Cánh cửa phòng mở ra, mắt Giản Dật sáng lên.
Người bước ra là Vinh Tranh. Ánh mắt tràn đầy mong chờ của Giản Dật lập tức trở nên có phần căng thẳng, lời định nói ra đến miệng rồi lại nuốt trở vào.
Vinh Tranh lấy thuốc mỡ từ ngăn kéo bàn trà trong phòng khách.
Giản Dật nhận ra loại thuốc mỡ trong tay Vinh Tranh, hắn cũng thường dùng loại này mỗi khi bị va đập. Dùng rất tốt, mà quan trọng là lại rẻ.
Giản Dật lấy hết can đảm, lắp ba lắp bắp hỏi: "Anh... anh ơi, Vinh Nhung sao rồi? Bị thương à?"
Vinh Tranh: "Ừ."
Vinh Tranh không có ý định giải thích thêm. Giản Dật đành đỏ bừng cả mặt, gượng gạo tiếp tục quan tâm: "Không sao chứ? Có nghiêm trọng không?"
"Không nghiêm trọng."
"Ồ, vậy thì tốt rồi, tốt rồi"
Vinh Tranh khẽ gật đầu, cầm thuốc mỡ quay lại phòng.
Giản Dật xoa xoa mèo Bạc Hà, bảo sao hồi nãy không thấy ai trong phòng khách. Chắc lúc hắn đang thay nước cho bình hoa, Vinh Nhung vô tình bị đụng đâu đó.
Giản Dật cúi đầu nhìn Bạc Hà đang ngủ ngon lành, "Hy vọng ông chủ gắp phân của mày không sao."
Bạc Hà hé miệng để lộ hai chiếc răng nanh trắng nhỏ, ngủ say như chết. Mùa đông đối với động vật luôn có một sức mạnh bí ẩn khiến chúng dễ rơi vào giấc ngủ sâu.
Aww! Dễ thương quá đi mất!
Giản Dật bị Bạc Hà làm cho tim mềm nhũn, hắn nhẹ nhàng lấy điện thoại trong túi ra, cẩn thận chụp mấy tấm ảnh của Bạc Hà.
Giản Dật là người rất thích chia sẻ những khoảnh khắc đời thường, hắn đăng ảnh Bạc Hà lên vòng bạn bè, hẳn một lưới ảnh chín tấm. Cùng một tư thế ngủ đăng thành một chín ô vuông——
"Đáng yêu quá đi mất!!!"
Rất nhanh bên phải vòng bạn bè hiện lên một con số đỏ "1". Có người bình luận.
Giản Dật bấm vào xem.
Là Lăng Tử Việt. Y hỏi trong phần bình luận: Con mèo của ai vậy?
Giản Dật trả lời: "Của Vinh Nhung."
Lăng Tử Việt lập tức trả lời: "???Mèo của Lông mềm mềm sao lại ở trong tay cậu?"
Giản Dật: "Vì tôi đang ở nhà cậu ấy mà."
Lăng Tử Việt: "!!! Gửi định vị cho tôi ngay!!!"
Giản Dật tự động bỏ qua yêu cầu vô lý này.
. . .
Vinh Tranh cầm thuốc mỡ quay lại phòng.
Đầu ngón tay thoa thuốc, trước tiên bôi lên bên đùi của Vinh Nhung, giương mắt nhìn cậu, "Đau không?"
Cánh tay Vinh Nhung vẫn che ngang mắt, vành tai đỏ bừng, cậu lắc đầu: "Không có cảm giác gì lắm."
Thật sự là không cảm thấy gì. Cậu đâu có trầy xước, chỉ là thuốc bôi vào hơi mát lạnh mà thôi.
Mùa thu đông này Vinh Nhung gần như không ra ngoài, da cậu vốn đã trắng, phía trong đùi lại càng trắng hơn, trắng như sứ nên hai mảng đỏ trên da trông rất nổi bật.
