Mỹ Nhân Kiều Diễm Tán Nhầm Đại Lão Truyện Niên Đại

Chương 88: Hoàn chính văn



Nhìn chiếc que thử thai mà Triệu Ni Ca đưa tới, Lục Yến Lĩnh thậm chí còn chưa kịp phản ứng ngay. Anh đờ người ra hai giây mới nhận ra.

Vợ mình mang thai rồi! Anh sắp làm bố rồi!

Anh cẩn thận sờ bụng cô, hỏi: "Thật sự có rồi sao?" Một niềm vui sướng điên cuồng trào dâng từ tận đáy lòng, Lục Yến Lĩnh bế bổng Triệu Ni Ca vào lòng, không kìm được niềm hạnh phúc mà hôn lên trán cô.

Triệu Ni Ca thấy dáng vẻ cẩn trọng ấy của anh, vị Lữ trưởng Lục vốn uy nghiêm lạnh lùng thường ngày giờ đây lại có chút lóng ngóng, căng thẳng, cô không nhịn được mà cười mắng: "Bình thường thì que thử thai là chuẩn rồi! Nhưng vẫn phải đến bệnh viện kiểm tra lại cho chắc."

Lục Yến Lĩnh quả thực rất căng thẳng. Dù sao vợ mang thai cũng là chuyện đại sự. Anh đã dẫn dắt không biết bao nhiêu binh sĩ trong quân đội nhưng làm bố thì mới là lần đầu tiên, hoàn toàn không có kinh nghiệm.

"Được được được, chúng ta đi bệnh viện ngay bây giờ."

Lục Yến Lĩnh không đợi thêm được phút nào, lập tức đưa vợ đi khám.

Lúc ra khỏi nhà, bà cụ Lục thấy dáng vẻ vội vã của hai người liền hỏi một câu: "Có chuyện gì mà cuống cuồng lên thế?"

Lục Yến Lĩnh trong lòng đang sướng rơn, vốn định nói ngay cho bà cụ biết bà sắp được bế cháu nội rồi. Nhưng bàn tay Triệu Ni Ca đang khoác tay anh khẽ kéo một cái, ra hiệu bảo anh đừng nói vội, đợi đi khám ở bệnh viện xác nhận xong rồi hãy báo cho cả nhà cũng chưa muộn. Vạn nhất que thử thai không chuẩn mà xảy ra nhầm lẫn chẳng phải sẽ khiến bà cụ mừng hụt sao.

Lục Yến Lĩnh nghĩ cũng đúng bèn nói với bà cụ: "Có chút việc nên chúng con ra ngoài một lát." Nghĩ một hồi anh lại dặn dì Chung: "Dì Chung, tối nay nấu thêm chút canh bổ dưỡng nhé, lát nữa chúng con về ăn cơm."

Nói xong hai người liền lên xe rời đi. Dì Chung nhìn bóng lưng đại thiếu gia dắt tay thiếu phu nhân, nói với bà cụ Lục: "Đại thiếu gia với thiếu phu nhân kết hôn ba năm rồi mà tình cảm vẫn tốt như thế đấy ạ."

Bà cụ lẩm bẩm: "Tình cảm tốt thì tốt thật, nhưng hai đứa nó suốt ngày chỉ lo quấn quýt lấy nhau, chẳng biết bao giờ mới cho tôi bế cháu đây."

Hai năm đầu mới cưới, bà cụ nghĩ con trai con dâu vừa mới kết hôn mà mình đã nhắc chuyện bế cháu thì có vẻ hơi sớm. Nhưng đến năm thứ ba, bà cụ bắt đầu ngồi không yên nữa, thỉnh thoảng lại nhắc một lần.

Dù sao bà và ông cụ Lục tuổi tác cũng đã cao, gần đất xa trời rồi. Người già thì luôn mong gia đình thêm người thêm của, đặc biệt là mong có cháu nội, tâm lý đó tự nhiên trở nên vô cùng mãnh liệt.

Đúng là: Có lòng mong mỏi ắt có hồi âm.

Bên này bà cụ Lục vừa mới ở nhà than thở xong.

Thì ở bên kia tại bệnh viện, Lục Yến Lĩnh và Triệu Ni Ca đang cầm tờ kết quả kiểm tra mới ra lò, cả hai đều nở nụ cười ngốc nghếch vì hạnh phúc. Chập tối về đến nhà, Lục Yến Lĩnh trịnh trọng tuyên bố tin vui này với cả gia đình.

