Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế

Chương 10



“Phụt.”

 

Có người không nhịn được, khẽ bậc cười thành tiếng.

 

Đó là bé gái ngồi cạnh người phụ nữ trung niên.

 

Người phụ nữ trung niên vội vàng bịt miệng con gái lại, bà có chút kinh hãi nhìn “Ông chủ” đang nằm trên đất.


 

Thấy vậy, chiếc đuôi lợn màu hồng khẽ động đậy.

 

Sau đó, ông chủ đang úp mặt xuống đất đưa hai tay từ trong túi quần ra – đó là hai chiếc móng giò màu hồng nhạt, yếu ớt chống xuống đất, giúp cơ thể tròn như quả bóng từ từ đứng thẳng dậy.

 

Hơn một phút sau, cuối cùng ông chủ đầu lợn cũng đứng dậy.

 

Điều khiến người ta bất ngờ là, chiếc kính râm kia vậy mà vẫn đeo chắc chắn trên mặt lợn.


 

Nó chậm rãi quay đầu lại, đối diện với bé gái, há to cái miệng đầy răng nanh trắng hếu.

 

“Vừa rồi là cháu cười à?”

 

Vậy mà ông chủ đầu lợn lại biết nói!

 

Bé gái đã bị dọa sợ đến ngây người, người phụ nữ trung niên bịt miệng con gái, liên tục lắc đầu, “Không, không, nó không cười, ông chủ, ngài nghe nhầm rồi.”


 

Lỗ mũi ông chủ đầu lợn phun ra hai luồng khí trắng, gằn từng chữ từng chữ một: “Tôi, nghe, nhầm, sao?”

 

Sắc mặt người phụ nữ tái nhợt, từ lắc đầu điên cuồng chuyển thành gật đầu lia lịa.

 

Miệng ông chủ đầu lợn càng lúc càng há to, “Hề hề…”

 

Người đàn ông đeo kính bên cạnh thấy tình hình không ổn, vội vàng tiếp lời: “Thật đó, tôi nghe thấy mà, vừa rồi con bé chỉ là nhịn không được nên đánh rắm thôi, bởi vì nó luôn ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc thứ hai dành cho nhân viên, ông chủ hiểu mà. Nó là một đứa trẻ ngoan.”


 

“Trẻ, con, ngoan.” Ông chủ đầu lợn lẩm bẩm, “Trẻ con ngoan, ngoan ngoãn ở yên vị trí của mình, trẻ con ngoan.”

 

Nó quan sát bé gái một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu quay đầu lại, lắc lư thân hình béo ú, chậm rãi đi tuần tra trên lối đi.

 

Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm, nhìn người đàn ông đeo kính với ánh mắt biết ơn.

 

Mọi người vội vàng lấy lại tinh thần lúc nãy đối phó với nhân viên giám sát, hai tay đặt trên bàn giả vờ làm việc.


 

Cảnh tượng này thật sự có chút buồn cười.

 

Ông chủ đầu lợn đang nghiêm túc tuần tra bên cạnh những vị trí làm việc vô hình, còn các nhân viên thì cầm những thứ vô hình giả vờ đang làm việc. Giống như đang diễn một vở kịch câm thịnh hành vào thế kỷ trước.

 

Thẩm Quyết: “Tao chợt nhớ đến một câu chuyện.”

 

[Chuyện gì?] Hệ thống tò mò hỏi.


 

Thẩm Quyết: “Bộ quần áo mới của hoàng đế.”

 

[ Anh cảm thấy ông chủ đầu lợn bây giờ giống như hoàng đế, còn các nhân viên là những người thợ may cắt bộ quần áo trong suốt cho ông ta sao? Quả thật là khá giống.]

 

Thẩm Quyết: “Không.”

 

[ Vậy thì…? Ê, đừng nhìn chằm chằm như thế chứ, lỡ ông chủ quay đầu lại thấy cậu lười biếng thì phiền phức đấy.]


