Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 19



"Cà phê của anh đây, chúc anh dùng bữa vui vẻ."

Sau khi xử lý vết thương ở phòng khám nhỏ và nghỉ ngơi một đêm, Lâm Hướng Bắc lại quay về nghề cũ, tiếp tục làm công việc giao đồ ăn và chạy vặt không đòi hỏi bất kỳ bằng cấp nào.

Đơn nào cũng nhận, nhà cao tầng không thang máy cũng leo, đi sớm về khuya, vất vả thì có vất vả, một tháng kiếm được hơn chục nghìn, nhưng vẫn chẳng thấm vào đâu so với khoản nợ phải trả góp mỗi tháng.

Mọi khó khăn đều xoay quanh chữ "tiền", mang gánh nặng nợ nần, Lâm Hướng Bắc không ít lần mơ thấy anh Đại Phi dẫn một đám người cầm gậy đuổi theo cậu, bầu trời sáng rực như những dãy núi đè xuống, mà cậu thì chẳng khác nào một con chuột qua đường không dám ló mặt ra ngoài, không có nơi nào để trốn.

Mỗi lần tỉnh dậy, tay trái cậu lại co giật không ngừng.

Cú đạp của anh Đại Phi đã gây tổn thương không nhỏ cho tay trái vốn mang thương tật của cậu, bác sĩ phòng khám khuyên cậu đến bệnh viện chụp X-quang để điều trị, cậu chỉ cười cười không nói gì, mua một lọ dầu hoa hồng về tự xoa bóp ở nhà. Sau ba ngày, cậu đã cố gắng còn nước còn tát tự chữa bừa, lại thật sự bớt đau hơn, dĩ nhiên, cũng có thể là vì cậu đã bận rộn đến mức chẳng còn sức chú ý đến nỗi đau thể xác.

Giờ cao điểm giao đồ ăn, Lâm Hướng Bắc tranh thủ vài phút chờ đợi để ngồi trên xe điện gặm hai cái bánh mì lót dạ, chủ quán phở gọi một tiếng, cậu vội vàng đáp lại, tu mấy ngụm nước khoáng nuốt vội chút đồ ăn còn dính trên vòm miệng, bước vài bước nhấc túi đồ ăn từ khu vực nhận đơn, vặn ga, lao vào dòng xe cộ tấp nập.

Đường đi trong làng đô thị còn phức tạp hơn cả rễ cây, người không quen khu vực này rất dễ bị lạc, may mà đồng nghiệp đều nhiệt tình giúp đỡ, chỉ đường cho Lâm Hướng Bắc: "Rẽ trái ở đó."

Đường hẹp, xe điện không chạy nhanh được, Lâm Hướng Bắc đành đỗ xe ở một bên, chạy bộ tìm địa chỉ theo biển số nhà, leo lên tầng năm. Đơn này kiếm được ba tệ.

Điện thoại liên tục phát ra tiếng thông báo: "Nhận đơn chuyển tiếp, tài xế vui lòng lấy món trong thời gian quy định..."

Cậu xoa xoa mặt, vừa tra chìa khóa vào ổ, chưa kịp mở định vị thì điện thoại của Giang Kiệt bỗng gọi đến.

Tim Lâm Hướng Bắc giật thót, vừa bắt máy, giọng đàn ông lập tức gấp gáp hét lớn: "Hướng Bắc, cậu mau về đi, có chuyện rồi!"

Anh Đại Phi tạt sơn đỏ lên cửa phòng trọ cậu thuê, lúc đó Lâm Học Khôn đang ở nhà, bị đe dọa phải mở cửa. Đám đòi nợ đập phá mọi thứ trong nhà tan nát, còn đánh Lâm Học Khôn một trận.

Lâm Hướng Bắc vội vã trở về nhà, đến dưới lầu thì thấy trung gian cho thuê nhà nhận được tin xong, đang tức giận gọi điện cho cậu, điện thoại liên tục rung, nhưng cậu hèn nhát không dám nghe, còn trốn vào con hẻm, trốn như vậy nửa tiếng, đợi đến khi anh ta rời đi mới lẻn lên lầu.

Bức tường trắng ngoài cửa, cánh cửa sắt và sàn nhà loang lổ vết sơn đỏ như một dòng sông máu, trong nhà một là một đống hỗn độn, đèn ống, bàn, cửa kính, bát đĩa -- những thứ có thể đập được đều đã bị đập nát.

Một bên mắt của Lâm Học Khôn sưng tím lồi ra như con ếch, r*n r* đau đớn, thấy Lâm Hướng Bắc về nhà, buồn bã nói: "Chúng đông quá, ba không ngăn nổi."

