Nhất Chỉ Hôn Thư - Bất Kỳ Nhiên

Chương 84



Phải rồi.

Mới năm tháng, chắc phải đến cuối năm mới học đi được. Có lẽ do dạo này công việc quá bận rộn, mỗi ngày về nhà thấy Tiểu Tuyết đều có sự thay đổi, khiến cô có cảm giác nôn nóng mong con mau ch.óng trưởng thành.

Cô mím môi, nựng đôi má phúng phính của bé con: "Xin lỗi cục cưng nhé, dạo này mẹ bận quá, đợi thời gian tới rảnh hơn mẹ sẽ ở bên con nhiều hơn."

Tiểu Tuyết nhe hai cái răng sữa cười hì hì. Tim Tô Hy Nguyệt mềm nhũn: "Đưa cho em, em bế một lát."

Thời tiết nóng lên, không cần phải quấn Tiểu Tuyết trong chăn nhỏ nữa, chỉ là cái đứa nhỏ này sức dài vai rộng, cứ ngọ nguậy trong lòng khiến quần áo xộc xệch, tuột tận bụng.

Lạc Cẩn Hanh đưa tay vuốt phẳng áo cho con, nhẹ nhàng đưa cho Tô Hy Nguyệt.

Tiểu Tuyết năm tháng tuổi đã nặng 9.6 ký, đôi tay như những khúc ngó sen cứ đút vào miệng. Tô Hy Nguyệt nhíu mày, nghiến răng lấy khăn giấy ướt lau tay cho con, cảnh cáo: "Không được ăn tay nghe chưa."

Tiểu Tuyết thừa hưởng chuẩn xác ưu điểm của cả bố và mẹ: ngũ quan và tính cách của mẹ, sự điềm tĩnh vững chãi của bố. Chỉ không biết cái sở thích ăn tay này là giống ai.

Mỗi lần thấy con đưa tay vào miệng, tim Tô Hy Nguyệt lại đập thình thịch, sợ vi khuẩn lây bệnh cho con.

Lạc Cẩn Hanh nhận ra cái nhíu mày của Tô Hy Nguyệt, bèn lên tiếng: "Anh có hỏi mẹ rồi, hồi nhỏ anh rất sạch sẽ, không hề ăn tay."

"Ý anh là sao?"

Anh khẽ cười: "Không có ý gì cả, chỉ là muốn giải thích trước rằng điểm này không giống anh."

Không giống anh, chẳng lẽ lại giống cô?

Tô Hy Nguyệt hậm hực lườm anh một cái.

Bế con chơi một lát, Tô Hy Nguyệt đau mỏi tay nên đưa lại cho Lạc Cẩn Hanh.

Cuối cùng cũng có lúc thong thả ngồi xuống, Lạc Cẩn Hanh hỏi: "Dạo này công việc thế nào rồi?"

"Cũng vậy thôi."

Không tốt đẹp như tưởng tượng, cũng không quá tệ hại, cứ bình bình như vậy.

Ánh mắt Lạc Cẩn Hanh hiện lên nụ cười nhạt: "Có ai bắt nạt em không?"

"Ai mà bắt nạt được em chứ." Tô Hy Nguyệt liếc anh một cái, thản nhiên nói: "Bỗng nhiên em thấy hiểu cho Triệu Tĩnh rồi."

Cô tựa đầu vào vai anh: "Làm lãnh đạo mệt hơn đi làm thuê nhiều."

"Mệt thế nào?"

"Trước đây chỉ quản mỗi phần việc của mình, làm xong là thôi. Bây giờ..." Cô ngẫm nghĩ: "Dưới trướng mấy con người, ai cũng đến hỏi em, ai cũng đợi em chốt hạ, phương án phải do em định đoạt, gây họa thì em phải gánh tội, lại còn phải dỗ dành người ta đừng có mà bỏ việc giữa chừng."

Lạc Cẩn Hanh cười một tiếng: "Chẳng phải giống hệt anh sao?"

Cô ngẩng đầu: "Anh á?"

