Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 7



Lâm Hướng Bắc đã bỏ lỡ một vài cơ hội làm giàu bằng đường tắt.

Cậu trông khá ưa nhìn, cao gầy trắng trẻo, đôi mắt to và chiếc mũi cao, tuy không thể nói là đẹp trai đến mức nghiêng nước nghiêng thành, nhưng chắc chắn phù hợp với thẩm mỹ của phần lớn người hiện đại.

Trong hai năm làm nhân viên phục vụ tại một nhà hàng ở Quảng Châu, cậu nhận được không ít lời ngỏ ý cả công khai lẫn kín đáo từ khách hàng, tóm lại là họ muốn trả tiền để bao nuôi cậu, có cả nam lẫn nữ, có người keo kiệt, cũng có người hào phóng, giá cao nhất được đưa ra là tối thiểu một trăm ngàn một tháng.

Đối với một thanh niên ở tầng lớp thấp, học vấn thấp và lương tháng cao nhất chỉ đạt năm ngàn, đây không phải là cám dỗ nhỏ.

Lâm Hướng Bắc vẫn còn chút khí tiết, từ chối tất cả, không lấy một xu nào, thời buổi này chuyện bao nuôi cần hai bên tự nguyện, việc cậu từ chối không rước thêm phiền phức gì, nhưng sau đó cậu lại đồng ý lời tỏ tình của một sinh viên đại học nghèo rớt mồng tơi từ khu đại học gần đó.

Bà chủ nhà máy thủy tinh lập nghiệp từ đôi bàn tay trắng thường giúp đỡ cậu nghe được chuyện này, đã cười nhạo cậu quá ngây thơ, thời buổi này, có tình yêu cũng không thể uống nước no bụng được.

Thật ra Lâm Hướng Bắc không hẳn là thích sinh viên đó lắm, hai người quen nhau trên chuyến xe buýt cậu thường đi làm, cậu nhìn dáng vẻ đối phương ôm sách cúi đầu chăm chú đọc thầm, bỗng có cảm giác hoài niệm như gặp lại người quen cũ.

Quá trình thế nào cậu không nhớ rõ lắm, hoàn toàn mơ hồ tin vào lời tỏ tình yêu từ cái nhìn đầu tiên của đối phương và đồng ý hẹn hò, mặc dù họ chỉ gặp nhau chưa đến mười lần.

Năm đó là năm thứ tư kể từ khi Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh chia tay, cậu hai mươi hai tuổi.

Sinh viên tên là Triệu Tuấn, mắt một mí, đuôi mắt hơi xếch, môi mỏng, sau này Lâm Hướng Bắc tình cờ thấy người ta phân tích trên mạng rằng tổ hợp ngũ quan này là điển hình của mấy tên đàn ông thực dụng* -- giỏi dụ dỗ người khác, cũng giỏi "ăn thịt" người, sự thật chứng minh, đôi khi huyền học cũng có cái lý của nó.

(*) Nguyên văn là "Phượng hoàng nam" (凤凰男): chỉ người tuy "thoát nghèo" từ vùng quê lên thành phố nhưng vẫn giữ tư duy hẹp hòi, lợi dụng người khác (thường là phụ nữ) để đạt lợi ích.

Lâm Hướng Bắc mang một sự ngưỡng mộ mù quáng với đại học xa vời, sau khi hẹn hò với Triệu Tuấn, không chỉ một lần muốn đối phương dẫn cậu đi dạo quanh khu đại học, xem tòa nhà giảng đường, ký túc xá trông thế nào, nhưng Triệu Tuấn luôn tìm cớ từ chối, sau nhiều lần, Lâm Hướng Bắc cũng đoán được thái độ tiêu cực của anh ta.

Triệu Tuấn là sinh viên nghèo, một tháng tiền sinh hoạt chưa đến một nghìn, từ khi yêu phần lớn chi tiêu đều do Lâm Hướng Bắc với mức lương hạn chế chi trả, nhưng chưa đầy ba tháng hai người đã chia tay, không phải vì tiền, mà là vì Lâm Hướng Bắc tự tìm thời gian đến khu đại học đi dạo, bắt gặp Triệu Tuấn nắm tay một cô gái rất xinh đẹp đi hẹn hò trên đường.

Nực cười hơn là, chỉ cần hỏi thăm một chút đã biết, Triệu Tuấn và cô gái kia đã yêu nhau được nửa năm, tính ra thì Lâm Hướng Bắc mới là kẻ thứ ba.

So với buồn bã, cảm giác Lâm Hướng Bắc có nhiều hơn là sự tức giận và ghê tởm như nuốt phải ruồi, nhưng cậu không vạch mặt Triệu Tuấn ngay tại chỗ, tối đó vẫn đến địa điểm hẹn như thường lệ để ăn tối, Triệu Tuấn buổi chiều còn tình tứ ngọt ngào với bạn gái trên con đường trong trường, tối lại thân mật nép sát cậu, như thể yêu cậu đến chết đi sống lại.

