớ của tôi không tốt… Chúng ta có liên lạc gì hồi đại học sao?”
Văn Vu Dã xua tay tỏ vẻ không sao: “Tôi tình cờ nhận ra cậu thôi, không có liên lạc gì, cậu không nhớ là chuyện bình thường.”
Biện Xá Xuân buột miệng: “Thế sao anh còn nhớ?”
Văn Vu Dã trả lời với giọng điệu trêu chọc, nhướng mày: “Trí nhớ tôi tốt.”
Biện Xá Xuân nghẹn lời, nghi ngờ Văn Vu Dã đang âm thầm mỉa mai việc anh quên một số chuyện. Nhưng dù cố gắng nhớ lại thì anh vẫn không có ấn tượng gì. Chuyện đại học trôi qua gần mười năm, không cùng khoa, không cùng khóa, khuôn viên trường rộng lớn như vậy, ngay cả thời gian xuống căng tin cũng không giống nhau. Gặp nhau được mấy lần? Gặp rồi sao mà nhớ?
Anh vô thức dùng đũa chọc đáy bát, thầm nghĩ trong lòng: Chắc là nói dối.
Dù sao Văn Vu Dã không phải chưa từng nói dối, câu “Nghe giống” vừa rồi là tiền án gần nhất.
Văn Vu Dã nói dối rất qua loa, không mong người khác tin, bị vạch trần cũng không phản ứng, có phần giống cách Khương Tử Nha câu cá. Biện Xá Xuân cố ý cắn câu, trong lòng tính toán xem có thể thuận theo cái móc này mà kéo hắn xuống nước hay không.
Kẻ địch ở trong tối, mình ở ngoài sáng, không phải thời cơ tốt. Biện Xá Xuân sợ mình tự sa lưới, trong lòng lại tràn ngập tò mò. Anh rút một tờ khăn giấy lau tay, giọng điệu tự nhiên: “Trùng hợp thật đấy, tiếng Quảng Đông của tôi không tốt, bình thường không nói với mấy người.” Tuy nhiên vì quan hệ địa lý, trường đại học của họ có rất nhiều người Quảng Đông. Mặc dù không chủ động nói thì khi người khác nói tiếng mẹ đẻ với anh, dĩ nhiên anh cũng đáp lại.
Dường như Văn Vu Dã không hiểu ý gài bẫy trong lời nói của anh, chỉ hỏi lại: “Thật sao? Dù sao thì tôi không hiểu, lúc đó thấy dễ nghe.”
Biện Xá Xuân từng nghe nhiều người khen tiếng Quảng Đông dễ nghe, nhưng vì lớn lên ở vùng đó, anh không có cảm nhận gì đặc biệt, gặp người khen ngợi, nịnh nọt đều chỉ cười. Vậy mà câu nói của Văn Vu Dã lọt vào tai lại khiến anh cảm thấy bối rối.
Văn Vu Dã nói dối rất rõ ràng, nói thật cũng rất rõ ràng. Từ giọng điệu đến ánh mắt, mọi thứ đều khác biệt, như thể sợ người khác không biết hắn đang lảng tránh hay thành thật điều gì. Người chất vấn hắn ngược lại trở thành người bị nhìn thấu.
Biện Xá Xuân chống cằm nhìn thẳng Văn Vu Dã: “Thế này không phải là rất biết nói chuyện sao?” (Tiếng Quảng Đông)
Văn Vu Dã ngước mắt, biểu cảm hoang mang: “Gì cơ?”
“Tôi hỏi anh Stockholm có địa điểm vui chơi nào.” Biện Xá Xuân mặt không đổi sắc nói dối.
Văn Vu Dã nghiêm túc suy nghĩ một lát: “Có rất nhiều viện bảo tàng.”
“Thế là chẳng có gì vui.” Biện Xá Xuân hờ hững đưa ra một kết luận.
“Cậu không thích?”
“Ở trong nước thì thích, đi đến đâu tôi cũng chạy thẳng đến bảo tàng cấp thành phố ở đó. Ra nước ngoài thì không thích xem, lần nào đi dạo cũng buồn ngủ.” Biện Xá Xuân cười nói, “Có lẽ tình yêu của tôi dành cho lịch sử chỉ xuất phát từ một số nhận định về thẩm mỹ văn hóa thôi.”