 

Thẩm Quyết nhìn bộ vest kẻ caro bị căng đến sắp rách trên người ông chủ.

 

“Tôi đang nghĩ, nếu nó còn ăn thêm nữa, làm rách cả quần áo, chúng ta sẽ trở thành những khán giả đứng xem hoàng đế trên phố mất.” Hắn nói, “Trên xe còn có trẻ con. Không ổn.”

 

Hắn chậm rãi bổ sung thêm một câu, “Tôi cũng không thích nhìn thấy cơ thể không hoàn hảo. Sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng ăn tối.”


 

[….] Ngài còn nhớ đến bữa tối của mình nữa à? Mà tiêu chuẩn đánh giá cơ thể hoàn hảo rốt cuộc là như thế nào vậy hả!

 

Ông chủ đầu lợn hừ hừ tuần tra vài vòng trên khoảng đất trống, sau đó dừng lại bên cạnh một thanh niên mặt tàn nhang.

 

“Có thuốc lá không? Lấy cho ta một điếu.”


 

Người đàn ông đeo kính ra hiệu cho người đàn ông thức đêm, người đàn ông thức đêm hiểu ý, có chút luống cuống ném bao thuốc lá và bật lửa ra ngoài.

 

Bao thuốc lá va vào giày của thanh niên mặt tàn nhang, nhưng bật lửa vì quá nhỏ, lực ném không đủ nên đã bay sượt qua giày của thanh niên mặt tàn nhang – bay thẳng đến cuối lối đi, sau đó dường như xuyên qua một bức tường vô hình, biến, mất!

 

Người đàn ông thức đêm ngây người.

 

Người đàn ông đeo kính trợn tròn mắt.

 

Sắc mặt thanh niên mặt tàn nhang tái nhợt.

 

“Nhanh lên.” Ông chủ đầu lợn khịt mũi, thúc giục.

 

“Vâng vâng vâng, thưa ông chủ.” Thanh niên mặt tàn nhang đành cứng đờ cúi xuống nhặt bao thuốc lá nhăn nhúm, run rẩy lấy ra một điếu, hai tay đưa cho ông chủ đầu lợn.

 

Chân của thanh niên mặt tàn nhang bắt đầu run rẩy.

 

Cậu ta cứng đờ giữ nguyên tư thế đưa thuốc, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía người đàn ông đeo kính.

 

Người đàn ông đeo kính cắn răng, ra hiệu thực hiện phương án hai.

 

Bầu không khí trong toa xe lập tức trở nên căng thẳng.

 

Những người vừa rồi đồng ý hợp tác âm thầm siết chặt đồ vật có thể làm vũ khí trong tay, chỉ chờ ông chủ đầu lợn phát tác——

 

Đúng lúc này, một chiếc bật lửa kim loại màu bạc đột nhiên được ném chính xác vào tay thanh niên mặt tàn nhang.

 

Nằm gọn trong lòng bàn tay.

 

Thanh niên mặt tàn nhang: Hả?

 

[ Ném một phát trúng đích!!! Quá ngầu!!!]

 

Hệ thống đã chú ý từ lúc Thẩm Quyết ra tay. Chỉ là một động tác rất nhỏ, chỉ cần dùng ngón cái và ngón trỏ khẽ miết, lực đạo và đường cong parabol tạo thành đều vô cùng chính xác và đẹp mắt, quả nhiên là người thường xuyên làm thí nghiệm tinh vi trong viện nghiên cứu!

 

[Nhưng mà ký chủ, hóa ra ngày thường anh hút thuốc à?]

 

Thẩm Quyết: “Tôi không hút.”

 

[ Vậy tại sao anh lại mang theo bật lửa? Chẳng lẽ là… Tiện cho việc thắp đèn cồn trong phòng thí nghiệm?] Hệ thống tò mò hỏi.

