Thẩm Quyết hỏi chuyện mà đôi mắt hầu như không chớp lấy một cái, đồng tử đen láy sâu thẳm sáng long lanh, khiến người ta có ảo giác như hắn đang tập trung quan sát bạn.
Thực tế chứng minh, hiếm ai có thể cự tuyệt trả lời câu hỏi của hắn.
Ngao Đại Dã theo bản năng đáp: “Khu vực thứ hai bên trái, dãy thứ ba, vị trí thứ mười chín.”
Thẩm Quyết gật đầu: “Vậy đi thôi.”
“Hả?” Ngao Đại Dã ngẩn người, không hiểu sao Thẩm Quyết lại xác định mục tiêu nhanh như vậy.
Chử Tiểu Hiên suy nghĩ một chút cũng hiểu ra logic của Thẩm Quyết, bèn giải thích cho Ngao Đại Dã: “Hẳn là đại lão nghĩ, rất có thể Tương Phàm chính là vật chủ của màn sương mù, bởi vì nếu không phải người từng làm việc ở công ty các cậu thì rất khó có thể xây dựng được một không gian giống hệt thế này. Vậy nên, chỗ ngồi của Tương Phàm rất có thể chính là nơi vật chủ đang ở.”
“Nhưng mà chỗ đó không phải Tương Phàm đang ngồi.” Ngao Đại Dã nhỏ giọng nói, “Người đó tôi chưa từng gặp bao giờ.”
Thẩm Quyết thản nhiên nói: “Cứ qua đó xem sao. Dù gì bây giờ chúng ta cũng không có manh mối nào khác, phải không?”
Chử Tiểu Hiên cũng tiếp lời: “Tôi đồng ý với ý kiến của đại lão.”
Vị trí bọn họ đang đứng là lối vào của toàn bộ khu vực văn phòng mở, muốn đến chỗ Tương Phàm phải đi qua nửa căn phòng.
Trần Thư Thư gãi đầu, nói: “Chờ chút… Trước khi đi chúng ta có nên lên kế hoạch rút lui không? Lỡ đâu vật chủ mạnh hơn dự đoán thì còn chuồn cho lẹ… Khụ, ý tôi là chiến lược rút lui.”
Chử Tiểu Hiên suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý, bèn thử dò dẫm lùi về phía sau vài bước, kết quả lại va phải một bức tường vô hình.
Cậu ta đẩy đẩy mắt kính, cười khổ một tiếng: “Dù không muốn nói ra điều này, nhưng mà hình như chúng ta không thể quay lại được rồi.”
[ “Cánh cửa” của không gian lĩnh vực đã đóng lại. ]
[ Dị chủng giăng bẫy, cảm nhận được con mồi đã vào lồng, vậy nên nó đã đóng cửa lồng lại. Muốn ra khỏi đây thì hoặc là chờ nó tiêu hóa hết thức ăn, tự động mở cửa, hoặc là phải phá vỡ cái lồng này. ]
Đường lui đã bị chặn, bọn họ chỉ có thể tiến về phía trước.
Lối đi giữa các chỗ ngồi trong khu vực văn phòng rất hẹp, mấy người nối đuôi nhau đi thành hàng một.
Trần Thư Thư cầm kiếm đi đầu, khom lưng cẩn thận bước từng bước, thận trọng như gà mẹ trong trò chơi “Diều hâu bắt gà con”.
Nhưng những “Nhân viên” đang chăm chỉ làm việc này lại không để ý đến bọn họ, chỉ có tiếng gõ bàn phím lách cách vang lên không ngừng.
Lúc đi ngang qua, Thẩm Quyết nghiêng đầu liếc nhìn, thấy trên màn hình của một nhân viên đang bận rộn, bảng tính Excel hiện lên dòng chữ chạy với tốc độ chóng mặt: “Thế giới diệt vong đi, sếp suốt ngày bắt người ta tăng ca miễn phí, mau chết chết chết chết chết chết đi, a a a a a a.”