Vinh Tranh bôi thuốc xong, nhẹ nhàng giúp Vinh Nhung mặc lại quần, "Thuốc có tác dụng giảm đau, vài ngày nữa xem lại. Dạo này nhớ cẩn thận, đừng để va chạm."
Vinh Nhung ngồi dậy, cười khẽ: "Chỗ này muốn va vào chắc cũng khó lắm."
Cơ thể được ôm trọn trong vòng tay rộng lớn, trán được hôn nhẹ một cái, "Xin lỗi."
Anh bình thường luôn rất kiềm chế, tối qua là anh mất kiểm soát.
Vinh Nhung vòng tay qua cổ anh trai, hôn lên cằm anh một cái, "Em rất thích mà."
Vinh Nhung ngẩng mặt, ánh mắt chăm chú nhìn anh trai, "Chuyện anh làm với em, em đều rất thích. Chỉ tiếc là lúc đó say quá, nếu không thì..."
Ánh mắt Vinh Tranh tối lại, tay anh siết chặt eo Vinh Nhung, cúi đầu giữ lấy môi cậu. Đầu lưỡi luồn vào khoang miệng, cuốn lấy lưỡi Vinh Nhung, dây dưa, chiếm hữu. Từ lúc sáng thức dậy đến giờ, đây là khoảng thời gian hiếm hoi hai người được ở riêng. Giản Dật còn ngồi ngoài phòng khách, họ giống như một cặp tình nhân đang lén lút mây mưa.
Chuyện gì lén lút thì luôn khiến người ta thấy k*ch th*ch hơn. Vinh Nhung đáp lại nụ hôn, cậu học rất nhanh, học theo Vinh Tranh, cuốn lấy, không để anh rời đi. Đúng như ý nguyện, cậu đặt tay sau đầu anh, khiến nụ hôn càng thêm sâu.
Hơi thở của Vinh Nhung dần trở nên gấp gáp, Vinh Tranh lúc này mới buông cậu ra.
Vinh Nhung dựa vào anh, thở hổn hển: "Anh, mình ra ngoài đi."
Vinh Tranh chạm nhẹ vào gò má nóng bừng của cậu, "Ừ."
. . .
Giản Dật được lòng mọi người, bạn bè trong vòng bạn bè của hắn cũng rất đông. Vừa mới đăng bài lên không bao lâu đã có rất nhiều người thả tim, không ít người bị vẻ dễ thương của Bạc Hà làm cho xiêu lòng, điên cuồng hỏi hắn mua với giá bao nhiêu. Còn có người để lại bình luận bên dưới, nói rằng mùa đông ôm nó ngủ nhất định rất ấm áp, kèm theo những giọt lệ ghen tị.
Giản Dật một mình ở phòng khách bận rộn trả lời bình luận của bạn bè, cũng không cảm thấy buồn chán.
Chương Khắc Hàng: "Dễ thương quá đi! Tiểu Dật, con mèo lam này là của cậu nuôi à?"
Vương Thịnh: "Á á á á! Nó tên là gì vậy? Nhìn là biết rất hợp để rua rồi!"
Chương Khắc Hàng và Vương Thịnh đều là bạn cùng phòng của Giản Dật.
Vì bình luận của Chương Khắc Hàng nằm phía trên nên Giản Dật trả lời anh ta trước: "Không nha, là mèo của bạn tôi đó."
Vương Thịnh lập tức tiếp lời dưới comment Giản Dật trả lời Chương Khắc Hàng: "Bạn nào? Chẳng lẽ là bạn gái?"
Chương Khắc Hàng đáp lại Vương Thịnh: "Vãi đạn!!! Lão Vương!!! Cậu chẳng lẽ đoán trúng rồi à??? Căn cứ những điều đã biết: Con mèo lam nằm trên đùi Tiểu Dật nhìn từ góc chụp là từ trên xuống. Người chụp hẳn là Tiểu Dật! Cậu có chú ý đến gạch lát sàn không? Nhà Tiểu Dật là sàn gỗ. Tóm lại: Tiểu Dật hiện giờ không ở nhà mình. Cậu ấy nói con mèo là của bạn. Vậy người bạn thần bí kia rốt cuộc là..."