Bà cụ Lục vui mừng đến mức miệng cười mang tai. Tốt quá rồi! Vừa mới ước ao xong thì tin mừng đã ập đến. Con dâu có thai rồi, bà và ông nhà sắp được lên chức ông bà nội, sắp được bế cháu đích tôn rồi!

"Chao ôi, cục cưng của bà nội, bà mong cháu mãi đấy!" Bà cụ nắm tay Triệu Ni Ca, xoa xoa cái bụng vẫn còn bằng phẳng của cô, bắt đầu lẩm bẩm trò chuyện với bảo bối nhỏ còn chưa thành hình. Cảnh tượng khiến Triệu Ni Ca dở khóc dở cười.

Từ khi có thai, Triệu Ni Ca trở thành đối tượng được cả nhà quan tâm đặc biệt. Nói vậy không phải trước đây mọi người không quan tâm cô mà bởi nghề nghiệp của cô là diễn viên múa.

Năm thứ hai sau khi tốt nghiệp trường Nghệ thuật Quân đội, đoàn văn công đã xét duyệt cho cô danh hiệu Diễn viên trẻ ưu tú cấp quốc gia. Với tư cách là vũ công chính của đoàn, hai ba năm nay tháng nào Ni Ca cũng có buổi diễn, đôi khi còn ra nước ngoài biểu diễn. Cô có kế hoạch nghề nghiệp riêng của mình.

Vì thế dù bình thường cô ăn uống thanh đạm như "mèo ngửi" để giữ dáng, gia đình cũng không ai phàn nàn nửa lời. Cùng lắm là thỉnh thoảng Lục Yến Lĩnh thấy cô bận rộn đến gầy sọp đi mới ép cô uống thêm vài bát canh gà. Nhưng giờ thì khác rồi.

Trong bụng cô đang mang mầm sống nhỏ, ăn ít thế sao mà đủ dinh dưỡng được. Bà cụ không thể cứ để cô "kén cá chọn canh" như trước, nếu không cháu nội của bà sẽ bị thiếu chất mất.

Thế là suốt ngày bà cụ cùng dì Chung ở trong bếp nghiên cứu thực đơn bồi bổ cho Ni Ca. Đủ loại nguyên liệu quý hiếm, canh bổ dưỡng cứ như không tốn tiền, ngày nào cũng được bưng tận tay cô.

Biết tin cô có thai, chị dâu cả và chị hai cũng gửi tới không ít đồ đại bổ. Đến cuối tuần, hễ có thời gian là cả nhà lại tụ tập ở biệt thự, xoay quanh hầu hạ Ni Ca như "quốc bảo".

Cứ đà này, Triệu Ni Ca cảm thấy sợ rằng bụng mình còn chưa kịp lộ rõ thì người đã béo lên một vòng mất rồi. Thế nhưng trong chương trình Xuân Vãn đêm giao thừa năm nay cô vẫn còn một tiết mục múa phải biểu diễn. Tính toán ngày tháng thì từ giờ đến cuối năm còn chưa đầy hai tháng nữa.

Ba tháng đầu mang thai thường không lộ bụng. Chỉ cần cô giữ gìn tốt, trước khi biểu diễn Xuân Vãn thì vóc dáng chắc chắn sẽ không thay đổi quá nhiều. Nhưng hiện tại cả nhà cứ vây quanh cô, ngày ngày hỏi han rồi "vỗ béo" thế này khiến cô rất khó xử. Không nỡ từ chối lòng tốt của gia đình, đặc biệt là mẹ chồng, Triệu Ni Ca đành phải lôi Lục Yến Lĩnh ra làm lá chắn.

Ban đầu Lục Yến Lĩnh cũng không tán thành việc cô mang thai mà còn lên sân khấu biểu diễn. Nhưng Triệu Ni Ca rất kiên trì.

Cô nói với anh thế này: "Chồng ơi anh nghĩ mà xem, đợi sang năm em sinh em bé xong ít nhất phải mất hai năm nữa mới có thể đứng trên sân khấu được. Điệu múa cho Xuân Vãn lần này em đã biên soạn và chuẩn bị từ nửa năm trước, đổ vào đó bao nhiêu tâm huyết và sức lực. Anh nỡ để công sức của em đổ sông đổ biển sao?"

