Ngày mùng 1 tháng 6 là ngày Quốc tế Thiếu nhi. Hôm đó lại vừa vặn là thứ Bảy nên Triệu Ni Ca và Lục Yến Lĩnh cùng đưa con trai đi công viên giải trí chơi.
Công viên ngày lễ đông nghịt người, hàng quán ăn vặt, quà lưu niệm bày bán khắp nơi. Khắp chốn là đèn màu rực rỡ và những chú rối, bóng bay đủ hình thù. Vòng quay ma thuật khổng lồ chậm rãi xoay giữa không trung làm nổi bật bầu trời xanh ngắt như được gột rửa.
Lục Yến Lĩnh để con trai ngồi trên vai để cậu bé có thể nhìn được cao hơn, xa hơn. Bàn tay còn lại của anh nắm chặt lấy tay Triệu Ni Ca. Nhan sắc cực phẩm của gia đình ba người vừa bước vào công viên đã lập tức trở thành tâm điểm chú ý của khách qua đường.
Bé Lục Tu Trác ngồi trên vai ba, một tay cầm cây kẹo m*t cầu vồng gặm dở, một tay ôm đầu ba, cái đầu nhỏ phấn khích nhìn ngó đông tây. Cậu bé thích nhất là đi công viên chơi!
"Mẹ ơi, con muốn ngồi vòng quay ma thuật!" Vừa vào cổng Lục Tu Trác đã nhìn thấy cái vòng quay khổng lồ đang xoay giữa trời, trông có vẻ rất vui.
Hôm nay Triệu Ni Ca và Lục Yến Lĩnh chủ yếu là đi cùng con, con muốn chơi gì cô đương nhiên đều đồng ý.
"Được, để ba đi mua vé." Triệu Ni Ca nói.
Chỗ bán vé vòng quay ma thuật khá đông, người xếp hàng chờ đợi không ít. Ai bảo hôm nay vừa là ngày lễ vừa là cuối tuần chứ. Rất nhiều gia đình đều đưa con ra ngoài chơi. Lục Yến Lĩnh đến cửa bán vé, mua thẳng mấy tấm vé trọn gói cho tất cả các trò chơi.
Gia đình ba người xếp hàng mười mấy phút mới đến lượt. Sau khi vào cabin ngồi ổn định, vòng quay bắt đầu chậm rãi đi lên cao.
Bé Lục Tu Trác cứ phấn khích áp mặt vào cửa kính nhìn xuống dưới, chỉ vào dòng người và nhà cửa đang bé dần: "Mẹ nhìn kìa! Mọi người đều nhỏ xíu rồi! Có phải chúng ta đang ở trên trời không ạ?"
Triệu Ni Ca dù giờ đã lên chức vợ, chức mẹ nhưng... thực ra cô vẫn khá thích những thứ dành cho trẻ con này. Bởi vì tuổi thơ kiếp trước của cô gần như đều trải qua trong phòng tập múa, chưa từng có lúc nào được vui chơi thỏa thích thế này. Bây giờ có con trai, trong quá trình đồng hành cùng con lớn lên, cô có cảm giác như mình đang được sống lại tuổi thơ một lần nữa cùng con.
Có lẽ cuộc sống tươi đẹp chính là có sức mạnh chữa lành những tiếc nuối sâu thẳm trong lòng người ta như vậy. Triệu Ni Ca vừa hưởng ứng những lời ngây ngô của con vừa cầm điện thoại chụp ảnh liên tục. Cô muốn ghi lại mọi khoảnh khắc rạng rỡ trong quá trình trưởng thành của con trai.
Trong ống kính của cô, con trai hoạt bát đáng yêu, đầu đội chiếc mũ Mickey vừa mua dưới kia, người mặc bộ nỉ siêu nhân. Dáng vẻ nhỏ bé ấy gần như được đúc ra từ một khuôn với ba mình. Nhưng vì đôi mắt giống cô nên không có vẻ "lạnh lùng" bẩm sinh như ba mà lại mang nét lanh lợi, ranh mãnh. Nhìn một cái là biết ngay đây là một cậu bé thông minh và đầy những ý tưởng kỳ quái.