Giản Dật: "Tưng tưng tưng — người bạn thần bí đó, chính là, ân nhân cứu mạng của tôi!!!"
Chương Khắc Hàng: "..."
Vương Thịnh: "..."
Hè vừa rồi, Giản Dật ở đảo Sùng Lục bị tên Hứa Hạo kia hại ngã xuống biển, sau đó Lăng Tử Việt liền bảo vệ sĩ trói dây an toàn lên người Hứa Hạo, nhét vào phao bơi rồi ném xuống biển cho hắn trải nghiệm một màn "tắm biển nắng vàng". Video lan khắp nhóm bạn học, Chương Khắc Hàng và Vương Thịnh cũng biết chuyện Hứa Hạo làm. Họ cũng biết may mà có một bạn học tốt bụng cứu giúp, nếu không Giản Dật e là gặp chuyện lớn.
Ân nhân cứu mạng của Giản Dật là một nam sinh, chuyện này cả hai cũng đều biết. Hai người đàn ông thì có gì để tám chuyện nữa, thế là lập tức hết hứng thú.
Điện thoại của Giản Dật reo lên, là cuộc gọi video từ Lăng Tử Việt. Giản Dật khó hiểu bấm nhận.
Vừa kết nối, Vinh Nhung và Vinh Tranh từ phòng bước ra.
Giản Dật lập tức quan tâm hỏi: "Vinh Nhung, cậu thấy khá hơn chưa?"
Vinh Nhung không biết anh trai mình nói gì với Giản Dật, nhưng nghĩ chắc anh cũng sẽ không tiết lộ mấy chuyện riêng tư nên liền thuận theo lời Giản Dật mà gật đầu.
Giản Dật phấn khởi chia sẻ ảnh mình vừa chụp cho Bạc Hà: "Vinh Nhung, cậu xem nè, tôi vừa mới chụp cho Bạc Hà —"
Giản Dật quên khuấy mất là mình vừa mới nhận cuộc gọi video từ Lăng Tử Việt, hắn vừa đưa điện thoại đến trước mặt Vinh Nhung, gương mặt cậu liền chiếm trọn màn hình.
Từ đầu đến giờ Lăng Tử Việt chỉ thấy nửa người của Giản Dật và nghe giọng nói của hắn, hoàn toàn chưa nhìn thấy mặt. Khó khăn lắm mới thấy rõ, thì lại là... Vinh Nhung!
Lăng Tử Việt tức đến phát điên: "Lông mềm mềm! Sao Giản Dật lại ở nhà cậu? Gửi định vị nhà cậu cho tôi!"
Bạc Hà đang ngủ bỗng nghe tiếng hét của Lăng Tử Việt, mơ màng mở mắt, tai dựng lên tìm nguồn phát ra tiếng.
Giản Dật xoa nhẹ trấn an nó. Nhưng mèo là loài rất cảnh giác. Bị làm phiền, Bạc Hà liền nhảy khỏi đùi Giản Dật, chạy đi chỗ khác ngủ tiếp.
Có một chuyện Vinh Nhung thắc mắc từ lâu: Lăng Tử Việt kiểu người hễ không vui là gào rú như kẻ cuồng loạn, vậy bình thường bảo dưỡng thanh quản thế nào mà chưa bao giờ khàn tiếng? Chẳng lẽ vì y là nam phụ phản diện quan trọng trong truyện nên không cần tuân theo khoa học, cứ vô lý phản nhân loại vậy?
Vinh Nhung: "Không."
Dứt khoát từ chối, còn tỏ vẻ chán ghét mà đẩy điện thoại ra xa, hoàn toàn không hứng thú với gương mặt của Lăng Tử Việt.
"Ừm... xin lỗi, tôi quên mất là đang video với Lăng Tử Việt..."
Giản Dật vội quay điện thoại về phía mình, nghi hoặc hỏi: "Lăng Tử Việt, cậu gọi video cho tôi có chuyện gì sao?"
