Càng về giai đoạn giữa và cuối, game càng trở nên phức tạp.
Trong đó, phó bản《Bút Tiên Kinh Hồn》 đã dọa sợ không ít người.
Bối cảnh của phó bản này là một khuôn viên đại học, hàng trăm người chơi được phân vào các ký túc xá khác nhau. Vào lúc đêm khuya, mỗi phòng đều phải chơi trò "cầu bút tiên".
Luật chơi là, bốn người chơi ngồi thành vòng tròn, chuẩn bị giấy bút, mọi người cùng nhau nhẹ nhàng cầm lấy cây bút, đặt bút thẳng đứng trên giấy và thầm niệm trong lòng: "Bút tiên bút tiên, nếu muốn cùng ta tiếp duyên, xin hãy vẽ một vòng tròn trên giấy".
Một lúc sau, cây bút đó quả nhiên tự động di chuyển?
Người chơi dù hỏi bất cứ câu gì, ví dụ như "hôm nay là ngày mấy", "năm nay tôi bao nhiêu tuổi", cây bút đều sẽ tự động viết ra câu trả lời chính xác trên giấy, vô cùng thần kỳ.
Người chơi nhao nhao suy đoán: "Chắc chắn là hệ thống AI đã thu thập thông tin của chúng ta!"
Cũng có người phát hiện ra điều bất thường: "Không đúng, ngày sinh tôi điền trong hồ sơ game là 5 tháng 7, nhưng sinh nhật thật của tôi là 10 tháng 8, nó trả lời đúng ngày thật này?"
"Lạ thật, nó lại biết tôi còn độc thân! Trông tôi giống người độc thân lắm à?"
"Cây bút này ma quái quá."
"Viết chữ lơ lửng giữa không trung, nửa đêm dọa tôi tỉnh cả ngủ!"
"Liệu có phải do hệ thống tiên tiến có thể đọc được thông tin trong não người chơi không nhỉ?"
"Có khả năng lắm!"
Ban đầu, người chơi chỉ kinh ngạc trước sự thần kỳ của bút tiên, tưởng rằng "gọi bút tiên" chỉ là một trò chơi tâm linh đơn giản. Ngoài việc cây bút tự động viết chữ trong phòng ngủ tối om trông có chút kỳ quái ra, trò chơi gọi bút tiên cũng không có gì khó khăn.
Cho đến khi những tiếng hét thất thanh đột nhiên vang lên trong khuôn viên trường yên tĩnh lúc nửa đêm.
Một sinh viên đang chơi cầu bút tiên bỗng nhiên nhảy từ ban công xuống, một tiếng "rầm" vang lên, người đó rơi xuống đất nát thành một đống bầy nhầy!
Ngay sau đó, một sinh viên vừa chơi xong trò bút tiên bỗng nôn mửa không ngừng, từng ngụm máu tươi vương vãi khắp sàn. Bạn cùng phòng trơ mắt nhìn cậu ta nôn đến cạn máu rồi ngã vật ra trong vũng máu.
Có sinh viên vào nhà vệ sinh rửa tay, kết quả đột nhiên phát điên, dùng đầu đập mạnh vào tường, tự đập chết chính mình.
Cũng có sinh viên như người mất hồn lang thang trên hành lang trong đêm khuya, đi đến cuối hành lang rồi trèo qua lan can, rơi xuống nền xi măng...
Từng người chơi một chết theo những cách không thể nào tin nổi.
Những người chơi bị đưa vào phó bản bút tiên lập tức hoang mang lo sợ!
Phó bản của mùa giải này không có "kênh chat bản đồ", nghĩa là người chơi không thể trò chuyện trao đổi thông tin trong game. Nhưng những người chơi được đưa vào phó bản trường học sẽ có điện thoại di động và có nhóm chat của lớp.
Thời gian điểm 1 giờ sáng, một lượng lớn sinh viên chết một cách kỳ lạ, cả tòa ký túc xá bị bao trùm bởi một đám mây u ám. Có sinh viên muốn trốn khỏi ký túc xá nhưng lại bị "bút tiên" tấn công giữa đường, cũng có những người chơi bình tĩnh nhanh chóng khóa chặt cửa phòng.
Trong nhóm chat của lớp, hàng loạt tin nhắn hiện lên: "Những sinh viên chết một cách kỳ lạ này đều do bút tiên giết sao?"
"Tôi biết ngay mà, nửa đêm nửa hôm đi cầu bút tiên, chắc chắn không có kết cục tốt đẹp!"
"Nhiệm vụ của phó bản là mỗi phòng cần chơi cầu bút tiên một lần, chúng ta chỉ làm theo nhiệm vụ thôi mà."
"Không chơi trò này thì sẽ thế nào? Có ai biết không?"
"Vừa vào phó bản, hệ thống đã yêu cầu chơi, chắc chắn mọi người đều đã chơi rồi!"
"Ba người bạn cùng phòng của tôi chết hết rồi, hu hu tôi không biết phải làm sao nữa..."
Tin nhắn trong nhóm loạn cào cào, thoáng chốc đã là 999+ tin nhắn chưa đọc.