Bên cạnh con trai là chồng Lục Yến Lĩnh của cô. Lục Yến Lĩnh mặc áo sơ mi trắng và quần dài xám đậm. Ngay cả khi ngồi trong vòng quay ma thuật rực rỡ sắc màu, vẻ uy nghiêm lạnh lùng khắc vào xương tủy của anh dù không có quân phục làm nền vẫn khiến người ta vô thức cảm thấy kính nể.
Đó là khí chất của người bề trên do thói quen ra lệnh nhiều năm mang lại.
Đôi khi hai người đi hẹn hò ăn cơm hay đưa con đi chơi, Triệu Ni Ca vẫn hay càm ràm anh đừng có lúc nào cũng giữ gương mặt nghiêm nghị như thế ở ngoài đường. Nhưng cô nói vài lần cũng chẳng ăn thua. Nhất là hai năm nay, cùng với tuổi tác và kinh nghiệm ngày càng dày dạn, lại thêm việc làm chồng làm cha, nét trầm ổn lạnh lùng trên người Lục Yến Lĩnh lại càng thêm sâu đậm.
Triệu Ni Ca cũng rất bất lực. Thế nên lúc nãy khi vào công viên, cô đã treo luôn cái bình nước hoạt hình của con trai lên người anh, bắt anh xách hộ.
Lúc lên vòng quay ma thuật, cô lại tiện tay đưa ly trà sữa đang uống dở cho anh cầm giúp.
Bây giờ trên người Lục Yến Lĩnh treo một cái bình nước hoạt hình siêu nhân Gao xanh đỏ tím vàng, tay kia lại cầm ly trà sữa trân châu của vợ, khí chất uy nghiêm thường ngày phút chốc tan biến sạch sành sanh.
Lúc này mắt anh đang dán chặt vào con trai để đề phòng cậu bé vươn đầu ra ngoài cửa kính. Một cánh tay của anh vòng hờ sau lưng con làm rào chắn bảo vệ. Triệu Ni Ca hoàn toàn chẳng cần phải lo lắng gì cả. Cô khẽ mỉm cười, lấy điện thoại lấy nét và bắt trọn khoảnh khắc này vào khung hình.
Rời khỏi vòng quay ma thuật, con trai lại nhặng xị đòi đi tàu lượn siêu tốc. Triệu Ni Ca cảm thấy trò này quá k*ch th*ch, Trác Trác mới ba tuổi, ngồi cái đó sợ là hơi nguy hiểm.
"Mẹ ơi, con không sợ đâu! Con đã là nam nhi đại trượng phu rồi mà!" Bé Lục Tu Trác vỗ ngực bảo đảm với mẹ.
"Không sao đâu." Lục Yến Lĩnh thấy con trai muốn chơi bèn nói với vợ: "Để anh đưa con đi ngồi."
"Đúng rồi, đúng rồi, có ba bảo vệ con, mẹ không phải lo! Ba là lợi hại nhất!" Những lúc thế này, Tiểu Trác Trác lại rất biết cách nịnh ba mình một câu.
Nói xong, cả hai cha con đều dùng ánh mắt trưng cầu ý kiến nhìn cô. Triệu Ni Ca còn có thể làm gì hai cha con này nữa, cô chỉ đành bất lực nói: "Được rồi, vậy thì cùng chơi. Cả nhà ba người chúng ta phải đi cùng nhau cho đủ bộ."
"Hura! Được ngồi tàu lượn siêu tốc rồi!" Tiểu Trác Trác reo hò.
Lục Yến Lĩnh nhìn vợ, hỏi lại: "Em chắc chắn muốn ngồi chứ?"
Triệu Ni Ca ưỡn ngực: "Dĩ nhiên rồi."
Khi đã ngồi vào ghế, nhân viên bắt đầu thắt dây an toàn, bé Lục Tu Trác chợt nhận ra mẹ đang nắm tay mình rất chặt. "Mẹ ơi, con chẳng sợ tí nào đâu, mẹ yên tâm đi." Cậu bé quay sang an ủi mẹ.