Lăng Tử Việt gào lên: "Gửi định vị của cậu cho tôi!!!"
Giản Dật còn chưa kịp trả lời, Vinh Nhung đã nghe thấy, bật cười một tiếng, ngồi xuống sofa ngáp dài, "Lăng Tử Việt, cậu bị hỏng dây cót rồi à?"
Bên kia video, Lăng Tử Việt hét càng to hơn.
Giản Dật là người ngồi gần nhất, mặt mày rầu rĩ: "Aiya, hai người đừng cãi nhau mà. Có gì thì từ từ nói."
Vinh Nhung nhàn nhạt nói: "Chẳng phải tôi vẫn luôn nói rất từ từ sao?"
Giản Dật: "Ừ nhỉ."
Lăng Tử Việt hét to: "Giản Dật! Cậu rốt cuộc là người của ai?!"
Vinh Nhung: "Lăng Tử Việt, mấy cái anime máu chó ngôn tình trung nhị cậu xem ít thôi. Thật đấy, xem nhiều giảm chỉ số thông minh."
Đấu võ mồm với Vinh Nhung, Lăng Tử Việt chưa từng thắng. Mà đánh nhau cũng không thắng nổi, nghĩ vậy Lăng Tử Việt lại càng tức hơn.
Vinh Tranh vừa đi rửa tay về, thấy Vinh Nhung ngáp liền hỏi: "Buồn ngủ à?"
Vinh Nhung bị đánh thức vì buồn tiểu, thật ra vẫn chưa ngủ đủ, "Ừm, có chút."
Giản Dật nghe thấy, lập tức quay sang quan tâm hỏi: "Vậy cậu có muốn ngủ thêm không? Nếu cậu muốn nghỉ ngơi thì tôi có thể về ngay..."
Đầu dây bên kia, Lăng Tử Việt thính tai nghe thấy giọng Vinh Tranh: "Anh Vinh Tranh cũng ở đó à?"
Giản Dật: "Ừm nha. Tôi với... ờ, bọn tôi đều ở chỗ Vinh Nhung."
Giản Dật không biết phải giải thích quan hệ hiện tại giữa mình và Vinh Tranh với Lăng Tử Việt thế nào nên cách xưng hô cũng lảng tránh qua loa.
Vinh Nhung nghe giọng om sòm của Lăng Tử Việt, chỉ thấy đau tai: "Cậu vẫn chưa cúp video của tên kia à?"
Lăng Tử Việt gào lên: "Lông mềm mềm, rốt cuộc cậu muốn gì!!!"
Giản Dật thật ra cũng thấy đau tai, chỉ là hắn tính cách hiền lành, "Lăng Tử Việt, cậu còn chuyện gì không? Nếu không thì tôi cúp đây nha!"
Lăng Tử Việt: "Không được cúp!!! Gửi định vị cho tôi!!"
Vinh Nhung cầm điện thoại của Giản Dật dứt khoát bấm tắt.
Sau đó trả điện thoại lại cho hắn: "Nếu đối phương khiến cậu cảm thấy không vui hoặc khó chịu, nhất định phải nói rõ ràng. Khi đối phương yêu cầu điều gì khiến cậu khó xử hoặc không muốn làm, cậu cũng phải từ chối dứt khoát. Bởi vì đôi khi sự im lặng và lúng túng của cậu sẽ bị hiểu nhầm là đồng ý, khiến người ta càng ngày càng lấn tới. Hiểu không?"
Giản Dật quá hiền, lại quá tốt bụng. Trong cốt truyện gốc, ngoài Lăng Tử Siêu ra, ai cũng sợ Lăng Tử Việt như tránh tà, chỉ có bạn cùng phòng là Giản Dật khi Lăng Tử Việt ốm sẽ rót nước nóng cho, khi được giúp thì cười cảm ơn. Chính những việc nhỏ nhặt mà Giản Dật chẳng để tâm ấy lại khiến Lăng Tử Việt yêu hắn đến mức không thể cứu chữa.
