Cuối xuân, trời tối muộn, đã hơn sáu giờ mà mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, chân trời vàng nhạt, còn đường chân trời xa xa đã biến thành một vệt sáng vàng rực.
Quần áo phơi trên ban công đã khô hết nóng rực, tỏa ra một mùi hương ấm áp.
Trong bếp liên tục vang lên hàng loạt những tiếng động, tiếng dao cắt rau sột soạt, nồi hầm sôi lục bục, máy hút khói rì rì, những âm thanh này hòa quyện vào nhau, liên tục không ngừng, tạo nên bầu không khí nhộn nhịp đặc trưng của một gia đình ấm cúng.
Tít--
Lâm Hướng Bắc nghe thấy tín hiệu Hạ Tranh về nhà, tay đang cắt rau khẽ khựng lại, chẳng mấy chốc, sau lưng đã vang đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, cậu quay đầu mỉm cười nói: "Sắp ăn được rồi."
Trong nhà hầu hết thời gian đều là Hạ Tranh nấu ăn, dạo gần đây Hạ Tranh bận việc, Lâm Hướng Bắc ở nhà cả ngày, thỉnh thoảng cũng nổi hứng chuẩn bị bữa tối. Tuy tay nghề của cậu không thể so được với Hạ Tranh, nhưng một bữa ăn được chuẩn bị bằng cả tấm lòng sẽ không thể quá tệ được.
Bữa tối hôm nay rõ ràng mang ý nghĩa đặc biệt, vì so với những ngày bình thường thì bàn ăn quá thịnh soạn. Lâm Hướng Bắc gần như muốn trình diễn tất cả những món sở trường của mình cho Hạ Tranh xem, chẳng khác nào sợ rằng, qua hôm nay sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Hạ Tranh dường như không nhận ra sự khác biệt, một tay ôm lấy eo Lâm Hướng Bắc, hôn lên má cậu một cái, cảm thán: "Giỏi quá, không có em tôi không biết phải sống thế nào đây."
Lâm Hướng Bắc cảm thấy lời nói của Hạ Tranh có ẩn ý, nhưng lúc này tâm trí cậu đang rối như tơ vò, chỉ ngượng ngùng đẩy Hạ Tranh ra: "Đừng đùa nữa, anh đi múc canh ra đi."
Sáu món ăn gia đình, ba món mặn hai món chay một món canh, bày đầy nửa bàn ăn.
Hôm nay Lâm Hướng Bắc ít nói lạ thường, chỉ liên tục ân cần gắp thức ăn vào bát Hạ Tranh, rồi chăm chú nhìn Hạ Tranh ăn hết từng món cậu tỉ mỉ nấu.
Cậu có cả bụng lời muốn nói, nhưng không thể đoán chắc Hạ Tranh có thể sẽ phản ứng thế nào, là ngạc nhiên, tức giận, hay bình tĩnh. Dù là phản ứng nào, cậu cũng không muốn ảnh hưởng đến tâm trạng của Hạ Tranh, phải để anh ăn no đã rồi mới nói chuyện.
Hôm nay Hạ Tranh cũng không nói nhiều, Lâm Hướng Bắc gắp cho anh bao nhiêu thì anh ăn bấy nhiêu, cho đến khi Lâm Hướng Bắc nhận ra dạ dày con người có giới hạn mới miễn cưỡng dừng việc gắp đồ lại.
Hai người như thường lệ chia nhau công việc, một người dọn bếp, một người xuống lầu đổ rác nhà bếp, mọi thứ không có gì thay đổi. Thậm chí sau khi tắm xong, Hạ Tranh đã vào phòng làm việc, Lâm Hướng Bắc còn ngồi một mình trên ghế sofa ngẩn người gần nửa tiếng, cuối cùng mới nhớ ra không thể kéo dài thêm nữa.
Trên đời không có bữa tiệc nào là không tàn, dù cậu có tranh thủ từng giây từng phút trân trọng thời gian ở bên nhau, kim đồng hồ cũng không ngừng chuyển động.
Cậu uống trước một cốc nước lạnh, cố làm dịu trái tim đang xao động, làm vậy chẳng có mấy hiệu quả, dù vậy, cậu vẫn thấp thỏm đứng ở cửa phòng làm việc.
Kỳ lạ là, Hạ Tranh mà cậu tưởng đang bận việc lại chỉ ngồi im lặng sau bàn, thậm chí còn chưa mở máy tính, như thể đang đợi cậu.
Tim Lâm Hướng Bắc thắt lại, chậm rãi bước vào nói: "Em có chuyện muốn nói với anh."