[ Chậc chậc, oán khí lớn thật đó. ] Hệ thống không nhịn được xoa xoa bàn tay nhỏ bé của mình.
Thẩm Quyết lại tò mò nhìn thêm màn hình của vài “nhân viên” khác, phát hiện ra đám người này không phải đang giả vờ bận rộn thì là đang bận rộn giả vờ.
Trên trần nhà treo dày đặc những ống đèn huỳnh quang trắng xóa, chiếu sáng toàn bộ khu vực văn phòng.
Theo như khoa học giải thích, ánh sáng trắng có thể giảm bớt sự mệt mỏi của con người, cường độ ánh sáng càng mạnh, càng khiến nhân viên tỉnh táo. Đó cũng là lý do tại sao các văn phòng thường sử dụng thống nhất ánh sáng trắng.
Nhưng Thẩm Quyết cảm thấy bọn họ thật sự không cần phải giữ tỉnh táo như vậy.
Nói chính xác, là “Chúng”.
Những nhân viên được ánh sáng chiếu rọi đều không có bóng.
Máy tính có bóng, bàn có bóng, ghế có bóng, duy chỉ có chúng là không.
Có lẽ Trần Thư Thư và Chử Tiểu Hiên vừa đi tới đã phát hiện ra vấn đề, phần lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ngao Đại Dã là phản ứng chậm nhất, sau khi phát hiện thì suýt chút nữa nhảy dựng lên, may mà Thẩm Quyết kịp thời giữ vai hắn ta lại.
“Đừng hoảng.” Thẩm Quyết thấp giọng nói, “Tiếp tục đi.”
Ngao Đại Dã run như cầy sấy, cảm thấy bầu không khí xung quanh cũng trở nên u ám đáng sợ hơn.
Nhưng bàn tay Thẩm Quyết lại rất mềm mại ấm áp, hơi ấm của con người xoa dịu tâm hồn đang run rẩy của hắn ta.
Cả nhóm người cẩn thận từng li từng tí, cuối cùng cũng đến được chỗ ngồi của Tương Phàm.
Thẩm Quyết chỉ liếc mắt một cái là hiểu vì sao lúc nãy Ngao Đại Dã lại khẳng định người ngồi ở chỗ Tương Phàm không phải anh ta.
Bởi vì người đang ngồi ở chỗ Tương Phàm là một phụ nữ.
Người phụ nữ mặc váy dài màu nâu, áo sơ mi lụa màu be, mái tóc dài màu hạt dẻ được tết thành bím tóc vắt qua vai phải, dung mạo vô cùng dịu dàng.
Khác với những “Nhân viên” ở đây.
Cô ta có bóng.
[ Cô ấy là Từ Tiểu Lâm, bạn đời của Tương Phàm. ] Hệ thống lên tiếng.
[ Tất nhiên, Từ Tiểu Lâm thật sự hiện đang nằm trong phòng bệnh nặng ở bệnh viện Nhân Dân số 1. Đây hẳn chỉ là ảo ảnh do Tương Phàm tưởng tượng ra. ]
Từ Tiểu Lâm đang cúi đầu vẽ vời.
Bút máy vẽ trên giấy những đường nét lên xuống gập ghềnh, thoạt nhìn giống như đang vẽ bậy vẽ bạ lúc rảnh rỗi, nhưng Thẩm Quyết liếc mắt một cái đã nhận ra, cô ấy đang vẽ điện tâm đồ của con người.
Bị bốn người vây xem, Từ Tiểu Lâm vẫn không ngẩng đầu lên, vẫn “Làm việc” vô cùng tập trung.
Trần Thư Thư nhìn sang Chử Tiểu Hiên bên cạnh, im lặng nói bằng khẩu hình: “Anh chắc chắn đây là vật chủ của màn sương mù à?”
Chử Tiểu Hiên bĩu môi: “Không chắc chắn. Thăm dò thử xem.”