Tư thế ngồi của Triệu Ni Ca hơi cứng nhắc: "Ừ ừ, mẹ biết mà, Trác Trác của chúng ta dũng cảm nhất." Nói thì nói vậy nhưng cô chẳng hề có ý định buông tay con trai ra.
Hàng ghế có ba chỗ ngồi, Triệu Ni Ca và Lục Yến Lĩnh ngồi hai bên ngoài cùng để bảo vệ con trai ở giữa. Lục Yến Lĩnh nhìn biểu cảm của vợ là biết ngay cô đang căng thẳng. Cánh tay anh vòng qua sau đầu con trai, ôm cả vợ lẫn con vào lồng ngực mình.
Đúng lúc đó, tàu lượn khởi động.
Vừa xuất phát đã là một cú lao dốc gần 90 độ khiến Triệu Ni Ca sợ hãi nhắm tịt mắt lại. Tiếng hò hét phấn khích của con trai vang lên bên tai. Triệu Ni Ca chỉ cảm nhận được tiếng gió rít gào và cảm giác rơi tự do không trọng lực liên tục ập tới.
Cô không kìm được mà hét lên thất thanh. Bé Lục Tu Trác đang gào thét vì phấn khích nghe thấy mẹ cũng kêu thì cứ tưởng mẹ cũng đang vui giống mình, thế là càng gào to hơn.
Đến khi tiểu Trác Trác đã qua cơn hưng phấn, tàu lượn đi vào đoạn bằng phẳng để dừng lại, cậu bé vẫn nghe thấy tiếng mẹ đang la hét. Tiểu Trác Trác quay sang nhìn: Mẹ nhắm nghiền mắt, tóc tai rối bù, cả người nghiêng sang một bên, né tránh thân hình nhỏ bé của cậu để ra sức rúc vào người ba.
Cậu bé lại quay sang phía bên kia: Ba thì vẻ mặt đầy bất lực, chẳng còn tâm trí đâu mà quản cậu nữa, vòng tay siết chặt lấy mẹ.
Lục Tu Trác nhịn không được hỏi ba: "Ba ơi, có phải mẹ sợ ngồi tàu lượn không ạ?"
Triệu Ni Ca nghe thấy lời con trai, run rẩy mở mắt ra: "Nói bậy, mẹ chẳng sợ tí nào cả..."
Đến khi tàu lượn thực sự dừng hẳn, Triệu Ni Ca vừa tháo dây an toàn ra đã vội che miệng chạy ngay đến dải cây xanh bên cạnh nôn khan mấy tiếng. Lục Yến Lĩnh bế con chạy lại lo lắng nhìn cô: "Vợ, em không sao chứ?"
Triệu Ni Ca phẩy tay yếu ớt: "Không sao, hai cha con cứ đi chơi tiếp đi, mặc kệ em."
Nhưng Lục Yến Lĩnh vẫn không yên tâm. Tiếp sau đó dù con trai có muốn chơi trò cảm giác mạnh nào, anh cũng không cho Triệu Ni Ca tham gia nữa.
Con trai muốn chơi bắn súng phi thuyền không gian và đua xe tốc độ. Lục Yến Lĩnh bế con lên, cùng con chơi trò "đồ hàng" bằng súng nước đồ chơi. Trong khi đó Triệu Ni Ca chỉ được ngồi trên vòng quay ngựa gỗ đối diện nhìn hai cha con với ánh mắt đầy oán niệm.
Cô cũng muốn ngồi phi thuyền, cô cũng muốn chơi đại chiến súng nước mà. Nhưng chồng không cho chơi, thật đáng ghét! Cô chẳng qua là vì lần đầu ngồi tàu lượn nên chưa thích nghi được với cảm giác mất trọng lượng đó thôi chứ đâu có thật sự sợ hãi. Lúc múa, cô bay từ dải lụa lơ lửng trên không trung xuống còn có thể tiếp đất vững vàng, sao có thể sợ cái tàu lượn siêu tốc được.
