Người Vợ Thứ Bảy Của Tổng Tài Ác Ma
Chương 373: Đối Đầu Gay Gắt (2)
Vào đến phòng ngủ, Nam Cung Thiên Ân rót cho cô một cốc nước, nhìn vết thươngnhỏ trên môi cô, anh nhíu mày nói: “Đau không?”.“Không đau”, Bạch Tinh Nhiên dùng lưỡi liếm môi, rồi nhìn thằng anh hỏi: “Phảirồi, ngày mai chúng ta về nước rồi, nếu Lâm An Nam đến tìm mẹ em và Tiểu Ý thìlàm sao?”.“Yên tâm, anh sẽ không để cậu ta có cơ hội này đầu”, vấn đề này Nam Cung ThiênÂn cũng vừa nghĩ đến.Bạch Tinh Nhiên gật đầu, không nói gì nữa.Sáng ngày hôm sau, hai người cùng đến sân bay chuẩn bị về nước.Trước khi đi, Tiểu Ý kéo tay Bạch Tinh Nhiên không nỡ để cô đi, Bạch Tinh Nhiênnhìn Nam Cung Thiên Ân một cái, xoa đầu cậu bé an ủi: “Tiểu Ý, chờ khi nào bệnhcủa em khỏi hẳn là có thể về nước, sau đó ngày nào cũng được gặp chị rồi”.“Nhưng vẫn còn lâu mà“Không lâu đầu, cùng làm hai tháng nữa là em được về rồi”.“Thật không ạ?”, Tiểu Ý quay sang phía Nam Cung Thiên Ân, dùng ánh mắt dò hỏinhìn anh.Nam Cung Thiên Ân gật đầu: “Đương nhiên rồi, bác sĩ cũng nói vậy mà”.“Em có nghe hiểu được bác sĩ nói gì đâu”.“Cho nên em phải ngoan ngoãn học hỏi gia sư, sau này lớn lên sẽ không như chịem đi ra nước ngoài mà đến tên của mình cũng không biết nói”.“Anh lại trêu em đấy”, Bạch Tinh Nhiên bực mình dùng khuỷu tay huých vào hônganh một cái.Người Vợ Thứ Bảy Của Tổng Tài Ác MaNam Cung Thiên Ân mỉm cười ôm vai cô, sau khi chào Chu Tuệ và Tiểu Ý xong mởcửa xe rồi ngồi lên xe.Trong sân bay, Nam Cung Thiên Ân đi làm thủ tục lên máy bay, Bạch Tinh Nhiênngồi ở sảnh sân bay nghịch điện thoại.Cô đang dẫn đo liệu có nên nhân một cái tin chào tạm biệt Lâm An Nam haykhông, tiện thể nhắc nhở anh ta rằng cô thật sự đã kết hôn rồi, bảo anh ta đừng cólàm những chuyện ngốc vì cô nữa.Hôm qua trong con ngõ nhỏ, Lâm An Nam từng nói anh ta đang lên kế hoạch đểcướp cô lại, cô không biết là kế hoạch gì, cho dù thế nào đi nữa, cô không hi vọnganh ta tiếp tục lãng phí thời gian và công sức, rồi đắc tội Nam Cung Thiên Ân.Chưa chờ cho cô suy nghĩ xong có nên gửi tin nhắn này cho anh ta không, thì trướcmặt cô đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc: “Tinh Nhiên”.Bạch Tinh Nhiên ngạc nhiên ngẩng đầu lên, quả nhiên là nhìn thấy Lâm An Namđang đứng ngay trước mặt cô.Cô quay đầu nhìn Nam Cung Thiên Ân đang làm thủ tục ký gửi hành lý, trong lúccấp bách tóm lấy cổ tay Lâm An Nam, kéo anh ta sang một bên rồi hổn hển nói:“Anh đến đây làm gì? Lần trước anh đã đắc tội với Nam Cung Thiên Ân rồi, lẽ nàolại muốn tiếp tục đắc tội anh ấy sao?”.Lâm An Nam cũng quay đầu nhìn Nam Cung Thiên Ân một cái, nói với giọngkhông hề sợ hãi: “Anh muốn nói chuyện với anh ta.