Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao

Chương 264: NT24: Hư vô [7]



Warning: Chương truyện có nhiều tình tiết máu me bạo lực, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.

Thứ hắn không có được, Giang Diệu đã có được.

g**t ch*t hai kẻ đó là một việc cực kỳ dễ dàng.

g**t ch*t Giang Diệu và Lục Chấp.

Dẫu sao hắn cũng sở hữu [Toàn tri]. Dù [Toàn tri] không thể dự đoán được cấp [Tháp], nhưng cộng thêm sự am hiểu tường tận của hắn về phong cách chiến đấu của họ, một chiến thắng áp đảo là điều hiển nhiên không cần bàn cãi.

Từ Vọng đã đánh cho Giang Diệu và Lục Chấp thừa sống thiếu chết, chỉ còn thoi thóp đúng một hơi tàn.

Tất nhiên, hắn không xuống tay g**t ch*t họ ngay chẳng phải là vì nương tay thương tình. Ngược lại, hắn đang vô cùng phẫn nộ.

Chính hắn cũng không rõ mình đang tức giận vì điều gì.

Có lẽ là vì đàn anh của hắn đã chết.

Cũng có lẽ là vì khi nhìn thấy hai người kia, dù thân xác đã tan nát rã rời nhưng vẫn liều mạng bảo vệ đối phương…

Thật là buồn nôn, nhìn thôi đã thấy phát điên.

Tại sao chứ?

Trong lòng Từ Vọng vang lên âm thanh ấy vô số lần.

Tại sao, rõ ràng Giang Diệu cũng là quái vật.

Tại sao Lục Chấp vẫn yêu cậu ta sâu đậm đến thế?

Lục Chấp biết rõ Giang Diệu cũng là một con biến dị mà?

Lục Chấp cũng là một người thi hành cấp cao với đức tin kiên định đấy thôi? Tại sao anh ta lại có thể bao dung Giang Diệu đến mức này?

Tại sao Giang Diệu có thể kìm nén cơn khát máu và không ăn thịt người?

Tại sao Lục Chấp lại có thể chấp nhận nó như một lẽ đương nhiên?

Rõ ràng cùng là quái vật.

Rõ ràng cùng là biến dị.

Rõ ràng cũng phải ăn thịt người.

Cũng là quái vật. Cũng là quái vật. Cũng là quái vật.

Tại sao Lục Chấp vẫn dành trọn cho Giang Diệu sự che chở, bao dung và yêu thương?

Còn đàn anh của hắn… lại dùng trọn sức mình để giết hắn.

Thậm chí dù biết sẽ cá chết lưới rách, đồng quy vu tận, anh cũng phải làm mọi cách để kéo hắn xuống địa ngục.

Tại sao?

Rõ ràng đều giống nhau hết cả mà.

Tại sao kết cục của họ lại khác biệt đến thế?

…Thật đáng ghét.

Chỉ cần nhìn thấy cảnh đó thôi cũng đủ để khiến hắn điên lên.

Từ Vọng không thể kiềm chế được sự bức bối trong lòng. Hắn túm tóc Giang Diệu lên ngay trước mặt Lục Chấp, cắn xé cơ thể cậu một cách thô bạo.

Hắn nhìn Giang Diệu từ nghiến răng chịu đựng sang đau đớn thét lên, để rồi sau cùng, đến cả khóc cũng không còn sức để khóc thành lời.

Hắn nhìn Lục Chấp phát điên.

…Song, cơn giận trong lòng Từ Vọng vẫn chẳng thể nguôi ngoai.

Hai kẻ đó càng liều mạng giãy giụa để bảo vệ nhau, hắn lại càng điên tiết.

A, phiền phức quá đi mất.

Chết đi. Chết đi. Chết hết đi.

Hắn giận dữ cắn đứt cánh tay vừa mới mọc lại của Giang Diệu. Thực lòng mà nói, thịt xương của đồng loại biến dị chẳng ngon lành gì, hắn làm vậy chỉ để xả giận. Giang Diệu co giật một cái, không còn sức để khóc nữa, dường như ngay cả nước mắt cũng đã cạn khô theo dòng máu chảy tràn.

