Người Vợ Thứ Bảy Của Tổng Tài Ác Ma
Chương 396: Chiến Tranh Lại
Đều tại Tô Tích, muốn gây chuyện cũng không báo với cô trước.Nằm trên giường rất lâu cũng không đợi được Nam Cung Thiên Ân về phòng, BạchTinh Nhiên đoán rốt cuộc anh ngủ ở phòng làm việc hay ngủ ở phòng ngủ dướitầng, đoán một lúc thì thiếp đi.Hôm sau lúc cô dậy đã là 7 rưỡi sáng.Sau khi bần thần khoảng hai giây, thì nhanh chóng ngồi dậy, sau đó nghiêng đầunhìn bên cạnh, không có dấu vết có người năm, cũng có nghĩa là tối qua Nam CungThiên Ân không về phòng ngủ.Vì sắp đến giờ đi làm, nên cô không có thời gian lăn tăn về vấn đề này, sau khixuống giường thì đi thẳng vào nhà tắm, đánh răng thay quần áo xong thì nhanhnhẹn xuống tăng.Khi cô xuống đẳng tầng một thì lại thấy cảnh tượng khiến cô ói ra máu, Nam CungThiên Ân và Chu Chu đang vừa nói vừa cười ăn sáng, cảnh tượng trông ấm áp hàihòa, cứ như một cặp đôiNgược lại người đến sau như cô lại có vẻ như kẻ thứ ba làm phiên bọn Cung ThiênÂn thậm chí còn gặp một miếng thịt muối cho Chu Chu trước mặt cô, dùng giọngđiệu vô cùng dịu dàng nói: “Ăn nhiều vào”.Chu Chu nhìn Nam Cung Thiên Ân rồi lại nhìn Bạch Tinh Nhiên, sau khi nói cảmơn vỏ am Cung Thiên Ân với vẻ mặt vô tội xong thì lại cười với Bạch Tinh Nhiên:“Tinh Nhiên, cô dậy rồi à?”.“Đúng vậy, ngại quả làm phiền hai người rồi”, Bạch Tinh Nhiên kéo một cái ghế rangồi xuống, cầm đôi đũa ở bên cạnh bắt đầu ăn sáng, không nhìn hai người bêncạnh thêm cái nào nữa.“Tinh Nhiên, cô đang đùa gì thế, phải là tôi làm phiền cô và Thiên Ân mới đúng,Chu Chu tiếp tục diễn ngoan ngoãn ngày thơ.Bạch Tinh Nhiên liếc một cái Nam Cung Thiên Ân đang im lặng, mim cười: “Côkhách sáo quá, chỉ cần Thiên Ân không thấy bị làm phiền thì là không làm phiền”.Chu Chu cười khan củi đầu ăn sáng.Nam Cung Thiên Ân buông bát đũa trong tay, nói với Chu Chu: “Ăn xong rồi thìmau đi ra, 8 rưỡi anh có cuộc họp.“ờm”, Chu Chu nhìn Bạch Tinh Nhiênmột cái, buông bát đũa xuống theo ra ngoài.Không ngờ Nam Cung Thiên Ân lại thực sự không đợi Bạch Tinh Nhiên đã lên xe láikhỏi biệt thự nhỏ, lúc Bạch Tinh Nhiên cầm sandwich đuổi theo ra ngoài chỉ kịpnhìn thấy đuôi xe anh vụt qua cổng.Anh biết rõ chỗ này không có xe buýt đến công ty, vậy mà còn không đợi cô? BạchTinh Nhiên tức đến mức giậm chân tại chỗ.Chỉ biết bản thân tỏ vẻ càng mạnh mẽ thì càng đẩy Nam Cung Thiên Ân về phíaChu Chu, cô khẽ hít một hơi, vừa tức vừa bất lực, nhưng cũng chỉ đành nhịn.Bạch Tinh Nhiên vẫn là lần đầu tiên tự đi làm một mình, lên xe buýt rồi đổi sangtàu điện ngầm, đến khi có vất vả làm mới đến được công thì thì đã sắp 10 giờ rồi.Các đồng nghiệp không ai là không dùng ánh mắt kì lạ quan sát cô, Tiểu Điền khóhiểu hỏi: “Lúc tôi đến thấy xe của Thiên Ân thiếu gia đồ ở cửa công ty, sao cô giờmới đến?”.“Hòm nay tôi tự đi”, Bạch Tinh Nhiêncười hơi ngại ngùng.Tiểu Điền nhìn xung quanh, ghé vào tai Bạch Tinh Nhiên nói: “Tinh Nhiên, hômqua lúc thư ký Chu nhậm chức mọi người đều đòn cô ấy là người tình của Thiên Ânthiếu gia, hôm nay lại có người tận mắt thấy cô ấy cùng xuống xe với Thiên Ânthiếu gia, rốt cuộc có chuyện gì thế? Không phải cô vẫn chưa biết chuyện này chứ?”.Bạch Tinh Nhiên cuối cùng cũng hiểu sao mọi người lại dùng ánh mắt kì lạ nhìn côrồi, chắc mọi người đều đang cười khẩy trong lòng, loại người không biết chó ngápphải ruồi kiểu gì mà gả được cho Thiên Ân thiếu gia kết cục chính là chẳng ngọtngào được mấy hôm thì đã bị đẩy vào lãnh cung, Thiên Ân thiếu gia có người mới rồi.Cô mỉm cười, nói với Tiểu Điền: “Cô đừng đoán bừa, họ chỉ là bạn thân quen từnhỏ, không phải quan hệ bồ bịch gì hết.