Ngày hôm sau, Lâm Hướng Bắc tìm một tiệm in ảnh và tên tuổi của Triệu Tuấn cùng những tin nhắn tình tứ mà anh ta từng gửi cho cậu, trên giấy in đầy bốn chữ "Đồng tính chết tiệt" màu đỏ in đậm, tổng cộng một trăm tờ, dán theo từng đợt ở hành lang tòa giảng đường nơi Triệu Tuấn học và bảng tin của trung tâm giáo dục nơi anh ta làm thêm.

Tin đồn tình ái lan truyền nhanh đến chóng mặt, biện pháp quyết liệt của Lâm Hướng Bắc không chỉ khiến Triệu Tuấn nổi đình nổi đám ở trường, mà còn mất đi đối tượng hẹn hò là cô con gái độc nhất của gia đình giàu có và nguồn thu nhập.

Triệu Tuấn tìm đến tận cửa cãi nhau to với cậu, nói đủ thứ lời khó nghe.

"Đệt, mày chỉ là một thằng phục vụ bưng bê rửa chén đĩa, tao chịu chơi với mày là nể mặt mày lắm rồi..."

Ý tứ khinh miệt tràn trề, Lâm Hướng Bắc ghét nhất bị người ta coi thường nên đã đấm Triệu Tuấn một cú, hai người chia tay trong bất hòa.

Tất nhiên, Triệu Tuấn bị trả đũa sẽ không dễ dàng bỏ qua, Lâm Hướng Bắc cũng phải trả giá cho điều này -- không biết Triệu Tuấn moi từ đâu ra chuyện cậu từng ngồi tù mấy năm trước, rêu rao khắp nhà hàng, còn đổi trắng thay đen bịa chuyện rằng cậu cố tình quyến rũ anh ta.

Lâm Hướng Bắc không báo cảnh sát, cậu có nỗi sợ tự nhiên với những nơi đó, hơn nữa dù có báo cảnh sát thì cậu cũng là người làm sai trước, chẳng chiếm được bao nhiêu lý, còn chưa kể hai người đàn ông làm ầm ĩ đến mức này vì cái gọi là tình yêu, truyền ra ngoài chắc sẽ chỉ thành trò cười cho người ta bàn tán.

Quản lý dùng lý do đời tư lộn xộn để đuổi việc Lâm Hướng Bắc, cậu chẳng có đến một lời oán giận, hơn nữa Triệu Tuấn không biết có phải chịu k*ch th*ch quá độ không mà cứ vài ngày lại tìm đến gây rối, ôm lấy cậu xin làm lành như bị điên. Cậu thật sự không thể ở lại nhà hàng chịu những ánh mắt kỳ thị đó nữa, đổi chỗ làm và chặn hết phương thức liên lạc của Triệu Tuấn, sau đó không còn nghe tin tức gì về anh ta nữa.

Một lần bị rắn cắn, cả đời sợ dây thừng, mấy năm sau Lâm Hướng Bắc không yêu ai nữa.

Giờ nghĩ lại, thà ngay từ đầu nhân lúc còn trẻ chịu hạ mình làm kẻ ăn bám, cũng không đến nỗi khi Lâm Học Khôn phẫu thuật, vì vài trăm ngàn mà lo lắng đến nỗi thức trắng đêm.

Bị sờ mông thì đã sao?

Vài ngày nữa mà không trả nổi nợ, đến mông cậu cũng phải bán -- giờ mặt cậu vẫn còn nhìn được, nhưng không còn tươi trẻ đầy sức sống như xưa, e là chẳng bán được giá tốt.

Lâm Hướng Bắc cười tự giễu, bước chân vội vã dần chậm lại, suy nghĩ lý do Hạ Tranh xuất hiện ở Muselbar, chắc chỉ là trùng hợp thôi, đừng tự cho rằng mình quá quan trọng, cậu không dám nghĩ gì khác, nhưng ngoài nỗi khó xử khi bị Hạ Tranh bắt gặp lúc đang phải chịu đựng trêu chọc, cậu lại có chút mừng thầm khó hiểu, như thể bước vào một con hẻm tối đen không thấy rõ năm ngón tay, không biết nông sâu thế nào, bỗng lóe lên một tia sáng nhỏ, dù chỉ là ánh sáng thoáng qua rồi vụt tắt, nhưng ít nhất trong khoảnh khắc đó, đoạn đường ngắn dưới chân cậu đã sáng rõ.

Hạ Tranh đã đến được bao lâu, ngồi ở ghế nào, đến một mình hay đi cùng bạn bè?