Cũng vì Giản Dật quá mềm yếu, lòng dạ lại quá rộng nên khi Lăng Tử Việt yêu cầu gì đó, dù cảm thấy khó xử, chỉ vì là bạn cùng phòng nên không nỡ từ chối, cuối cùng vẫn đồng ý. Kết quả khiến Lăng Tử Việt ngày càng độc chiếm, hành vi ngày càng cực đoan. Sau khi anh trai mất, không ai kiềm chế được nữa, Lăng Tử Việt liền giam hắn lại, dẫn đến sự trả thù của Chu Chỉ, cuối cùng cả "Tứ Phương Hải Vận" cũng rơi vào tay Chu Chỉ.
Giản Dật nghe xong cái hiểu cái không mơ hồ "ồ" một tiếng.
. . .
Ba người không thể cứ ngồi trừng mắt nhìn nhau mãi. Vinh Nhung nghĩ ra một trò ba người đều chơi được.
Cậu hỏi Giản Dật: "Cậu biết chơi Đấu Địa Chủ không? Tôi xuống dưới mua bộ bài, ba chúng ta chơi Đấu Địa Chủ, thế nào?"
Nếu chỉ có cậu và anh trai, Vinh Nhung chắc chắn sẽ kéo anh ngủ thêm một giấc nữa. Nhưng hôm nay có Giản Dật ở đây, như vậy không tiện lắm. Không có chuyện khách đến nhà mà chủ nhà lại đi ngủ được.
Giản Dật lo lắng nhìn Vinh Nhung, "Biết chơi. Nhưng cậu thật sự không ngủ một lát sao? Tôi và anh có thể về ngay, cậu nghỉ ngơi trước cũng không sao."
Vinh Nhung cũng đã lâu không chơi bài, cậu quay sang nhìn anh trai, "Anh có chơi không? Nếu chơi thì em xuống mua."
Vinh Tranh là người cuồng công việc, trước đây phần lớn thời gian đều dành cho công việc, rất hiếm khi có dịp ngồi chơi đánh bài với bạn bè. Vinh Nhung muốn chơi, anh chẳng có lý do gì để từ chối.
Vì chân Vinh Nhung bất tiện nên anh để cậu ngồi trên sofa, mình xuống mua.
Vinh Tranh đến đây thường xuyên, gần đây có siêu thị thế nào anh biết không hề thua gì em trai.
Vinh Nhung cong môi cười, "Cảm ơn anh."
Nói rồi để bài lên bàn trà, Vinh Tranh "ừ" một tiếng, cầm chìa khóa ra ngoài.
Anh vừa đi, Giản Dật liền hạ hai lòng bàn tay xuống, thở dài một hơi: "A! Cứu mạng! Cuối cùng anh cậu cũng đi rồi! Hồi nãy thật sự căng thẳng muốn chết luôn đó."
Vinh Nhung thắc mắc: "Sao cậu lại sợ anh tôi như vậy? Anh ấy từng dữ với cậu?"
"Không có! Không có! Anh cậu chưa từng dữ với tôi. Tôi cũng không biết nữa... Chỉ là mỗi lần thấy anh cậu, tôi lại căng thẳng không chịu được... Cậu sờ nè, lòng bàn tay tôi toàn mồ hôi luôn."
Giản Dật kéo tay Vinh Nhung lại, cho cậu sờ lòng bàn tay mình.
Vinh Nhung sờ thử, hơi ngạc nhiên, lòng bàn tay Giản Dật đúng là đầy mồ hôi thật.
Dưới lầu khu chung cư có siêu thị bán bài, Vinh Tranh mua hẳn hai bộ. Ba người chơi thì một bộ là đủ, còn lại một bộ dự phòng.
Giản Dật và Vinh Nhung đều là sinh viên nghèo, không có nhiều tiền, Vinh Tranh thì không thiếu. Ba người không chơi tiền, ai thua thì chịu phạt: bị vẽ bậy lên người bằng bút. Người thắng có thể vẽ ở đâu cũng được, người thua không được ý kiến.
