Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới

Chương 239: NGOẠI TRUYỆN 2 - CUỘC SỐNG SAU HÔN NHÂN



Hôn lễ thực tế ảo của Tạ Vân Phàm và Lạc Hàng đã chiếm trọn top tìm kiếm suốt cả một ngày, cũng giúp nhiều người qua đường biết đến hiện trạng phát triển của "game thực tế ảo".

"Người chơi toàn cầu có thể đăng nhập cùng một máy chủ? Mà máy chủ còn không bị lag?"

"Trong ấn tượng của tôi, game thực tế ảo toàn là mấy trò tàu lượn, nhảy cầu cho trẻ con chơi, mới có vài năm mà đã phát triển nhanh thế sao?"

"Tôi vừa tốt nghiệp đại học, chưa từng chơi game thực tế ảo, có phải hơi lạc hậu rồi không? Có game thực tế ảo nào hay hay có thể giới thiệu cho tôi không?"

"Muốn nhập môn khoang game, có phải cứ nhắm mắt mua của Khải Hàng là được không?"

"Game thực tế ảo giờ hot thật, định cuối tuần ra trung tâm trải nghiệm để mở mang tầm mắt!"

...

Nhiều người qua đường vốn không quan tâm đến game đã bị top tìm kiếm thu hút, tò mò đi tìm hiểu thông tin về "game thực tế ảo". Sau khi đọc qua những thông tin trên mạng, họ mới biết rằng, game thực tế ảo những năm gần đây đã phát triển vượt bậc như vậy.

Từ những game chơi đơn giải trí ban đầu, đến kết nối trong phạm vi nhỏ, và giờ đây, người chơi toàn cầu đều có thể đăng nhập cùng một máy chủ, số người chơi online vào giờ cao điểm thậm chí có thể dễ dàng vượt qua một tỷ!

Những người qua đường tò mò thi nhau lên mạng tìm kiếm "game thực tế ảo hay", định đến trung tâm trải nghiệm gần nhất để thử loại công nghệ tiên tiến này.

Vừa tìm từ khóa, trên mạng đã hiện ra vô số đường link - nào là các bài đánh giá từ những người sáng tạo nội dung, các bài phân tích tổng hợp của những người viết blog chuyên về hướng dẫn, cho đến cả những bài giới thiệu từ chính người chơi, xem mà hoa cả mắt.

"Tân thủ lần đầu chơi game thực tế ảo, nếu thích xem cốt truyện thì thử《Sóng Gió Hoàng Cung》, game đơn không yêu cầu gì nhiều, trải nghiệm cảm giác nhập vai vào chế độ sinh tồn cung đình đầy kịch tính."

"Tôi đề cử《Quỷ Giới》, đây là game đầu tiên của tôi sau khi tròn 18 tuổi, tôi mãi mãi có một bộ lọc ánh trăng sáng cho Quỷ Giới!"

"Chơi《Giang Hồ》đi, thế giới quan rất hoàn chỉnh, lối chơi cực kỳ tự do, thiết kế hành động là đỉnh cao của game thực tế ảo, đánh đấm sảng khoái, hiện tại vẫn đang tổ chức giải đấu chuyên nghiệp."

"Người mới nên chơi《Thế Giới Tu Tiên》, có siêu nhiều linh thú đáng yêu, còn có thể ngự kiếm phi hành."

"Đến với《Đại Đường Thịnh Thế》để trở thành cư dân Đại Đường đi, trong game có thể xây vô số ngôi nhà đấy."

"Tôi thấy《Phố Ẩm Thực》mới là game nhập môn tuyệt nhất, vừa nhẹ nhàng thư giãn, nạp vài đồng vàng là có thể ăn sạch các món ngon trên khắp thế giới mà không sợ béo!"

Những người chơi nhiệt tình chủ động giới thiệu cho người mới đủ loại game thực tế ảo, và hơn 90% trong số đó là các sản phẩm do Dương Phàm và Khải Hàng hợp tác sản xuất.