Ban đầu Trần Thư Thư muốn dùng kiếm đâm thử, nhưng nghĩ lại, vẫn đổi thành tay, nhẹ nhàng đẩy Từ Tiểu Lâm một cái ——
Tay cậu ta xuyên thẳng qua người cô.
“Hồn ma?” Trần Thư Thư há to miệng.
Ngao Đại Dã tiếp tục run run run.
Chử Tiểu Hiên nhíu mày: “U linh à… Vậy thì phiền phức rồi.”
Nếu vật chủ của màn sương mù là u linh, một dạng tồn tại phi vật chất, thì mấy người bọn họ sẽ không thể dùng cách thức vật lý để giải quyết vấn đề được.
Anh ta nhìn thẳng vào Thẩm Quyết, đưa mắt dò hỏi.
Không biết từ lúc nào, anh ta đã vô thức tin tưởng và ỷ lại vào sự quyết đoán của Thẩm Quyết.
Gặp vấn đề không thể giải quyết? Hỏi đại lão là được!
Thẩm Quyết không nói gì, chỉ cúi người lại gần, sau đó… nắm lấy cây bút máy trong tay Từ Tiểu Lâm.
Từ Tiểu Lâm là ảo ảnh, nhưng cây bút máy lại là vật thật. Vì thế mà bàn tay hắn chồng lên tay Từ Tiểu Lâm.
Từ cây bút máy truyền đến một luồng hàn ý lạnh buốt thấu xương, cùng với một lực đạo nặng nề không biết từ đâu ập đến.
Thẩm Quyết nắm chặt bút, không để nó di chuyển.
Bình thường hắn không phải là người cuồng tập thể hình, đường nét cơ thể không lộ rõ cơ bắp cuồn cuộn, nhưng khi rảnh rỗi, hắn sẽ cùng Tông Lẫm chơi trò mát-xa. Sau lần đầu tiên thử, bọn họ phát hiện ra cả hai đều có những điểm cần phải học hỏi và tiến bộ.
Tông Lẫm mát-xa cho hắn thì phải học cách kiềm chế lực đạo, còn hắn mát-xa cho Tông Lẫm thì phải học thêm chút boxing.
Sau đó, kỷ lục trên máy đo lực đấm bốc ở phòng tập thể hình của viện nghiên cứu đã được hắn nắm giữ trong thời gian dài, con số hơn 900 pound khiến nhiều nhà nghiên cứu yếu ớt phải trốn sau các thiết bị, len lén nhìn hắn bằng ánh mắt khó tin.
Và bây giờ, nắm đấm hơn 900 pound điều khiển một cây bút máy cứng đầu cũng không phải là việc gì khó khăn.
Rất nhanh, Thẩm Quyết đã vẽ ra một đường thẳng tắp sau đường điện tâm đồ gập ghềnh trên giấy.
Nét bút sắc bén, xé toạc tờ giấy.
Vẽ xong, hắn còn đút cây bút vào túi.
Điện tâm đồ về không, sắc mặt Từ Tiểu Lâm lập tức trở nên trắng bệch.
Cuối cùng cô ta cũng ngẩng đầu lên, nhìn bốn người đang cầm vũ khí canh chừng trước mặt, khàn giọng hỏi: “Tại sao?”
Một dòng máu và nước mắt chảy ra từ khóe mắt cô, tương phản với gương mặt xinh đẹp dịu dàng, trông vô cùng chói mắt.
Yên lặng quan sát, Trần Thư Thư không đành lòng, theo bản năng muốn lên tiếng an ủi: “Ừm, cô đừng khóc…”
Nhưng mà, ngay sau đó, giọng nữ dịu dàng liền biến thành giọng nam khàn đặc, mang theo oán hận và bất cam chất vấn bọn họ: “Tôi chỉ muốn Tiểu Lâm được sống, tôi sai chỗ nào? Tại sao mọi người đều muốn ngăn cản tôi?”
Giọng nói vừa dứt, ảo ảnh Từ Tiểu Lâm cũng biến mất, chỉ còn lại một chiếc ghế trống rỗng.
