Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 87: Anh không phải là... đang ghen đấy chứ?



Vinh Nhung khẽ cười, "Ba, mẹ, con xin lỗi."

Ứng Lam mắt đỏ hoe, "Mẹ rất buồn."

Ngón tay đặt trên đầu gối của Vinh Nhung hơi siết lại. Cậu thu lại ý cười bên môi, khẽ nói: "Con xin lỗi."

"Người nên nói xin lỗi phải là ba mẹ mới đúng."

Vinh Nhung đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn mẹ.

Ứng Lam cố nén nước mắt, "Mẹ rất hối hận. Mẹ và ba cứ nghĩ lựa chọn của mình là tốt nhất cho con và Giản Dật, nhưng hóa ra lại khiến con đau lòng đến vậy. Điều khiến mẹ càng buồn hơn là, hóa ra con trai mẹ luôn cảm thấy không ổn nhưng lại giả vờ như chẳng có gì. Mẹ vậy mà không hề nhận ra điều đó."

Vinh Nhung lắc đầu, cậu bước tới ôm lấy mẹ, tựa đầu lên vai bà, "Không phải, không phải đâu. Ba mẹ là ba mẹ tốt nhất trên thế giới này."

Hồi nhỏ, ba mẹ rất bận rộn, thời gian ở bên cậu không nhiều. Nhưng mỗi khi có thời gian rảnh họ luôn dành trọn vẹn cho cậu. Ba sẽ bế cậu lên thật cao hoặc ôm ngang người cậu như một chiếc máy bay nhỏ lao về phía trước.

Mùa xuân, khi hoa mộc lan nở, ba sẽ bế cậu lên để hái những bông hoa trắng muốt trên cây trong sân. Nếu cậu không với tới, ba sẽ nhấc cậu đặt lên vai, để đôi tay nhỏ bé của cậu dễ dàng chạm vào những cánh hoa thơm ngát. Lần đầu tiên cậu hiểu được thế nào là hương hoa, chính là từ bông mộc lan do chính tay mình hái ngày ấy – hương thơm nồng nàn, sâu lắng.

Có lần, vào một ngày mưa, cậu nằng nặc đòi ra ngoài chơi. Mẹ nói trời lạnh, đi mưa dễ bị ốm nên không cho cậu đi. Nhưng ba lại thì thầm với cậu, bảo cậu đi lấy áo mưa và đôi ủng nhỏ của mình. Nhân lúc mẹ không để ý, ba lén dẫn cậu ra ngoài. Họ không đi xa, chỉ chơi trong công viên gần khu nhà. Ba cùng cậu giẫm lên những vũng nước, tìm kiếm những chú ếch và ốc sên trốn dưới tán lá. Cậu ngửi thấy mùi lá cây ẩm ướt, hơi nước trong lành cùng hương sen thoang thoảng trong cơn mưa.

Khi hai cha con chơi đùa lấm lem trở về, mẹ giận ba lắm, mắng ba một trận nhưng lại chẳng hề trách cậu. Mẹ dắt cậu lên lầu, bôi nước hoa thơm ngát lên người cậu, giúp cậu rửa sạch khuôn mặt lấm lem, tắm rửa sạch sẽ. Sau khi tắm xong người cậu cũng thơm tho, mang cùng một mùi hương với mẹ – dù mẹ chưa từng dùng nước hoa.

Cậu bị mù mặt, không quá nhạy cảm với hình ảnh nhưng chiếc mũi của cậu lại giúp cậu ghi nhớ tất cả. Những mùi hương khi hái hoa cùng ba, khi nhảy vào vũng nước trong công viên, khi hít hà hương sen giữa trời mưa hay cả mùi hương quen thuộc của mẹ mỗi khi trở về nhà.

Ba mẹ phát hiện ra cậu nhạy cảm với mùi hương hơn người khác, lại rất thích khám phá các loại mùi, nên mỗi khi rảnh rỗi, cả nhà sẽ cùng nhau chơi trò chơi về hương thơm. Khi ấy anh trai sẽ bịt mắt cậu lại, mẹ sẽ hái sẵn những bông hoa ngoài sân c*m v** bình. Cậu sẽ phải dựa vào mùi hương để đoán xem đó là loài hoa nào. Mỗi lần đoán đúng, ba sẽ giúp cậu ghi điểm. Một câu đúng được mười điểm, nếu tích đủ một trăm điểm, toàn bộ hoa trong bình sẽ thuộc về cậu.