Người chơi rõ ràng đã rơi vào hoảng loạn.
Hạ Khô Thảo nhanh chóng khóa trái cửa phòng, nhìn ba đồng đội: "Phó bản lần này, người chơi được đưa vào ký túc xá của trường, em đã quan sát tòa nhà này ngay từ đầu."
Anh lấy một cây bút khác, vừa vẽ sơ đồ mặt bằng trên giấy vừa phân tích.
"Từ cổng chính đi vào, ký túc xá được chia thành khu Đông và khu Tây. Phía Đông là ký túc xá nam, phía Tây là ký túc xá nữ, ở giữa có lưới sắt ngăn cách. Mỗi tầng có 5 phòng nam và 5 phòng nữ, tổng cộng 10 phòng, xếp thành hàng ngang. Tòa nhà cao 10 tầng, nghĩa là cả tòa có tổng cộng 100 phòng."
Anh dừng lại một chút, nhìn mọi người nói: "Theo luật chơi, các sinh viên đồng loạt chơi cầu bút tiên vào ban đêm. Nếu mỗi phòng đều mời một bút tiên, thì số lượng bút tiên hiện tại là 100."
"Những bút tiên này rất có thể là người chơi bên phe oan hồn, nghĩa là, trong cuộc đối đầu phe phái lần này, tỉ lệ người có thể là 4:1... Dĩ nhiên, đó là trường hợp tốt nhất."
"Trường hợp tệ nhất là, mỗi người đều mời một bút tiên."
"Người chơi ở ngoài sáng, bút tiên trong bóng tối. Nếu tỉ lệ là 1:1 thì phe chúng ta khó mà thắng nổi! Mọi người cố gắng sống sót đến hừng đông."
Mấy người còn lại nhìn nhau, sắc mặt đều rất nghiêm túc.
Lúc nãy chơi cầu bút tiên, không khí đã vô cùng âm u. Tòa ký túc xá hôm nay mất điện, trong bóng tối mịt mùng, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ điện thoại di động để chiếu sáng.
Bốn người vốn chỉ nhẹ nhàng cầm bút, không ai động đậy.
Vậy mà cây bút lại tự động viết chữ trên giấy, thực sự khiến người ta rợn tóc gáy.
Ngay lúc trong phòng đang yên tĩnh, đàn em Lâm đột nhiên khẽ nói: "Em... em phát hiện một chuyện."
Hạ Khô Thảo nhìn cậu ta: "Chuyện gì?"
Đàn em Lâm: "Đôi... đôi dép của em, lúc nãy em từ trên giường leo xuống, mũi dép hướng ra cửa, nhưng bây giờ, mũi dép lại... lại hướng vào gầm giường..."
Ba người đột ngột quay đầu lại, quả nhiên phát hiện đôi dép của cậu ta đang hướng vào gầm giường.
Đàn em Lâm cứng đờ, hạ giọng nói: "Trong phòng chúng ta, có một bút tiên."
Câu nói này khiến sống lưng bốn người lạnh toát.
Họa vô đơn chí, đúng lúc này đàn anh Tiết lại lên tiếng: "Chết tiệt, điện thoại sắp hết pin rồi."
Chiếc điện thoại mà mọi người nhận được khi vào phó bản không đủ pin, tòa ký túc xá lại mất điện, trong phòng cũng không tìm thấy sạc dự phòng.
Hạ Khô Thảo hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nói: "Tất cả tắt màn hình điện thoại đi, cố gắng tiết kiệm pin. Mọi người cẩn thận dán bùa tránh tà lên cửa và trên người, để em ra ngoài xem sao."
Bùa tránh tà có thể khiến yêu ma quỷ quái tạm thời không thể đến gần.
Nhưng bùa tránh tà cấp thấp có giới hạn thời gian, nửa tiếng sau sẽ biến mất.
Hạ Khô Thảo để ba người ở lại trong phòng, tự mình dán một lá bùa ẩn thân rồi ra ngoài dò xét.
Bên ngoài liên tục vang lên tiếng la hét, những người chơi thiếu cảnh giác, tâm lý không vững vàng lần lượt bị bút tiên hạ gục.
Xung quanh còn rất nhiều phòng đóng chặt cửa, không nghe thấy một tiếng động nào, không biết là sinh viên bên trong đã chết hết, hay là đang trốn như nhóm của Hạ Khô Thảo.
Phó bản lần này, phe người chơi chỉ cần sống sót đến hừng đông là xem như qua ải.
Phe bút tiên có lẽ nhiệm vụ là săn giết người chơi, tính điểm dựa trên số người giết được.
Hạ Khô Thảo là người chơi phe con người, không biết quy tắc của phe bút tiên là gì, nhưng ít nhất, bút tiên tồn tại dưới dạng "linh thể", người chơi không thể trực tiếp nhìn thấy họ, nhưng họ lại có thể thấy rõ hành động của người chơi.
Vì vậy, phe người chơi rất bất lợi.