"Hơn nữa em mới mang thai thôi mà. Đến đêm giao thừa cũng chưa đầy ba tháng, người ngoài không nhìn ra được đâu." Eo của Triệu Ni Ca vốn nhỏ hơn người thường, giờ dù có bầu mà tăng thêm vài cân thì cũng chỉ bằng vòng eo bình thường của các vũ công khác thôi.

"Đợi em diễn xong điệu múa cuối cùng này, em sẽ xin nghỉ thai sản, ở nhà dưỡng thai thật tốt, có được không?"

Lục Yến Lĩnh luôn không có cách nào từ chối cô. Anh bất lực nói: "Anh sợ em lộ bụng chắc? Anh là sợ em tập luyện mỗi ngày như thế sẽ ảnh hưởng đến thai khí."

"Không đâu mà." Triệu Ni Ca kéo tay anh làm nũng, áp lòng bàn tay anh lên bụng mình, bảo: "Bé con trong bụng em khỏe lắm. Với lại em bé có một người bố lợi hại như anh, sao có thể yếu đuối thế được?"

Lục Yến Lĩnh cười khẽ, bẹo mũi cô trêu chọc: "Thế vạn nhất là con gái thì sao?"

Triệu Ni Ca sà vào lòng anh, ôm eo anh đung đưa: "Con gái thì cũng thừa hưởng gen lợi hại của bố chứ sao!"

Được rồi. Lục Yến Lĩnh thừa nhận, anh đã bị hình ảnh "con gái cưng" trong lời kể của vợ làm cho tan chảy. Anh đồng ý lần này nhưng vẫn bắt cô hứa: diễn xong Xuân Vãn là phải về nhà an tâm dưỡng thai, các buổi diễn sau đó tạm thời gác lại.

Thực ra Triệu Ni Ca còn một lý do nữa chưa nói với Lục Yến Lĩnh. Điệu múa cô diễn lần này mang tên 《Thiếu nữ dưới ánh trăng》. Nếu lần này vì mang thai ngoài ý muốn mà không nhảy được thì hai năm sau khi đã lên chức mẹ, nhảy chủ đề thiếu nữ như vậy sẽ không còn phù hợp nữa.

Cũng giống như việc ở nhà Lục Yến Lĩnh ít khi bàn chuyện quân đội với cô, Triệu Ni Ca cũng hiếm khi kể về việc tập múa ở đoàn. Dù không can thiệp sâu vào công việc của đối phương nhưng họ luôn dành sự tôn trọng và ủng hộ tuyệt đối cho những gì người kia đang làm.

Về sự nghiệp, họ tỏa sáng trong lĩnh vực riêng của mình. Về tình cảm, họ tâm đầu ý hợp, gắn bó như keo sơn.

Lục Yến Lĩnh do thân phận và địa vị thường tạo cho người ta cảm giác uy nghiêm, mạnh mẽ và không thích bị phản kháng. Nhưng thực tế mỗi khi Triệu Ni Ca quyết định việc gì, anh luôn là người thỏa hiệp sau cùng.

Có được sự ủng hộ của chồng và gia đình, Triệu Ni Ca hoàn toàn tập trung chuẩn bị cho buổi diễn hai tháng tới. Chỉ có một điều làm khổ Lục Yến Lĩnh. Bác sĩ dặn dò rằng ba tháng đầu thai kỳ tốt nhất không nên làm chuyện ấy để tránh làm hại thai nhi.

Lục Yến Lĩnh đương nhiên phải tuân theo lời bác sĩ. Có điều hai ba năm đầu hôn nhân, thế giới hai người của họ quá đỗi tuyệt vời. Gần như đêm nào đời sống vợ chồng cũng vô cùng hài hòa. Hơn nữa hai người họ vốn dĩ sinh ra là để dành cho nhau, khớp nhau như mộng và ngoàm, chỗ nào cũng vừa vặn. Một người có thể lực cường tráng dẻo dai, một người thân hình mềm mại, quyến rũ.

Giờ vợ mang thai, đột nhiên bắt Lục Yến Lĩnh "ăn chay" tận ba tháng. Với một người đã nếm qua mùi vị ngọt ngào như anh giờ mỗi tối chỉ có thể ôm vợ ngủ đơn thuần, thật sự nhất thời chưa thể thích nghi ngay được.

Nhưng vì con, anh cũng đành phải tạm thời nhẫn nhịn. Thực ra không chỉ có anh mà ngay cả Triệu Ni Ca cũng thấy có chút không quen.

