Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 23



Bánh xe lăn chầm chậm trên đường.

Bỗng nhiên, gió lạnh mang theo những giọt mưa nặng hạt rơi xuống cửa kính trong suốt, kéo dài, chảy thành những vệt nước dài như nước mắt.

Sự chênh lệch nhiệt độ nóng lạnh khiến trên cửa kính phủ một lớp trắng mờ giống như sương giá, chẳng khác nào có một đứa trẻ tinh nghịch đã há to miệng hà hơi lên đó. Lâm Hướng Bắc cũng nổi hứng nghịch ngợm, chạm đầu ngón tay lau đi một mảng nhỏ, lặng lẽ nhìn nó, không thể phân biệt được là mắt mình mờ đi trước, hay kính bị sương phủ trước.

Hạ Tranh kiên quyết đưa cậu về nhà, không có cơ hội để thương lượng, cậu đành phải thành thật khai báo địa chỉ.

Lâm Hướng Bắc mơ màng, vừa công khai ngắm mưa rơi, vừa lén lút ngắm Hạ Tranh, thầm mong dọc đường toàn gặp lúc đèn xanh vừa chuyển qua đỏ.

"Xe không vào được, dừng ở đây thôi."

Lâm Hướng Bắc tháo dây an toàn, kéo cửa, vẫn còn khóa, quay sang Hạ Tranh với ánh nhìn đầy thắc mắc theo bản năng.

"Trời vẫn đang mưa." Hạ Tranh tìm chiếc ô trong hộp đựng đồ: "Tôi đưa cậu qua đó."

Lâm Hướng Bắc nói: "Không cần đâu, chỉ vài bước thôi."

Tuy nhiên Hạ Tranh hoàn toàn không nghe cậu nói, xuống xe trước rồi đi vòng qua mở cửa cho cậu.

Cậu chui vào dưới tán ô, vì không gian che chắn có hạn, vai hai người phải kề sát vào nhau. Dù vậy vai Hạ Tranh vẫn lệch ra ngoài non nửa, những hạt mưa ngay lập tức thấm ướt vải áo.

Một chiếc ô lặng lẽ nghiêng sang.

Bước chân hai người đều rất chậm, như muốn cố tình kéo dài đoạn đường này.

Tiếng mưa tí tách đập lên ô, hoà vào với giọng nói của Hạ Tranh: "Cậu ta cũng ở trên đó à?"

Trong thoáng chốc, Lâm Hướng Bắc chưa kịp hiểu ngay, ngập ngừng vài giây mới nhận ra anh đang nói về Giang Kiệt, đang phân vân có nên để hiểu lầm này tiếp diễn không, Hạ Tranh đã coi sự im lặng của cậu như một lời ngầm đồng ý, giọng trầm xuống: "Hai người đã ở bên nhau bao lâu rồi?"

"Ừm." Lâm Hướng Bắc khó khăn trả lời: "Chuyện này..."

Hạ Tranh lại nói: "Thôi, không quan trọng."

Rốt cuộc, người thứ ba chen chân vào cũng không phải là chuyện vẻ vang gì, nhưng Hạ Tranh đang học cách trở thành một người bỏ qua hết những luân thường đạo lý.

Anh quan sát môi trường xung quanh, là một làng đô thị rất phổ biến ở Thâm Quyến, Lâm Hướng Bắc sống trong một tòa nhà cũ kỹ chật hẹp.

Đến dưới tòa nhà, anh chống ô nói với Lâm Hướng Bắc: "Tối nay thu dọn hành lý đơn giản, chiều mai ba giờ tôi đến đón cậu."

Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên: "Đón tôi đi đâu?"

Hạ Tranh nâng ô lên một chút, để gương mặt Lâm Hướng Bắc đang đứng dưới mái hiên ngoài cửa sắt lộ rõ ra: "Nhà tôi."

Tim Lâm Hướng Bắc đột nhiên đập mạnh, cậu há miệng, như thể đã bị tin tức bất ngờ này làm cho choáng váng, không nói nên lời.

“Có gì mai gặp rồi nói kỹ.” Hạ Tranh đưa tay: "Đưa điện thoại đây.”

Lâm Hướng Bắc suy nghĩ một lúc, sau đó cũng giơ ra cho anh.

Hạ Tranh lưu thông tin liên lạc của mình trong danh bạ, rồi nói: "Đây là số điện thoại của tôi."

Anh gọi thử một cuộc coi như trao đổi, sau khi nhận được cuộc gọi đến từ Lâm Hướng Bắc mới trả lại điện thoại.

Lâm Hướng Bắc thấy anh định đi, không kịp quan tâm mưa ướt, tiến lên mấy bước hỏi: "Đến nhà anh nghĩa là sao?"

