Người Vợ Thứ Bảy Của Tổng Tài Ác Ma
Chương 417: Lời Hứa
Nam Cung Thiên Ân sững sờ mất một lúc, ngẩng đầu nhìn cô ấy.Đến cả đơn xin từ chức cũng gửi đến rồi, xem ra lần này cô ấy thực sự rất tức giận.Anh trầm ngâm một lát rồi nói: “Tôi biết rồi”.“Thiên Ân thiếu gia anh không định ngăn cô ấy ư?”, trợ lý Nhan hỏi.“Việc này tự tôi sẽ giải quyết”, anh nói xong thì ngồi xuống bắt đầu làm việc.Trợ lý Nhan ra ngoài rồi, Nam Cung Thiên Ân lại chẳng có tâm trạng làm việc, anhnhớ lại câu nói tối qua Diều Mỹ hét với anh. Bạch Tinh Nhiên yêu cầu anh chọn mộttrong hai, mà rất hiển nhiên, hai người họ đúng là không thích hợp tiếp tục ởchung.Anh do dự một lúc rồi lật bức ảnh đ vàng trong tủ ra, cô bé trong ảnh cười thậtngây thơ đáng yêu, Hoàn cảnh Chu Chu cho anh bức ảnh này, anh đến nay vẫn cònnhớ như in.Năm ấy lúc anh sắp đi, từng hứa sẽ không quên cô ấy, Chu Chu nghe thấy rất vui,kéo cái ghế ra xé một bức ảnh trên bức tường kiểu cũ đưa cho anh, nhắc anh khôngđược quên cô.Bao nhiêu năm qua đi, anh đúng là vẫn chưa quên cô, suy nghĩ bao lâu nay của anhđều là khiến cô trở thành vợ mình, nhưng giờ đây… anh lại lấy người khác rồi.Việc này có tính là một loại thất hẹn không? Tối về đến nhà, Nam Cung Thiên Ânnhìn thấy Tiểu Nguyên ở phòng ăn, anh nhìn lên tầng hỏi: “Chu tiểu thư vẫn khỏechứ?”.Buổi trưa Chu Chu cử đòi xuất viện, bác sĩ cũng nói có thể về nhà nghỉ ngơi, NamCung Thiên Ân bèn đồng ý.Tiểu Nguyên vừa vội việc trong tay vừa sốt ruột nói: “Đại thiếu gia, sau bữa tối Chutiểu thư lại bắt đầu sốt, tôi đang làm đá hạ sốt cho cô ấy”.“Làm sao thế?”.“Không biết nữa.”Nam Cung Thiên Ân đi lên tầng, vào phòng ngủ của Chu Chu, quả nhiên nhìn thấygương mặt cô ta đỏ ửng tựa vào đầu giường nhằm mắt nghỉ ngơi.Anh đi tới, giơ tay lên sờ trán cô ta, quả nhiên vẫn hơi nóng.Cảm nhận được sự lại gần của Nam Cung Thiên Ân, Chu Chu từ từ mở mắt ra, đôimắt đỏ ửng nhìn chăm chăm anh.“Có phải rất khó chịu không?”, Nam Cung Thiên Ân lại sở cổ cô ta: “Có lẽ là vếtthương bị viêm, anh đưa em về bệnh viện”.Nói xong, anh cúi người định bế cô ta khỏi giường, Chu Chu lúc này lại đột nhiênôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh. Đôi môi nóng bỏng của cô ta, Nam Cung Thiên Ângiật mình, sau đó nghiêng mặt đi nói: “Chu Chu, em ốm rồi”.“Thiên Ân… xin lỗi, rất xin lỗi.”, Chu Chu ôm chặt anh, gương mặt nhỏ nhắn vùivào lòng anh khóc như mưa: “Đều là lỗi của em, tay là do em cố ý làm bỏng, đàncũng là em tự làm hỏng, tối qua cũng là em cố ý làm phiền hai người… vì em chỉcần vừa nghĩ đến việc có lẽ anh đang ôm Tinh Nhiên nằm trên giường thân mật, làlòng em lại như dao cắt, em không nhịn được muốn quấy rối hai người…“Thiên Ân, mọi việc em làm đều chỉ vì thăm dò, thăm dò tình cảm của anh với emvà với Tinh Nhiên, nhưng em lại nhận ra dù anh đối xử tốt với em thế nào thì timanh cũng vẫn ở chỗ cô ấy”, Chu Chu ôm chặt anh, khóc vô cùng đau lòng: “Anhyêu cô ấy rồi sao? Anh đã nói anh sẽ không yêu người khác… Thiên Ân…. anh đãhứa với em”.Nam Cung Thiên Ân không cảm thấy ngạc nhiên, anh cũng không ngốc đến mứcchút mảnh khỏe này cũng không nhìn ra, anh chỉ không nỡ trách cô ta, dù sao côta cũng vì yêu mới làm như vậy, dù sao cũng là anh phụ cô ta!