Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 71: Ngoại truyện tuyến If - Tên nhóc nhà nghèo và người đẹp nhà giàu 3



"Hạ Tranh!"

Lúc Lâm Hướng Bắc đuổi theo ra ngoài, Hạ Tranh đã đi được một đoạn khá xa, hơn nữa còn coi tiếng gọi của cậu như gió thoảng bên tai, bước chân không hề dừng lại nửa nhịp.

Cậu vất vả lắm mới nắm được tay đối phương, kéo một cái khiến Hạ Tranh quay người lại.

"Anh đi nhanh như vậy làm gì?" Lâm Hướng Bắc hơi thở hổn hển: "Chờ tôi đi lấy xe đã chứ."

Trên mặt Hạ Tranh cũng có vết thương, nhất là khóe mắt, không chỉ bầm tím, giờ nhìn kỹ dưới ánh sáng còn thấy trầy da, suýt chút nữa là bị thương vào tròng mắt.

Lâm Hướng Bắc ở bên trong gặng hỏi mãi cũng không cạy được nguyên nhân đánh nhau từ miệng bạn bè, hai người kia cứ khăng khăng là Hạ Tranh lên cơn bạo lực, tự dưng động tay động chân. Lâm Hướng Bắc nửa tin nửa ngờ, chưa đợi cậu sắp xếp lại suy nghĩ, ngẩng đầu lên thì Hạ Tranh vừa đứng trước mặt đã không thấy bóng dáng đâu.

Lúc này người đang ở ngay trước mắt, Lâm Hướng Bắc lại hỏi lần nữa: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Hạ Tranh cũng giống như hai người kia, dù Lâm Hướng Bắc có tha thiết muốn biết sự thật đến mức nào cũng không chịu nói. Nhưng vì Lâm Hướng Bắc đang nắm lấy tay anh, chút hơi lạnh vương vít trên người anh dường như cũng dần tan biến theo nhiệt độ cơ thể cậu truyền sang.

Anh mím môi, lúc này mới chịu mở miệng, giọng nói mang theo chút lửa giận kìm nén xen lẫn với ý khuyên nhủ: "Sau này đừng qua lại với bọn họ nữa."

Lâm Hướng Bắc nhận được một câu như vậy, chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, theo bản năng hỏi: "Tại sao?"

Hạ Tranh không nói tiếp, ánh mắt vô thức liếc xuống dưới, quét qua đôi chân dài thẳng tắp được bao bọc trong chiếc quần jean của Lâm Hướng Bắc.

Lâm Hướng Bắc nhận ra ánh mắt của anh, càng thêm hoang mang, nhưng việc cấp bách bây giờ là xử lý vết thương cho Hạ Tranh. Cậu sợ Hạ Tranh bỏ đi, nắm chặt tay Hạ Tranh đi lấy xe điện, đợi người ngồi vững sau lưng mới hỏi: "Về nhà anh hay là?"

Hạ Tranh không muốn bà nội nhìn thấy vết thương của mình, bà lớn tuổi rồi, lại bị cao huyết áp, rất dễ bị kích động. Anh suy nghĩ một chút: "Nhà cậu có tiện không?"

Đương nhiên là tiện.

Nửa giờ sau, Hạ Tranh ngồi trên giường của Lâm Hướng Bắc. Tay anh lướt qua tấm ga trải giường mềm mại, trong lúc Lâm Hướng Bắc lục tung tìm thuốc sát trùng, anh đứng dậy gấp gọn gàng chiếc chăn đang bị vo thành một cục to tướng.

Lâm Hướng Bắc mở cửa bước vào nhìn thấy cảnh tượng hiền huệ này thì bèn huýt sáo một tiếng. Hạ Tranh đang dém góc chăn chợt khựng lại, rồi ngồi xuống như cũ.

May mà mắt anh chỉ bị thương ngoài da, Lâm Hướng Bắc xung phong bôi thuốc cho anh, không khỏi nhìn chăm chú vào mắt anh.

Hạ Tranh nhìn thấy hình bóng mờ ảo của mình trong con ngươi đen láy của Lâm Hướng Bắc, khẽ nuốt khan một cái rồi cúi đầu xuống.

"Đừng cử động." Lâm Hướng Bắc dùng tay nâng cằm anh lên, vẻ mặt nghiêm túc lầm bầm: "Thuốc sát trùng quệt ra ngoài hết rồi."