Giang Kiệt bước từ trong phòng ra, gãi đầu: "Chủ nhà đang tìm cậu khắp nơi đấy."

Lâm Hướng Bắc nhắm chặt mắt, đỡ chiếc ghế đổ trên sàn lên, vì ghế chỉ còn ba chân, nên lại đổ "ầm" xuống sàn, cậu cố chấp dựng lên lần nữa, lại đổ ầm, cuối cùng cậu cứ giữ tư thế cúi người như vậy, bất động thật lâu.

"Hướng Bắc, cậu định làm gì?"

Thái dương cậu đau nhói như bị kim châm, cậu ngẩng đầu lên, im lặng đi vào phòng tìm số liên lạc của Colin.

Tút tút tút ba tiếng.

"Là anh sai anh Đại Phi đến à?"

Colin cười ha ha: "Anh Đại Phi nào, tôi đang ở quán bar, đừng đổ hết lên đầu tôi."

Lâm Hướng Bắc không có thời gian để giả ngu với anh ta, đi thẳng vào vấn đề: "Hoàng Kính Nam đang ở chỗ anh phải không, đưa điện thoại cho anh ta."

Giọng điệu gần như ra lệnh của cậu làm Colin không khỏi cười khẩy: "Cậu là cái thá gì mà bảo tôi nghe lời cậu?"

Lâm Hướng Bắc đành hít sâu một hơi, hạ giọng: "Anh Colin, làm ơn đưa máy cho Hoàng Kính Nam."

Sau mười mấy giây sột soạt, giọng nói lười nhác của Hoàng Kính Nam vang lên: "Chuyện gì thế?"

Bên ngoài cửa sổ là bầu trời xanh nhợt, sắc mặt của Lâm Hướng Bắc trong ánh sáng ấy không có chút màu máu: "Rốt cuộc anh muốn gì?"

"Cậu không biết tôi muốn gì sao?" Hoàng Kính Nam hỏi lại: "Tôi còn tưởng cậu gọi điện thoại là vì đã nghĩ ra rồi chứ, nếu vẫn chưa nghĩ ra thì tôi có thừa thời gian, không ngại chơi với cậu tiếp."

Phía sau cánh cửa hé mở, phòng khách tối tăm như xoáy nước khổng lồ hút Lâm Hướng Bắc vào trong.

Cậu không nói gì, chỉ cắn chặt răng.

"Đại Phi bảo cậu còn nợ gã hai trăm bảy mươi ngàn, Lâm Hướng Bắc, trả nợ vất vả lắm phải không, làm bao nhiêu việc bẩn thỉu mệt nhọc mà còn bị người ta khinh, cậu không thấy mệt nhưng tôi lại thấy mệt thay cậu đấy." Hoàng Kính Nam ra vẻ tốt bụng khuyên nhủ: "Quay lại đi, xin lỗi tôi một tiếng, uống với tôi vài ly, chuyện cậu chửi tôi tôi sẽ không tính toán với cậu nữa."

Lâm Hướng Bắc không nhịn được cười nhẹ một tiếng.

"Cậu cười gì?"

"Không có gì, thấy buồn cười thì cười thôi."

Hoàng Kính Nam đưa ra tối hậu thư: "Tôi chỉ cho cậu một ngày để suy nghĩ, trước 11 giờ đêm mai, tôi muốn thấy cậu xuất hiện ở Muselbar, cậu có thể không đến, nhưng cậu nên cầu nguyện Đại Phi sẽ không tìm cậu nữa."

Điện thoại ngắt kết nối.

Lâm Hướng Bắc vẫn giữ tư thế cầm điện thoại đứng thẳng, như một bức tượng đá vô hồn, ngay cả máu cũng đông cứng lại.

Cửa kêu lên một tiếng "cọt kẹt", Giang Kiệt ló đầu vào hỏi: "Thế nào rồi?"

"Không sao." Lâm Hướng Bắc nghe thấy giọng mình lạnh tanh, quay đầu lại, nét mặt cũng rất nhạt nhòa: "Dọn dẹp nhà cửa trước đã."

Dường như cậu chẳng hề chịu chút ảnh hưởng nào, bước nhanh ra ngoài dọn dẹp tàn cuộc, tìm lọ dầu hoa hồng trong tủ đưa cho Lâm Học Khôn: "Xoa vết thương đi."

Lâm Học Khôn nhận lấy, muốn nói lại thôi.

"Họ sẽ không đến nữa." Lâm Hướng Bắc nhìn ra sự lo lắng của ông, chậm rãi nói: "Chuyện tiền bạc, con đã có cách rồi."