Là Giản Dật đề xuất, Vinh Tranh và Vinh Nhung đều không phản đối.
Chơi trò gì thì trò, phải có hình phạt mới vui.
Vinh Nhung rút bài, nhìn qua thấy bài đẹp liền làm Địa Chủ trong ván đầu. Tức là Vinh Tranh và Giản Dật sẽ hợp sức chống lại Vinh Nhung — Địa Chủ.
Giản Dật ý chiến hừng hực, bài của hắn cũng không tệ, lại còn có Vinh Tranh hỗ trợ nên rất tự tin sẽ đánh bại Địa Chủ Vinh Nhung.
Giản Dật ra bài rất khí thế, áp đảo Vinh Nhung — vị Địa Chủ, còn Vinh Tranh tuy không quá liều lĩnh nhưng hai người phối hợp rất ăn ý. Chiến thắng đã gần trong tầm tay, ai ngờ Vinh Nhung lại có "Vương tạc" (2 quân lớn nhất).
"Xin lỗi hai người nha~"
Vinh Nhung cười đặt hai lá ba cuối cùng xuống rồi đi vào phòng ngủ lấy một cây bút dạ quang.
Ngồi xếp bằng trên thảm, hỏi hai người kia: "Ai muốn làm trước?"
Giản Dật nào dám đẩy Vinh Tranh ra trước, đành run rẩy giơ tay lên.
Khóe môi Vinh Nhung cong lên, ra tay không chút nương tình, tô tím hết vùng mắt của Giản Dật. Hắn vào nhà vệ sinh, nhìn thấy bộ dạng ma quỷ trong gương suýt thì ngất xỉu.
Đến lượt Vinh Tranh.
Vinh Nhung kéo tay anh, dùng bút dạ quang vẽ một bông hồng sống động trên mu bàn tay anh.
. . .
Dùng cũng là màu tím chết chóc.
Giản Dật với hai quầng thâm tím to tướng dưới mắt: "..."
Trời còn chưa tối hẳn, nhưng trước mắt hắn đã như có một tấm màn đen khổng lồ buông xuống. Té xỉu!
Tiếp theo, ba người lúc thắng lúc thua.
Giản Dật thua nhiều nhất, qua mấy vòng, trên mặt hắn ngoài hai quầng thâm màu tím, mép còn bị vẽ thêm hai hàng râu màu xanh nõn chói mắt, hai má thì bị tô những vòng tròn hồng Barbie, ngay cả trán cũng không thoát, bị vẽ một con rùa to màu cam sáng chói.
Vinh Tranh là người thua ít nhất, mặt anh cũng là sạch nhất. "Sạch" ở đây là theo đúng nghĩa đen: hoàn toàn không bị vẽ gì hết! Giản Dật thì không dám, Vinh Nhung thì không muốn để ai thấy dáng vẻ đáng yêu của anh trai mình.
Vinh Nhung thua bốn lần, đều là cùng Giản Dật đấu với Vinh Tranh làm "địa chủ". Lúc đó mặt Giản Dật đã hết chỗ để vẽ rồi. Vinh Tranh chỉ tượng trưng vẽ mỗi người bọn họ hai vòng tròn đỏ to tướng lên tay.
Cuối cùng kết quả là chỉ có mỗi Giản Dật mặt mũi bôi lem bôi luốc như vừa đi diễn hề về, còn Vinh Tranh và Vinh Nhung thì mặt mày sạch sẽ không tưởng nổi, đúng là quá lố!
Lúc Giản Dật đang thu dọn bài, Ứng Lam gọi điện đến, hỏi Vinh Tranh và Giản Dật sẽ ăn ở nhà hay ăn cùng Vinh Nhung.
Vinh Tranh hỏi ý Giản Dật, Giản Dật do dự thật lâu, nhỏ giọng nói: "Về nhà ăn đi." Hắn không thể cứ mãi làm phiền Vinh Nhung được.
Vinh Tranh liền nói với mẹ trong điện thoại: "Giản Dật về nhà ăn, con và Vinh Nhung ăn ở đây. Con gọi tài xế đến đón cậu ấy."