Hai công ty Dương Phàm và Khải Hàng, tự lúc nào không hay đã trở thành trụ cột của thị trường game thực tế ảo, cũng là "hãng game uy tín" trong lòng người chơi.

Sau hôn lễ lần này, một lượng lớn tài khoản "trống" của những người "chưa từng chơi game thực tế ảo" bắt đầu đăng ký khoang game Khải Hàng, khiến các cộng đồng và diễn đàn game trở nên sôi động hẳn lên.

Thị trường game cạnh tranh vô cùng khốc liệt, việc thu hút người chơi mới cực kỳ gian nan, đặc biệt là lôi kéo những người chưa từng chơi game thực tế ảo lại càng khó như lên trời.

Vậy mà vấn đề đau đầu nhất của nhiều công ty lại được Lạc Hàng và Tạ Vân Phàm giải quyết chỉ bằng một đám cưới. Người trong ngành không khỏi ngậm ngùi: "Lạc Hàng đúng là thiên tài vận hành!"

Đám cưới vừa lãng mạn, hiệu quả quảng bá lại vô cùng mạnh mẽ. Đã danh lợi vẹn toàn, lại còn rước được nhà sản xuất tài ba nhất giới game về chung một nhà, đồng nghiệp ai nấy đều ghen tị chết đi được — đúng là kẻ thắng trong cuộc đời.

...

Vô số tài khoản mới bắt đầu hoạt động sôi nổi trong các tựa game của Dương Phàm và Khải Hàng.

《Phố Ẩm Thực》 là game thu hút nhiều người dùng mới nhất. Trò chơi này có rào cản thấp, già trẻ trai gái đều chơi được, chỉ cần bỏ ra một số tiền rất nhỏ là có thể nếm đủ món ngon khắp nơi, quả là thiên đường của các tín đồ ăn uống.

Còn《Kịch Bản Sát Thực Tế Ảo》và《Địch Nhân Kiệt Phá Án》, do trong hôn lễ đã tặng phiếu đổi kịch bản cao cấp miễn phí, nên gần đây cũng đón một lượng lớn người mới dùng phiếu để trải nghiệm game.

Ngoài ra, các tựa game kinh điển như《Giang Hồ》,《Thế Giới Tu Tiên》,《Đại Đường Thịnh Thế》đều ghi nhận hiện tượng người chơi mới tham gia và người chơi cũ quay trở lại.

Thậm chí có người còn trải nghiệm《Quỷ Giới》, tựa game ra mắt từ tám năm trước, vậy mà lối chơi đến tận bây giờ vẫn không hề lỗi thời. Diễn đàn chính thức vẫn còn rất nhiều bài hướng dẫn để tham khảo.

Dương Phàm và Khải Hàng sở hữu quá nhiều game, mà game nào cũng có tính giải trí rất cao. Đáng sợ hơn là, một khi đã sa chân vào một game, bạn sẽ không kìm được mà chơi tiếp những game khác.

Bởi vì, tất cả các game thuộc Dương Phàm và Khải Hàng đều có hệ thống liên kết.

Người chơi có thể dễ dàng tìm thấy những vật phẩm mình từng thu thập ở các game khác, cũng có thể từ cổng vào trong một game nhanh chóng chuyển sang một game khác, cực kỳ tiện lợi.

"Vũ trụ game" mà Tạ Vân Phàm và Lạc Hàng cùng nhau xây dựng nay đã thành hình, chỉ cần gia nhập đại gia đình thực tế ảo này, người chơi sẽ được trải nghiệm niềm vui vô tận.

...

Sau tuần trăng mật, Tạ Vân Phàm và Lạc Hàng đến thẳng công ty. Nhân viên ai cũng nhận được một túi quà kẹo cưới của hai người.

Hôm ấy đi làm, rất nhiều nhân viên miệng vẫn còn ngậm kẹo.