Đôi khi, trò chơi không phải về hoa mà là về lá cây. Khó đoán nhất là lá, dễ nhất là trái cây. Phần thưởng cũng vậy, nếu đoán đúng tất cả, những bông hoa, lá cây hay trái cây đó sẽ là của cậu.

Cậu hiếm khi đoán sai. Mỗi lần chơi đều giành được tất cả phần thưởng. Lớn lên rồi cậu mới hiểu, khi ấy mình còn quá nhỏ, không thể nào lần nào cũng đúng hết được. Chắc chắn ba mẹ và anh trai đã cố ý nhường cậu. Họ dùng cách ấy để bồi dưỡng sự tự tin của cậu vào khứu giác, cũng khiến cậu càng thêm tò mò và yêu thích thế giới tràn ngập hương thơm này.

. . .

Vinh Duy Thiện cầm lấy khăn giấy, giúp vợ lau nước mắt. Chính mắt ông cũng hoe đỏ.

Ứng Lam nhận lấy khăn từ tay chồng, lau qua vệt nước mắt trên mặt rồi đưa tay xoa đầu Vinh Nhung, "Haiz, con xem mẹ này. Rõ ràng mẹ mới là người phải an ủi con, thế mà giờ lại để con dỗ mẹ trước. Chúng ta không khóc nữa, không khóc nữa, nhé?"

Vinh Nhung vùi mặt vào vai mẹ, giọng khẽ khàng, "Con đâu có khóc."

Ứng Lam dịu dàng dỗ dành, "Ừ, không khóc, không khóc."

Đúng lúc này, Vinh Tranh từ trong bếp bước ra. Vinh Duy Thiện ngước lên, trao cho con trai cả một ánh mắt, ra hiệu bảo anh mau vào giúp dỗ dành hai mẹ con trong phòng khách.

Vinh Tranh ngồi xuống chiếc ghế sô pha nhỏ, không lên tiếng quấy rầy mẹ và Vinh Nhung. Cởi chuông phải do người buộc chuông, suy nghĩ của mẹ và Nhung Nhung chỉ có ba mẹ và Vinh Nhung mới có thể tự mình tháo gỡ.

Từ đó về sau, Vinh Duy Thiện và Ứng Lam không còn nhắc đến chuyện bảo Vinh Nhung dọn về nhà ở nữa.

Khi vợ chồng họ rời đi, Vinh Nhung mắt hoe đỏ, giúp mẹ thu dọn hộp cơm giữ nhiệt trên bàn, xếp gọn vào túi. Lúc Ứng Lam chuẩn bị ra ngoài, cậu không nỡ rời xa, ôm chặt lấy mẹ.

Ứng Lam suýt nữa lại đỏ mắt, bà chớp chớp mắt để xua đi làn hơi nước, mỉm cười nói: "Được rồi, được rồi. Chỉ cách nhau một con phố thôi, đi vài bước là gặp được chúng ta mà. Đến kỳ nghỉ đông nhớ về nhà nhiều hơn nhé."

Vinh Nhung gật đầu, "Vâng."

Vinh Tranh mở cửa, Ứng Lam dặn dò anh: "Tiểu Tranh, hai ngày tới con cứ ở lại đây chăm sóc em trai cho tốt. Con không có quần áo để thay đúng không? Để mẹ bảo dì Ngô mang qua nhé?"

Tim Vinh Nhung khẽ rung động. Mẹ bảo anh ở lại với cậu suốt cuối tuần sao?

Vinh Tranh đáp: "Lát nữa con về lấy."

Ứng Lam gật đầu, "Cũng được."

Vợ chồng họ rời đi.

Vinh Tranh đóng cửa lại. Anh đi treo chiếc tạp dề trước đó đặt trên lưng ghế lên móc ngoài tủ lạnh. Cả hai người đều đã ăn sáng xong, tất nhiên anh cũng không cần phải nấu thêm, tạp dề cũng không dùng tới nữa.