Giang Kiệt đang quét mảnh kính vỡ tò mò hỏi: "Cách gì?"

Lâm Hướng Bắc cụp mắt xuống, khẽ cười: "Con có một người bạn bây giờ đã phát đạt, anh ấy hứa sẽ cho con vay để cứu nguy."

"Người ở trước cửa quán bar lần trước à?"

Phải mấy giây sau cậu mới phát ra một âm đơn bằng giọng mũi: "Ừm."

Một người rơi vào tuyệt vọng thật dễ sa ngã, vì đã nghĩ thông suốt, Lâm Hướng Bắc hiếm khi ngủ được một giấc thật sâu.

Ngày hôm sau cậu vẫn đi giao đồ ăn như thường lệ, sáu giờ trở về nhà, nấu cho mình một tô mì có cả thịt và rau như bữa ăn cuối cùng, mì nóng hổi đi xuống bụng, đầu ngón tay lạnh lẽo dần ấm lên.

Cậu còn tắm nước nóng, đứng dưới vòi hoa sen, nước rơi "rào rào" trên những vết thương chưa lành hẳn, đau đớn xé thịt, đổ lên mũi miệng, có cảm giác ngạt thở như bị nước nhấn chìm.

Qua đêm nay, sự kiên trì của cậu sẽ trở thành dĩ vãng.

Nhưng cậu thật sự quá mệt rồi, không muốn tiếp tục sống trong những ngày lo sợ bị đòi nợ, không muốn ngày đêm mất ngủ vì lo đến tiền nữa.

Lâm Hướng Bắc chỉ muốn sống như người bình thường, vì cuộc sống bình yên sau này, cậu sẵn sàng đánh đổi một số thứ -- chẳng phải chỉ là lên giường vài lần thôi sao, đều là đàn ông, cũng không thể nói ai thiệt hơn ai.

Mười giờ, cậu chào Lâm Học Khôn: "Con đi đây, tối nay không về, khóa cửa cẩn thận."

Lâm Học Khôn đang chuẩn bị uống thuốc đi ngủ, nghe cậu nói vậy, không giấu được lo lắng: "Vẫn phải đi giao đồ ăn à?"

Lâm Hướng Bắc nhìn thật sâu vào khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cam vàng của người đàn ông, không trả lời, kéo cửa lại.

Gió rất lớn, trời đất như một chiếc máy điều hòa khổng lồ đang chạy ầm ầm, làm Lâm Hướng Bắc lạnh thấu, cậu há miệng để gió tràn vào họng, nếm được vị lạnh lẽo đặc trưng của gió lạnh, bây giờ, máu của cậu cũng lạnh -- động vật máu lạnh chẳng có cảm xúc, không buồn, không đau.

Cậu đứng đối diện nhìn cửa quán bar dần trở nên náo nhiệt, châm một điếu thuốc, đi qua con đường mà Hạ Tranh từng đi qua khi gặp cậu lần trước.

Đây là thế giới hoa lệ rực rỡ, sặc sỡ phồn hoa, phía sau ánh đèn vàng son là những con hẻm chật hẹp và phố nghèo, một đám người vì cuộc sống mà mang rao bán cả tuổi xuân, lòng tự trọng, thể xác, sức lao động và tri thức, thiên đường và địa ngục, tiếng cười và nước mắt, náo nhiệt và hoang vu mọc trên cùng một mảnh đất.

Đường đã hết, thuốc cũng tàn.

Lâm Hướng Bắc giữ vẻ mặt vô cảm bước qua cánh cửa nhấp nháy ánh đèn neon, đám trai gái trẻ tuổi ra ngoài chơi đêm cười phá lên ngây ngất lao vào cuộc vui hỗn loạn, mùi rượu quen thuộc lại xộc lên mũi Lâm Hướng Bắc, còn chưa uống rượu mà dạ dày đã phản kháng thay cậu, âm ỉ tiết ra dịch axit, hơi buồn nôn.

Cậu ghét nơi này, muốn chạy trốn, nhưng bước chân lại đưa cậu vào nơi càng sâu hơn và tăm tối hơn.

Ở giữa dãy ghế hình chữ U rộng rãi, Hoàng Kính Nam dang tay ôm mỗi bên một người đã chú ý thấy con mồi cô độc tự mình sa lưới kia, đôi mắt tam bạch lóe lên tia sáng hung ác, nhìn chằm chằm kẻ lạc loài mang vẻ mặt cứng đờ giữa đám đông vui vẻ.

Lâm Hướng Bắc khựng lại, chậm rãi bước tới --

"Chào anh, xin hỏi tối nay Lâm Hướng Bắc có ở đó không?"