Tiếc là Lâm Hướng Bắc không thể biết những điều này, Hạ Tranh đã rời khỏi Muselbar rồi.

Bíp bíp --

Dù Thâm Quyến đã cấm tiệt bấm còi xe, thỉnh thoảng vẫn có thể nghe thấy tiếng còi chói tai, ví dụ như để nhắc nhở chiếc xe đang đứng yên ở trên cùng khởi động khi đèn xanh bật sáng.

Bị thúc giục, Hạ Tranh đạp ga, đánh tay lái sang phải, tìm một chỗ dừng bên đường, một tay bực bội tháo chiếc kính nửa gọng, tay kia đưa lên day day giữa trán.

Đã là 12 giờ rưỡi đêm, để đảm bảo tinh thần tỉnh táo xử lý công việc vào ban ngày, thông thường khi không có sự việc khẩn cấp, giờ giấc sinh hoạt của anh rất có quy củ, bình thường giờ này đã đi ngủ rồi. Tuy nhiên sự thật là, anh không biết mình bị chạm phải dây thần kinh nào mà ngay giữa đông lạnh giá lại đi tăng ca không cần thiết, đến nơi không cần đến, gặp người không cần gặp, chỉ để chứng kiến một màn quấy rối t*nh d*c ở nơi làm việc mà phải nín nhịn?

Thật là vô lý đến không thể diễn tả nổi.

Anh ngẩng lên đối diện mình trong gương chiếu hậu, không khỏi cảm thán, cơn mưa vào đêm gặp lại Lâm Hướng Bắc cũng giống như cơn bão mười một năm trước làm xáo trộn cuộc sống của anh.

Lệ Hà ở gần vùng duyên hải, mùa hè thường có mưa bão, chiều tối, cảnh báo vàng từ đài khí tượng chuyển thành cảnh báo cam, nhắc nhở người dân ra ngoài phải chú ý an toàn.

Vì bão sắp đến, quán ăn ngoài trời nơi Hạ Tranh làm việc đóng cửa sớm vào lúc 10 giờ, anh được về nhà sớm hơn bình thường hai tiếng.

Trời đã bắt đầu mưa lất phất, hạt mưa hắt vào mặt như bông phấn mềm mại, ẩm ướt.

Đêm ở huyện yên tĩnh từ rất sớm, bất kỳ âm thanh hơi lớn nào cũng như được phát ra qua loa phóng thanh, Hạ Tranh đeo ba lô che ô, như thường lệ đi qua những con phố quen thuộc, khi còn cách nhà chưa đến hai trăm mét, bỗng nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng hét "đừng chạy" càng lúc càng to.

Vài bóng đen cầm gậy lao qua đầu phố phía trước, trong đó có hai người cầm đèn pin, ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào mặt cậu thiếu niên chạy đầu tiên, một khuôn mặt quen đến không thể quen hơn, là khuôn mặt Hạ Tranh đã nhìn thấy lớn lên.

Lâm Hướng Bắc.

Anh dừng bước, đứng cách vài mét chờ bọn họ chạy đi hết.

Đầu phố lại trống trải, đèn đường cũ kỹ hoen gỉ giống như người già bệnh tật nằm thoi thóp trên giường bệnh kéo dài hơi tàn, kêu lên "kẽo kẹt" một tiếng, bóng đèn chớp tắt liên hồi, Hạ Tranh đi đến dưới chiếc đèn tiếp xúc không tốt, men theo ánh sáng mờ ảo chập chờn nhìn về phía con hẻm không xa.

Lâm Hướng Bắc bị bốn tên côn đồ cầm gậy gỗ bao vây ở góc, cách quá xa không thấy rõ biểu cảm, nhưng cậu đứng thẳng tắp, không hề khom lưng cúi đầu dù đang ở thế yếu.

Hạ Tranh nên tránh xa cuộc ẩu đả đường phố này, nhưng anh không làm vậy, như có một bàn tay vô hình giữ anh ở lại.

Dù Lâm Hướng Bắc có giỏi đánh nhau cỡ nào cũng khó có thể một mình chống lại bốn người trong tình huống không có vũ khí, cây gậy thô ráp đánh trúng lưng cậu, cậu đau đớn lảo đảo ngã về phía trước.

Hạ Tranh nhíu mày vì câu chửi thề th* t*c cậu vừa quay đầu lại mắng.

Giây tiếp theo, tiếng hét hướng về phía anh: "Nhìn đủ chưa?"

Cả bốn người đồng loạt quay người nhìn Hạ Tranh.

Hạ Tranh vốn không thích xen vào chuyện bao đồng, im lặng bước đi.

"Hạ Tranh --" Nhưng Lâm Hướng Bắc bất ngờ gọi tên anh, giọng thiếu niên trong trẻo vọng tới tận chân trời, mang chút bất lực đầy cô độc: "Không đến giúp à!"