“Bình thường.” Văn Vu Dã gật đầu, “Nếu đi theo tour, người ta thường không ở Stockholm lâu, chủ yếu đến phố Queen mua sắm.”
Biện Xá Xuân nắm chặt chiếc túi đeo chéo, vừa suy nghĩ vừa ngả người làm nổi hai chân ghế khỏi mặt đất, đung đưa như một đứa trẻ: “Còn anh thì sao? Hôm nay có dự định gì không?”
“Một người bạn rủ tôi trượt tuyết.” Văn Vu Dã trả lời, rồi bổ sung, “Là con trai của ông chủ khách sạn cậu đang ở.”
“Anh còn biết trượt tuyết?” Biện Xá Xuân sau năm hai mươi tuổi đều sống ở vùng cận nhiệt đới hỏi với giọng hâm mộ.
Văn Vu Dã lắc đầu: “Nếu cậu ở Scandinavia vài năm, cậu khó mà không biết. Khu vực này không có nhiều trò giải trí phong phú như ở trong nước. Nếu không tham gia các môn thể thao trên tuyết thì sẽ rất chán.”
Biện Xá Xuân nhớ đến thứ gọi là “chuỗi khinh miệt trong giới trượt tuyết” mà anh từng thấy trên mạng, cười thở dài: “Chắc mấy anh không thích dẫn người mới đâu, tôi đi cùng chỉ khiến mấy anh mất vui, thôi bỏ đi…”
“Cậu muốn học không?” Văn Vu Dã ngắt lời.
“Không hẳn là hứng thú, chỉ muốn thử thôi.” Biện Xá Xuân nói một cách dè dặt, sợ gây thêm gánh nặng cho hắn, “Tôi là người thích thử mọi thứ.”
“Vậy thì thử đi.” Văn Vu Dã cười, “Tôi dẫn cậu đi, không cần bận tâm đến cậu ấy.”
Biện Xá Xuân ngạc nhiên nhìn hắn đứng dậy: “Thế anh… anh định gạt bạn anh sang một bên như thế à?”
Văn Vu Dã dừng bước, suy ngẫm một lát về từ “gạt”, một lúc sau mới “ừm” một tiếng, mỉm cười, có vẻ hơi áy náy với bạn, nhưng không nhiều lắm.
Biện Xá Xuân chỉ chần chừ một thoáng rồi xách túi đi theo. Lúc lên xe, anh vẫn còn nghĩ về phản ứng “bỏ rơi” bạn bè của Văn Vu Dã, không nhịn được cười.
Người bạn của Văn Vu Dã tên là Mikael, mới mười bảy tuổi, được cho là đã càn quét các khu trượt tuyết từ năm hai tuổi. Nếu người Thụy Điển có tục bốc thăm, cậu chắc chắn đã bốc trúng ván trượt. Cậu bé này gan dạ và rất ngạo mạn, sống sót được đến giờ quả là mệnh lớn. Cậu còn tự cho mình là tài năng dự bị cho X Games, khiến hai vị phụ huynh làm nghiên cứu khoa học lo lắng thấp thỏm. Đến tuổi dậy thì, cứ mỗi lần cãi nhau với ba là cậu lại vác đồ nghề lên núi, bị truy hỏi thì lôi “Wen” ra làm bia đỡ. Đáng tiếc, Wen là người Trung Quốc, đến lúc phải về nước làm việc, thời gian làm bia đỡ cho cậu quá ngắn ngủi.
Vì vậy, vừa gặp Văn Vu Dã, Mikael đã không thể đợi đến kỳ nghỉ Giáng sinh sắp tới, lập tức mua vé skibus vào ngày hôm sau, gọi ba cuộc điện thoại trên đường mang ván trượt đến Romme Alpin.