Đây là lần đầu tiên Hạ Tranh nhắn tin cho kênh marketing của Muselbar, chọn đúng 11 giờ, là lúc quán đang đông nhất, nếu Lâm Hướng Bắc đi làm, có lẽ đã ở trong quán bar rồi.

Anh thoát khỏi màn hình, nhàm chán lướt qua thông tin trên những ứng dụng khác, sau gần hai mươi phút chờ đợi, cuối cùng cũng nhận được hồi âm: "Chào anh, có, anh định qua sao? Có cần đặt trước ghế cho anh không?"

Đã có được câu trả lời mong muốn, Hạ Tranh không hỏi thêm, vớ lấy chiếc áo gió treo trên giá, vội bước ra khỏi cửa.

Anh cũng thừa nhận mình đã quá nôn nóng, kể từ trưa bắt gặp hành vi ngoại tình của Giang Kiệt, cả chiều và tối anh vẫn luôn chuẩn bị cho khoảnh khắc ra khỏi cửa này.

Khi nhìn thấy bằng chứng không thể chối cãi, Lâm Hướng Bắc sẽ phản ứng ra sao nhỉ?

Tức giận, buồn bã, không tin nổi, và một chút biết ơn dành cho anh?

Lâm Hướng Bắc sẽ chia tay với Giang Kiệt chứ? Với tính cách của cậu, sẽ trả đũa thế nào?

Hạ Tranh có một sự mong đợi kỳ lạ, như thể đang phản kích ngày hôm đó Lâm Hướng Bắc và Giang Kiệt đã quấn quýt trước mặt anh. Nhìn đi, đây là mắt nhìn người của cậu, đây là người cậu chọn, đây là tương lai của cậu.

Hạ Tranh không thèm so sánh với Giang Kiệt.

Nhưng nếu là anh, làm sao có thể để Lâm Hướng Bắc làm việc ở một nơi độc hại khủng khiếp như thế, đưa cậu rời đi còn không kịp nữa là -- giống như năm xưa anh từng lấy danh nghĩa bạn trai ép Lâm Hướng Bắc rời khỏi Tân Thế Giới.

Hạ Tranh sải bước vào Muselbar đang ồn ào đông đúc, như một chiếc máy quét chính xác nhất tìm kiếm mục tiêu giữa những khuôn mặt bị ánh đèn nhuộm xanh nhuộm đỏ.

Không có, không có, chẳng thấy đâu.

Anh rẽ qua một góc khác của sàn nhảy, đối diện là dãy ghế da nâu đỏ nổi bật trong bóng tối như nấm mồ máu.

Lâm Hướng Bắc không nơi nương tựa như một hồn ma cô độc ngồi trong huyệt mộ, bị một gã đàn ông ôm trong lòng, đầu hơi cúi xuống, ánh sáng lướt qua mái tóc đen mềm mại, sống mũi thẳng, đôi môi mím chặt hồng hào và chiếc cằm nhọn lại vì gầy.

Trong video do kênh marketing đăng tải, Hạ Tranh đã từng thấy người đàn ông đang ôm Lâm Hướng Bắc.

Ly rượu đầy được đưa đến bên miệng Lâm Hướng Bắc, cậu ngẩng mặt lên, thoáng do dự, nhíu mày chạm vào miệng ly trên tay gã, vì Hoàng Kính Nam cố tình đút quá vội, trêu đùa nâng ly cao hơn, rượu tràn ra khỏi miệng ly, chảy hết xuống cổ Lâm Hướng Bắc.

Lâm Hướng Bắc trắng trẻo, làn da thấm nước như ngọc long lanh.

Hạ Tranh đứng đó cách hơn chục bước, qua dòng người tới lui, lặng lẽ, chăm chú nhìn Lâm Hướng Bắc đang héo tàn.

Đến khi ánh mắt anh trở nên quá mãnh liệt, như biển lửa không ngừng lan rộng, cuối cùng cũng cháy lan đến đáy mắt Lâm Hướng Bắc.

Mắt Lâm Hướng Bắc va vào mắt Hạ Tranh, có thứ gì đó mong manh, dễ vỡ như mảnh kính, nổ tung trong cú chạm vô hình, k*ch th*ch thật sâu từng dây thần kinh của Lâm Hướng Bắc.

Điều cậu không mong muốn nhất, rốt cuộc vẫn là để Hạ Tranh đạp vỡ bộ mặt thảm hại và đáng xấu hổ nhất của mình.

--

Lời tác giả:

Gấp gấp gấp, luật sư Hạ mau ra tay!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...