Lâm Hướng Bắc hoàn toàn là chết đuối vớ đại, cậu và Hạ Tranh còn chưa thật sự nói chuyện bao giờ, vậy mà lại đòi Hạ Tranh nhảy vào đánh nhau cùng, thế nào cũng thấy rất không hợp lý.

Tuy nhiên tiếng gọi đó lại giống như sợi dây cương buộc chặt đôi chân Hạ Tranh, thật sự khiến bước chân đang bước đi của anh dừng lại tại chỗ.

Phía sau là tiếng chửi bới xen kẽ với tiếng gậy gỗ đập vào da thịt trầm đục.

Hạ Tranh hít sâu một hơi, đặt ba lô dưới mái hiên không dính mưa, dùng chiếc ô đã xếp lại làm vũ khí tham gia vào cuộc giao chiến, chấm dứt cục diện đơn độc yếu thế của Lâm Hướng Bắc.

Mặc dù cuối cùng đã đuổi được bọn côn đồ, nhưng cả hai đều bị thương, nhất là Lâm Hướng Bắc, cậu nhăn nhó x** n*n bả vai bị đánh nặng, kéo áo ra xem, từ cần cổ trắng nõn xuống đến vai đã đỏ ửng một mảng.

Hạ Tranh hơi lảng tránh tầm mắt, ô của anh đã gãy, cố gắng che trên đầu, mở lời hỏi: "Cậu biết tên tôi à?"

"Anh nói gì vậy." Lâm Hướng Bắc nhìn anh như nhìn một kẻ ngốc: "Chúng ta học cùng một trường từ hồi tiểu học mà."

Hạ Tranh im lặng không đáp, quay lại lấy ba lô của mình.

Lâm Hướng Bắc bám theo, trời đang mưa, không khí ẩm lạnh, khiến hơi thở phả vào gáy Hạ Tranh càng thêm ấm nóng, như nụ hôn ẩm ướt cách một khoảng không: "Cảm ơn anh chuyện ban nãy nhé, thật sự không ngờ anh đánh nhau giỏi thế, chắc trước đây bị vây đánh nhiều nên luyện được nhỉ?"

Không cần tự giới thiệu, họ hiểu rõ hoàn cảnh của nhau, một kẻ là "rùa xanh nhỏ", một kẻ là "sát thủ nhí", trong tuổi dậy thì ác ý trắng trợn không che đậy, ai cũng có thể đến giẫm đạp một chân.

Lâm Hướng Bắc cảm thấy có chút đồng bệnh tương liên cùng chí hướng.

Cậu đứng quá gần, Hạ Tranh quay người lại, suýt chạm vào mặt cậu, giật mình, lùi một bước, nhưng sau lưng lại là tường.

Lâm Hướng Bắc có vẻ không nhận ra họ đã vượt quá khoảng cách xã giao bình thường, khóe miệng bị thương mấp máy: "Anh đã giúp tôi, từ nay chúng ta là bạn rồi, có cần gì cứ nói, tôi chắc chắn sẽ giúp." Tay cậu vẫy vẫy trước mắt Hạ Tranh đang im lặng: "Anh có nghe tôi nói không thế?"

Ánh mắt Hạ Tranh rời khỏi đôi môi hồng hào có vết nứt nhỏ của cậu, lạnh nhạt nói: "Không cần đâu."

"Tôi nói thật mà..."

"Tiểu Bắc!" Giọng nói cao vút cùng tiếng động cơ từ xa vọng đến gần, Chung Trạch Nhuệ đến muộn, nhảy xuống khỏi xe máy: "Cậu không sao chứ, người đâu rồi?"

Lâm Hướng Bắc nói: "Chạy rồi, là bạn học của em giúp..."

Hạ Tranh đã đi được một đoạn nhỏ, dường như không muốn nói chuyện nhiều với Lâm Hướng Bắc, chiếc ô hỏng không che nổi cơn bão ngày càng lớn, hạ thấp xuống một chút, mượn vành ô che mắt liếc nhìn ngón trỏ của Chung Trạch Nhuệ đang chạm vào đuôi mắt bầm tím của Lâm Hướng Bắc.

Lâm Hướng Bắc không né tránh, có thể thấy mối quan hệ của họ rất tốt.

Mưa càng lúc càng dữ dội, Lâm Hướng Bắc lên xe máy của Chung Trạch Nhuệ, hét về phía bóng người mờ ảo trong mưa: "Này, hẹn gặp lại nhé."

Tràn đầy sức sống và nhiệt huyết, như thể dù trời nắng to hay mưa bão, mỗi ngày mai trong miệng thiếu niên Lâm Hướng Bắc đều tươi sáng, đáng để mong đợi.

--

Lời tác giả:

Tiểu Hạ: Thứ nhất, tôi không phải là "Này".

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...