Vinh Nhung đi tới, từ phía sau ôm lấy eo anh, "Anh, cảm ơn anh."

Vinh Tranh liếc nhìn cậu, "Cảm ơn vì cái gì?"

Vinh Nhung dụi mặt vào lưng anh, "Cảm ơn anh đã để em có dũng khí nói ra suy nghĩ của mình."

Trước đây cậu luôn nghĩ rằng nếu nói thật lòng, ba mẹ sẽ buồn, sẽ thất vọng, sẽ khiến mọi người không vui. Nhưng thực tế không phải vậy. Khi cậu bày tỏ lòng mình, ba mẹ không giận, không thất vọng. Ngược lại họ còn hiểu cậu hơn, khiến tình cảm giữa họ càng thêm gắn bó. Quan trọng hơn, cậu nhận ra ba mẹ yêu cậu, quan tâm cậu còn nhiều hơn cậu tưởng.

"Không cần cảm ơn anh. Đây là bước mà chính em đã tự mình vượt qua."

Vinh Nhung sững lại.

Một lát sau, cậu bật cười, "Cũng đúng."

Cậu ngước mặt lên, "Anh, lát nữa anh thật sự phải về lấy đồ sao?"

Vinh Tranh gật đầu, "Để sau này muốn ở lại đây cũng tiện hơn."

Ở đây anh không có bộ quần áo nào để thay, quả thật không tiện lắm.

Vinh Nhung chớp mắt, "Sau này, ở lại? Tiện hơn? Hình như chủ nhà chưa đồng ý đâu nha?"

Vinh Tranh quay lại, cúi xuống nhìn cậu, "Không hoan nghênh?"

"Ừm... Trừ phi... anh hôn em."

Cậu cong môi, đưa ngón tay chạm nhẹ lên môi mình.

Ngay lập tức, cơ thể cậu bị nhấc bổng lên. Cậu kinh ngạc kêu lên, cứ tưởng lại bị anh bế lên vai như trước nhưng lần này anh chỉ đặt cậu ngồi lên bàn ăn.

Cậu bỗng thấy hơi căng thẳng, "Anh... Ưm."

Vinh Tranh cúi xuống, hôn lên đôi môi đỏ thắm trước mặt.

Trong miệng tiểu hồ ly của anh có một mùi sữa nhàn nhạt, như thể biến thành một con hồ ly vị sữa vậy. Vinh Nhung nhắm mắt lại, cẩn thận đáp lại nụ hôn của anh, sợ lỡ tay lại cắn trúng môi anh lần nữa nên không dám dùng quá nhiều lực. Hình như Vinh Tranh nhận ra sự do dự của cậu, anh dịu dàng dẫn dắt, khẽ m*n tr*n môi cậu, làm nụ hôn giữa hai người càng thêm sâu sắc.

. . .

Vinh Duy Thiện và Ứng Lam trở về nhà, bất ngờ gặp Giản Trác Châu, Nguyễn Ngọc Mạn và Giản Dật ngay trước cửa.

Vinh Duy Thiện lập tức bảo tài xế dừng xe, rồi cùng vợ xuống xe.

Tài xế lái xe vào gara, còn hai vợ chồng họ tiến đến trước mặt ba người Giản Trác Châu. Vinh Duy Thiện cười nói: "Giản tiên sinh, Giản phu nhân, Tiểu Dật, sao mọi người lại đến đây? Trời lạnh thế này đừng đứng ngoài cửa nữa, mau vào đi."

Khu biệt thự không cho taxi vào, ba người họ đã đi bộ từ cổng khu đến đây. Ngón tay Giản Trác Châu xách túi quà bị đông lạnh đến cứng đờ nhưng nụ cười vẫn như trước, ấm áp hòa nhã, "Chúng tôi cũng vừa mới đến thôi."

Nguyễn Ngọc Mạn nhẹ giọng nói: "Thật ngại quá, đến mà không báo trước, mong không làm phiền anh chị."

Bà quay sang con trai, dịu dàng nhắc: "Tiểu Dật, chào đi con."