Thật ra trong lòng cậu, địa điểm nói chuyện lý tưởng nhất là ghế sofa, còn phòng làm việc, vì là nơi để học tập và làm việc, nên luôn có cảm giác quá lạnh lẽo.
Cậu kéo ghế ngồi xuống, Hạ Tranh ngồi nghiêm chỉnh đối diện bàn cũng có cảm giác hơi lạnh lùng.
Lâm Hướng Bắc rõ ràng đã chuẩn bị rất nhiều lời, nhưng mãi vẫn không mở miệng, chỉ làm thật nhiều động tác trì hoãn. Đầu tiên là đặt hai tay lên bàn, vài giây sau, đan chéo đặt trước bụng, sau một lúc nữa, lại nắm chặt lấy nhau đặt vào giữa hai đùi, kẹp chặt.
Hạ Tranh vẫn đang chăm chú nhìn cậu, thời gian chờ đợi quá dài, nhưng anh dường như nhìn thấu được nỗi giằng xé trong lòng cậu, không có ý định thúc giục.
"Em..." Miệng của Lâm Hướng Bắc và những lời cậu sắp nói đang âm thầm tranh đấu với nhau, tầm quan trọng của việc lựa lời để nói hiện rõ trên khuôn mặt.
Cuối cùng cậu cũng khó khăn mở lời, giọng rất nhẹ, nhưng không khác gì ném một quả bom khổng lồ xuống mặt đất yên tĩnh: "Em nghĩ, chúng ta tách ra sẽ tốt hơn."
Cẩn thận đến mức không dùng hai từ "chia tay".
Hạ Tranh kiên nhẫn chờ đợi để nghe một câu như vậy, lông mày nhíu chặt, khẽ nâng cằm lên, thở ra nặng nề, nhắm mắt lại. Biểu cảm của anh nằm giữa sự thất vọng tột độ và "quả nhiên là thế", khi mở mắt ra, ánh mắt sắc bén bắn thẳng vào gương mặt hơi tái nhợt của Lâm Hướng Bắc.
Anh gần như lạnh lùng cười giễu: "Vậy bữa tối hôm nay là bữa tiệc chia tay à?"
Ngừng lại một chút, cho Lâm Hướng Bắc một cơ hội lựa chọn: "Em đã quyết định rồi đến thông báo cho tôi một tiếng, hay là đến bàn bạc với tôi?"
Bàn bạc thường có chỗ để cứu vãn. Hạ Tranh tựa vào lưng ghế, hai chân dài thoải mái bắt chéo vào nhau, là một tư thế rất thoải mái, nhưng các khớp ngón tay đặt trên đầu gối lại âm thầm siết chặt.
Lâm Hướng Bắc đã tưởng tượng rất nhiều viễn cảnh, nhưng không có viễn cảnh nào là Hạ Tranh bình tĩnh đến đáng sợ, khiến cậu không thể ứng phó như vậy. Cậu cảm thấy có một cơn gió lạnh thổi qua gáy, làn da ở đó ngay lập tức nổi lên một lớp da gà. Nhưng cửa sổ đóng chặt, gió không thể lùa vào được, đó chỉ là ảo giác của cậu.
Cậu cứng đầu nói tiếp: "Em đã sắp xếp xong hành lý rồi."
Hành lý chỉ là cách nói lịch sự: vài bộ quần áo cũ cậu mang tới, còn lại, không động đến thêm một món nào Hạ Tranh mua cho.
Làm bất cứ việc gì cũng phải có lý do, trước khi Hạ Tranh kịp hỏi, cậu đã tự giác nói: "Những chuyện gần đây xảy ra với anh, em biết cả rồi."
Trong mắt cậu lộ ra sự phẫn nộ và đau buồn sâu sắc: "Em cũng biết là Hoàng Kính Nam gây ra, biết anh không nói với em là để em không phải lo lắng, nhưng em không thể giả vờ ngốc nghếch coi như không có chuyện gì xảy ra được."
Cậu càng nói càng kích động, chân đạp xuống đất, nửa thân trên hơi nghiêng về phía trước, đưa ra kết luận: "Đến lúc này, em càng không thể liên lụy đến anh!"
Hạ Tranh không đưa ra bất kỳ phản hồi nào, đổi tư thế ngồi, bỏ chân đang bắt chéo xuống.
Lâm Hướng Bắc còn lời muốn nói: "Em đã lén tìm hiểu rồi, ngay cả khi em thực sự có thể thi đỗ ngành Luật, em cũng hoàn toàn không đủ điều kiện làm việc ở văn phòng luật, phải không?"