Mà những nhân viên đang làm việc xung quanh bỗng nhiên ngừng hoạt động, đồng loạt ngẩng đầu, quay sang nhìn bọn họ.
Sắc mặt đám nhân viên trắng bệch, tròng mắt chuyển sang màu trắng xám, trông giống hệt lũ zombie trong phim kinh dị về ngày tận thế.
Toàn thân Trần Thư Thư căng thẳng đề phòng, “Cẩn thận!”
Đám nhân viên ngồi trên ghế không hề há to miệng đầy máu lao về phía bọn họ như zombie trong phim.
—— Bởi vì chúng đã trực tiếp lao lên trời!
Hàng trăm, hàng ngàn dây leo màu xanh lục mọc lên từ mặt đất, đám “nhân viên” bị xiên thành chuỗi, treo lơ lửng trên đỉnh dây leo, há to miệng, biểu cảm dữ tợn. Có thể nhìn thấy, rất nhiều dây leo xanh mảnh như sợi tóc lộ ra từ dưới da của bọn chúng, giống như mạch máu lan ra khắp cơ thể.
Rõ ràng, ngay từ đầu bọn chúng đã là xác chết, chỉ là bị dây leo thao túng hoạt động mà thôi.
[ Thông tin đã thu thập… Bắt đầu sàng lọc cơ sở dữ liệu… ]
[ Đã xác nhận hình thái vật chủ, là dị chủng “Quy tắc” cấp 8, “Thụ Yêu Mê Tâm”. ]
[ Năng lực của Thụ Yêu Mê Tâm là: Ảo giác, điều khiển dây leo, thiết lập quy tắc cấp thấp, đồng hóa vật chủ thành người cây. ]
[ Là một dị chủng cấp thấp, Thụ Yêu Mê Tâm sở hữu số lượng dây leo khổng lồ và bộ rễ đồ sộ, phạm vi bao phủ bởi bộ rễ sẽ trở thành nơi hiển thị ảo giác của nó, dây leo dày đặc giúp nó siết chặt, di chuyển và thao túng con mồi. Nhưng nó cũng có nhược điểm chí mạng: Sợ lửa. Đồng thời, Thụ Yêu Mê Tâm không có não, phần thân thể yếu ớt nhất và trái tim đều nằm bên trong thân cây. ]
[ So với lúc bình thường, con Thụ Yêu Mê Tâm này có chút đặc biệt. Nó sở hữu không gian lĩnh vực độc lập. Mặc dù không gian này rất nhỏ, nhưng đủ để phát huy tối đa ưu thế dày đặc của dây leo. ]
Rất nhanh, ưu thế dày đặc của dây leo đã được thể hiện và phát huy một cách vô cùng tinh tế.
Hàng trăm hàng ngàn zombie vung móng vuốt tấn công bạn từ trên trời là cảnh tượng gì?
Mặt mày Trần Thư Thư tái mét, tay cầm kiếm run lẩy bẩy. Ngao Đại Dã cả người mềm nhũn, được Thẩm Quyết kéo lên mới không ngã lăn ra đất.
Chử Tiểu Hiên nhanh trí chui tọt xuống gầm bàn, hét lớn: “Mau tìm chỗ nấp đi!!!”
Chỗ nấp? Đúng rồi! Phải tìm chỗ nấp, nếu không với số lượng zombie đông đảo như vậy, chỉ cần đè lên cũng đủ ép chết bọn họ rồi…
Trán Trần Thư Thư lấm tấm mồ hôi, chân tay như bị rót chì, không thể nhúc nhích.
Nói cho cùng thì cậu ta cũng chỉ là một sinh viên đại học mới ra trường, quanh năm suốt tháng sống trong thành phố an toàn, một khi gặp phải tình huống mất kiểm soát sẽ rất dễ rơi vào trạng thái “Đông cứng vì căng thẳng”.
Lúc này, giọng nói trầm ổn dễ nghe của Thẩm Quyết bỗng nhiên vang lên sau lưng, giống như đang tán gẫu chuyện thường ngày: “Anh bạn nhỏ, 3.14159, tìm số vô tỷ?”