Giản Dật đỏ bừng cả mặt, câu "Ba, mẹ" nghẹn trong cổ họng, không sao thốt ra được, cuối cùng chỉ có thể lí nhí nói: "Chào chú, chào cô ạ."

Giản Trác Châu quay đầu lại, "Đứa nhóc này, chẳng phải ở nhà đã nói rồi sao? Gặp chú Vinh và cô Ứng, con phải gọi là..."

Ứng Lam nhập mật mã, mở cửa, nhẹ nhàng ngắt lời ông: "Trẻ con chưa quen cũng là chuyện bình thường. Đừng đứng nói chuyện ngoài cửa nữa, vào nhà trước đã."

Bà mời ba người vào trong.

Nghe thấy tiếng động ở cửa, dì Ngô bước ra, thấy ba người Giản Trác Châu, sững lại một lúc rồi vội đi lấy dép lê cho họ.

Giản Trác Châu, Nguyễn Ngọc Mạn được mời vào phòng.

Ứng Lam bảo dì Ngô pha một ấm trà nóng, rồi hỏi Giản Dật có muốn uống cacao nóng không.

Giản Dật có chút căng thẳng, "Con, con sao cũng được ạ. Cảm, cảm ơn... mẹ." Vì chưa quen cách gọi này, vừa nói xong, cả khuôn mặt hắn đã đỏ bừng.

Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn đều có cảm xúc phức tạp.

Một mặt, họ cảm thấy yên tâm vì con trai hiểu chuyện, những điều họ dạy dỗ ở nhà, Tiểu Dật đều ghi nhớ trong lòng. Mặt khác, ít nhiều cũng có chút mất mát. Về sau con trai sẽ không còn chỉ thuộc về hai người họ nữa, thậm chí rất có thể trong tương lai không xa, họ sẽ phải trả Tiểu Dật lại cho nhà họ Vinh.

Ứng Lam sững người, sau đó khóe mắt hơi đỏ lên, bà nhìn Vinh Duy Thiện và Nguyễn Ngọc Mạn, mỉm cười chân thành nói: "Hai người đã dạy con rất tốt."

Nguyễn Ngọc Mạn đáp: "Chị quá khen rồi. Chị và anh Vinh cũng vậy, hai người cũng đã dạy dỗ Tiểu Nhung rất tốt."

Giản Dật nghe cha mẹ hai bên trò chuyện đầy khách sáo, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái hố chui xuống. Hắn nhìn quanh quất, thắc mắc sao họ ngồi đây đã lâu mà vẫn chưa thấy Vinh Nhung hay Vinh Tranh đâu.

Chẳng lẽ vẫn chưa thức dậy?

Giản Dật nhân lúc bố mẹ không chú ý, do dự gửi tin nhắn cho Vinh Nhung ——

"SOS!!! Cứu mạng!!! Cậu dậy chưa vậy??? Tôi đang ở nhà cậu với ba mẹ đây! Cậu có muốn xuống không?? Tôi ngồi một mình ở đây ngại chết mất!!! o(╥﹏╥)o."

. . .

Dì Ngô mang trà nóng lên, sau đó lại vào bếp pha một cốc ca cao nóng.

Vinh Duy Thiện rót trà cho Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn, hai người vội vàng cảm ơn.

"Anh Giản, chị Giản, lần này hai người tới là vì..."

Giản Trác Châu đưa hộp quà vẫn cầm trong tay từ lúc vào cửa cho vợ chồng Vinh Duy Thiện và Ứng Lam, "Chuyện là hôm qua chúng tôi thấy trong nhóm chat... đoạn video Tiểu Nhung lao vào đám cháy cứu người. Tiểu Dật nói hôm qua nó cùng bạn học đến bệnh viện thăm Tiểu Nhung. Nghe nói ngoài giọng hơi khàn thì không có vết thương gì nhưng tôi và Ngọc Mạn vẫn không yên tâm, luôn canh cánh trong lòng. Hôm nay đường đột ghé qua, chỉ muốn xem tình trạng của con thế nào. Đây là ít thuốc bổ mua cho cháu, không biết có tiện không?"

"Đến là tốt rồi, mang quà cáp làm gì."