Hai người cao ngang nhau, nhưng ánh mắt lạnh lùng của Hạ Tranh luôn khiến người ta có cảm giác bị áp đảo, đôi môi mỏng của anh khó chịu mím lại: "Cậu nghĩ là có nghĩa gì?"

Gương mặt xanh xao của Lâm Hướng Bắc hiếm khi hiện lên một chút sắc hồng nhạt, cậu ngượng ngùng nói: "Bắt buộc phải đến nhà anh sao?" Rồi lại khẽ bổ sung: "Ý tôi là, khách sạn, nhà nghỉ gì đó."

Hạ Tranh nhíu mày: "Cậu nghĩ gì trong đầu thế? Tôi bảo cậu dọn đến ở nhà tôi.”

Đôi mắt Lâm Hướng Bắc lóe sáng, tim đập nhanh hơn, vì sự gần gũi mà cậu chưa từng nghĩ tới.

"Chuyện chúng ta nói trên xe vừa rồi chỉ là thỏa thuận miệng sơ bộ, còn nhiều chi tiết cần phải bàn bạc thêm." Hạ Tranh thoáng ngừng lại, bày ra thái độ chuyên nghiệp nghiêm túc hơn, không để Lâm Hướng Bắc có một kẽ hở nào để đổi ý: "Tất nhiên, thỏa thuận miệng cũng là thỏa thuận, từ lúc cậu gật đầu đã có hiệu lực rồi. Nhưng có một chuyện tôi phải nói rõ, trong thời gian chúng ta qua lại, cậu không thể tiếp xúc với người thứ ba, nói chính xác, tôi đang nhắc đến cái tên người yêu ngoại tình của cậu."

Lâm Hướng Bắc định giải thích.

Hạ Tranh khẽ giơ tay lên, giọng điệu khinh miệt: "Cậu không để tâm là việc của cậu, tôi thì không muốn dính líu với người không trong sạch, tôi không quan tâm cậu dùng cách nào, dọn ra ngoài, nếu cậu sẵn sàng chia tay với cậu ta thì càng tốt, dù sao lăng nhăng rất dễ nhiễm bệnh. Tạm thời như vậy đã, ngày mai tôi chắc chắn sẽ đến đón cậu, còn nhiều việc phải xử lý, tối nay đi ngủ sớm đi."

Nói xong, anh chẳng hề để ý vẻ mặt đặc sắc của Lâm Hướng Bắc, quay lưng đi luôn.

Lâm Hướng Bắc còn cả đống điều muốn nói, nhìn Hạ Tranh đi xa dần, cuối cùng vẫn đành phải nuốt lại vào trong.

Đã rất khuya, cả khu im phăng phắc như thể có ai đó đã nhấn nút tắt tiếng, Lâm Hướng Bắc rón rén bước lên tầng năm, căn phòng tối om, Giang Kiệt thức khuya chơi game nghe thấy tiếng động bèn mở cửa phòng.

Nhìn thấy Giang Kiệt vô tội bị hiểu lầm, Lâm Hướng Bắc hơi áy náy sờ sờ mũi, nhưng mọi thứ xảy ra tối nay thực sự vượt ngoài sức tưởng tượng của cậu, cậu tạm thời không còn sức lực để xử lý thêm chuyện gì nữa, chỉ chào hỏi đối phương một tiếng rồi chui vào phòng.

Sau khi say rượu không nên tắm, Lâm Hướng Bắc mệt mỏi chỉ thay một bộ quần áo khô ráo rồi ngã xuống giường, lưỡi cậu vẫn còn hơi tê, chỉ cần môi m*t nhẹ là có thể nếm được vị tanh nhạt, là răng cậu hay răng Hạ Tranh đã cắn rách nhỉ?

Lâm Hướng Bắc nằm dang tay dang chân, cơ thể nặng nề như đổ đầy chì khó mà cử động, mắt nhắm nghiền nhưng không hề buồn ngủ.

Từng câu chất vấn của Hạ Tranh như hóa thành nắm bi đổ ra, lăn qua lăn lại vang bên tai cậu lanh lảnh, viên này bật lên, viên kia rơi xuống, chồng chéo lên nhau, hết đợt này đến đợt khác. Cậu nhìn lên bức tường ố vàng.

Thời gian dần trôi, bức tường cũng sẽ cũ kỹ và xập xệ, từ trắng tinh không tì vết đến loang lổ vết bẩn, giống như con người vậy, từ từ già cỗi, gục xuống mà chết.

Sinh mệnh mỏng manh của Lâm Hướng Bắc cũng từng có những ngày tháng rực rỡ ngọt ngào, những thước phim tuổi trẻ mờ mờ hiện trên bức tường thanh xuân —

"Em phải chịu trách nhiệm với tôi."