Tăm bông ấn vào mấy vết thương, lực tay của Lâm Hướng Bắc không hề nh, Hạ Tranh đau đến nhíu mày, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không gạt tay Lâm Hướng Bắc ra.

Đợi bôi thuốc xong soi gương, Hạ Tranh hiếm khi để lộ cảm xúc, không nhịn được hít vào một hơi: Lâm Hướng Bắc bôi đầy thuốc sát trùng màu nâu vàng quanh mắt anh, trông như mắt gấu trúc biến dạng.

Anh quay đầu lại: "Cậu..."

Lâm Hướng Bắc nhịn cười nãy giờ, cuối cùng cũng được cười phá lên, khịt mũi nói: "Ai bảo anh không nói cho tôi biết tại sao đánh nhau."

Biểu cảm của Hạ Tranh trở nên hơi phức tạp: "Cậu thực sự muốn biết à?"

Lâm Hướng Bắc gật đầu như gà mổ thóc: "Đương nhiên."

"Được thôi."

Hạ Tranh đứng thẳng người đi về phía Lâm Hướng Bắc, rồi chợt ngồi xổm xuống trước mặt cậu, vén ống quần cậu lên.

Lâm Hướng Bắc kinh ngạc trước hành động không báo trước của anh, thoáng ngẩn người, chỉ ngơ ngác nhìn Hạ Tranh dùng tay vòng quanh cổ chân mảnh khảnh của mình, lòng bàn tay từ từ vuốt lên trên thật chậm, nếu không phải ống quần kẹt ở đầu gối, chắc anh đã sờ đến tận đùi cậu.

Cậu nổi da gà khắp người, nhưng không phải vì phản cảm khi bị người cùng giới thân mật chạm vào như vậy, trái lại ở xương cụt còn có một cảm giác tê dại kỳ lạ lan dọc từ sống lưng lên tận mặt.

Mặt cậu lập tức đỏ bừng, muốn thu chân lại, vừa nhấc lên mới phát hiện không ngờ Hạ Tranh nắm chặt thế. Cậu hoàn toàn không thoát ra được, đành phải bất lực đạp một chân lên vai Hạ Tranh, dùng giọng điệu chẳng có chút sát thương nào hỏi: "Anh làm gì thế?"

Hạ Tranh hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Quả nhiên bọn họ nói không sai."

Lâm Hướng Bắc cắn môi chờ đợi câu tiếp theo.

Hạ Tranh lặng lẽ nhìn vào mắt cậu: "Chân cậu thật sự giống con gái, vừa thon vừa trắng, đến lông chân cũng không có..."

Nghe những lời mạo phạm như vậy từ miệng học sinh ưu tú Hạ Tranh, Lâm Hướng Bắc suýt nữa tưởng tai mình có vấn đề, nhưng Hạ Tranh thực sự đã nói như vậy, ngoài tức giận, thế mà trong lòng cậu còn xen lẫn sự xấu hổ khó hiểu.

Cậu đạp chân, hung hăng ấn vai Hạ Tranh xuống: "Anh nói bậy bạ gì đó, buông ra!"

Hạ Tranh được đà lấn tới nắm cổ chân cậu nâng lên cao, động tác này khiến Lâm Hướng Bắc ngửa người ra sau, buộc phải dùng tay chống đỡ cơ thể.

"Không phải cậu muốn nghe tại sao tôi đánh nhau sao, giờ tôi nói cho cậu biết, cậu lại không tin?" Hạ Tranh nheo mắt lại: "Hay là cậu đã sớm biết bọn họ nhìn cậu như thế nào mà vẫn mặc kệ bọn họ?"

Mặt Lâm Hướng Bắc đỏ như quả cà chua, nhưng trong cơn xấu hổ giận dữ lại nhạy bén nắm bắt được một chút manh mối. Cậu mấp máy môi, chớp mắt ngạc nhiên: "Vì tôi nên anh mới đánh nhau với bọn họ sao?"

Hạ Tranh như vừa bị vạch trần bí mật động trời nào đó, đồng tử thoáng co lại, sau đó anh buông tay ra, đứng dậy nói: "Tôi không thể lấy không tiền dạy kèm của anh trai cậu được."