Ứng Lam tưởng anh đang đau lòng em trai, vui vẻ nói: "Vậy cũng tốt, nếu con cũng về cùng Tiểu Dật có khi nó sẽ thấy buồn. Con vẫn là người suy nghĩ chu toàn nhất."
Giản Dật: "..." Còn có thể như thế này nữa à? Vậy lúc nãy hắn nói muốn về nhà làm cái gì chứ a a a! QAQ
Vinh Tranh đã gọi tài xế rồi, Giản Dật mặt đỏ bừng, không dám mở miệng nói mình cũng muốn ở lại.
Năm sáu phút sau, điện thoại Vinh Tranh reo lên, tài xế đã chờ dưới lầu.
Giản Dật luyến tiếc rời đi.
Vinh Tranh đóng cửa lại.
. . .
Vinh Tranh trở lại phòng khách, Vinh Nhung đi tới, vòng tay ôm lấy eo anh, biết còn cố ý hỏi: "Anh sao không về cùng Giản Dật?"
Vinh Tranh nhíu mày: "Cậu ta quá dính lấy em." Giống như một con chim non, không chịu rời xa người đầu tiên mà mình nhìn thấy.
"Chỉ là mới tới một nơi lạ, đợi sau khi cậu ấy quen với ba mẹ và anh rồi thì sẽ ổn thôi."
Vinh Tranh ngồi xuống sofa, hơi dùng sức kéo Vinh Nhung ngồi lên đùi mình, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cậu: "Nhung Nhung, em có ngại công khai quan hệ của chúng ta không?"
Tim Vinh Nhung khựng lại một nhịp, mắt từ từ mở to: "Bây giờ ạ? Còn ba mẹ thì..."
"Chuyện nói chuyện với ba mẹ cứ để anh lo. Còn em nghĩ sao? Mối quan hệ của chúng ta có hơi đặc biệt. Một khi người ngoài biết được, em có thể sẽ phải đối mặt với rất nhiều lời ra tiếng vào."
Vinh Tranh nói "công khai" không phải là công khai với xã hội, mà chỉ là không còn giấu diếm trước mặt người nhà hay bạn bè nữa.
Ví dụ như hôm nay, chỉ vì có Giản Dật ở đó nên Nhung Nhung vô thức giữ khoảng cách với anh, tránh tiếp xúc thân mật. Ở nhà thì tình hình còn rõ ràng hơn. Đó không phải điều Vinh Tranh muốn thấy. Anh không hy vọng trong chuyện yêu đương với anh, Nhung Nhung lại phải cẩn trọng đến vậy.
"Ba sức khỏe không được tốt, em lo..."
"Ông ấy không yếu đuối như em nghĩ." Từ trước đến giờ đều là Vinh Tranh đưa ba Vinh Duy Thiện đi khám tổng quát. Tình hình sức khỏe hiện tại của Vinh Duy Thiện, không ai rõ hơn Vinh Tranh.
"Em chỉ cần nói cho anh biết, em nghĩ sao."
Vinh Nhung vẫn còn băn khoăn, cậu không sợ gì khác, chỉ sợ ba mẹ nhất thời không thể chấp nhận nổi.
"Anh, sao đột nhiên lại nói chuyện này?"
"Không phải đột nhiên."
Hả?
"Khi quyết định ở bên em, anh đã không định giấu bất kỳ ai rồi."
Vinh Nhung ngây ngẩn.
Lúc này, chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Vinh Nhung lấy điện thoại ra từ túi, không có lưu tên, nhưng vẫn nhận ra được số này là của Hà Vũ.
Từ sau khi hai người trở mặt, trong trường Hà Vũ vẫn thường chủ động chào cậu nhưng gọi điện thì đây là lần đầu.
Vinh Nhung do dự một chút, nghe máy.