"Đúng vậy." Anh nói một cách nghiêm túc: "Anh quản một gia đình, quản một em, quản một cô con gái, chẳng phải cũng ngày ngày gánh tội đó sao?"

Tô Hy Nguyệt ngẩn ra một giây, rồi cười đẩy anh một cái.

Lạc Cẩn Hanh không nhúc nhích, mặc cho cô đ.ấ.m. Đợi cô đ.á.n.h mỏi tay, anh mới nắm lấy bàn tay cô trong lòng bàn tay mà xoa nhẹ, ánh mắt ngập tràn ý cười: "Có khó khăn gì thì về nhà bảo anh, hoặc cứ đ.ấ.m anh hai cái cho bõ tức."

"Anh da dày thịt béo, đ.ấ.m đau tay lắm." Tô Hy Nguyệt hứ một tiếng.

Lạc Cẩn Hanh cụp mắt, hai giây sau ngẩng lên nhìn người bên cạnh. Nhận được ánh mắt ấy, Tô Hy Nguyệt nhìn lại, bốn mắt chạm nhau. Thấy rõ ý cười không hề che giấu trong mắt anh, cô mắng: "Đợi Tiểu Tuyết lớn lên, em sẽ bảo con là người đầu tiên đ.á.n.h anh."

Anh xích lại gần ôm lấy cô, giọng nói trầm ấm: "Chỉ cần em vui, hai mẹ con cứ trút giận lên anh thoải mái."

Ánh trăng ngoài cửa sổ rất nhẹ, chiếu xuống sàn đá cẩm thạch phản xạ ánh sáng mờ ảo.

Tiểu Tuyết chép chép miệng, đôi mắt to như quả nho nhìn bố mẹ.

Bé con chẳng biết gì cả, chỉ ngây thơ chớp mắt.

Hai vợ chồng cúi đầu nhìn sinh linh bé nhỏ trong lòng, ngẩng lên nhìn nhau mỉm cười.

Chỉ cần nhìn thấy nụ cười của nhau, dường như mọi mệt mỏi đều tan biến thành hư không.

...

Hôm sau là cuối tuần không phải đi làm, Tô Hy Nguyệt ngủ một mạch đến trưa. Lạc Cẩn Hanh cũng chưa dậy, mười giờ mới sửa soạn xong đi xuống lầu. Tiểu Tuyết sáng sớm đã được Bùi Linh bế đi cho uống sữa bột, đang chơi cùng bà nội và cô út.

Bùi Linh ngẩng đầu: "Trong bếp có chưng yến đấy, bảo Hy Nguyệt dậy uống một ít rồi ngủ tiếp."

Lạc Cẩn Hanh ngồi xuống bàn ăn, gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn và vui vẻ sau một đêm: "Cứ để cô ấy ngủ đi, tối qua cô ấy vất vả rồi."

Lạc Dao đang cầm cây trêu mèo Pudding để trêu Tiểu Tuyết, chớp mắt hỏi: "Vất vả? Chị dâu làm gì ạ?"

Lạc Cẩn Hanh mặt không đổi sắc: "Đêm qua Tiểu Tuyết thức dậy mấy lần, đều là cô ấy dỗ dành."

Cô bé "ồ" một tiếng: "Dạo này chị dâu quả thực rất mệt, ngày nào cũng đi sớm về muộn, tối về lại phải trông Tiểu Tuyết, vậy cứ để chị ấy ngủ thêm lát nữa."

Khóe môi Lạc Cẩn Hanh hiện lên nụ cười: "Ừ, mọi người đừng lên làm phiền cô ấy."

Tiểu Tuyết "y" một tiếng, như thể đang nói "con biết rồi".

Ăn sáng xong, Lạc Cẩn Hanh vào thư phòng nghe điện thoại. Bát yến đã chưng xong vẫn đậy nắp trong nồi, Bùi Linh định đi dọn, anh một tay cầm điện thoại nói: "Mẹ cứ để đó, đợi Hy Nguyệt tỉnh dậy, con mang lên cho cô ấy."

Bùi Linh cười đáp một tiếng, tiếp tục bế cháu gái đi chơi.

