Ngày Chia Tay Hôm Ấy Mưa Rất To

Chương 49:



Hạ Thiên đỡ Trần Lâm đi tới phòng y tế, bác sĩ bôi thuốc lên chỗ bị thương của Trần Lâm, sau đó quấn quanh mắt cá chân cậu ta một vòng băng vải.

“Cậu thấy sao rồi, còn đau không?"

“Tôi không sao.” Trần Lâm xuống giường, chân trái cậu ta chạm đất trước, sau đó chậm rãi đi từng bước.

“Có phải bởi vì hôm qua tớ ghé xem mèo hại cậu bị Từ Bất Châu ghét không?” Hạ Thiên thở dài: “Là tớ liên lụy cậu.”

Trần Lâm nhìn cô gái ngây thơ vô hại trước mặt, một lúc sau cậu ta lắc đầu nói: “Không phải là vì chuyện này, cậu ấy ghét tôi là vì chuyện khác.”

Chuyện này càng lúc càng bí ẩn, cũng không rõ ràng, thậm chí chính bản thân Từ Bất Châu cũng không biết… nguyên nhân.

Hạ Thiên đỡ Trần Lâm đi ra cổng trường, rồi kêu một chiếc taxi cho cậu ta.

“Cậu lên đây đi, sẵn lúc tiện đường, tôi đưa cậu về luôn.” Trần Lâm nhích người vào ghế bên trong.

“Không cần đâu.” Hạ Thiên xua xua tay: “Tớ ngồi xe bus về là được rồi.”

“Cậu lên đi, không có gì thiệt mà, với lại chỗ của cậu cũng gần với chỗ tôi nên cũng tiện”

Cô nghĩ tới hôm nay mình vẫn còn rất nhiều bài tập nên cũng không từ chối nữa. Sau khi lên xe, Hạ Thiên nhìn thấy ở giao lộ cách đó không xa, Từ Bất Châu đang đi lên một chiếc xe Bentley màu đen.

“Nhà Từ Bất Châu rất giàu” Trần Lâm giải thích nói, “Cậu ấy có xe riêng của mình, cũng có tài xế, nhưng cậu ấy không đi thường xuyên mà đi xe bus cùng với bọn tôi."

“Nhưng cậu ấy khiến cho người ta có cảm giác không giống một phú nhị đại chút nào.”

Trần Lâm nhún nhún vai, “Từ Bất Châu rất giàu, nhưng sẽ không khiến người khác cảm thấy cậu ấy giàu, ngoại trừ tính tình hơi nóng nảy, kỳ thực cậu ấy rất tốt, có rất nhiều nam sinh nguyện ý làm bạn cùng cùng cậu ấy, nói chung là cảm giác mà cậu ấy mang lại rất thoải mái.”

Hạ Thiên gật gật đầu.

Cô cũng từng cố gắng tìm hiểu nhiều thêm về cậu, mượn những cuốn sách mà cậu từng đọc, rồi tìm hiểu về thế giới cô độc của cậu—— cho dù đó là lúc cậu thô bạo, hay ưu tú, hoặc là lúc đang mâu thuẫn.

Nhưng mà bây giờ… Hạ Thiên không dám tìm hiểu thêm về cậu nữa, cô sợ mình sẽ bị chìm vào trong đó, rồi không thể thoát ra được.

Sau ngày hôm đó, Hạ Thiên không bao giờ giả làm Summer trên QQ nữa, cô bắt đầu trốn tránh, mặc dù vẫn rất muốn nói chuyện với cậu, nhưng cô vẫn kìm chế được.

Từ Bất Châu đã có người cậu thích, cô tự thuyết phục chính mình phải buông tay, trở lại bình thường tựa như lúc cô chưa từng tiếp xúc với cậu vậy.

Cô phải cố gắng cho tương lai của mình thôi.

Buổi sáng, lúc Hạ Thiên thu dọn cập sách xong đi ra khỏi phòng, cô nhìn thấy bà cụ đang cố gắng thuyết phục Hạ Hạo Hiên uống sữa bò ——

“Bé ngoan à, cháu uống một miếng đi."

“Uống một miếng đi mà, cái này có rất nhiều dinh dưỡng, cháu uống nó rồi cơ thể sẽ khỏe mạnh cao to."

Hạ Hạo Hiên chính là một người như vậy, càng dỗ dành cậu, cậu lại càng phản nghịch, vốn dĩ lúc đầu cậu đã muốn uống sữa, nhưng bởi vì bà cụ dỗ dành cậu nên cậu liền phản kháng không uống nữa.

“Không uống, không uống, không uống! Cháu không muốn uống!”

Chao ôi, bé ngoan à, sữa bò này đắt lắm nha, cháu uống một miếng đi mà."

“Cháu ghét nhất là sữa bò, cháu không uống đâu!” Hạ Hạo Hiên vung tay lên, sữa bò liền bị hất văng vào mặt bà cụ.

Mà bà cụ cũng không tức giận, chỉ lẩm bẩm: "Đáng tiếc, sữa đó đắt tiền như vậy, thật đáng tiếc mà..."

Hạ Thiên vừa nhai bánh mì, vừa đi tới tủ lạnh lấy hộp sữa, nhưng không ngờ bà cụ lại đánh vào tay cô: “Trời ơi, cô đang làm gì vậy! Cái tốt không học, lại đi học làm ăn trộm!"

Nói xong, bà cụ liền giật lại sữa bò trên tay Hạ Thiên.

“Cháu học làm trộm lúc nào chứ, cháu chỉ muốn uống sữa bò thôi mà."

“Cô là một đứa con gái, cô uống sữa bò làm gì!"

“Cháu muốn cao lớn.”

Nghe xong bà cụ liền lộ ra biểu cảm khinh thường: “Cô muốn cao lớn làm cái gì, có muốn cũng vô dụng thôi, sữa bò này rất đắt, không cho cô uống được đâu."
Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip W88
Tele: @erictran21
Loading...