Lục Chấp bị hắn đóng đinh trên tường, tứ chi và mọi khớp xương đều đã bị đánh nát, không còn khả năng cử động.

A. Thật nhàm chán.

Từ Vọng chán chường xé nát cơ thể Giang Diệu nhưng đã chẳng còn vắt ra được tiếng r*n r* thảm thiết nào.

Chỉ còn lại những nhịp run rẩy yếu ớt.

Chán quá. Chán quá. Chán chết đi được.

Muốn gặp đàn anh quá.

Từ Vọng ngước mắt, nhìn l*n đ*nh chóp nhọn của nhà thờ.

Đàn anh của hắn đang ở trên đó, đàn anh mà hắn yêu thương nhất đang ở ngay trên đó.

…Mau chóng giải quyết xong hai thứ rác rưởi nhàm chán này rồi đi gặp đàn anh thôi.

Trong lòng Từ Vọng bỗng nảy sinh một chút mong đợi đã lâu không thấy.

Đúng lúc đó, một tiếng “rầm” vang lên, Lục Chấp rơi xuống từ trên tường.

Bức tường ấy cao hơn hai mét, tứ chi anh còn đang bị gai đen đâm xuyên. Anh đã cắn răng giật phăng các khớp xương ra khỏi những chiếc gai sắc nhọn, trên người chi chít những lỗ thủng máu thịt bầy nhầy.

Lục Chấp vẫn là con người.

Nhưng là một con người đã bị ô nhiễm nặng nề.

Có vẻ như anh ta cũng sắp không trụ vững được nữa rồi, cả về thể xác lẫn tinh thần đều như thế.

Từ Vọng nhìn xuống cổ tay phải của mình theo bản năng, trông thấy cổ tay trống không, hắn mới sực nhớ ra, ồ, thiết bị di động đã hỏng từ lâu rồi.

Từ cái lúc hắn hiện ra bản thể trong phòng thẩm vấn, dùng xúc tu cuốn lấy đàn anh đi.

Thiết bị di động vốn rất kém trong khoản chịu áp lực. Hắn chỉ cần để lộ bản thể, mức độ ô nhiễm lập tức vượt xa ngưỡng giới hạn, làm nổ tung tất cả các thiết bị.

Có lẽ phần lớn máy móc ở Cục Quản lý cũng đã nổ sạch vào lúc đó. Hắn nhớ mang máng mình đã nghe thấy một loạt các tiếng còi báo động.

Suy nghĩ của hắn trôi dạt ra xa. Khi hoàn hồn lại, hắn thấy Lục Chấp đã cận kề cái chết.

Cũng phải thôi, ngã xuống từ độ cao hơn hai mét, cộng thêm thương tích đầy mình trước đó, máu chảy như suối.

Từ Vọng nghĩ chắc Lục Chấp điên rồi.

Có lẽ là vì tiếp xúc với quá nhiều ô nhiễm nên giá trị SAN của anh ta cũng bắt đầu tụt dốc. Vốn dĩ anh ta đã thoi thóp hơi tàn, giờ còn cố tình nhảy xuống từ độ cao đó nữa chứ.

Đúng là tự sát mà.

Thế nhưng dù là vậy, anh vẫn như một con sâu, ráng bò đến trước mặt hắn.

Anh nói: “Trả em ấy lại cho tôi”.

Từ Vọng nhìn Lục Chấp, rồi lại nhìn sang Giang Diệu — kẻ bỗng lấy lại được chút sức lực để bắt đầu giãy giụa khóc lóc.

Hắn bỗng thấy cảnh tượng này thú vị làm sao.

Thế là hắn xách Giang Diệu lên, xách như xách một con chó hoang không ai thèm nhận, cố tình vung vẩy nó trước mặt Lục Chấp. Quả nhiên, Lục Chấp loạng choạng đưa tay ra đón lấy.

Nhưng sao Từ Vọng có thể đưa Giang Diệu cho anh được chứ.

Hắn xách Giang Diệu trêu ngươi Lục Chấp một hồi rồi lại túm tóc lôi cậu lên cao.