Cái này còn phải nghĩ sao.
Là sinh viên đang học khoa Toán, Trần Thư Thư theo bản năng hét lớn: “Tất nhiên là số π rồi!!!!!”
Cùng với tiếng hét của cậu ta, một ký hiệu π khổng lồ ngưng tụ từ hư không, sau đó đáp xuống bao phủ lấy ba người.
Vô số xác chết bay tới đều bị ký hiệu π đánh bật ra, hiệu ứng mosaic văng tung tóe.
[ Còn có thể như vậy được sao? ] Hệ thống kinh ngạc.
Thẩm Quyết rất bình tĩnh: “Tôi là chuyên gia trong việc dẫn dắt dị năng đó.”
Huống chi Trần Thư Thư chỉ là dị năng giả cấp 7, cho dù là dị năng giả cấp bậc cao hơn, khi cần điều chỉnh thiết bị ức chế cũng phải nghe theo lời hắn mà thao tác từng bước một.
Nói đến đây, lần đầu tiên hắn gặp Tông Lẫm chính là lúc hỗ trợ đối phương đeo thiết bị ức chế.
Tông Lẫm là dị năng giả cần đeo nhiều thiết bị ức chế nhất mà hắn từng gặp, quy trình cũng phức tạp nhất.
Nghĩ lại vẫn còn nhớ rất rõ.
Triệu hồi ra một ký hiệu π lớn như vậy, sắc mặt Trần Thư Thư có chút tái nhợt, cậu ta cúi người thở hổn hển.
Một xác chết gần đó muốn nhân cơ hội tấn công từ bên hông, nhưng đã bị Thẩm Quyết một đao đánh bật trở về.
Chử Tiểu Hiên thò đầu ra từ dưới gầm bàn, nhìn Thẩm Quyết bằng ánh mắt càng thêm sùng bái: “Đại lão, bây giờ chúng ta phải làm sao?”
Tuy có ký hiệu π bảo vệ, tạm thời ngăn chặn được tấn công của dây leo, nhưng hiện tại bọn họ đang bị nhốt trong không gian lĩnh vực, tiến thoái lưỡng nan, cứ ở lì trong này chắc chắn không phải là cách.
Dây leo vẫn điên cuồng tấn công trên đỉnh đầu, ký hiệu π được cấu thành từ dị năng bắt đầu lung lay sắp đổ.
Sắc mặt Trần Thư Thư càng thêm tái nhợt, cậu ta có thể cảm nhận được dị năng trong cơ thể mình đang không ngừng trôi đi.
Nói chung là, dị chủng cấp 8 và dị năng giả cấp bậc 7, hai bên đối đầu thì tỷ lệ thắng là 50/50. Hơn nữa, Trần Thư Thư lại là lính mới, cần phải có người dẫn dắt, còn “Thụ Yêu Mê Tâm” thì lại là cá thể dị chủng đặc biệt, có thể mở rộng không gian lĩnh vực. Sau khi cộng dồn buff, thời gian dành cho bọn họ không còn nhiều.
Thẩm Quyết cúi đầu trầm tư.
Là người quan trọng nhất của Tương Phàm, ảo ảnh của Từ Tiểu Lâm được đặt ở đây chắc chắn không phải là ngẫu nhiên.
Nơi này nhất định là nơi gần với lõi thân thể của Thụ Yêu Mê Tâm nhất…
Hắn đột nhiên đưa tay kéo chiếc ghế không người trước mặt ra.
Chỉ thấy dưới mặt đất chỗ chiếc ghế lại xuất hiện một cái hố đen sâu hun hút!
Vừa rồi, ánh đèn huỳnh quang trên đỉnh đầu quá chói, bóng của bàn ghế in xuống quá đậm, với thị lực của người bình thường thì căn bản không thể nào chú ý tới dưới gầm ghế lại có một cái hố như vậy.