Hai tháng đầu thai kỳ cô còn nghĩ: Ôi chao, thế này thì nhẹ nợ rồi, cuối cùng cũng có thể cho Lục Yến Lĩnh "nghỉ hưu" một thời gian.

Cô cũng có thể đánh một giấc thật ngon mỗi đêm. Không thể nào cứ làm loạn như trước kia được, nhiều lúc cô mệt rã rời, buồn ngủ ríu cả mắt mà anh vẫn chưa thấy đủ. Triệu Ni Ca thút thít nũng nịu đòi anh dừng lại, anh lại luôn dỗ dành, bảo cô cứ mệt thì ngủ trước đi, một mình anh "ra sức" là được rồi.

Triệu Ni Ca đôi khi thật sự muốn đá cho anh mấy cái. Loại lời đó mà anh cũng nói ra được. Trước đây đúng là đã quá coi trọng anh rồi, cứ tưởng anh là người đàn ông cấm dục và tự kỷ luật đến mức nào, kết quả là... trong chuyện ấy, chẳng có người đàn ông nào thoát được "định luật vỡ mộng" cả.

Hiện tại Triệu Ni Ca đã mang thai được hơn hai tháng, dù bụng vẫn chưa lộ chút nào.

Tháng Chạp đại hàn, bên ngoài trời lạnh thấu xương, tuyết rơi lả tả. Trong căn phòng lớn ở tầng ba lại ấm áp vô cùng.

Hai người tựa vào nhau nằm trên giường nhưng ai nấy đều rất quy củ. Lục Yến Lĩnh đang lật xem một cuốn sách, nhìn kỹ bìa thì ra là cuốn Cẩm nang nuôi dạy con dành cho cha mẹ mới.

Còn Triệu Ni Ca đang gối đầu trong lòng anh chơi điện thoại, màn hình hiển thị một bài đăng trên diễn đàn chuyên dạy các bà bầu cách ăn uống đủ dinh dưỡng mà không bị béo.

Xem được một lát, cả hai đều đặt đồ xuống. Họ quay sang nhìn nhau, đều thấy được sự bất lực trong mắt đối phương. Còn hơn nửa năm nữa em bé mới chào đời, còn xa lắm. Nếu như hiện tại em bé chưa sinh mà hai người đã phải sống "chay tịnh" thế này thì đợi đến khi con ra đời chẳng lẽ...

Lục Yến Lĩnh gấp sách lại đặt lên tủ đầu giường, nắm lấy tay Triệu Ni Ca kéo vào trong chăn. Khi được anh dẫn dắt nắm lấy "chỗ đó", Triệu Ni Ca cũng không ngần ngại vứt điện thoại sang một bên. Cô áp sát người vào lòng anh, Lục Yến Lĩnh cúi đầu phủ lên đôi môi đỏ mọng, cả hai nồng nhiệt hôn nhau như củi khô bốc lửa. Nhưng đây cũng chỉ là giải cơn khát bằng thuốc độc, chỉ càng khơi dậy khao khát dành cho nhau mãnh liệt hơn mà thôi.

Triệu Ni Ca không nhịn được, dùng đầu gối cọ nhẹ vào hông anh. Lục Yến Lĩnh hôn lên vành tai cô, thì thầm bằng giọng trầm ấm: "Có nhớ anh không?"

Triệu Ni Ca thành thật thú nhận: "Nhớ..."

Lục Yến Lĩnh hôn cô, cúi xuống để lại một chuỗi nụ hôn trên cổ và xương quai xanh, thoắt cái chiếc váy ngủ mỏng manh đã bị đẩy lên đến ngực. Triệu Ni Ca cắn góc chăn, lông mi dài run rẩy, cố kìm nén tiếng nức nở không tự chủ được trong miệng.

Trong ý thức mơ màng, đôi mắt cô lười biếng nửa khép nửa mở, chiếc váy lụa trượt xuống che khuất đi cảnh xuân bên trong.

Đêm ba mươi Tết. Đêm giao thừa năm ấy.

Nhà họ Lục đèn hoa rực rỡ, cả gia đình quây quần chuẩn bị ăn cơm tất niên và xem Xuân Vãn. Đây là lần thứ hai Triệu Ni Ca biểu diễn trên sân khấu Xuân Vãn. Lần đầu tiên cô và Lục Yến Lĩnh còn chưa xác định quan hệ người yêu nhưng khi đó người nhà họ Lục đã biết đến cô qua màn trình diễn ấy. Còn bây giờ Triệu Ni Ca đã là vợ của Lục Yến Lĩnh.