Lạc Cẩn Hanh ngẩng lên nhìn lên lầu, cửa phòng vẫn đóng im lìm, có vẻ vẫn chưa tỉnh. Anh lại cúi đầu liếc nhìn tin nhắn hờn dỗi vừa gửi tới ba phút trước, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong đầy đắc ý.

Gọi điện xong, Lạc Cẩn Hanh vào bếp múc một bát yến, lại mang theo bánh bao, sandwich, trứng và thịt bò mà Bùi Linh đã đặc biệt giữ ấm đặt lên khay, mang lên phòng một thể, cần phải bồi bổ dinh dưỡng thật tốt.

Rèm cửa phòng ngủ kéo kín mít, che khuất phần lớn ánh nắng bên ngoài, chỉ còn sót lại một tia sáng lọt qua khe cửa sổ.

Ga giường mới thay, nhưng tối qua làm loạn quá muộn, trước khi ngủ lại ôm ấp nhây nhúa một hồi, tấm ga trắng muốt lúc này có chút nhăn nhúm, không khí cũng nhuốm màu tình tứ, ám muội không rõ ràng.

Lạc Cẩn Hanh đóng cửa, cẩn thận ngồi xuống mép giường, đặt khay thức ăn lên tủ đầu giường, ôn nhu gọi người đang cuộn tròn trong chăn.

"Mẹ chưng yến đấy, dậy uống một chút đi."

Tô Hy Nguyệt tụt xuống một chút, kéo chăn trùm kín đầu, không thèm đáp.

Anh khẽ cười, cúi người hôn một cái qua lớp chăn: "Anh sai rồi, dậy ăn chút gì đi rồi hãy giận tiếp, tùy em muốn xử thế nào cũng được, anh không đ.á.n.h trả."

Miệng thì nói hay lắm "không đ.á.n.h trả", tối qua cô bảo anh dừng lại, mình buồn ngủ rồi, anh lại giả điếc không nghe. Ngược lại còn nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, cố ý hôn lên tai cô, nói những lời khiến tim đập chân run.

Hèn chi tối qua tắm xong không mặc quần áo, chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, một "hormone di động" hoàn hảo bên cạnh như vậy, không ai là không động lòng cả. Tô Hy Nguyệt ngứa ngáy trong lòng, nhưng thấy anh cứ thong thả bế Tiểu Tuyết cho b.ú sữa, rồi thay tã, ra dáng một ông bố bỉm sữa dịu dàng chu đáo.

Cô còn lén tự sỉ vả mình quá "mê trai", chẳng phải mới "ăn chay" nửa tháng thôi sao, đến mức thấy anh là như sói đói vồ mồi thế kia à!

Ai ngờ ngay từ đầu cô đã rơi vào "mê hồn trận" do người đàn ông này giăng sẵn. Cố ý quyến rũ cô, tắt đèn, c** đ*, đôi mắt thâm trầm âm u trong bóng tối trực tiếp đóng đinh cô lên giường.

Tô Hy Nguyệt tức giận túm c.h.ặ.t góc chăn, Lạc Cẩn Hanh dùng chút lực kéo ra, bế cô lên, khóe mắt mang theo ý cười kín đáo: "Lần sau đến lượt em."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"..."

"Em đến lượt?"

Tô Hy Nguyệt ngồi dậy, phẫn nộ nhìn anh: "Anh chắc chắn giao quyền chủ động cho em chứ?"

Đàn ông chẳng có ai tốt cả, vẻ ngoài nhìn đoan trang lịch sự, thực chất tắt đèn đi chẳng khác gì "cầm thú mặc áo vè".

Lạc Cẩn Hanh tâm trạng rất tốt, giọng nói mang theo sự sảng khoái của đầu hạ: "Ừ, giao cho em hết, muốn làm gì thì làm."

Cô bán tín bán nghi nhìn anh một hồi. Vừa mới tỉnh dậy người vẫn còn mơ màng, một sợi dây áo mỏng manh vắt trên vai, để lộ mảng xương quai xanh lớn, mái tóc rối tung xõa trên vai, vài lọn tóc dán vào má, tôn lên làn da trắng nõn.