“Không có gì để nói cả, Nam Cung Thiên Ân sẽ không nói chuyện với anh đâu”.“Vì sao lại không có gì để nói? Là em không hi vọng bọn anh nói chuyện với nhausao?” Lâm An Nam liếc nhìn cô hỏi lại.“An Nam…”, Bạch Tinh Nhiên bất lực: “Tối qua em đã nói với anh rất rõ ràng rồi,em đã cưới Nam Cung Thiên Ân, chúng ta không thể tiếp tục được nữa. Mong anhhãy buông tay ra, tìm một người con gái để yêu thương rồi kết hôn, đừng đến gâysự với Thiên Ân thiếu gia nữa”.“Anh đã nói rồi, người anh yêu là em, cho nên anh buộc phải nói chuyện với anhta…“Lâm thiếu gia”, Nam Cung Thiên Ân đột nhiên lên tiếng ngắt lời anh ta, đi vòngđến bên cạnh Bạch Tình Nhiên rồi ôm chặt vai cô, dửng dưng nhìn Lâm An Namđang đứng trước mặt: “Cảm ơn cậu lúc đầu đã nhường Tinh Nhiên lại cho tôi,nhưng nếu đã nhường, thì đừng hối hận rồi đòi lại nữa. Không nói Tinh Nhiênkhông phải là món quà để nhường đi nhường lại, kể cả cô ấy là vậy đi nữa, tôi cũngkhông phải là người thích chơi đùa món quà đó càng sẽ không thể chấp nhận đượcnhững chuyện như người khác đã tặng quà rồi còn muốn đòi lại”.“Cho nên… tìm tôi để nói chuyện thì thôi đi, còn nữa, tôi khuyên cậu một câu,trước khi cậu khiến tôi mất hết kiên nhẫn, thì hãy nhanh chóng biến mất khỏi tầmnhìn của tôi đi, nếu không đừng trách tôi không nể tình họ hàng”.Bạch Tinh Nhiên nhảy mặt ra hiệu cho anh ta mau đi đi, nhưng Lâm An Namkhông đi, anh ta cắn răng nói: “Lúc trước Bạch Tinh Nhiên suýt nữa thì bị Hữa NhãDung hành hạ đến chết, là tôi đã cứu cô ấy ra chứ không phải là Nam Cung ThiênÂn anh. Bạch Tinh Nhiên và tôi đã tuyên thệ trước linh mục, cũng đã trao nhẫn chonhau, đám cưới của chúng tôi được tạo nên trước sự chứng kiến của tất cả mọingười”.Tim Bạch Tinh Nhiên thắt lại, lo lắng nhìn sang Nam Cung Thiên Ân.Nhưng mặt Nam Cung Thiên Ân không hề biến sắc, vẫn tỏ vẻ dửng dưng: “Cậu nóilần ở khách sạn đấy à? Đó chẳng qua chỉ là một trò hề thôi, quan hệ hôn nhân củatôi và Tinh Nhiên được pháp luật công nhận đàng hoàng đấy”.Nam Cung Thiên Ân ngập ngừng rồi nói tiếp: “Chuyện tối qua cậu cưỡng hôn TinhNhiên, tôi vốn không định bỏ qua cho cậu, nhưng Tinh Nhiên đã nói giúp cậu nêntôi đã bỏ qua chuyện đó, coi như trả ơn cậu vì lúc trước đã cứu cô ấy một mạng, từnay về sau hai người không còn liên quan đến nhau, tôi hi vọng cậu có thể nhớđược điều này.Nam Cung Thiên Ân nói xong, ôm chặt vai Bạch Tinh Nhiên nói: “Vợ yêu, chúng ta đi thôi”.Bạch Tinh Nhiên nhìn Lâm An Nam, rồi quay người cùng Nam Cung Thiên Ân đi khỏi đó.Lâm An Nam lại đột nhiên nói với Nam Cung Thiên Ân một câu: “Tinh Nhiên cósuy nghĩ riêng của cô ấy, anh nên tôn trọng lựa chọn của cô ấy”.Nam Cung Thiên Ân quay người lại, nhìn thẳng mặt anh ta một lần nữa rồi nói:“Tinh Nhiên đã chọn kết hôn với tôi”.