Mọi người vừa ăn kẹo cưới vừa lén lút bàn tán: "Lúc nãy tôi thấy Tạ tổng rồi, trông thần thái cực kỳ tốt! Mặt mày rạng rỡ, tinh thần phơi phới, chắc tuần trăng mật vui lắm nhỉ?"

"Chứ sao nữa, Lạc tổng bên cạnh cũng cười tươi rói. Sáng nay tôi còn thấy hai người họ đi làm cùng nhau, lúc tạm biệt ở cổng khu văn phòng, ánh mắt ấy thật là... chậc, đi ngang qua cũng phải ăn một họng cơm chó."

"Hai sếp nhà mình cũng chuyên nghiệp thật, vừa đi làm lại đã tập hợp mọi người họp rồi."

"Vốn là cuồng công việc mà, hai người họ sẽ không vì kết hôn mà ảnh hưởng đến công việc đâu."

Trở lại với công việc, Tạ Vân Phàm và Lạc Hàng nhanh chóng bắt tay vào guồng quay.

Trong cuộc họp kéo dài cả buổi sáng, Tạ Vân Phàm lắng nghe các trưởng bộ phận tổng kết công việc mấy tuần qua, sau đó triển khai kế hoạch cho tháng tới.

Đến giờ ăn trưa, Tạ Vân Phàm đột nhiên nhận được điện thoại của Lạc Hàng: "Tan làm chưa?"

Tạ Vân Phàm đáp: "Vừa xong, em đang định đi ăn đây."

Giọng Lạc Hàng ánh lên ý cười: "Có muốn về nhà ăn cơm không?"

Trước đây, cả hai đều ăn trưa ngay tại nhà ăn của công ty. Giờ đã kết hôn rồi, về nhà ăn cơm dường như hợp lý hơn? Dù sao thì chỗ ở hiện tại của họ cũng chỉ cách công ty mười phút đi xe.

Tạ Vân Phàm nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: "Nấu cơm ở nhà có tốn thời gian lắm không?"

Lạc Hàng nói: "Không sao đâu, anh chuẩn bị sẵn đồ ăn cả rồi, để anh nấu cho."

Anh ngừng một chút rồi nói tiếp: "Trước đây em toàn nghỉ trưa ở văn phòng, từ hôm nay, nếu về được thì cứ cố gắng về nhà nhé. Ở nhà mình vẫn thoải mái hơn ở công ty."

Điều này thì đúng thật.

Ngủ ở văn phòng, dù giường có thoải mái đến đâu cũng không thể an tâm như ở nhà. Huống hồ, ở nhà còn có Lạc Hàng, hai người có thể cùng nhau nghỉ trưa.

"Được, vậy em về ngay đây."

Tạ Vân Phàm cầm điện thoại đi xuống lầu. Lúc cậu về đến nhà, Lạc Hàng đã tất bật trong bếp.

Dáng vẻ người đàn ông đeo tạp dề thái rau trông dịu dàng hơn nhiều so với lúc họp ở công ty, và dáng vẻ này cũng chỉ một mình Tạ Vân Phàm được thấy.

Tạ Vân Phàm bước vào bếp phụ giúp, Lạc Hàng liếc nhìn cậu rồi nói: "Thật ra anh chỉ muốn gặp em nên mới gọi em về thôi, cứ thấy như vậy mới có cảm giác của cuộc sống sau hôn nhân."

Tạ Vân Phàm nói đùa: "Ngày nào cũng gặp nhau, không thấy ngán à?"

Lạc Hàng đáp: "Dĩ nhiên là không rồi."

Có lẽ vì vẫn đang trong tuần trăng mật nên chỉ cần xa nhau một chút là đã thấy nhớ.

Không biết trạng thái nồng nhiệt này sẽ kéo dài được bao lâu...