 

Thẩm Quyết: “Thỉnh thoảng bạn đời của tôi sẽ hút.”

 

Hệ thống không hiểu lắm: [ Anh ấy hút thì anh ấy tự mang theo chứ.]

 

“Mi không hiểu đâu.” Thẩm Quyết nói, “Gia đình là không gian của hai người. Anh ấy nói bản thân lực tay lớn, không biết chăm sóc người khác, vì vậy, vì sự hòa hợp trong cuộc sống, những chuyện có thể ảnh hưởng đến đối phương, thông thường đều do tôi quyết định. Ví dụ như hút thuốc, hoặc là…”

 

[ Dừng lại! Không cần ví dụ nữa, tôi hiểu rồi, tôi hoàn toàn hiểu rồi, cảm ơn ngài, ký chủ.] Ban đầu hệ thống còn tưởng rằng mình đã dần quen với lối suy nghĩ nhảy vọt của ký chủ, nhưng ba chữ “Mi không hiểu đâu” vẫn khiến nó tổn thương sâu sắc.

 

Độc thân có lỗi à? Độc thân có tội hả? Độc thân thì nhất định phải ăn cẩu lương no bụng sao?

 

Thẩm Quyết: “Mi thật sự hiểu à?”

 

Hệ thống nhận một vạn điểm bạo kích, tự kỷ không muốn nói chuyện nữa.

 

Còn bên kia, thanh niên mặt tàn nhang mừng rỡ như vớ được vàng, vội vàng cầm bật lửa châm thuốc cho ông chủ.

 

Chiếc bật lửa này nhìn qua là biết đồ xịn, bật lửa rất mượt, chỉ một cái đã châm được thuốc cho ông chủ.

 

Ông chủ ngậm điếu thuốc rít một hơi dài, hừ hừ nói: “Thuốc lá gì mà dở thế này, lũ nhân viên các người thật là kém cỏi.” Nói xong, nó ném điếu thuốc mới hút được một hơi xuống đất, đi ngang qua người thanh niên mặt tàn nhang.

 

Người đàn ông thức đêm nhìn điếu thuốc bị vứt trên đất với vẻ tiếc nuối. Thuốc lá trong thời kỳ mạt thế rất quý giá, loại sản xuất trong thành phố anh ta không mua nổi, đây là loại thuốc lá năm 82 mà anh ta mua được từ tay đội thanh trừng bên ngoài thành phố đấy!

 

Ông chủ đầu lợn tuần tra vài vòng ở khoảng đất trống, dường như cảm thấy đã tuần tra đủ, bèn đi thẳng về phía toa xe phía trước.

 

Không ít người thở phào nhẹ nhõm.

 

Thấy ông chủ đã khuất nửa người sau bức tường trong suốt, nó đột nhiên lùi lại một bước, khuôn mặt lợn đeo kính râm nhìn về phía Trần Thư Thư đang ngồi trong góc.

 

“Ừm hừ hừ hừ…” Ông chủ đầu lợn há miệng ch** n**c dãi, “Trên người cậu, thơm quá, thơm quá. Ta đói rồi, muốn ăn giò heo hầm.”

 

Giò heo hầm là cái quỷ gì?

 

Sắc mặt Trần Thư Thư tái mét.

 

Cậu ta còn muốn ăn chân giò hầm kìa!

 

“Còn cả cậu nữa.” Ông chủ đầu lợn nhìn về phía Thẩm Quyết, “Trông giống hệt minh tinh, đến cái xưởng tồi tàn này của chúng tôi làm gì? Ta ghét nhất là minh tinh, chỉ cần lộ mặt ra là kiếm được tiền, chẳng cần phải làm gì cả. Vừa hay, cậu biểu diễn một tiết mục mua vui cho ta xem trước bữa tối đi.”

 

“Hát một bài, nhảy một điệu, lắc lư, uốn éo gì một chút, cậu làm được mà, đúng không?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...