“Mày biết điều thú vị nhất là gì không?”

Từ Vọng cảm thấy sự ác ý đen ngòm đang bủa vây tâm trí như sợi dây leo mục ruỗng.

“Điều thú vị nhất đó chính là — rõ ràng mày đau hơn nó, thương tích của mày cũng nặng hơn nó.”

“Nhưng cuối cùng, nhất định mày sẽ sống sót.”

“Còn nó thì sẽ chết.”

Đúng như những gì hắn đoán, Giang Diệu lại có sức để khóc. Cậu gào thét như phát điên, giãy giụa như một con chó dại. Từ Vọng thích thú chiêm ngưỡng màn kịch này, xem xem con quái vật nhỏ thoi thóp kia có thể khóc to đến mức nào.

…Thế nhưng, kẻ sắp chết dưới đất lại thều thào mở miệng lần nữa.

“Trả… lại… cho tôi…”

“Trả lại… cho tôi…”

Ánh mắt rệu rã, thần trí mơ hồ.

Có lẽ đó chỉ là lời lảm nhảm trong tuyệt vọng và hoảng loạn trước lúc lâm chung.

Chấp niệm sâu nặng đến nhường nào cơ chứ?

Đến tận bây giờ vẫn chưa chết hẳn, chẳng lẽ là vì [Ý chí chiến đấu] sao? Từ Vọng vốn chẳng ưa gì cái thiên phú này, dù rằng bản thân hắn cũng sở hữu nó.

Bởi hắn không bao giờ cần dùng đến [Ý chí chiến đấu].

Cái gì mà [ý chí] chứ. Đó chẳng qua chỉ là những suy nghĩ tự lừa mình dối người của nhân loại, của những kẻ yếu ớt khi bị dồn vào đường cùng mà thôi. Chúng luôn ảo tưởng rằng dựa vào ý chí là có thể chiến thắng tất cả.

Làm sao có thể.

Nếu [ý chí] có tác dụng thì tại sao hắn lại không kiềm được mà ăn thịt người?

…Rõ ràng hắn biết làm vậy thì sẽ mất đi đàn anh.

Ngay từ miếng cắn đầu tiên, vận mệnh đã định sẵn là hắn sẽ mất đi đàn anh rồi.

Hắn đâu có ngu mà không biết.

Nhưng [ý chí] hoàn toàn vô dụng.

Rõ ràng, độ tương thích với [Ý chí chiến đấu] của hắn là 99% mà cũng có khác gì đâu.

Vô dụng. Hoàn toàn vô dụng.

Cuối cùng, hắn vẫn đi đến bước này đấy thôi.

Lại còn cái gì mà “Trả em ấy lại cho tôi” nữa, nghe thật ngứa tai.

Sao anh ta dám dùng cái tông giọng ra lệnh đó? Bộ không biết nói “làm ơn” à?

Thế là Từ Vọng hỏi anh: À, mày đang cầu xin tao đấy hả? Khi cầu xin người ta thì phải có thái độ như thế nào mới đúng đây, đội trưởng Lục?

Có phải là nên quỳ xuống, nói tao nghe vài lời hay ho hay không?

Lục Chấp tưởng mình là ai cơ chứ? Đã bị đánh cho nhừ tử thế này rồi, anh ta còn tưởng mình là vị đội trưởng Lục cao cao tại thượng kia sao?

Từ Vọng vốn chỉ định nhục mạ Lục Chấp một chút, song hắn không ngờ Lục Chấp chẳng hề do dự. Rất nhanh, anh đã quỳ xuống trước mặt hắn.

À, nói nhanh thì cũng không hẳn.

Dù sao Lục Chấp cũng sắp chết rồi, xét về mặt sinh lý y học thì chắc chắn anh ta đã rơi vào trạng thái sốc. Sở dĩ anh ta còn gắng gượng được đến giờ là nhờ có [ý chí] hay thứ rác rưởi nào đó giúp anh ta gồng mình lên.

Nhìn theo góc độ sinh học thì ắt hẳn, đây cũng được coi như là một kỳ tích.