Dù nói vậy nhưng theo phép lịch sự, Vinh Duy Thiện vẫn nhận lấy hộp quà.

Ứng Lam có vẻ khó xử.

Nguyễn Ngọc Mạn nhạy cảm nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của vợ chồng Vinh Duy Thiện và Ứng Lam, liền lo lắng hỏi: "Có chuyện gì vậy? Sức khỏe của Tiểu Nhung không ổn sao?"

Ứng Lam vội trấn an: "Không phải đâu, Nhung Nhung không sao cả, sáng nay chúng tôi vừa đi thăm con, hai người yên tâm."

Vợ chồng Giản Trác Châu tỏ vẻ nghi hoặc, sáng nay đã đi thăm Tiểu Nhung? Nghĩa là đứa trẻ không ở nhà sao?

Ứng Lam và Vinh Duy Thiện liếc nhìn nhau, cuối cùng Vinh Duy Thiện thở dài, giải thích: "Thằng bé không còn ở nhà nữa, đã dọn ra ngoài sống rồi. Thực ra chúng tôi cũng mới biết chuyện này từ tối qua khi hay tin con gặp chuyện lớn như vậy. Hôm qua là anh trai nó đón nó xuất viện, hai đứa nó giỏi thật, chuyện lớn thế này mà giấu chúng tôi không để lộ một chút nào..."

Ứng Lam chạm vào tay Vinh Duy Thiện: "Anh nói chuyện này làm gì."

Anh chỉ là... Nghĩ đến việc hai đứa dám giấu chúng ta chuyện nghiêm trọng như vậy mà bực thôi."

Vinh Duy Thiện lầm bầm một tiếng, sau đó hạ giọng xuống, nói với vợ chồng Giản Trác Châu: "Sáng nay tôi và Ứng Lam đã đi thăm nó rồi, không sao đâu. Giọng nói nghe cũng đỡ hơn tối qua rồi. Giờ nó đang ở căn hộ riêng, có anh trai chăm sóc, tinh thần vẫn rất tốt."

Biết được Tiểu Nhung không sao, lại không bị thương, vợ chồng Giản Trác Châu thở phào nhẹ nhõm. Chỉ có điều câu nói Tiểu Nhung không còn ở nhà nữa, đã dọn ra ngoài sống rồi khiến họ có chút khó hiểu.

Giản Trác Châu thay vợ mình, Nguyễn Ngọc Mạn, hỏi ra thắc mắc chung của cả hai vợ chồng: "Dọn ra ngoài rồi? Ý anh là đứa nhỏ hiện tại không sống ở đây nữa sao?"

"Đinh ——"

Điện thoại của Giản Dật nhận được một tin nhắn mới. Hắn nhìn thấy nội dung trong khung đối thoại, ngây người ——

"Tôi bây giờ không ở nhà nữa, sau này cũng sẽ không dọn về."

. . .

"Ừm, Nhung Nhung bây giờ không còn sống ở đây nữa. Thực ra lần trước hai người đến nhà thăm Nhung Nhung đã không còn ở nhà rồi. Nó một mình thuê một căn hộ ở ngoài. Tôi, Tiểu Lam và cả anh trai nó đều đưa thẻ phụ cho nó nhưng nó không lấy, hiện tại việc ăn ở của nó đều do tự mình chi trả."

Trong giọng nói của Vinh Duy Thiện có niềm tự hào về sự tự lập của con trai út nhưng cũng có sự áy náy của một người làm cha vì không thể chăm sóc con chu đáo. Ông thở dài, áy náy nói: "Xin lỗi, chúng tôi đã không thể chăm sóc tốt cho đứa trẻ."

Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn ngây ngẩn.

Giản Dật lắng nghe cha ruột Vinh Duy Thiện giải thích với ba mẹ mình, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Hắn run rẩy tay, vội vàng nhập tin nhắn vào khung đối thoại. Vì quá vội nên liên tục nhập sai pinyin, cuối cùng tức giận đổi sang bàn phím chín ô có ô chữ lớn hơn một chút. Cẩn thận hỏi: "Là vì tôi sao? Vì tôi nên cậu mới dọn ra ngoài ở à?"