“Cô ấy nhất định là bị anh ép”.Nam Cung Thiên Ân nghĩ một lúc, buông Bạch Tinh Nhiên ra cười nhẹ nói: “Được,vậy thì để Tinh Nhiên ở đây chọn lại một lần nữa là được, nếu cô ấy chọn tôi, vậythì xin Lâm thiếu gia sau này tránh xa cô ấy một chút”.Nghe thấy câu nói của Nam Cung Thiên Ân, da đầu Bạch Tinh Nhiên lập tức như têdại.Anh lại bảo cô phải đưa ra lựa chọn trước mặt hai người sao?Cô ngẩng đầu nhìn Lâm An Nam, nhận thấy ảnh mất phức tạp đang tia đến, trongánh mắt đó có hi vọng có cả yêu, thậm chí còn mang một chút cầu xin?“Tinh Nhiên, giờ em đứng trước hai người bạn anh, em muốn đi theo ai?” NamCung Thiên Ân nhìn Bạch Tinh Nhiên hỏi.Khuôn mặt tự tin của anh sau khi nhìn thấy sự im lặng của Bạch Tinh Nhiên, tựnhiên cũng căng thẳng không kém Lâm An Nam, ánh mắt nhìn chăm chăm vào côđang nóng lên. Anh thậm chí còn chưa từng nghĩ, nếu giây phút này Bạch TinhNhiên chọn Lâm An Nam, vậy thì anh phải làm sao? Lẽ nào phải chúc phúc cho haingười họ thật sao?Không, anh biết bản thân anh chắc chắn không làm được!Trầm tư một lúc, Bạch Tinh Nhiên mới ngước mắt lên nhìn Lâm An Nam nói: “AnNam, anh từng là người mà em yêu thật lòng, nhưng từ khi xảy ra chuyện gả thay,khi nhìn thấy anh và Bạch Ảnh An trong nhà vệ sinh. Tình cảm của em giành choanh đã thay đổi hoàn toàn chỉ sau một đêm, em đã không còn yêu anh nữa. Giờngười em yêu là Nam Cung Thiên Ân, hơn nữa em đã gả cho anh ấy rồi, em rất cảmkích lần đó anh đã cứu em, em đồng ý bảo đáp anh bằng bất cứ hình thức nào, trừ…kết hồn”.Ngưng một lúc, cô lại nói tiếp: “Em xin lỗi, anh phụ lòng em một lần, em nợ anhmột lần, chúng ta hòa nhé”.Cô gần như không dám nhìn thẳng vào ảnh mặt của Lâm An Nam, vì không nỡnhìn vào sự thất vọng trong đôi mắt anh ta.Lâm An Nam quả thực vô cùng thất vọng, thất vọng đến mức con tim muốn rỉ máu.Nam Cung Thiên Ân đang lo lắng cuối cùng cũng thở phào, anh không nói gìnhiều, ôm vai Bạch Tinh Nhiên rồi nói một câu: “Tinh Nhiên, chúng ta đi thôi”.Bạch Tinh Nhiên gật đầu, cuối cùng nhìn Lâm An Nam một cái rồi cùng Nam CungThiên Ân đi ra phía cửa kiểm tra an rình.Lâm An Nam cứ thế đứng trong đại sảnh sân bay nơi có dòng người qua lại, nhìnbóng dáng vai kề vai bên nhau của hai người họ, sự thất vọng trên khuôn mặt dầndần biến thành cơn giận dữ và đang từ từ bùng cháy.Thực ra anh ta sớm đã đoán được sẽ có kết cục như vậy, nhưng vẫn chạy đến sânbay, vì điều gì thì đến bản thân anh ta cũng không rõ nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