Nghe như thể vì tiền nên mới bảo vệ Lâm Hướng Bắc vậy.

Lâm Hướng Bắc nghe thấy câu trả lời này thì hơi hụt hẫng, hồi lâu vẫn không lên tiếng. Một lúc sau mới ỉu xìu nói: "Bọn họ thực sự nói tôi như vậy sao?"

Cũng không phải tức giận vì bị so sánh với con gái, nhưng có những lời thốt ra từ miệng một số người, rõ ràng không hề có thiện ý.

Hạ Tranh cảm nhận được nỗi buồn bã của Lâm Hướng Bắc, đến cả những sợi tóc cũng rủ xuống từng sợi, trông thật đáng thương.

Anh đang định an ủi vài câu, Lâm Hướng Bắc đã lại phấn chấn lên trước, ngẩng mặt cười với anh một cái: "Vậy sau này tôi sẽ không làm bạn với bọn họ nữa."

Một câu nói rất trẻ con, chẳng khác nào giọng điệu kiên quyết tuyệt giao của trẻ mẫu giáo.

Lâm Hướng Bắc móc lấy ngón tay Hạ Tranh: "Tôi làm bạn với anh, được không?"

Ngón tay kia như có ma lực, gãi đúng vào trái tim Hạ Tranh, nhưng anh không lập tức nhận lấy cành ô liu mà Lâm Hướng Bắc đưa ra, mà trầm giọng nói: "Cậu không sợ tiếp xúc quá gần gũi với tôi sẽ ảnh hưởng đến bản thân sao?"

Lâm Hướng Bắc nhún vai tỏ vẻ không quan tâm: "Có gì mà phải sợ, nắm đấm của Lâm Hướng Bắc này không phải làm bằng bột đâu, ai dám nói hươu nói vượn, coi chừng tôi đấy."

Cậu quay lại chủ đề chính: "Nhưng mà này, làm bạn với tôi thì phải đối xử với tôi thật tốt mới được. Nếu anh chọc tôi giận... tôi sẽ giận thật đấy."

"Giận thật rồi thì sao?"

"Thì tôi sẽ không thèm để ý đến anh nữa."

Sẽ không có ngày đó đâu. Bởi vì từ khi Lâm Hướng Bắc chính thức kết bạn với Hạ Tranh, lòng tốt của Hạ Tranh đối với cậu không thể diễn tả hết bằng lời. Trừ vài lần Hạ Tranh bắt cậu phải làm xong bài tập ra, cậu chẳng có cơ hội nào để giận dỗi với Hạ Tranh. Những người bạn xấu trước kia cũng dần trở nên xa cách, gần như ngày nào cậu cũng dính lấy Hạ Tranh.

Chung Trạch Nhuệ nhìn thấy sự thay đổi của Lâm Hướng Bắc thì vui mừng đến mức miệng nhếch lên đến tận mang tai, lén lút cảm thán với Trần Thu Bình rằng gần mực thì đen gần đèn thì sáng gần, người xưa quả thật không lừa ta.

Tóc Lâm Hướng Bắc dài ra, giờ đây, mấy lọn tóc nhuộm bạc trước đó cũng đã mọc chân đen, trông rất lạc quẻ.

Cậu tính đổi kiểu tóc mới, chỉ vào đầu mình nói với Hạ Tranh: "Tôi định nhuộm cái này thành màu đỏ."

Cuối tuần, Hạ Tranh hầu như đều ở nhà Lâm Hướng Bắc, nghe vậy thì ngẩng đầu lên khỏi chồng đề thi nói: "Màu đỏ giống gà trống."

Lâm Hướng Bắc không muốn làm gà trống chỉ biết nghẹn lời, tiếp tục tìm kiếm màu tóc mới. Cách một ngày, lại xuất hiện trước mặt Hạ Tranh, đỏ cam vàng lục lam chàm tím chất hết lên đầu, thành một cái đầu bảy sắc cầu vồng, đi đến đâu cũng gây chú ý.

Hạ Tranh từ chối đi cùng đường với cậu.

"Tại sao chứ?" Lâm Hướng Bắc vô cùng hài lòng với kiểu tóc mới của mình: "Xấu lắm sao?"

Hạ Tranh liếc nhìn mặt cậu, không nói gì, kéo giãn khoảng cách với cậu.