Ngày đầu tiên của tuổi 18, Lâm Hướng Bắc đã phải gánh vác trách nhiệm yêu đương của người trưởng thành.

Cơn chóng mặt sau khi say rượu khiến mọi âm thanh cậu nghe thấy đều giống như bị ngăn cách sau một tấm màn mỏng, nhưng câu nói này của Hạ Tranh quá trong trẻo, xuyên thẳng qua màng nhĩ lao đến tận trái tim cậu.

Hạ Tranh vẫn đang nằm trên giường cậu, đắp chung một chiếc chăn hoa đỏ rực, ôm cậu từ phía sau.

Là kiểu ôm ngực áp vào lưng, Lâm Hướng Bắc chỉ mặc một chiếc áo tay dài mỏng bên trong cùng, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của Hạ Tranh.

Cậu bắt đầu nhớ lại những mảnh vụn lộn xộn của đêm qua.

Hôn môi, dùng tay chạm vào nhau, những chuyện vốn dành cho nam nữ lại diễn rất tự nhiên giữa cậu và Hạ Tranh.

Hạ Tranh lật cậu lại, nhìn rõ khuôn mặt đỏ bừng đến tận mang tai của cậu, chăm chú ngắm nghía đôi mắt lấp lánh của cậu, nghiêm túc lặp lại một lần nữa: "Em phải chịu trách nhiệm với tôi."

Lâm Hướng Bắc liếc nhanh Hạ Tranh một cái, hàng mi run rẩy chớp chớp, phản ứng đầy ngượng ngùng, miệng khô khốc, mãi sau đó mới mở miệng, giống như trẻ con chơi trò chơi nhất quyết hơn thua nói: "Anh hôn em trước mà."

"Ừm." Hạ Tranh đổi chủ ngữ: "Vậy tôi chịu trách nhiệm với em?"

Chân Lâm Hướng Bắc hơi động đậy, chạm vào chân Hạ Tranh, tiếp xúc trực tiếp làm cậu khẽ cứng người, lúc này mới nhận ra tay Hạ Tranh đang đặt trên eo mình, cả eo cũng lập tức hóa thành thép.

Cậu không nói gì, Hạ Tranh từ từ áp sát hôn lên má cậu, cậu không nhúc nhích, đôi môi từ trên má chuyển sang môi cậu.

Cho dù là ai chịu trách nhiệm với ai, việc cậu hôn Hạ Tranh và làm những chuyện vượt quá giới hạn này vẫn là sự thật, cậu thậm chí còn ngông cuồng đến mức m*t lưỡi Hạ Tranh.

Lưỡi Hạ Tranh như rắn mềm luồn vào.

Hôn đến mức làm cậu thoải mái, chẳng thể chống lại cảm giác tê dại lan lên từ xương cụt.

Eo dần mềm đi, tay chân cũng mềm, nếu nói đêm qua là say rượu làm loạn, thì bây giờ cậu tỉnh táo vẫn cảm thấy rất thích.

Thích hôn Hạ Tranh, thích được Hạ Tranh hôn.

Lâm Hướng Bắc không còn e dè nữa, ôm lấy Hạ Tranh, lật người đè lên, nhìn từ trên xuống.

Hạ Tranh thật là đẹp, đôi mắt lạnh lùng, chiếc mũi cao thẳng, đôi môi ướt át hé mở quyến rũ cậu.

Lâm Hướng Bắc nuốt khan, mê mẩn hôn Hạ Tranh như mắc nghiện, cậu biết rõ đây là gì, đồng tính luyến ái -- ở huyện nhỏ lúc bấy giờ, vẫn còn là một thứ tình cảm phải giấu kín.

Cậu vừa hôn Hạ Tranh vừa tự hỏi, mình là đồng tính sao?

Cậu chưa từng thích ai, nghĩ đến là đàn ông thì lập tức rùng mình.

Nhưng nếu đối tượng là Hạ Tranh thì sao?

Lâm Hướng Bắc thở hổn hển ngẩng đầu nhìn Hạ Tranh cũng đang th* d*c, cuối cùng tình khó kiềm chế, bốn cánh môi như dính keo lại quấn lấy nhau.

Món quà trưởng thành Hạ Tranh tặng cho Lâm Hướng Bắc không chỉ là một chiếc khăn quàng tự tay đan, mà còn là sự khơi mở cho một tình cảm chôn sâu bao năm - chôn càng sâu càng dài lâu, ủ càng kín càng đậm đà.

Chỉ sau một đêm, Lâm Hướng Bắc còn mang chút gánh nặng tâm lý nhưng không nhiều, đã chấp nhận sự thay đổi trong mối quan hệ với Hạ Tranh.