"Ban đầu là vậy, bây giờ thì không."

Giản Dật nhìn dòng tin nhắn này mà không hiểu nổi. Cái gì gọi là ban đầu là vậy, bây giờ thì không? Nghĩa là lúc đầu đúng là vì hắn nên mới dọn ra ngoài, còn bây giờ thì không phải nữa?

Giản Dật: "Có hơi phức tạp nhỉ. Có thể giải thích thêm không?"

Hắn gửi một sticker Psyduck ôm đầu đau khổ.

Vinh Nhung: "Không thể."

Giản Dật: "..."

Hắn thực sự chẳng bất ngờ chút nào. Trong lòng Giản Dật, Vinh Nhung chính là một người rất ngầu, ít nói nhưng lại cực kỳ tốt. Thế nên đối với câu trả lời ngắn gọn của Vinh Nhung, hắn chẳng để tâm lắm, điều hắn bận tâm là thỏa thuận trước đây giữa hai nhà: mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, hai người sẽ đến nhà nhau ở một thời gian.

Trong phòng khách, người lớn hai nhà vẫn đang tiếp tục trò chuyện. Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn hỏi liệu họ có thể biết địa chỉ hiện tại của Vinh Nhung để đến thăm con một chút không.

Qua vài lần tiếp xúc, Vinh Duy Thiện không thể không nhận ra rằng Vinh Nhung không quá mặn mà với cha mẹ ruột của mình là Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn. Ông lo lắng nếu tùy tiện tiết lộ địa chỉ con trai út sẽ không vui.

Ông uyển chuyển nói: "Thế này... Nhung Nhung từ nhỏ đã có chính kiến, cũng rất coi trọng không gian riêng tư của mình. Chúng tôi không hỏi qua ý nó nên cũng không tiện nói địa chỉ của nó cho hai người. Hay là thế này đi, để tôi gọi điện hỏi thử xem sao. Lỡ đâu nó đang ra ngoài, không có ở nhà thì sao, đúng không?"

Giản Trác Châu vội vàng nói: "Giờ bọn trẻ đều như vậy, rất coi trọng không gian riêng tư của mình, đúng thôi, đúng thôi."

Vinh Duy Thiện đứng dậy đi gọi điện cho Vinh Nhung.

Chẳng bao lâu sau, ông quay lại, áy náy nói: "Không khéo lắm, đứa nhỏ vừa mới ra ngoài với anh nó rồi..."

Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn, những người ban nãy còn đầy mong đợi, ánh mắt lập tức ảm đạm.

Giản Trác Châu mỉm cười ôn hòa: "Không sao đâu, vậy phiền hai người chuyển giúp bọn tôi chút quà bồi bổ này cho Nhung Nhung nhé."

Vinh Duy Thiện vội vàng khách sáo nhận lấy: "Được, được chứ."

Nguyễn Ngọc Mạn do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn lựa chọn hỏi ra thắc mắc trong lòng: "Vậy... trước đây hai nhà chúng ta đã thỏa thuận, vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, hai đứa trẻ sẽ thay phiên đến nhà nhau ở một thời gian. Bây giờ Tiểu Nhung đã dọn ra ngoài ở rồi, vậy kỳ nghỉ đông này... Chỉ có Tiểu Dật sang đây thôi sao? Còn Tiểu Nhung, nó sẽ không đến nhà chúng tôi nữa, đúng không?"

. . .

Vinh Tranh bỏ quần áo hai người thay ra hôm qua vào máy giặt.

Trên ban công vẫn còn quần áo của Vinh Nhung treo trên giá chưa thu vào. Vinh Tranh sờ thử, thấy đã khô bèn tiện tay thu dọn.

Vinh Nhung vừa kết thúc cuộc gọi với ba liền ôm lấy Bạc Hà chải lông cho nó. Bạc Hà không hợp tác lắm khi được chải lông, cứ luôn muốn chạy trốn. Vinh Nhung hy vọng lúc này anh trai có thể giữ Bạc Hà giúp mình nhưng Vinh Tranh mãi vẫn không ra.