Từ trước đến nay cậu vẫn luôn tự lừa mình, như đi trên một lớp băng mỏng, tưởng rằng chỉ cần đủ cẩn thận là có thể đến được cuối con sông băng, ôm lấy mùa xuân ấm áp, nhưng những kẻ ôm tâm lý may mắn cuối cùng đều sẽ bị hiện thực tàn khốc tát cho tỉnh lại.
Cậu đang chờ Hạ Tranh phản bác lời của mình, nhưng sự thật đã chắc chắn thì không thể nào đảo ngược.
"Thật ra em học rất vất vả, các điều luật nhiều đến mức không thể nhớ hết, câu hỏi nào cũng cực kỳ khó." Lâm Hướng Bắc thất vọng cúi đầu: "Em chỉ không muốn anh thất vọng, nên em mới làm ra vẻ rất hứng thú thôi."
Câu này không hoàn toàn là dối trá, nửa thật nửa giả.
Lâm Hướng Bắc không dám nhìn vào mắt Hạ Tranh, nói cho đối phương kế hoạch của mình: "Em đã nghĩ kỹ rồi, em vẫn sẽ đi làm để từ từ trả lại số tiền anh đã cho em mượn. Nhà hàng của Hạ Lạc đang tuyển người, lương thưởng cũng không tệ, có cậu ấy giới thiệu em có thể đi làm ngay mà không cần phỏng vấn."
Cậu lại đầy áy náy và chân thành nói: "Xin lỗi, Hạ Tranh, em nợ anh quá nhiều, em lại còn làm hại anh. Em không biết phải làm thế nào để giúp anh, nhưng em cảm thấy..."
Đầu cậu đã cúi thấp đến không thể thấp hơn, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, một lần nữa thông báo quyết định đau đớn của mình: "Chúng ta tách ra sẽ tốt hơn."
Không khí như đông cứng lại, cơn gió lạnh không biết đến từ đâu càng trở nên mạnh hơn, Lâm Hướng Bắc không khỏi rùng mình.
Cậu nghe thấy một tiếng thở dài rất nhẹ.
Một lúc lâu sau, Hạ Tranh đột ngột hỏi bằng, giọng anh rất trầm: "Là tôi đối xử với em chưa đủ tốt sao?"
Câu hỏi bất ngờ khiến Lâm Hướng Bắc vội vàng ngẩng đầu lên, kiên quyết phủ nhận: "Tất nhiên là không phải!"
Cậu nhìn rõ biểu cảm của Hạ Tranh trong ánh sáng trắng lạnh, không đúng, Hạ Tranh không có biểu cảm. Không cười, không giận, như một bức tượng đẹp đẽ ba chiều nhưng không có sức sống, nhưng dưới mạch máu của anh, có những cảm xúc dữ dội đang âm thầm cuộn trào.
Trong chốc lát, Hạ Tranh chống hai tay lên mép bàn chậm rãi đứng dậy, Lâm Hướng Bắc buộc phải ngước mặt nhìn anh.
Trong một thoáng, Lâm Hướng Bắc rất nghi ngờ, cậu vừa nói cả đống lời nhưng Hạ Tranh chẳng nghe lọt được chữ nào, bởi vì Hạ Tranh lại tiếp tục hỏi cậu: "Vậy tại sao em luôn nghĩ đến việc chạy trốn?"
Lâm Hướng Bắc đã nói rất rõ lý do, nhưng rõ ràng, Hạ Tranh chỉ nhớ câu nói về việc tách ra.
Lâm Hướng Bắc cũng hoảng loạn đứng dậy, vội vàng nói: "Không phải em muốn chạy trốn..."
Hạ Tranh di chuyển vòng qua bàn, nắm lấy cậu, bước chân anh nhanh nhẹn và vội vã, cậu hoàn toàn không kịp tránh, lại bị ấn vai ngồi xuống ghế.
Hạ Tranh xoay chiếc ghế, để Lâm Hướng Bắc đối diện với anh, nhốt cậu lại. Vì góc nhìn, anh cúi xuống nhìn Lâm Hướng Bắc, cuối cùng trên mặt cũng không còn là biểu cảm thờ ơ nữa, gân xanh ở thái dương hơi giật giật, như thể đang cố gắng kiềm chế điều gì đó -- trong khi anh quyết tâm muốn đồng hành cùng Lâm Hướng Bắc đi hết quãng đường này, Lâm Hướng Bắc lại đang nghĩ cách rời xa anh.
Mỗi ngày trôi qua thật khác biệt.
Mười năm qua, cuộc sống của Hạ Tranh bị lấp đầy trong bài vở và công việc nhàm chán vô vị, nghiêm túc đến mức đáng sợ, nhưng vì sự xuất hiện của Lâm Hướng Bắc, thoáng chốc, tất cả các giác quan của anh như thể đã sống lại.