…Đúng là buồn nôn.

Phiền quá. Phiền quá. Phiền chết đi được.

Mau chết đi.

Tại sao Lục Chấp lại sẵn lòng chấp nhận một con quái vật chứ? Rõ ràng Giang Diệu cũng là quái vật mà.

Tại sao vậy?

Từ Vọng không muốn xem thêm nữa, hắn cũng chẳng còn hứng thú đâu để chơi đùa.

Giờ đây trong mắt hắn, mọi thứ bỗng trở nên cực kỳ tẻ nhạt.

Từ Vọng ném Giang Diệu đã gãy nát tay chân vào lòng Lục Chấp cũng chẳng khá khẩm gì hơn.

Khó coi quá.

Trông thảm hại chưa kìa.

Con chó nhỏ rách nát và con chó lớn tả tơi hãy cùng nắm tay xuống mồ đi.

Khoảnh khắc đó, trong lòng Từ Vọng chợt nảy sinh một cảm xúc kỳ lạ.

Thiện ý?

Không thể nói vậy được.

Chắc chắn không phải là thiện ý.

Thế thì là cái gì?

Có lẽ chỉ là không quan trọng nữa.

Hoặc cũng có thể đó là… chút mủi lòng duy nhất còn sót lại nơi sâu thẳm tâm hồn hắn.

Dù sao Giang Diệu cũng là một con quái vật giống hắn.

Thứ hắn không có được, Giang Diệu đã có được.

Dù rất tức giận, dù rất ghét phải nhìn thấy kết cục đó nhưng có lẽ ở tận sâu dưới đáy lòng, Từ Vọng cũng đang khao khát một cái kết đại đoàn viên cũ rích và nhàm chán.

Chính bản thân hắn cũng muốn được cứu rỗi kia mà.

Sự thật đã chứng minh, mủi lòng không phải chuyện tốt.

Giống như năm xưa đàn anh cứu mạng hắn vì một phút mủi lòng, lần duy nhất Từ Vọng mềm lòng cũng đã mang lại cho hắn sự hối hận và phẫn nộ tột cùng.

— Lục Chấp… Lục Chấp!!!

Cái tên khốn đó, cái thằng điên nó!

Nó dám… nó dám để Giang Diệu đồng hoá chính mình!

Nó đã chọn sa ngã!

Không… không phải là sa ngã.

Nó chỉ muốn cơ thể mình biến dị… nó chỉ muốn có được sức mạnh.

— Nếu vậy thì Lục Chấp cũng có khác gì hắn đâu?

Hắn cũng chỉ muốn được đứng cạnh đàn anh… hắn cũng chỉ muốn trở nên mạnh mẽ để đàn anh để mắt đến mình, để có tư cách được đứng bên anh ấy…!

Hắn cũng chỉ… muốn sống… muốn được ở bên đàn anh mà thôi!

Thế thì có gì khác biệt đâu? Có gì khác nhau đâu chứ? Có gì khác nhau đâu?!

Giống nhau. Hoàn toàn giống nhau. Căn bản là y hệt nhau kia mà!

Tại sao tại sao tại sao tại sao…!

Vòng xoáy đen ngòm điên cuồng gào thét, Từ Vọng không thể kìm nén nổi sự phẫn nộ của mình. Hắn cực kỳ hối hận vì giây phút đó mình đã yếu lòng và nhân từ trong thoáng chốc.

Lẽ ra hắn không nên! Lẽ ra hắn không nên! Lẽ ra hắn không nên làm thế!

Nhưng không sao cả.

Dù có biến dị, dù có chủ động sa ngã đi chăng nữa thì một Lục Chấp nhỏ bé, một biến dị mới sinh chưa từng ăn thịt người —

Ngay khi Từ Vọng đang nghĩ vậy…

“…!” Đồng tử hắn đột nhiên co rụt lại

…Đàn anh!

Trái tim hắn vốn đã kết nối với đàn anh từ lâu. Thế nên khi sức mạnh trên người Lục Chấp bùng nổ và tác động đến chỗ đàn anh đang nằm, Từ Vọng đã thẳng thừng quay đi mà chẳng hề do dự.