Nhưng, tám năm qua họ đã cùng nhau đi một chặng đường dài, Lạc Hàng tin rằng, dù có ở bên Vân Phàm mọi lúc mọi nơi, anh cũng sẽ không bao giờ thấy chán, ngược lại còn vô cùng ngọt ngào.

Lạc Hàng và Tạ Vân Phàm cùng nhau vào bếp, chẳng mấy chốc đã nấu xong ba món một canh dọn lên bàn.

So với việc nghiêm túc làm việc ở công ty, cùng người mình thương nấu ăn quả thật mới có cảm giác của một "gia đình".

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện trong phòng ăn.

Lạc Hàng nói: "Hôm nay anh nghe được một tin vui, trưởng phòng vận hành báo với anh là sau đám cưới, tất cả các game của chúng ta đều đón một đợt cao điểm về lượng người chơi trực tuyến."

"Quà cảm ơn" trong đám cưới bao gồm rất nhiều tài nguyên game.

Phiếu quay thẻ, trang phục giới hạn, phiếu đổi kịch bản, tiền vàng... vô số tài nguyên đương nhiên sẽ tạo ra hiệu quả quảng bá và thu hút người chơi, khiến nhiều người vì muốn "trải nghiệm" mà thử những game mình chưa từng chơi.

Đối với công ty game, đây chẳng qua chỉ là một đống dữ liệu, quan trọng là bạn có nỡ cho đi hay không.

Lạc Hàng với tư cách là người vận hành quả thật rất hào phóng, các game do Khải Hàng vận hành cũng có phúc lợi tốt nhất trong ngành, người chơi sẽ không có gánh nặng nạp tiền quá lớn.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân chính giúp các tựa game duy trì lượng người chơi ổn định trong nhiều năm.

Nghe tin này, Tạ Vân Phàm chủ động gắp cho Lạc Hàng một miếng cánh gà, cười nói: "Chiến lược quảng bá của anh đúng là cao tay thật, tài nguyên trong quà cảm ơn vừa giúp người chơi cũ quay lại, vừa thu hút người chơi mới, lại còn tiết kiệm được một khoản chi phí quảng bá lớn cho việc ra mắt mùa hai của 'Toàn Cầu Biến Dị'."

Được khen, Lạc Hàng vui vẻ nhìn Tạ Vân Phàm nói: "Thì cũng phải nhờ game em làm đủ chất lượng để giữ chân người chơi chứ."

Trước khi kết hôn, những chuyện này họ đều phải gọi điện cho nhau. Sau khi kết hôn, họ có thể ngồi trong phòng ăn vừa ăn vừa trò chuyện, gắp thức ăn cho nhau, hệt như một cặp chồng chồng già đang thủ thỉ chuyện nhà.

Họ không hề có quy định cứng nhắc nào về việc "không được mang chuyện công việc về nhà", mà vẫn cư xử tự nhiên như trước, muốn nói gì thì nói nấy.

...

Ăn trưa xong, Lạc Hàng cùng Tạ Vân Phàm về phòng ngủ.

Cả hai công ty đều tan làm lúc 12 giờ và bắt đầu làm việc lại lúc 14 giờ 30, trừ khi có cuộc họp khẩn, hai vị sếp thường sẽ không chiếm dụng thời gian nghỉ trưa của các nhân viên.

Hôm nay họp liên tục cả buổi sáng, đầu óc hoạt động với tốc độ cao, buổi trưa nghỉ ngơi một chút là vừa đẹp.

Hai người thay đồ ngủ đôi, cùng nằm lên giường.

Lạc Hàng nhẹ nhàng hôn lên trán Tạ Vân Phàm, mỉm cười nói: "Em ngủ một lát đi, anh đặt báo thức hai giờ mười rồi, đến lúc đó mình cùng đi làm."

Tạ Vân Phàm gật đầu, nhắm mắt trong vòng tay Lạc Hàng.

Lạc Hàng khẽ ôm lấy vai cậu, nhịp thở của cả hai nhanh chóng hòa làm một.