Lâm Hướng Bắc bị đả kích nặng nề, còn bị gọi lên văn phòng uống trà. Chủ nhiệm giáo dục tận tình khuyên bảo cậu chú ý hình tượng, đại ý là dù anh trai cậu có tài trợ tiền cũng không thể tùy tiện bậy bạ như thế, trước đây họ mắt nhắm mắt mở cho qua, ai ngờ làm vậy lại cổ vũ ngọn lửa của Lâm Hướng Bắc, để cậu biến mình thành con công lòe loẹt đi rêu rao khắp nơi.

Không nhận được sự ủng hộ nào, Lâm Hướng Bắc đành bất đắc dĩ từ bỏ gu thẩm mỹ vượt thời đại, giao tuýp thuốc nhuộm đen cho Hạ Tranh, đau lòng nói: "Anh làm đi."

40 phút sau, Lâm Hướng Bắc ngồi trên ghế nhỏ để Hạ Tranh gội đầu cho mình. Cùng với dòng nước đen chảy xuống cống nước, Lâm Hướng Bắc lại ngẩng mặt lên, mái tóc đen dày ngoan ngoãn nằm trên đỉnh đầu. Ngoan ngoãn đến mức đáng yêu.

Hạ Tranh sấy tóc cho cậu, nghe cậu lải nhải nói chuyện, đôi môi bóng loáng đóng mở, than thở về sự nghiệp thời trang chết yểu của mình.

Những ngón tay thon dài vuốt mái tóc nửa ướt trên trán cậu ra sau, để lộ toàn bộ gương mặt trước mắt.

Năm ngón tay Hạ Tranh hơi siết lại, nhìn Lâm Hướng Bắc nói: "Như thế này đẹp hơn."

Da đầu Lâm Hướng Bắc bị nắm hơi chặt, cằm không khỏi hất lên, môi đối diện ngay vị trí môi Hạ Tranh.

Là một tư thế vô cùng thích hợp để hôn.

Bốn mắt nhìn nhau, giọng Lâm Hướng Bắc trở nên hơi khàn: "Đẹp đến mức nào?"

Hạ Tranh thử thăm dò tiến lại gần một chút, chóp mũi sắp chạm vào chóp mũi Lâm Hướng Bắc mới khó khăn dừng lại, khoảng cách quá gần, hơi thở của nhau hòa quyện trong không khí không phân biệt được. Hơi thở của Hạ Tranh dần chậm lại, nhìn chăm chú vào đôi mắt xinh đẹp của Lâm Hướng Bắc, chậm rãi khen ngợi: "Rất đẹp."

Mắt đẹp, mũi đẹp, môi đẹp, từng đường nét từng tấc da thịt dường như đều đánh trúng gu thẩm mỹ của Hạ Tranh.

Không ai cử động trước.

Hạ Tranh khẽ nuốt khan một cái, thấp giọng hỏi: "Muốn hôn không?"

Hơi thở của Lâm Hướng Bắc đông cứng lại, môi vô thức hé mở.

"Cảm giác hôn môi..." Hạ Tranh gần như dụ dỗ: "Em muốn thử không?"

Mấy ngày trước họ vô tình bắt gặp một đôi tình nhân đang ôm hôn trong rừng cây nhỏ, cả ngày hôm đó Lâm Hướng Bắc cứ thất thần, lén lút nhìn miệng Hạ Tranh.

Hạ Tranh đã nhận ra, vẫn không biểu lộ chút gì cho đến tận hôm nay, khoảnh khắc này, anh in môi mình lên môi Lâm Hướng Bắc, cảm giác mềm mại, hơi lạnh.

Lâm Hướng Bắc mở to mắt, cánh môi cũng vô thức hé mở theo bản năng, để đầu lưỡi Hạ Tranh trườn vào dây dưa với mình.

Ga trải giường bị vò nhàu, tiếng môi lưỡi ma sát mờ ám vang lên, bỗng nhiên, một tiếng bước chân truyền đến, Trần Thu Bình gõ cửa: "Tiểu Bắc, Hạ Tranh, uống chút chè đậu xanh..."

Cửa không khóa, Lâm Hướng Bắc sợ hãi đẩy Hạ Tranh ra, như đứa trẻ làm chuyện xấu tày trời, thở hồng hộc ngồi nghiêm chỉnh lại.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...