“Xin lỗi, Chu Chu…”, anh xoa tóc cô ta, đau lòng đến mức không biết phải nói gì.“Em biết, lúc đầu đột nhiên biến mất là lỗi của em, nhưng em cũng là bị ép. ThiênÂn, anh có biết em ở bên đó cố gắng làm thêm kiếm tiền chính là để có thể thoátkhỏi mẹ em về tìm anh, khó khăn lắm em mới về được, nhưng anh lại, nước mắtcàng lần nhiều hơn, cô ta nghẹn ngào nói không nên lời.“Anh tưởng em không cần anh nữa…”“Sao em có thể không cần anh, anh quên lời hứa của chúng ta trước kia rồi sao? Rõràng chúng ta đã nói phải ở bên nhau trọn đời, sao anh có thể đột nhiên lấy ngườikhác?”, Chu Chu ngắng gương mặt ướt nước mắt lên, nhìn chăm chăm anh, bàntay nhỏ nhắn ôm lấy gương mặt đẹp trai của anh: “Thiên Ân, anh quên rồi sao? Emđã nói em sẽ đích thân chăm sóc anh cả đời, dù anh sống được đến bao nhiêu tuổi,dù sức khỏe anh có tốt không em cũng sẽ ở bên anh. Tinh Nhiên có Lâm An Namyêu cô ấy, có Kiều nhị thiếu gia thích cô ấy, nhưng em chẳng có gì cả, đến cả mộtngười bạn em cũng không có, đến cả mẹ em cũng không thương em, trong thế giớicủa em chỉ có anh thôi… xin anh đừng bỏ em được không? Em thực sự không thểmất anh!”.“Chu Chu…”.“Thiên Ân. Chu Chu vội vàng ngắt lời anh: “Tinh Nhiên là một cô gái tốt, em biếtanh thích cô ấy, nhưng người cô ấy yêu không chỉ có anh. Người chân chính đợianh chục năm, yêu anh chục năm là em, là em mà. “.“Anh căn bản không biết được nỗi khổ những ngày qua của em, mỗi khi thấy anhvà Tinh Nhiên ở bên nhau là tìm em đau như muốn chết đi. Biết trước khó chịu nhưvậy thì lúc đầu em thà bị chết đuối dưới sông cũng không muốn được người ta cứulên.“Thiên Ân, em biết anh vẫn rất yêu em, rất quan tâm em, cho nên… xin anh về bênem được không? Lời hứa của chúng ta vẫn còn, anh không thể để mình em gìn giữnó được”.Cánh tay Nam Cung Thiên Ân đang ôm cô ta dân siết lại, nước mắt của cô ta khiếntim anh như tan ra.Chu Chu vẫn nức nở bên tai anh: “Thiên Ân, nếu anh bỏ em thì em sẽ không sốngtiếp được nữa…Ở nhà Diễu Mỹ một đêm, Bạch Tinh Nhiên bèn dọn đến chung cư của Tô Tích.Ba ngày liền, Nam Cung Thiên Ân không có dấu hiệu tìm cô, cô đau lòng đồng thờitrái tim cũng dẫn bình ổn lại. Nếu Nam Cung Thiên Ân cứ thể chọn Chu Chu, vậyanh cũng không đáng để cô yêu, cô cuối cùng cũng có thể được giải thoát.Thoát khỏi thế giới của anh, làm công việc mình thích, tìm người mình cần tìm, cólẽ sẽ buồn một thời gian rất dài, nhưng cô có thể chịu được, cũng như lúc đầu bịLâm An Nam phản bội vậy.Cuộc đời của cô không chỉ có tình yêu, cho nên cô chắc chắn sẽ không vì một ngườiđàn ông mà khiến bản thân mình hỏng hẳn, nhất định sẽ không, nhất định khôngthể.Tô Tích đặt ba phần công việc trước mặt cô rồi nói: “Mặc dù ba công ty này khôngbằng Tập đoàn Nam Cung, nhưng thực lực đều không kém, có tiềm năng phát triểntốt”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