Hắn quay người lao về phía đàn anh.

Chuyện gì đang xảy ra phía sau không quan trọng.

Rốt cuộc Lục Chấp muốn làm gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Đàn anh.

Đàn anh.

Trong mắt Từ Vọng chỉ còn lại mỗi đàn anh của hắn đang nằm tít trên chóp nhọn nhà thờ.

— Đàn anh đang gặp nguy hiểm.

Phải cứu đàn anh, phải cứu đàn anh.

Tiếc thay, không còn kịp nữa rồi.

Một vòng xoáy đen khổng lồ chợt xuất hiện trên bầu trời, trông y hệt như lỗ hổng sâu hoắm trong lòng hắn.

Đó là đặc tính của loài biến dị — một vực thẳm đen kịt không thể lấp đầy.

Hắn có, Giang Diệu có, và giờ đây Lục Chấp đang biến dị bùng phát cũng có. Đó chính là đặc trưng của biến dị, vực thẳm của loài quái vật.

Tất cả những gì Từ Vọng có thể làm là trơ mắt nhìn đàn anh bị vực thẳm đó nuốt chửng. Vòng xoáy đen kịt, khổng lồ cuốn lấy đàn anh trắng bệch của hắn vào trong.

“Đàn anh… Đàn anh!”

Từ Vọng liều mạng vươn tay ra, muốn chộp lấy đàn anh. Song, ngay cả vạt áo của anh hắn cũng chẳng thể chạm tới.

Mất rồi.

Không biết đã đi đâu. Bị cướp mất rồi. Bị hủy hoại rồi.

Đàn anh của hắn.

Đàn anh, của hắn.

“Đàn anh!” Từ Vọng bật khóc, ngón tay cũng bị cuốn vào vòng xoáy, đốt ngón tay nát vụn trong nháy mắt. Dòng máu bắn tung toé lên không, nhưng ngay cả những giọt máu ấy cũng bị vòng xoáy nuốt chửng.

— Không còn nữa.

Đàn anh của hắn.

Giọt nước mắt nóng hổi chảy dài xuống gò má. Hắn trơ mắt nhìn đàn anh tan biến, không nén nổi cơn thịnh nộ, gào thét thê lương.

“Lục — Chấp!!!”

Hắn tức giận lao về phía Lục Chấp và Giang Diệu, lao về phía hai kẻ thù truyền kiếp của đời mình. Những xúc tu hồng nhạt vươn lên, che kín cả bầu trời như những con rắn độc.

Từ Vọng gầm thét lao tới, trước mắt bỗng bùng lên một ngọn lửa xanh lục. Hắn ngẩng phắt lên, đồng tử co rụt lại.

— Tháp?!

Lục Chấp — Tháp của Lục Chấp?!

Sao có thể? Sao có thể cơ chứ?

Sao lại xảy ra vào đúng lúc này…

Giống như đàn anh vậy.

Giống hệt đàn anh, bùng nổ sức mạnh trong tuyệt cảnh, càng bị dồn vào đường cùng thì càng trở nên mạnh mẽ.

Ý. Chí. Chiến. Đấu.

Đặc tính của con người.

Thật buồn nôn.

Thật kinh tởm. Thật kinh tởm. Thật kinh tởm.

Từ Vọng giận dữ tấn công tòa tháp đồng xanh khổng lồ kia.

Hắn đã nhận ra mục đích của Lục Chấp.

Lục Chấp muốn đưa Giang Diệu đi!

Lục Chấp muốn truyền đèn… muốn chuyển giao toàn bộ sức mạnh của mình cho Giang Diệu!

Sau đó, đưa Giang Diệu rời khỏi nơi này!

Không được! Không cho phép! Dựa vào cái gì chứ!

Thật kinh tởm. Thật kinh tởm. Thật kinh tởm.

Thật kinh tởm!!!

Giang Diệu thậm chí còn ôm chặt lấy Lục Chấp không buông.

Làm cái gì vậy hả!

Lục Chấp đã sa ngã rồi mà! Anh ta cũng biến thành quái vật rồi!