Hạ Khô Thảo dán bùa ẩn thân nhanh chóng di chuyển trên hành lang, trên lầu truyền đến tiếng bước chân hoảng loạn, cùng lúc đó, phòng bên cạnh vang lên tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại.
Còn có tiếng bàn tán của một số sinh viên: "Chúng ta có nên ra ngoài tập hợp không?"
"Đông người thì sức mạnh lớn, trốn trong phòng dễ bị bút tiên xử lý lắm?"
"Trốn đi cũng là chờ chết, thà ra ngoài liều một phen!"
Vài sinh viên rón rén bước ra khỏi phòng, kết quả, vừa ra khỏi cửa, mấy người họ liền như người mất hồn, trực tiếp trèo qua lan can hành lang, dứt khoát nhảy xuống.
Bịch, bịch—
Liên tiếp mấy tiếng vật nặng rơi xuống đất khiến Hạ Khô Thảo tê cả da đầu.
Người chơi không thể ra khỏi phòng?
Hay là, lúc ra khỏi phòng không được để bút tiên nhìn thấy?
Trốn trong phòng có chắc là an toàn không?
Hạ Khô Thảo đi một vòng hành lang trong 25 phút, trước khi hiệu lực của bùa tránh tà kết thúc thì quay về phòng.
Ba người đang chờ đợi thở phào nhẹ nhõm.
"Đàn anh, có phát hiện gì không?"
"Trong lúc anh ra ngoài, phòng bên cạnh có tiếng hét, chắc là có người chơi bị giết rồi."
"Trên lầu cứ có tiếng 'cộp cộp cộp', giống như đang đập mạnh vào tường, nghe ghê quá."
Hạ Khô Thảo nói: "Từ những thông tin em thu thập được, quy tắc đầu tiên của phó bản bút tiên — người rời khỏi phòng không được để bút tiên nhìn thấy. Đợt người chơi tử vong đầu tiên, rất nhiều người sau khi ra khỏi phòng đã không dùng bùa ẩn thân."
"Quy tắc thứ hai, người chơi sống đến hừng đông là qua ải, nhưng hiện tại chúng ta hoàn toàn không biết phương thức tấn công của bút tiên, vẫn nên cẩn thận thì hơn."
Mọi người lập tức gật đầu, nói: "Đổi đợt bùa tiếp theo, cố gắng cầm cự đã."
Từ 1 giờ sáng đến 7 giờ sáng, tổng cộng 6 tiếng.
Bùa tránh tà, bùa ẩn thân, những lá bùa giấy này thường chỉ có tác dụng trong nửa tiếng, trong tay họ cũng không có mấy chục lá bùa để tiêu hao, không thể cầm cự đến hừng đông.
Phải bình tĩnh nghĩ cách đã.
Hạ Khô Thảo nói: "Pin điện thoại có hạn, chúng ta thay phiên nhau dùng đi."
Anh mở điện thoại trước, trong nhóm chat của lớp có người nói: "Không thể nào mỗi người đều triệu hồi một bút tiên được, về lý thuyết, số lượng người chơi chiếm ưu thế, tôi đề nghị mọi người tập hợp lại, cùng nhau dùng bùa chú, phong ấn và kỹ năng trận pháp trong tay để đối phó với bút tiên."
Lập tức có người trả lời: "Tôi đồng ý! Trốn trong phòng chỉ bị tiêu diệt từng người một thôi."
"Không biết đám bút tiên này trốn ở đâu. Còn 6 tiếng nữa mới đến hừng đông, một khi hết bùa để dùng thì chỉ có nước chờ chết!"
"Đồng ý tập hợp, nơi đông người dương khí nặng, chúng sợ ánh sáng, cũng không dám xuất hiện trực diện đối đầu với phe người chơi chúng ta đâu."
"Đội chúng tôi có bùa ẩn thân, có thể tránh được kỹ năng truy đuổi của bút tiên. Mọi người báo số phòng và số người còn sống sót, tôi sẽ đến tìm các bạn, tập hợp từng phòng một."
"308, phòng chúng tôi còn 2 người."
"401, chỉ còn mình tôi thôi TAT."
"507, tụi tôi khá may, cả 4 người đều còn sống."
Hạ Khô Thảo chau mày nhìn những dòng tin nhắn, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác kỳ quái.
Người chơi có ID "Trời Quang Mây Tạnh" kia tại sao lại tốt bụng đến thế, lại còn đi gõ cửa từng phòng để tìm người tập hợp? Lại còn bảo mọi người báo số phòng và số người còn sống sót?
Ngay từ đầu, anh ta đã dùng bùa ẩn thân để ra ngoài dò xét. Về lý thuyết, bùa ẩn thân có thể giúp người chơi đi lại thoải mái trong vòng nửa tiếng mà không bị bút tiên phát hiện.
Nửa tiếng để tập hợp tất cả sinh viên chắc chắn là không đủ.
Trừ khi, anh ta có hơn mười lá bùa ẩn thân trong tay và thật sự muốn làm người tốt.
Hoặc là...
Anh ta đang có âm mưu "dẫn xà xuất động"?!