Mọi người đều ngồi vây quanh chờ xem buổi phát sóng trực tiếp phần biểu diễn của cô tối nay. Chỉ là trong phòng khách không thấy bóng dáng Lục Yến Lĩnh đâu. Lúc này anh đang đỗ xe bên ngoài tòa nhà Đài truyền hình Trung ương, đợi vợ diễn xong là sẽ đón cô về nhà ăn tết ngay lập tức.

Trên sân khấu Xuân Vãn, tấm màn nhung mở ra, một vầng trăng tròn tỏa ánh sáng thanh lãnh phản chiếu trên phông nền. Một thiếu nữ mặc váy trắng tinh khôi chậm rãi bước ra, mái tóc dài như thác đổ, thuần khiết và thánh thiện.

Cô dường như đang thực hiện một nghi lễ sự sống nguyên thủy và thần thánh dưới ánh trăng. Giữa đất trời, dưới vầng trăng, cô là chủ tể duy nhất.

Dưới ánh trăng mờ ảo, cô dùng sự mềm mại và dẻo dai đặc trưng của phụ nữ kết hợp kỹ thuật múa bóng, dùng ánh sáng và bóng tối dệt nên một cảnh giới như mộng như thực. Cảnh giới cao nhất của khiêu vũ chính là dùng cơ thể vũ công để tạo ra "hình ảnh ngoài hình ảnh".

Dưới trăng chỉ có thiếu nữ đang nhẹ nhàng chuyển động. Cô phát huy vẻ đẹp của hình thể đến cực hạn, một cái ngẩng đầu, một cái nhún vai, một cái xoay hông, hay sự lưu chuyển linh hồn nơi đầu ngón tay, tất cả đều mượt mà trôi chảy, tràn đầy sức sống. Dường như người xem có thể thấy được núi non sông hồ, hoa cỏ chim muông, gió nhẹ và cả phép màu của sự sống tự nhiên.

Điệu múa kết thúc. Dưới khán đài vang lên những tràng pháo tay nồng nhiệt đầy thán phục. Và vô số người dân đang ngồi trước màn hình tivi trong đêm giao thừa này cũng được chứng kiến tác phẩm đỉnh cao của nhà biên đạo múa trẻ Triệu Ni Ca.

Diễn xong, Triệu Ni Ca không nán lại lâu mà rời khỏi đài truyền hình ngay. Vừa ra tới nơi đã thấy Lục Yến Lĩnh đang chờ sẵn. Cô quấn chặt chiếc áo khoác, bước chân nhanh nhẹn chạy về phía anh.

Thấy cô ra, Lục Yến Lĩnh mở cửa xuống xe, tặng một bó hồng đã chuẩn bị sẵn tới trước mặt cô: "Chúc mừng vợ anh biểu diễn thành công."

Triệu Ni Ca không ngờ anh còn mang cả hoa theo. Cô cười duyên lườm anh một cái nhưng trong lòng lại ngọt ngào khôn xiết. Ai bảo kết hôn xong thì tình cảm sẽ nhạt phai cơ chứ? Theo cô thấy, người đàn ông Lục Yến Lĩnh này đến tận bây giờ mới bắt đầu ngày càng biết cách yêu chiều và lãng mạn hơn.

Lục Yến Lĩnh tiến lên ôm lấy vợ, lòng bàn tay áp lên bụng cô xoa nhẹ một cách cẩn thận, hỏi: "Con vẫn ngoan chứ?"

Triệu Ni Ca ôm hoa, cũng cúi đầu đặt tay mình lên muôi bàn tay anh: "Yên tâm đi, bảo bối ngoan lắm."

Mới ba tháng tuổi đã theo mẹ lên sân khấu lớn thế này, giáo dục từ trong trứng nước thế này là đã thắng ở vạch xuất phát rồi. Sau này cái bóng nhỏ này dù có làm gì chắc chắn cũng sẽ không biết sợ sân khấu là gì đâu.

Lục Yến Lĩnh buông lòng, hôn lên trán cô, dìu cô lên xe và nói: "Đi thôi, về thôi, cả nhà đang đợi chúng ta ăn cơm tất niên đấy."

Ánh trăng mờ ảo, ánh đèn đường lay động. Họ tựa vai nhau, cùng hướng về tổ ấm ấm áp của mình.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...