Cuộc điện thoại đầu tiên, giọng Wen ôn hòa, hỏi cậu định trượt đường nào, khoảng mấy giờ đến, hôm nay thời tiết tốt, tình trạng tuyết ra sao, vân vân…
Cuộc điện thoại thứ hai, Wen nói có bạn đến chơi, hôm nay sẽ không trượt trên đường đua với cậu. Mikael nhíu mày bĩu môi, nhưng cậu biết “bạn” mà Wen nói phần lớn là khách trả tiền cho hắn nên đành chịu, không tình nguyện nói không sao.
Cuộc điện thoại thứ ba, Wen nói đang đậu xe, nếu cậu đến sớm thì tự trượt một mình trước. Mikael không quan tâm những người trượt trên đường màu xanh dương, lườm nguýt rồi lao về phía bầu trời rộng lớn.
Đến khi cậu trượt thỏa thuê một lượt, đứng dưới chân núi vui vẻ chụp ảnh lưu niệm, bất ngờ thấy một bóng dáng quen thuộc trên đường xanh lục phía xa. Bộ đồ trượt tuyết màu xanh sáng được hắn mặc như trình diễn thời trang, nổi bật giữa nhóm người trượt tuyết và cáp treo qua lại. Nhìn kỹ mới thấy hắn đang cầm một chiếc Olympus, rất nhỏ gọn, không giống loại máy ảnh hắn thường dùng. Mikael trông theo hướng máy ảnh, không thấy đỉnh tuyết hùng vĩ nào, đang thắc mắc thì thấy một thanh niên có khuôn mặt Đông Á thong thả trượt xuống từ phía đó. Mikael mới nhận ra đây hẳn là mục tiêu mà Wen chụp – người bạn hắn nhắc đến.
Mikael nheo mắt. Cậu đã gặp rất nhiều người Trung Quốc và thường không nhớ mặt, Wen là một ngoại lệ, người bạn lạ mặt này là một ngoại lệ khác. Mặc dù nửa khuôn mặt bị kính bảo hộ che khuất, chỉ lộ ra chiếc mũi và đôi môi ửng đỏ vì lạnh, nhưng vẫn khiến người ta không thể rời mắt. Màu tóc nhuộm rất đẹp, bay lượn giữa núi tuyết như một vệt sáng mờ ảo bị băng tuyết khúc xạ.
Con gái à? Cao thật.
Biện Xá Xuân bị âm thầm nhận nhầm giới tính lúc này đang mang tâm trạng rất tốt. Anh không phải là người thích vận động, nhưng trượt tuyết mang lại niềm vui k*ch th*ch và dễ gây nghiện. Sau nhiều lần vấp ngã, việc trượt hết một đoạn đường trơn tru có thể khiến anh cảm thấy sảng khoái. Mọi cảnh vật trên núi đều lùi lại bởi tốc độ lao vun vút. Anh cảm thấy mình biến thành tuyết, thành gió, thành chú chim lao xuống giữa cao nguyên.
Nhưng anh vẫn chưa biết cách phanh lại, trượt theo hình chữ V đến cuối cùng vẫn không giữ được thăng bằng. Văn Vu Dã vừa tránh quỹ đạo của anh vừa hô: “Ngã sang bên cạnh!”
Biện Xá Xuân lập tức nghe lời và thả người xuống. Lúc được Văn Vu Dã kéo dậy, anh không nhịn được bật cười.
Huấn luyện viên Văn ủng hộ cách giáo dục bằng lời khích lệ: “Tốt lắm, trượt được rồi đấy.”
Biện Xá Xuân rất hài lòng, đắc ý lại gần xem video hắn quay, càng xem càng im lặng.
Video chiếu đến cuối, Biện Xá Xuân quẹt mũi, quay sang chỗ khác: “Lúc trượt thì thấy nhanh lắm, nhìn thế này cứ như bà cụ đi dạo ấy.”
Lời vừa dứt, bên cạnh có một bà lão tóc bạc ước chừng hơn sáu mươi tuổi dẫn theo một đứa trẻ trượt xuống, nhẹ nhàng rẽ ngoặt, dõng dạc chào hỏi người nhà vài câu, rồi tiến về phía đường trượt khác.
Biện Xá Xuân cứng đờ nhìn theo hướng bà lão biến mất. Văn Vu Dã cố nhịn cười rất lâu, cuối cùng không nhịn được, bật cười thành tiếng.