Lũ người thi hành các ngươi là một lũ rạch ròi thiện ác, lập trường kiên định kia mà! Chẳng phải cứ là biến dị thì sẽ giết không tha sao?

Lục Chấp đã sa ngã rồi!

Lục Chấp đã biến thành quái vật rồi!

Tại sao vẫn cứ ôm chặt không buông? Lẽ ra lúc này Giang Diệu nên ăn thịt Lục Chấp mới đúng chứ? Lẽ ra bây giờ cậu ta phải ăn thịt Lục Chấp để trở nên mạnh hơn mới đúng chứ?

Không đúng. Tại sao.

Thật kinh tởm. Thật kinh tởm.

Thật kinh tởm!!!

Từ Vọng không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình. Hắn nghe thấy tiếng răng mình bị nghiến vỡ, cơ cổ co bóp kịch liệt, cọ xát vào nhau phát ra âm thanh sột soạt như tiếng rắn bò.

Không được… không cho phép… không được!

Không được… chạy!

Chết đi, chết đi, chết đi chết đi chết đi chết đi!

Từ Vọng điên cuồng giải phóng thiên phú, từng đợt oanh tạc long trời lở đất liên tục giáng xuống người Lục Chấp. Máu thịt Lục Chấp nát bấy, toà tháp đồng trên bầu trời cũng dần nhạt đi.

Thế nhưng, khoé môi Lục Chấp lại cong lên một nụ cười giễu cợt.

Vì tòa tháp đồng đó biến mất không phải do những đòn tấn công của hắn, mà là bởi [Truyền đèn] đã được kích hoạt.

Truyền đèn, truyền đèn.

Thiên phú duy nhất mà nhân loại chủ động kế thừa.

Truyền, đèn.

Khoảnh khắc đó, Từ Vọng chợt nhớ ra một chuyện — vốn dĩ ban đầu đàn anh cũng định truyền đèn cho hắn. Một khi anh chết đi, [Truyền đèn] sẽ lập tức kích hoạt.

Và chính Từ Vọng đã từ chối đặc quyền đó.

Hắn không muốn đàn anh chết.

Thậm chí, chỉ cần nghĩ đến khả năng anh ấy sẽ ra đi, hắn đã đau đến mức không thở nổi.

Nhưng giờ đàn anh chết rồi.

Đàn anh đã chết dưới tay hắn.

Hư vô.

Mọi thứ xung quanh lại trở về hư vô.

Đàn anh không còn nữa, toà tháp trắng khổng lồ trên trời cao cũng đã biến mất.

Tháp đồng không còn nữa, thậm chí ngay cả tháp đen bị hắn đánh gãy cũng chẳng thấy đâu.

Nhà thờ bị tàn phá nặng nề chỉ còn lại đống gạch vụn đổ nát, gió lạnh rít lên qua những khe hở hoang tàn.

…Trống rỗng quá.

Từ Vọng bần thần ngẩng đầu lên, muốn tìm kiếm thứ gì đó trên cao.

Muốn tìm kiếm một thứ hắn khao khát, khiến hắn phải đuổi theo để bắt lấy. Thế nhưng giờ đây, ngay cả việc mình nên tìm cái gì, hắn cũng chẳng còn biết nữa.

…Đàn anh.

Đàn anh.

Từ Vọng hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh.

A.

Chỉ còn lại một mình hắn mà thôi.

Từ Vọng đứng giữa đống đổ nát của nhà thờ, cảm thấy vô cùng chán nản. Hắn tự móc trái tim mình ra, siết chặt tay bóp nát. Chẳng mấy chốc, trong lồng ngực lại mọc ra một trái tim khác.

Hắn tóm lấy.

Lại lôi ra.

Bóp nát.

Những thớ thịt non mềm mọng nước nổ tung trong lòng bàn tay.

Dòng máu đỏ tươi văng tung toé, toả ra thứ mùi hương khó ngửi.

Mùi của biến dị.

Chán quá đi mất.

Giờ nên làm gì đây?

Từ Vọng tiện tay vứt bỏ trái tim nát bấy của mình, thất thần bước đi về phía trước.