Thẩm Quyết không chút do dự nói: “Đi theo tôi.”
Sau đó, hắn cầm dao, trực tiếp nhảy xuống hố.
[ Ký chủ, anh không do dự chút nào sao! Nhỡ đâu đó là cái bẫy thì sao?] Hệ thống kêu lên, [ Anh không sợ mình sẽ ngã thành cái bánh thịt sao?]
Tiếng gió rít bên tai, cơ thể rơi vào trạng thái mất trọng lực cực đoan, trái tim theo bản năng đập thật nhanh.
Đối với cảm giác này Thẩm Quyết cảm thấy thật mới mẻ, hắn dang rộng hai tay, cảm nhận thật kỹ, không biết qua bao lâu, cơ thể hắn chao đảo một cái, xung quanh bỗng dưng đảo lộn.
Hắn đã trở lại toa tàu điện ngầm.
Không phải là nhà máy cơ khí, cũng không phải là khu vực văn phòng rộng lớn.
Mà là toa tàu điện ngầm số 14 ban đầu.
Chỉ có điều, toa tàu điện ngầm lúc này đã biến thành một phần bên trong thân cây to lớn. Thép gỉ sét màu đỏ sậm hòa lẫn với rễ cây xanh um, tạo nên một khung cảnh hết sức kỳ dị.
Ở giữa thép và thực vật có một “Người” đang ngồi.
Nói là người cũng không hẳn là chính xác.
Nửa thân trên của nó còn miễn cưỡng có thể nhìn ra hình dáng con người, còn nửa th*n d*** lại là vô số rễ cây chằng chịt cắm xuống đất, da thịt trên người đã hoàn toàn bong tróc, chỉ còn lại một lớp vỏ cây xù xì, ngũ quan không thể phân biệt được, chỉ có thể nhìn ra nó dường như đang cố gắng ngẩng đầu lên.
[… Chúc mừng anh, đã tìm thấy bản thể của Thụ Yêu Mê Tâm. ] Hệ thống thở phào nhẹ nhõm.
[ Bên trong thân cây, nó không thể sử dụng dây leo tấn công, cũng không thể di chuyển vị trí, giống như con cừu non chờ bị làm thịt. Bây giờ anh có thể tận hưởng thành quả chiến thắng rồi. ]
[ Thật ra tôi không hiểu, tại sao nó lại tự dưng tạo ra một cái hố trong không gian lĩnh vực của mình vậy? ]
Giọng nói của hệ thống vừa dứt, Trần Thư Thư và những người khác cũng từ trên hố rơi xuống.
Ngao Đại Dã nằm bẹp dí trên mặt đất, ôm chặt lấy chân Thẩm Quyết, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Hu hu hu hu… Mẹ ơi, con muốn về nhà…”
Cảm giác rơi tự do liên tục trong mấy chục giây là điều mà ngay cả nhảy bungee từ trực thăng cũng không có được, đối với người bình thường mà nói, đó quả thật là quá mức k*ch th*ch.
Ngao Đại Dã cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi, vừa khóc vừa hỉ mũi, theo bản năng dựa vào người mang lại cảm giác an toàn cho mình.
Thẩm Quyết ghét bỏ nhìn hắn ta, đá đá một cái, nhưng vẫn không đá ra.
Vẫn là Trần Thư Thư thấy không đành lòng, kéo Ngao Đại Dã ra, vừa kéo vừa tự nhủ, mình là sinh viên đại học, còn trẻ, sức chịu đựng tốt, cứ coi như vừa chơi trò chơi rơi tự do mười lần, sẽ không có gì đáng ngại… Ặc, chân mềm nhũn rồi, muốn nôn quá.
Chử Tiểu Hiên nằm bẹp trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, run rẩy giơ ngón cái với Thẩm Quyết: “Đại lão quả nhiên là… Đại lão…” Nói xong liền ngất xỉu. Anh ta sợ độ cao.
Thẩm Quyết xoa xoa mi tâm, mặc kệ ba tên vô dụng kia, cầm dao đi về phía bản thể Thụ Yêu.