Một mình không xử lý được, Vinh Nhung đành để Bạc Hà tự do hoạt động. Cậu đặt lược chải lông lên bàn trà, thấy lạ là sao anh trai đi bỏ quần áo vào máy giặt mà lâu thế, bèn đứng dậy đi vào phòng ngủ, liền nhìn thấy anh đang thu dọn quần áo.

Vinh Nhung bước tới, ôm chặt eo anh trai: "Anh, anh nói xem bộ dạng chúng ta bây giờ có giống cuộc sống sau hôn nhân không?"

Vinh Tranh nhét đống quần áo trong tay vào lòng Vinh Nhung rồi gom nốt mấy bộ còn lại: "Nếu em muốn kết hôn chúng ta có thể đi Paris hoặc Hà Lan, bất cứ nơi nào em muốn."

Vinh Nhung ôm quần áo ngây ngẩn.

Một lát sau cậu giật lấy quần áo trong tay anh trai cùng với đống quần áo mình đang cầm quăng hết lên giường. Cậu chạy ra ban công, giọng đầy hưng phấn: "Anh, vừa nãy anh tính cầu hôn em à?"

Ngoài ban công lạnh, Vinh Tranh nắm tay cậu kéo vào phòng ngủ, đóng cửa sổ sát đất lại: "Không tính."

Thực ra Vinh Nhung chỉ thuận miệng hỏi thôi. Dù gì cậu và anh trai mới ở bên nhau, chuyện kết hôn vẫn còn xa vời. Nhưng cậu vẫn không chịu thua, nói: "Em rất có giá trị đấy nhé. Anh xem, hôm đó trên máy bay có một cô gái đã bắt chuyện với em. Còn nữa, khi em ở Pháp cũng có rất nhiều người cùng giới thích em."

Vinh Nhung treo chiếc áo khoác trên giường vào tủ, sau đó gấp quần áo cẩn thận xếp vào ngăn tủ.

Chuyện bị cô gái trên máy bay xin WeChat, Vinh Tranh biết vì khi đó anh cũng có mặt. Nhưng việc có nhiều người thích Vinh Nhung ở Paris, trước đây cậu chưa từng nhắc đến.

Vinh Tranh chống một tay lên tủ quần áo, vây cậu giữa mình và tủ: "Nói rõ chút?"

Nghe giọng anh, Vinh Nhung cảm thấy anh trai rất gần mình, quay đầu lại, suýt nữa va vào anh liền giật nảy mình. Nhưng sau khi hoàn hồn, cậu nhìn anh từ trên xuống dưới, cười ranh mãnh: "Anh hai, chẳng lẽ... anh ghen à?"

Vinh Tranh không trả lời mà nói lảng đi: "Sau này khi tham dự tiệc không được cởi cúc áo."

Vinh Nhung lộ vẻ kinh ngạc, "Anh, lúc đó anh đã..."

"Không phải."

Lúc đầu khi thấy bức ảnh Vinh Nhung đăng trong khoảnh khắc bạn bè, anh chỉ cảm thấy tức giận. Vinh Nhung cố ý đăng cho anh xem, chỉ là không dám gửi riêng nên mới công khai như vậy.

Sau này có một ngày khi vô tình lướt lại album ảnh, anh phát hiện ngoài cảm xúc tức giận ban đầu, ánh mắt mình lại vô thức dừng lại trên xương quai xanh và lồng ngực ửng đỏ vì hơi rượu của Vinh Nhung trong bức ảnh.

Anh chợt nhận ra mình không còn đơn thuần xem cậu như một người em trai để chiêm ngưỡng nữa.

Đêm hôm đó khi đi công tác đến Đồng Thành, anh đã có một giấc mơ trong phòng khách sạn. Gương mặt thiếu niên trong mơ tuy mơ hồ nhưng dù có thế nào anh cũng không thể nhận nhầm.

Đêm đó anh giật mình tỉnh giấc, vào phòng tắm xả nước lạnh rất lâu. Sáng hôm sau thức dậy, vì ngâm nước quá lâu, anh bị cảm lạnh, ho rất lâu mới khỏi.

Lần đến Đồng Thành bái Phật, đó là lần đầu tiên anh thực sự đối diện với lòng mình.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...