Không biết nên đi đâu.

Không biết nên làm gì.

Đàn anh không còn nữa.

Cục Quản lý đã bị huỷ diệt rồi.

Lục Chấp biến mất rồi.

Giang Diệu bị [Dịch chuyển] đưa đi rồi.

[Dịch chuyển] – Thiên phú cấp [Tháp] mang mã hiệu 005.

Giang Diệu đã bị [Dịch chuyển] đưa đến một dòng thế giới khác, vậy thì hắn cũng đành chịu. Dù có dùng đến [Toàn tri] đi chăng nữa thì cũng không thể đuổi theo Giang Diệu được.

Nó chỉ là [Toàn tri] mà thôi, đâu phải là [Toàn năng].

…Nhắc mới nhớ.

Muốn trở thành [Toàn năng], muốn trở thành [Thần] thì cũng không khó lắm.

Chỉ cần ăn là được thôi.

Chỉ cần tiếp tục làm cái việc mà hắn quen thuộc nhất là được.

Từ Vọng buồn chán đến cực điểm, miệng vẫn ăn không ngừng.

Cục Quản lý tan rã, trật tự bình thường của xã hội loài người cũng theo đó mà sụp đổ. Những kẻ còn thoi thóp hơi tàn tụ tập lại với nhau, trốn xuống các hầm trú ẩn dưới lòng đất.

Những nơi trú ẩn đó, những lớp phòng ngự tự cho là vững chắc ấy chỉ có tác dụng với bọn biến dị bình thường. Với Từ Vọng mà nói, nhân loại bây giờ chẳng khác gì một đĩa cá sống đã được thái lát sẵn, nằm co giật trên đĩa vì cái xung điện thần kinh còn sót.

Đúng là nực cười.

Thức ăn trên đĩa cố gắng giãy giụa những phút cuối đời.

Từ Vọng cứ thế thong thả ăn sạch phần lớn nhân loại có trên hành tinh, số may mắn sống sót còn lại cũng nhanh chóng sa ngã, hoá thành loài biến dị.

Tốt lắm.

Sa ngã thành biến dị rồi thì sẽ trở thành nguồn cung cấp thiên phú cho hắn.

Từ Vọng dần phát hiện ra nhân loại cũng không hoàn toàn vô dụng như những gì hắn tưởng. Có vài kẻ rất cừ, có thể biến dị ra những thiên phú nằm ngoài mong đợi.

— [Thiên phú 005 – Dịch chuyển].

Cứ ăn rồi lại ăn, không ngờ có ngày hắn lại sở hữu được nó.

Thật là trùng hợp, cứ như vận mệnh đang trêu ngươi hắn vậy.

Lần này, Từ Vọng vẫn không hề do dự.

Hắn chưa bao giờ do dự trước những ngã rẽ của đời người.

Ừm, thực ra cũng không hẳn là ngã rẽ.

Cũng không hẳn là “đời người”.

Dù sao hành tinh này cũng đã tan hoang cả rồi, người sống chẳng còn lại bao nhiêu, biến dị cũng đã bị hắn ăn gần hết.

…Hắn cũng không biết mình đã ăn bao lâu, ăn đến mức tê dại rồi.

Thế nhưng bù lại, hắn đã không còn đói như trước nữa.

Hóa ra sức ăn của hắn lại lớn đến thế sao?

Có được [Dịch chuyển], Từ Vọng nhanh chóng rời đi, truy đuổi Giang Diệu.

Thực ra hắn cũng chẳng mặn mà gì với việc trả thù, chỉ có điều dòng thế giới này đã mục ruỗng hết rồi, không còn gì ăn được nữa.

Vậy thì đi tìm Giang Diệu xem sao.

Tiện thể đi nếm thử các dòng thế giới khác.

Tiện thể đi gặp đàn anh của những nơi đó.

Dẫu cho những người đó không phải đàn anh của hắn nữa.

Nhưng, cũng là đàn anh mà.

Là đàn anh mà hắn yêu thương nhất.

Lời tác giả:

Thứ hắn không có được, Giang Diệu đã có được.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...