Lạc Cẩn Hanh đứng bên giường, cũng nhìn cô chằm chằm.

Bốn mắt nhìn nhau.

Nhìn vài giây, cuối cùng Tô Hy Nguyệt cũng nhận ra điều bất thường, cúi đầu theo tầm mắt của anh, thấy dây áo bên phải không biết từ lúc nào đã tuột xuống cánh tay.

Mặt cô nóng bừng, vội vàng đưa tay che trước n.g.ự.c: "Nhìn cái gì mà nhìn?"

Lạc Cẩn Hanh cười, ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa của cô ra sau tai: "Nhìn vợ anh."

"..."

Tô Hy Nguyệt sợ anh lại "thú tính bộc phát", khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, cô không muốn cả ngày đều nằm trên giường chẳng đi đâu được, bèn vội vàng kéo dây áo lên, xỏ dép lê chạy ù vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Lạc Cẩn Hanh nhìn theo bóng lưng biến mất của cô, nén cười: "Bữa sáng có ăn nữa không đấy?"

"Có!"

Ngủ một giấc mệt c.h.ế.t đi được, dám không cho cô ăn cơm sao.

Vệ sinh xong trở ra, Lạc Cẩn Hanh đã bày biện bữa sáng lên chiếc bàn nhỏ. Tô Hy Nguyệt thay bộ quần áo khác rồi ngồi xuống, cầm thìa húp vài ngụm yến, rồi đưa tay định lấy bánh bao. Lạc Cẩn Hanh vỗ nhẹ vào tay cô: "Dùng tay lấy không thấy bẩn à?"

"... Không bẩn, em vừa rửa tay xong mà."

Lạc Cẩn Hanh tách đôi đũa ra, gạt nhẹ mấy cái xơ gỗ trên đó rồi đưa cho cô, mắt cười: "Cuối cùng cũng biết Tiểu Tuyết học cái tính hay ăn tay của ai rồi."

"..."

Tô Hy Nguyệt liếc anh, hừ một tiếng: "Có đũa sao anh không mang ra cho em."

Ăn được vài miếng, cô hỏi: "Tiểu Tuyết đâu?"

"Mẹ và Dao Dao đang bế con chơi dưới lầu."

"Chiều nay có phải đi trung tâm ở cữ bơi không nhỉ?"

"Ừ."

Cô ngẫm nghĩ: "Anh đưa con đi hay em đưa?"

Lạc Cẩn Hanh cụp mắt: "Chúng ta cùng đi."

Cô "ồ" một tiếng, chiều nay đúng lúc không có việc gì đi cùng cũng được, rồi cúi đầu tiếp tục nhai miếng bánh bao thịt trong miệng.

Lạc Cẩn Hanh rót cho cô một ly sữa, giọng nói hơi trầm: "Tối qua ngủ thế nào?"

Tô Hy Nguyệt cúi đầu húp cháo, vành tai đỏ hồng: "... Cũng tạm."

Anh mỉm cười không hỏi thêm nữa. Tô Hy Nguyệt không buồn tiếp lời anh, cứ thế tự mình ăn sáng.

Một lát sau, Lạc Dao bế Tiểu Tuyết lên, bảo lát nữa cô bé và Bùi Linh có việc phải ra ngoài một chuyến, nhờ hai người trông con.

Tiểu Tuyết đã biết nhận mặt người, thấy Tô Hy Nguyệt là miệng toe toét, hai tay bắt đầu quờ quạng, cả người rướn về phía trước đòi mẹ bế, miệng phát ra tiếng "a a".

Lạc Dao ghen tị nhíu mày: "Cô út chơi với con cả buổi sáng, đọc truyện cho con nghe, hát ru, bế con lên cao, vậy mà con chẳng thèm cười với cô lấy một cái!"

Tiểu Tuyết gục đầu lên vai Tô Hy Nguyệt, bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t cổ áo mẹ, mặt vùi vào cổ, chỉ để lộ đôi mắt lén nhìn một cái.