Họ giấu kín tất cả mọi người, bí mật yêu nhau, là tình yêu vụng về nhất, thuần khiết nhất, cũng nồng nhiệt nhất.

Vì quá đỗi đẹp đẽ, chẳng có chút tổn thương, không cần phải nghĩ ngợi điều gì, chỉ đơn thuần là anh thích em, em thích anh, tương lai của em cũng trở thành sự mong đợi sâu sắc của anh.

Với danh nghĩa bạn trai, Hạ Tranh bắt đầu thử đưa ra cho Lâm Hướng Bắc một số yêu cầu không quá đáng.

Ví dụ như, học hành.

Đã là cuối học kỳ đầu lớp 12, chỉ còn nửa năm nữa là bước vào kỳ thi đại học nặng nề, bảo Lâm Hướng Bắc đã chán sách vở phải làm học sinh ngoan thực sự rất khó khăn với cậu, nhưng vì Hạ Tranh, cậu vẫn cố gắng nỗ lực hết sức.

Kết quả kỳ thi cuối kỳ, Lâm Hướng Bắc đang ở hạng ba từ dưới lên tiến tới hạng năm từ dưới lên, rất tự hào tự thưởng cho mình một bữa McDonald's nhái độc quyền ở Lệ Hà -- McDanold's*.

(*) Nguyên văn, McDonald's phiên âm là "Mạch Đương Lao", tên của quán nhái này là "Mạch Đương Lực".

Hạ Tranh, người thường xuyên đứng đầu khối, cầm bảng điểm đỏ chót của Lâm Hướng Bắc đang dương dương tự đắc, hiếm khi cảm thấy hơi bó tay.

Rõ ràng anh không phải kiểu nhà giáo nhân dân, thường xuyên bị cái đầu chậm chạp của Lâm Hướng Bắc chọc tức đến nghiến răng.

Còn Lâm Hướng Bắc? Vừa mở sách Toán, Lý, Hóa ra là cơn buồn ngủ tự động ập đến, vừa làm mấy bài không ra là lại ngã vào người Hạ Tranh kêu chóng mặt, gặm trang sách nghiến răng: "Đây không phải thứ con người học được!”

Hơn nửa tháng bổ túc, kiến thức càng sâu, Lâm Hướng Bắc càng đuối, thấy phương trình là phát điên.

Cậu học kém, không làm được bài, Hạ Tranh còn giám sát cậu, cuối cùng, Lâm Hướng Bắc không nhịn được than phiền: "Em không có đầu óc tốt như anh, không biết là không biết, em không làm nữa."

Giận dỗi ném sách ngã vật xuống giường, lăn qua lăn lại thở phì phò.

Trước đó, Lâm Hướng Bắc còn huênh hoang nói trước đây là do không muốn học, một khi nghiêm túc chắc chắn sẽ làm nên chuyện, giờ đây đã bị hiện thực vả vào mặt.

Hạ Tranh đặt bút xuống, lên giường theo cậu, Lâm Hướng Bắc “soạt” một cái kéo chăn che mặt, nghe Hạ Tranh trêu: "Em nóng tính thật."

Cậu kéo chăn xuống, để lộ đôi mắt tròn xoe tức tối, hừ một tiếng: "Vậy anh đừng chọc em.”

Vì tức giận, giọng cậu lạc đi, còn có thêm âm đệm đằng sau, nghe như đang làm nũng -- Lâm Hướng Bắc không có ý này, nhưng Hạ Tranh lại động lòng cúi xuống hôn cậu.

Hôn nhau đơn giản hơn giải bài.

Lâm Hướng Bắc trút giận lên môi lưỡi anh, hôn mạnh, m*t cũng mạnh.

Kiệt sức, đôi môi sưng mọng, cậu lại than thở: "Hạ Tranh, em thật sự không học nổi nữa rồi, xin anh tha cho em đi."

Một việc đơn giản, cậu lại làm cho nghiêm trọng như thể trời long đất lở.

Hạ Tranh nằm xuống, nghiêng người nhìn cậu: "Chuyện này không làm được, thì còn một chuyện, anh hy vọng em có thể đồng ý."

Lâm Hướng Bắc hào hứng: "Anh nói đi."

Tay Hạ Tranh nắm lấy tay cậu, sự tiếp xúc làm trọng lượng lời nói có vẻ tăng thêm, chậm rãi mà kiên định: "Đừng đến Tân Thế Giới nữa, được không?"

Mặc dù là câu hỏi, nhưng không phải là giọng điệu thương lượng mà là thông báo, cũng không cho Lâm Hướng Bắc nói, vừa dứt lời, đã dùng môi lưỡi chặn đứng câu trả lời của Lâm Hướng Bắc.

--

Lời tác giả:

Tiểu Hạ nhà ta như diễn viên xiếc, leo cột giỏi thật.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...