Người Vợ Thứ Bảy Của Tổng Tài Ác Ma
Chương 378: Chu Tiểu Thư (3)
Trở về biệt thự nhỏ, Bạch Tinh Nhiên không thấy Nam Cung Thiên Ân trong phòngkhách, liền đi thẳng lên phòng làm việc trên tầng, Nam Cung Thiên Ân thường haylàm việc trước khi đi ngủ.Cô bước vào phòng làm việc, quả nhiên nhìn thấy Nam Cung Thiên Ân ở bên trong,đang một tay cầm điện thoại nói chuyện một tay đối chiếu tài liệu. Nghe thấy tiếngmở cửa, anh ngẩng đầu lên nhìn ra.Bạch Tinh Nhiên thấy anh đang bận, thể là ra hiệu với anh là về phòng đây, rồiđóng cửa lại rời đi.Cô trở về phòng ngủ bắt đầu tắm rửa, lúc đi ra Nam Cung Thiên Ân vừa hay từ bênngoài đi vào, nhìn thấy thân hình như đóa sen mới nở của cô, những phiền muộnmang theo từ nhà tổ bỗng dưng tan biến het.“Anh xong việc rồi à?”, Bạch Tinh Nhiên nhìn anh hỏi.“Xong rồi”, Nam Cung Thiên Ân đi lên trước, ôm cô vào lòng, hút hả cơ thể cô“Thơm quá”. Bạch Tinh Nhiên đấy người anh ra: “Em vừa đến ngày rồi, anh tốtnhất đừng tự làm mình khó chịu”.“Em đến ngày à?”, trên mặt Nam Cung Thiên Ân đầy vẻ thất vọng: “Nói như vậysự nỗ lực cả tháng trời của anh đã đi tong rồi à?”.“Anh có hiểu thế nào là nghỉ ngơi dưỡng sức không? Làm thường xuyên quả ngượclại sẽ làm giảm khả năng thụ thai day”.“Đương nhiên anh biết”, đây chẳng phải là không kiềm chế nổi sao?“Cho nên, từ tháng này trở đi anh bắt buộc phải nghe theo em”, Bạch Tinh Nhiênnói vẻ nghiêm túc, đồng thời trong lòng âm thầm quyết định, cô nhất định phảinhanh chóng có con với Nam Cung Thiên Ân, nhất định phải có trước khi Chu tiểuthư kia ra tay, nếu không cô căn bản không có vốn liếng gì để đấu lại với mối tìnhđầu của anh là Chu tiểu thư kia.Con cái là một lớp ràng buộc quan trọng giữa vợ chồng, đây là điều cô vẫn hay đemra khuyên nhủ Tô Tích, bây giờ cô phải áp dụng nó lên mình.Nam Cung Thiên Ânnhìn cô, cười nói: “Sao thế? Bây giờ muốn có con thế à?”.“Ừm, con cái là một nhân tố quan trọng để gia đình hòa hợp mà”, Bạch Tinh Nhiênnhìn anh chăm chủ nghiêm chỉnh nói: “Hơn nữa… nếu em sinh con cho anh, cóphải anh sẽ không bao giờ rời bỏ em không?”.“Em không sinh con cho anh anh cũng không bao giờ rời bỏ em”, Nam Cung ThiênÂn cũng tỏ vẻ nghiêm túc.“Vậy nếu như Chu Chu của anh xuất hiện thì sao?”, Bạch Tinh Nhiên không kìmđược mà hỏi một câu.Nam Cung Thiên Ân ngây ra, rõ ràng là không ngờ cô đột nhiên lại hỏi như thế, côbình thường gần như không bao giờ nhắc đến người này trước mặt anh, bởi vì côbiết anh không thích nghe ai nhắc đến. Rốt cuộc là vì cái gì khiến cô đột nhiên lạidùng giọng điệu lo lắng e dè nhắc đến người con gái này như vậy?Nhìn bộ dạng trầm tư của anh, trong lòng Bạch Tinh Nhiên bằng thấy lạnh lẽo.Biết ngay trong lời hứa của anh không bao gồm cô Chu tiểu thư này, biết ngayChịutiểu thư van là một trường hợp đặc biệt trong lòng anh.“Anh nói đi chử, có không nhịn được thúc giục anh.Nam Cung Thiên Ân bình tâm lại, hai tay giữ vai cô nhìn chăm chấm cô nói: “Hồiđó là cô ấy lựa chọn bỏ anh, anh đương nhiên sẽ không dây dưa gì với cô ấy nữa, với lại…”, anh cười tự giếu:“Em quên rồi à, cô ấy sợ anh, cho nên em yên tâm, cô ấy sẽ không về đầu”.Bạch Tinh Nhiên đón lấy ánh mắt anh, từ đáy mất dần dần dâng lên một làn sươngmờ ảo.Xem ra Nam Cung Thiên Ân thực sự vẫn chưa biết, Chu tiểu thư của anh đã về nướcrồi và đang ở Châu Thành.Anh kiên quyết tin là Chu tiểu thư của anh sẽ không quay lại, cho nên mới quyếtđịnh hoàn toàn từ bỏ cô ta, nhưng ngộ nhớ đúng như Tô Tích đoán, Chu tiểu thưđang cố gắng tìm cơ hội về bên anh thì sao? Anh sẽ làm thế nào?