"Bây giờ mới biết nhìn cô à, ban nãy con đi đâu đấy?"

Bé con cười hì hì, hai cái răng sữa màu hồng hé ra.

Tô Hy Nguyệt cười vỗ vỗ lưng Tiểu Tuyết: "Gọi cô đi con."

Tiểu Tuyết ngoảnh đầu lại nhìn một cái, rồi lại vùi mặt vào lòng mẹ.

Lạc Dao: "..."

Tô Hy Nguyệt bật cười, xoa xoa đầu Lạc Dao: "Lát nữa chị sẽ dạy dỗ con bé."

Lạc Dao nhìn cái đứa nhỏ đang lười biếng rúc vào lòng mẹ kia, hừ một tiếng: "Cái đồ không có lương tâm này, lần sau mẹ con tăng ca không có nhà, cô sẽ không cho con ăn cơm đâu."

Nghe thấy "không cho ăn cơm", bé con ló cái đầu nhỏ ra, rồi mỉm cười với Lạc Dao, "y y nha nha" như đang làm lành.

"Chị dâu, con bé cố ý đấy!"

Tô Hy Nguyệt cúi đầu nhìn cô công chúa nhỏ trong lòng, môi hồng răng trắng, má phúng phính như một chiếc bánh bao nhỏ vừa ra lò.

Tiểu Tuyết là một cô bé rất tham ăn, điều này đã lộ rõ từ khi còn trong bụng mẹ. Giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, một bữa cô có thể ăn lượng bằng hai bữa bình thường, lại toàn chọn đồ bổ mà ăn. Sinh ra cân thử, nặng hơn hẳn đứa trẻ ở phòng bệnh bên cạnh một vòng.

Bây giờ cơ thể đã cứng cáp, hai chân đạp rất khỏe, nằm đó chiếm mất nửa cái giường nhỏ.

Hơn nữa cô bé này không chỉ tăng cân mà chỉ số thông minh cũng rất cao. Mới năm tháng tuổi đã biết "trông mặt mà bắt hình dong", người khác bế thì thích thì cười một cái, không thích thì ngoảnh mặt đi chỗ khác. Mẹ cho ăn cơm, hễ mẹ giơ tay ra là lập tức hớn hở, hai tay quơ quàng vươn về phía đó.

Đúng là một "tiểu tinh ranh".

Lúc này Tô Hy Nguyệt cúi đầu nhìn con, bé con liền cười chớp mắt, khóe miệng cong lên, đầu cứ dụi vào n.g.ự.c cô.

Đây là dấu hiệu bé đói muốn ăn cơm.

Hèn chi thấy cô lại vui mừng thế, "phiếu ăn dài hạn" ngay trước mặt, đổi lại là ai mà chẳng vui.

Lạc Dao vẫn còn hậm hực tức giận, liếc cái đồ "vô lương tâm" kia một cái rồi quay người đi thẳng.

Tô Hy Nguyệt chạm nhẹ vào ch.óp mũi Tiểu Tuyết: "Làm cô út giận rồi nhé."

Xong lại quay sang nói với Lạc Cẩn Hanh: "Con gái anh tinh như khỉ ấy, thông minh hơn anh đấy."

Lạc Cẩn Hanh nhướng mày, tán đồng: "Ừ, giống em."

Tình thương và trí tuệ đều cao, lớn lên nhất định là một em bé thông minh, đúng là con do cô sinh ra.

Tô Hy Nguyệt cảm thấy một niềm tự hào trào dâng, cằm hơi hất lên, chiếc cổ thon dài như một chú thiên nga cao quý. Đối diện với một đứa nhỏ thông minh thế này, không ai có thể kìm lòng nổi mà không dâng trào tình mẫu t.ử. Lúc cho con ăn cô cho ăn thêm vài miếng, sự kiên nhẫn cũng nhiều hơn hẳn bình thường.

Lạc Cẩn Hanh ngồi bên cạnh, ghen tị nói: "Bao giờ em mới đối xử tốt với anh được như thế?"

Cô vặn lại: "Em đối xử với anh không tốt à?"

 


 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...