Thực ra cô không biết, Lục Yến Lĩnh thấy cô bước xuống mặt mày trắng bệch lại còn nôn khan nên đang lo lắng không biết có phải cô lại "có" rồi hay không. Chính vì vậy anh mới nhất quyết không cho cô chơi mấy trò mạo hiểm đó nữa. Lúc này Lục Yến Lĩnh đã dự tính, lát nữa chơi với con xong sẽ đưa vợ đi bệnh viện kiểm tra.
Bé Lục Tu Trác hoàn toàn không biết ba mẹ đang suy tính gì. Hôm nay cậu bé chơi vui quá xá! Dù bình thường cậu yêu mẹ nhất nhưng phải thừa nhận rằng vào những lúc thế này, cậu cũng rất yêu ba. Ba không chỉ chẳng lo cậu sợ hãi mà còn tận tình dạy cậu cách lái phi thuyền, cách đua xe, và cả cách ngắm bắn sao cho chuẩn xác.
Trò chơi súng nước có phần thưởng, bắn trúng mục tiêu trên mười lần sẽ được tặng một con thú nhồi bông. Thế là hôm đó nhờ vào thiên phú di truyền kinh người, tiểu Trác Trác đã giành được giải thưởng - một con mèo máy Đôrêmon thật lớn.
Cậu bé mang phần thưởng giành được tặng cho mẹ. "Mẹ ơi tặng mẹ này, con yêu mẹ nhất! Mua~"
Nhìn con trai ôm con thú nhồi bông to đùng chạy lạch bạch trên đôi chân ngắn tũn về phía mình, lại còn dõng dạc tỏ tình ngọt ngào như vậy, trái tim Triệu Ni Ca như tan chảy. Cô ôm lấy con hôn lấy hôn để: "Con trai ngoan, mẹ cũng yêu con. Mua~"
Sau khi Triệu Ni Ca nghỉ ngơi một lát, cô lại hăng hái xung phong dắt con trai đi chơi nhà bóng và cầu trượt.
Hai trò này quả thực không mấy phù hợp với một người đàn ông cao lớn dũng mãnh như Lục Yến Lĩnh. Thế là anh ngồi bên cạnh ngắm nhìn vợ con chơi đùa. Nhìn một lớn một nhỏ nhảy nhót tưng bừng trên đó, Lục Yến Lĩnh bỗng thấy con trai đã ba tuổi rồi mà tâm hồn trẻ thơ của vợ mình vẫn chẳng hề mai một.
Lúc cô cùng con chơi trong bể bóng xốp, nụ cười rạng rỡ của cô trông chẳng hề lệch tông chút nào so với đám trẻ con năm, bảy tuổi xung quanh. Lục Yến Lĩnh nhìn cảnh đó với ánh mắt dịu dàng, khóe môi khẽ hiện lên nụ cười nhàn nhạt.
Chơi suốt cả ngày, khi mặt trời đã ngả về tây nhuộm đỏ cả đường chân trời, ánh hoàng hôn màu cam tô điểm thêm nét diễm lệ cho khung cảnh thành phố. Sau nửa ngày rong chơi chỉ ăn toàn đồ ăn vặt, cả Triệu Ni Ca và con trai đều đã đói bụng. Lục Yến Lĩnh bèn đưa vợ con rời khỏi công viên.
Lúc ra về, Triệu Ni Ca không quên lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh selfie cho cả nhà để kết thúc hoàn hảo chuyến đi chơi hôm nay.
Bước ra khỏi cổng công viên, Lục Yến Lĩnh vẫn giữ nguyên tư thế: để con trai ngồi trên vai, tay kia nắm chặt tay vợ. Phía sau là kiến trúc lâu đài của công viên giải trí. Ánh tà dương yếu ớt buông xuống bóng lưng của gia đình ba người, kéo cái bóng của họ dài ra trên mặt đất.
Khung cảnh ấm áp ấy đẹp tựa như một bức tranh.
Mỹ Nhân Kiều Diễm Tán Nhầm Đại Lão Truyện Niên Đại
Chương 92: Ngoại truyện 4
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