Trước đây cậu toàn ngủ trưa ở công ty, còn bây giờ, được ngủ trên chiếc giường quen thuộc ở nhà, bên cạnh có hơi thở của Lạc Hàng, giấc ngủ này của Tạ Vân Phàm dường như an yên đến lạ.

— Về nhà nghỉ trưa.

Đây là sự ấm áp mà cả đời trước lẫn đời này cậu chưa từng được trải nghiệm.

Hóa ra, cảm giác có một mái nhà là như thế này, hoàn toàn khác với việc ngày ngày ngủ lại công ty.

Cậu thậm chí còn không mơ gì cả, ngủ một mạch cho đến khi bị tiếng chuông báo thức đánh thức. Lúc dậy, tinh thần cậu phấn chấn, tràn đầy năng lượng, cơ thể mệt mỏi sau một giấc nghỉ ngơi đã được sạc đầy pin ngay tức thì.

Tạ Vân Phàm vui vẻ rửa mặt rồi cùng Lạc Hàng đi làm.

Trên đường đến công ty, cậu bỗng nghĩ, sau này nếu có thời gian thì cứ cố gắng về nhà.

Nghỉ ngơi ở nhà quả thật thoải mái và thư giãn hơn ở công ty.

Dù cậu và Lạc Hàng đều rất bận, nhưng giờ đây, hoạt động của hai công ty đã đi vào quỹ đạo, hai người cũng không cần phải tự tay làm mọi việc, một số nghiệp vụ có thể giao cho cấp dưới đáng tin cậy.

Lúc cần nghỉ ngơi thì cứ nghỉ ngơi.

Dù sao cũng là "người đã có gia đình", phải cân bằng giữa công việc và cuộc sống.

Tạ Vân Phàm quay đầu nhìn Lạc Hàng, vừa hay bắt gặp ánh mắt mỉm cười của anh.

Lạc Hàng khẽ hỏi: "Đang nghĩ gì mà nhập tâm thế?"

Tạ Vân Phàm nói: "Em đang nghĩ, sau này trưa nào cũng về nhà ngủ, ngủ ở nhà ngon hơn."

Lạc Hàng nhẹ nhàng nắm chặt tay Tạ Vân Phàm, nói: "Anh cũng nghĩ vậy."

Có lẽ vì được nghỉ ngơi bên cạnh người mình yêu nên sẽ cảm thấy an tâm hơn chăng?

So với môi trường nghiêm túc ở công ty, nhà mới là nơi chỉ thuộc về chúng ta.

Hai người nhìn nhau cười, rồi nhanh chóng buông tay ra.

Lạc Hàng hỏi: "Tối nay em muốn ăn gì?"

Tạ Vân Phàm nói: "Hầm một nồi canh sườn bắp đi, em thèm ăn sườn rồi."

Lạc Hàng đáp: "Được, ai tan làm trước thì ở nhà đợi người kia."

Họ chia tay ở ngã rẽ trong khu văn phòng, mỗi người đi về phía tòa nhà công ty của mình.

Trước và sau hôn nhân, điều không thay đổi là tình yêu của cả hai dành cho game và thái độ đối với công việc. Còn điều đã thay đổi chính là một vài chi tiết nhỏ trong cuộc sống thường ngày.

Sau khi kết hôn, hễ có thời gian là họ sẽ về nhà ăn cơm cùng nhau.

Tối đến nằm ngủ trên cùng một chiếc giường, những chuyện riêng tư nhất của cơ thể cũng chỉ có đối phương biết.

Sáng sớm thức dậy, họ có thể nhìn thấy nhau đầu tiên, nói với nhau lời chào buổi sáng. Ra khỏi nhà, cùng nhau bắt đầu một ngày mới.

Được kết hôn với người mình thích, những ngày tháng giản đơn cũng trở nên ngọt ngào và hạnh phúc.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...