Thụ Yêu không nhúc nhích, chỉ ngồi im bất động, duy trì tư thế ngẩng đầu 45 độ nhìn lên bầu trời, vừa bi thương vừa xinh đẹp.
“Anh đang nhìn vợ mình sao? Cô ấy đang ở phòng bệnh nặng, không có ở đây.” Thẩm Quyết thản nhiên nói.
[ Ký chủ, anh nói chuyện với Thụ Yêu Mê Tâm làm gì? Sau khi nó bị tha hóa, não bộ đã biến thành vỏ cây, không thể suy nghĩ, cũng không thể giao tiếp. ]
Giọng nói của hệ thống vừa dứt, miệng của Thụ Yêu bỗng nhiên nứt ra một đường, giọng nói khàn đặc từ bên trong đứt quãng truyền ra.
“… Điện thoại… Giúp tôi… Gọi cho…”
……….
Ga Đại học, khu vực kiểm soát mặt đất.
Một chiếc xe mui trần màu đỏ chói lóa lao vào bãi đậu xe với tốc độ bàn thờ, trông vô cùng nổi bật giữa một rừng xe cảnh sát và xe cứu thương.
Có binh lính của cơ quan Phòng thủ Thành phố đến kiểm tra, Trần Gia Hoa cuống quít móc thẻ căn cước dị năng giả của Trung tâm thanh lý sương mù ra, sau khi trả lời một loạt câu hỏi, xác nhận là dị năng giả tự nguyện đến hỗ trợ, lúc này mới được phép đi vào.
Chờ đến khi mọi thứ xong xuôi, nhìn sang ghế phụ lái bên cạnh, đã không còn bóng dáng của đội trưởng nhà mình đâu nữa.
Bên trong ga tàu điện ngầm hỗn loạn vô cùng. Tông Lẫm mặc áo khoác đen dài, cài cúc áo đến tận cổ, đội mũ trùm đầu, che đi cánh tay và ngoại hình khác thường, anh đi qua thang cuốn, hòa vào dòng người hướng về phía sân ga tuyến số 1.
Một bác sĩ thực tập đi cùng thang cuốn chú ý tới anh, quan sát anh vài lần, nhỏ giọng hỏi: “Anh là dị năng giả đến hỗ trợ đội Phòng thủ Thành phố à?”
Tông Lẫm không trả lời, bác sĩ thực tập cũng không để ý, ngược lại còn tốt bụng khuyên nhủ: “Màn sương lần này rất nguy hiểm, nếu cấp bậc dị năng của anh không cao thì tốt nhất đừng tham gia vào, mau về đi.”
Tông Lẫm: “Rất nguy hiểm?”
Bác sĩ thực tập cảm thấy giọng nói của anh có chút quen tai, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, nói: “Đúng vậy. Nghe nói đội tiên phong của cơ quan Phòng thủ Thành phố đã hy sinh không ít người rồi, hơn nữa, thiết bị dò tìm sinh mệnh ở trạm giám sát cho thấy tỷ lệ sống sót của những người còn mắc kẹt trong ga tàu điện ngầm hiện tại chưa đến 3%. Thật sự quá thảm khốc.”
Đúng lúc này, một người nhà nạn nhân lẻn vào đã bị binh lính chặn lại ở cửa thang cuốn, đang gào khóc đòi vào trong.
Người lính đó lộ ra vẻ mặt thông cảm, nhưng vẫn bất đắc dĩ từ chối: “Thi thể của vợ anh bị nhiễm rất nặng, phải đặt trong khoang cách ly, không thể cho anh gặp mặt lần cuối được. Sau khi hỏa táng xong, chúng tôi sẽ giao tro cốt cho anh.”
Anh ta cúi người thật sâu, vừa vặn đối diện với người nhà nạn nhân và Tông Lẫm đang đứng trên thang cuốn.
“Xin hãy nén bi thương.”
Tông Lẫm: “…”