“Tôi cũng nghĩ vậy, Thiên Ân thiếu gia chưa bao giờ ngang nhiên đưa bồ của mìnhđến công ty như vậy”, Tiểu Điền cười ha hả an ủi có “Nên có đừng bị lời ra tiếngvào ảnh hưởng, vui lên đi.”“Tôi biết”, Bạch Tinh Nhiên vỗ vai Tiểu Điền, xoay người đi đến chỗ mình.Từ sau có quy định, mỗi khi đến buổi trưa Bạch Tinh Nhiên không cần Nam CungThiên Ân gửi tin ngăn gọi thì bản thân đã chủ động lên ăn cơm, nhưng hôm nay cókhông đi.Nam Cung Thiên Ân đã bỏ cô lại dẫn Chu Chu đến công ty, cô còn mặt dày mày dạnlên cho anh ăn cơm sao được? Biết đầu sau khi cô lên lại nhìn thấy hai bọn họ đangcó tình khoe tinh cảm.Cho nên có quyết định đi ăn ở căn tin với đảm Tiểu ĐiềnCô vừa đến căn tin thi suy đoán của mọi người càng sôi nổi hơn, thậm chí có ngườiđoán có và Nam Cung Thiên Ân đã ly hôn rồi, tóm lại kiểu gì cũng nói được.Đến cả Tiểu Điền cũng không nhịn được lại hỏi: Tinh Nhiên, cô với Thiên Ân thiếugia rốt cuộc sao thế? Không phải thực sự có liên quan đến thư ký Chu chứ?”.“Không, cô đừng đoán bừa”, Bạch Tinh Nhiên nói với nụ cười cứng đờ trên mặtThấy cô không muốn nói, Tiểu Điền cũng không tiếp tục hỏi nữa.Bạch Tinh Nhiên vừa xuống đến tầng một thì nhận được điện thoại của Tô Tích,giọng cô khi nhận điện thoại không dễ chịu lắm: “Sao thế?”.“Xem cậu có thái độ gì thế này, ăn cơm chưa?”“Nhờ ơn cậu, trưa nay mình chưa ăn,đang định đến căn tin tìm chút đô ăn”.“Biết ngay sẽ thế mà”, Tô Tích cười ha hả: “Xem minh thông minh chưa, mau ra đi”.“Cậu muốn làm gì?”.“Mời cậu ăn cơm xin lỗi cậu chứ gì”, giọng Tô Tích có ý không cho cô từ chối:“Mình đợi cậu ở dưới tầng rồi”.Nghe thấy cô ấy nói Bạch Tinh Nhiên chỉ đành đi ra cửa công ty. Cô vừa ra cửa côngty thì Tô Tích mim cười nhìn cô hỏi: “Sao? Nam Cung Thiên Ân ở cùng con khốn kia?”.Bạch Tinh Nhiên lắc đầu: “Sao mình biết được?”.Nam Cung Thiên Ân sẽ ăn cơm với Chu Chu sao? Có lẽ là sẽ thế, dù sao Chu Chucũng không thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy.Nói xong cô ngoảnh mặt đi, nhìn Tô Tích với ánh mặt đầy ngạc nhiên: “Đúng rồi,Kiều thiếu gia nhà cậu bị cậu đuổi đi thế này hả?”.“Nói gì vậy chứ, Kiều thiếu gia nhà mình là bản thân đồi bại bị ả đàn bà ti tiện cầuđi mat”, Tô Tích khởi động xe, chở cô rời khỏi cửa tập đoàn.Bạch Tinh Nhiên cạn lời tựa vào lưng ghế, cô nên nghe lời Diêu Mỹ không được nhờTô Tích giúp, vì Diêu Mỹ nói đúng, cô gái này đến cả chồng mình cũng không quảnnổi, sao có thể quản nổi chồng người khác chứNhìn cơm trưa phần hai người, Nam Cung Thiên Ân lại chẳng muốn ăn chút nào.Trợ lý Nhan thấy anh cầm đũa lên rồi lại đặt xuống, nên tiến tới nhìn anh hỏi:“Thiên Ân thiếu gia, anh sao thế? Cơm canh không hợp khẩu vị à?”Nam Cung Thiên Ân lắc đầu, trợ lý Nhân lại hỏi: “Một mình không nuốt nổi”.Nam Cung Thiên Ân không đáp lời cô, lặng im một lúc mới ngẩng đầu lên nói vớicô ấy: “Cô ngôi xuống ăn với tôi”.Trợ lý Nhan không ngờ anh lại nói vậy, cô ấy đắn đo không biết có nên ngôi xuốnghay không, cuối cùng lại không chống lại được ánh mặt ra lệnh của Nam CungThiên Ân, đi đến chỗ đổi diện anh ngồi xuống.Thấy cô ngồi xuống, Nam Cung Thiên Ân cuối cùng cũng cầm đũa lên bắt đầu ăn.Trợ lý Nhan ăn đồ ăn trong bát, ăn hai miếng cuối cùng không nhịn được ngước lênnhìn anh nói: “Thiên Ân thiếu gia, anh đang khổ não về việc nên chọn Chu tiểu thưhay Bạch tiểu thư sao?”.Nam Cung Thiên Ân nhếch mày nhìn cô một cái, nói với vẻ mặt bình tĩnh: “Tôimời cô ngồi xuống ăn cơm không phải nhờ cô khuyên giải tôi”.“Nhưng tôi cảm thấy giờ anh rất cần người khuyên giải”, trợ lý Nhan mỉm cười nói.“Cô ấy đi đâu rồi?”“Ai? Bạch tiểu thư à? Ra ngoài rồi”.“Với ai?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