Đầu bên kia truyền đến giọng lo lắng của Hà Vũ: "Nhung Nhung, cậu, cậu mau, mau xem tin nhắn trong group trường mình! Con mẹ nó! Phùng Thần Tường cái tên ngu xuẩn đó! Cậu... cậu xem xong video rồi, nếu cần tôi giúp gì thì gọi tôi ngay. Cậu mau xem đi. Tôi cúp máy trước đây!"
Vinh Nhung nhíu mày.
"Xảy ra chuyện gì à?"
Vinh Tranh nhận ra giọng Hà Vũ, chỉ là Hà Vũ nói quá nhanh, lại qua điện thoại nên nghe không rõ, chỉ lờ mờ nghe được cái gì mà "tin nhắn nhóm", rồi còn nhắc đến cái tên lạ hoắc, giọng nói thì đầy phẫn nộ.
Vinh Nhung lắc đầu: "Cậu ta không nói gì cụ thể, chỉ bảo em xem tin nhắn nhóm trường."
"Vậy giờ em xem đi."
Vinh Nhung: "... Em không có trong nhóm trường."
Lúc đầu năm nhất mới nhập học thì bị kéo vào, sau đó cậu đã rời nhóm từ sớm.
Vinh Tranh đoán: "Có thể là trò đùa không?"
Hà Vũ trước đây có thể thế, nhưng trực giác nói với cậu lần này không phải, chắc là thật sự có chuyện gì rồi.
"Em hỏi thử trong nhóm lớp ai còn ở trong nhóm trường, bảo họ kéo em vào."
"Ừ."
Vinh Nhung mở nhóm nhỏ lớp mình, hỏi xem có ai còn trong nhóm trường, kéo cậu vào giúp.
Không giống mọi khi hễ cậu xuất hiện là nhóm chat sẽ nhộn nhịp ngay, lần này tin nhắn cậu gửi đi rất lâu, nhóm vẫn yên lặng như tờ.
"Hoặc, ai có danh thiếp nhóm thì gửi cho tôi? Tôi tự xin vào nhóm."
Tin nhắn đó cũng lặng lẽ nằm trong nhóm một hồi lâu.
Chừng năm sáu phút sau, Vinh Nhung nhận được tin nhắn của Kha Tình. Kha Tình không trả lời trong nhóm mà gửi riêng cho cậu.
Lớp trưởng Kha Tình: "Vinh Nhung, tôi...có thể hỏi vì sao cậu muốn vào nhóm trường không?"
"Tôi chỉ muốn biết có phải có chuyện gì mà ai cũng biết, chỉ có mỗi mình là không hay gì hết."
Khung chat hiện lên dòng chữ "đối phương đang gõ..."
Ba, bốn phút trôi qua, khung chat vẫn chỉ hiện "đang gõ..."
"Dù sao thì, dù sao bạn cùng lớp mình đều tin cậu tuyệt đối không phải như mấy lời đồn kia, kiểu như trọng giàu khinh nghèo gì đó! Mấy người đó mồm mép thật quá đáng! Tức chết đi được!"
"Cái tên Phùng Thần Tường đó thật quá đáng! Cả bạn gái của hắn nữa! Tự tiện tung chuyện riêng tư của cậu! Chờ qua chuyện này rồi, cậu nhất định phải kiện bọn họ đó!"
Tim Vinh Nhung chợt trĩu xuống, cậu mơ hồ đoán được trong lúc cậu không biết gì, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lại mấy chục giây sau, một video được gửi đến.
Vinh Nhung vừa nhìn là nhận ra ngay chính mình trong video, đối diện là Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Man.
Vinh Nhung rất bình tĩnh mở video ra xem ——
Cảnh cậu nói chuyện với Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn trong tiệm trà sữa, toàn bộ quá trình, đã bị người ta quay lén lại bằng video có âm thanh.
Tác giả có lời muốn nói:
Chuyện thiếu gia thật giả sắp bị vạch trần rồi, nhưng ở kiếp này, mọi thứ sẽ không giống như kiếp trước nữa.
Nhung Nhung sẽ không còn phải một mình đơn độc gánh chịu tất cả những biến cố đó.