Anh để ý đến một bông hoa bình thường, một ngọn cỏ không ai quan tâm, thậm chí cả không khí trong suốt dao động bởi cái vỗ cánh của ong mật, hàng triệu vi sinh vật lẩn khuất trong góc.
Anh cảm nhận mọi thứ có thể cảm nhận, bao gồm cả trái tim đang reo lên trong lồng ngực, ở nơi sâu thẳm nhất của sự tĩnh lặng.
Nhưng Lâm Hướng Bắc nói muốn tách ra, câu nói đã tổn thương sâu sắc đến anh, muốn đẩy anh trở lại thế giới vô thanh vô sắc kia, nỗi sợ hãi của anh như một bóng ma ập đến.
Tại sao lại đối xử với anh tàn nhẫn như vậy? Một lần, hai lần.
Hạ Tranh khẽ hít vào một hơi, như không chịu nổi mà than phiền: "Lâm Hướng Bắc, em thực sự có tài làm người ta phát điên."
Đồng tử của anh vụn vỡ dao động: "Tại sao vừa gặp một chút khó khăn, em không nghĩ đến việc đối mặt cùng tôi, mà lại dứt khoát vứt bỏ tôi? Em coi tôi là người như thế nào, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à?"
Trong bất kỳ trò chơi nào, người thua luôn nhớ rõ hơn kẻ thắng, trong tình yêu càng là như thế.
Trong lòng Lâm Hướng Bắc dữ dội gào lên, không phải, không phải, không phải!
Hé miệng, chưa kịp phát ra âm thanh, Hạ Tranh đã ra dấu im lặng: "Em đã nói đủ rồi, giờ nên nghe tôi nói một chút."
Anh chậm rãi nửa quỳ xuống trước mặt Lâm Hướng Bắc, động tác thay đổi, góc nhìn đang từ nhìn xuống dần dần trở thành ngang tầm, rồi khi ổn định tư thế, anh cố định ở trạng thái hơi ngước lên. Anh nhìn khuôn mặt trắng trẻo của Lâm Hướng Bắc từ dưới lên, hai tay nắm chặt cánh tay của Lâm Hướng Bắc, dường như chỉ cần buông ra, Lâm Hướng Bắc sẽ thoát khỏi lòng bàn tay anh.
"Em muốn tôi thế nào nữa đây?" Anh nhìn chăm chú vào ánh mắt đau khổ bối rối của Lâm Hướng Bắc: "Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa, khi em nhìn tôi, tôi luôn nghĩ phải làm sao để đối xử với em tốt hơn một chút, lại sợ đối xử quá tốt em sẽ không biết trân trọng, giờ xem ra những gì tôi nghĩ không sai chút nào."
Anh nói rất nhẹ, rất chậm, nhưng rất rõ ràng: "Lâm Hướng Bắc, lương tâm của em bị chó tha đi mất rồi à? Tôi đối xử tốt với em, không phải để em nói những lời khó nghe như cảm ơn, trả tiền, không muốn liên lụy tôi, muốn tách ra với tôi, có phải em nghĩ mình rất sáng suốt không? Mình làm thế là vì muốn tốt cho Hạ Tranh, nên mới rời xa anh ấy, đúng không? Trong lòng em nghĩ thế, đúng không?"
Môi của Lâm Hướng Bắc không còn chút máu, mắt đã hơi ươn ướt, kinh ngạc nhìn Hạ Tranh mất kiểm soát, không nói được lời nào.
"Đừng áp đặt suy nghĩ của em lên tôi, tôi không quan tâm hôm nay em đã quyết tâm rời đi hay đến bàn bạc với tôi, tôi đều không đồng ý."
Anh ngừng lại khoảng mười mấy giây, để câu nói này thấm sâu vào tận đáy lòng Lâm Hướng Bắc, để Lâm Hướng Bắc thấm thía nhận ra sự thật rằng cậu không thể đi được.
Rồi nhìn sâu vào mắt cậu, nói: "Tôi biết em đã đi tìm Khương Tầm."
Lâm Hướng Bắc kinh ngạc từ từ mở to mắt, cảm thấy trước mặt Hạ Tranh đã có thể độc lập gánh vác mọi việc, cậu như trở thành một người trong suốt, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu. Trái tim điên cuồng của cậu, linh hồn bất an của cậu, suy nghĩ vụng về của cậu, tất cả đều hiển hiện ở đó, chẳng thể giấu đi đâu được.
--
Lời tác giả:
Kỳ quan thứ tám của thế giới xuất hiện: Luật sư Hạ mở miệng nói rồi!