“Ngộ nhớ cô ấy về thì sao?”, Bạch Tinh Nhiên có hỏi đến cùng “Không có ngộ nhớNam Cung Thiên Ân xoay người cô lại, vừa đẩy cô đi về giường vừa cười nói: “Ngủsớm đi, đừng nghĩ nhiều nữa”.Bạch Tinh Nhiên bị anh đẩy lên giường nằm xuống, cô nhìn anh: “Anh không địnhngủ à?”.“Anh vẫn còn chút việc chưa làm xong, em ngủ trước đi”, anh nghiêng người hônlên trán cô. “Ngủ ngon”.“Anh đừng thức khuya quả”.“Anh biết rồi”, Nam Cung Thiên Ân quay người đi ra.Sáng sớm, Bạch Tinh Nhiên nhìn Nam Cung Thiên Ân ngồi đối diện trên bàn ăn,đột nhiên nói: “Đại thiếu gia, em chợt nhớ ra một việc”.“Việc gì?”, Nam Cung Thiên Ân ngướcmắt lên nhìn cô, tiếp tục ăn cháo trong bất“Chúng ta hình như chưa có một đảmcưới tử tế”.“Em muốn làm lại đám cưới à?”. Nam Cung Thiên Ân lại ngẩng đầu lên, ngạcnhiên nhìn cô. Theo như anh biết, côkhông phải là người theo đuổi chủ nghĩa hìnhthức, sao đột nhiên lại nghĩ đến hôn lễ chú?“Vâng”, Bạch Tinh Nhiên gật đầu.Không biết đám cưới có thể khiến cuộc hôn nhân của cô và anh vững chắc hơnkhông? Chắc là có nhỉ, đây là cách mà cô mất ngủ cả đêm để nghĩ ra.Từ sau khi gặp Chu Chu, cô cảm giác bản thân như bị thần kinh, trước giờ chưa baogiờ sợ mất người đàn ông trước mặt đến thểNam Cung Thiên Ân nghĩ một lúc, gật đầu: “Mặc dù việc này trước mắt mà hỏi bàchắc bà sẽ không đồng ý, nhưng anh sẽ thử xin bà xem sao.“Không, không cần”, Bạch Tinh Nhiên vội nói: “Em không cần quan khách đôngđúc, cũng không cần hoa tươi rượu ngoại, em chỉ cần mặc một chiếc váy cưới, cùnganh đứng trong lễ đường tuyên thệ là được”.“Như vậy có đơn giản quả không?”.Bạch Tinh Nhiên lắc đầu: “Không, anh biết em không thích phô trương,cũngkhông muốn làm bà tức giận, em chỉ muốn mượn cơ hội khác sâu vào tim ýniệm chúng ta là vợ chồng thôi”.“Suy nghĩ này hay đấy”, Nam Cung Thiên Ân gật đầu tán thành: “Như vậy sau nàyanh sẽ không cần lo lắng em bị Lâm An Nam hay tên đàn ông không biết trời caođất dày nào cướp đi nữa”.“Phải, ý của em là vậy đấy, như vậy sau này em cũng không cần anh bị người phụnữ xấu xa nào cướp đi nữa”, Bạch Tinh Nhiên không ngờ anh sẽ đồng ý một cáchthoải mái như vậy, cô cười vui vẻ.“Vậy… hôm nay tan làm xong anh sẽ đưa em đi thử váy và chọn nhẫn nhé?”“Vâng”.“Thế còn ngày thì sao?”.“Thứ bảy tuần này được không? Ngày 19, thiên trường địa cửu”.“Có ba ngày có vội quả không?”, Nam Cung Thiên Ân nghĩ một lúc: “Cơ mà khôngphải chuẩn bị tiệc cưới, ba ngày là thừa rồi”.“Đúng vậy, chỉ là thử váy cưới và chọn nhẫn thôi, một tối là xong rồi”.“Được, vậy thứ bảy tuần này”.“Cảm ơn chồng”, Bạch Tinh Nhiên cười hưng phấn, cũng chỉ có những lúc cô hưngphần mới gọi anh là chồng.Phác Luyến Dao từng nói với cô, Nam Cung Thiên Ân mà đã chiều một người phụnữ thì sẽ chiều khủng khiếp, quả nhiên, anh gần đây không còn giống anh nữa.Nam Cung Thiên Ân đột nhiên nghiêng người tới, nhìn cô với khoảng cách gần:“Nhưng anh có một điều kiện”.Nụ cười của Bạch Tinh Nhiên vụt tắt, sắc mặt nghiêm trọng hỏi: “Điều kiện gì?”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
