Nhất Chỉ Hôn Thư - Bất Kỳ Nhiên

Chương 86



Tô Hy Nguyệt ngẩng đầu, khẽ hỏi: "Nếu không đ.á.n.h thắng thì sao?"

"Không đ.á.n.h thắng cũng không sao." Lạc Cẩn Hanh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ngón cái khẽ m*n tr*n trên mu bàn tay cô: "Không đ.á.n.h thắng thì đã có hai ta. Virus dám bắt nạt con gái mình, chẳng lẽ hai ta lại đứng nhìn?"

Tô Hy Nguyệt lườm anh: "Lúc này mà anh còn đùa được."

Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Tô Hy Nguyệt: "Tiểu Tuyết bây giờ còn nhỏ, sau này sẽ còn ốm nhiều lần nữa. Mỗi lần đều là để tích lũy kinh nghiệm, hôm nay chỉ là lần đầu tiên thôi. Bác sĩ cũng nói rồi, không có gì đáng ngại, đừng lo lắng quá."

Trong lòng cô hiểu rõ, nhưng cứ nghĩ đến việc Tiểu Tuyết khó chịu là cô lại muốn gánh chịu thay con.

Mưa rơi suốt đêm, hai người đều không ngủ, vai kề vai.

Ngón tay Tô Hy Nguyệt đặt bên cạnh Tiểu Tuyết, cứ cách một lát lại chạm vào kiểm tra nhiệt độ. Tay Lạc Cẩn Hanh phủ lên mu bàn tay cô, lòng bàn tay ấm áp như một sự điểm tựa thầm lặng.

Trong phòng rất tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở được cố ý nén thấp.

Thỉnh thoảng Tiểu Tuyết khẽ cử động, cả hai cùng nín thở, cùng ghé lại gần, rồi lại cùng lùi ra.

Họ nhìn nhau một cái, rồi tiếp tục tựa vào nhau.

Chân trời dần hửng sáng, Tiểu Tuyết cuối cùng cũng tỉnh dậy. Vừa trải qua một trận ốm nên bé không được hăng hái lắm, đôi chân nhỏ không đạp loạn xạ như mọi khi, cũng không "y y a a" gọi người mà chỉ yên lặng nằm đó.

Tô Hy Nguyệt đưa tay chạm thử, nhiệt độ cuối cùng cũng hạ xuống hẳn.

Thức trắng một đêm, cả hai đều có chút mệt mỏi. Bùi Linh bế Tiểu Tuyết đi để hai người mau về phòng nghỉ ngơi. Tô Hy Nguyệt nằm trên giường, đầu óc rất buồn ngủ nhưng tinh thần lại không ngủ được.

Lần đầu làm cha mẹ giống như đột nhiên bị đẩy lên sân khấu, kịch bản chưa đưa, lời thoại chưa thuộc, dưới đài cũng không có thầy giáo dạy, tất cả đều phải tự mình mò mẫm, tự mình phán đoán đúng sai.

Con trẻ vừa khóc một tiếng là lòng dạ đã thắt lại, chỉ hận không thể gánh thay cho con.

Tô Hy Nguyệt một lần nữa thấu hiểu sự không dễ dàng khi làm mẹ. Cô gối đầu lên vai anh thở dài. Vì sự ra đời của Tiểu Tuyết, cuộc đời cô đã có thêm những sợi dây liên kết mới, mệt mỏi nhưng hoàn toàn cam tâm tình nguyện.

Có kinh nghiệm từ lần ốm này, hai người đã thấu hiểu sâu sắc hơn về việc chăm sóc con cái. Hệ miễn dịch của Tiểu Tuyết dường như cũng được đ.á.n.h thức, suốt mùa mưa dầm dề kéo dài nhiều ngày sau đó, bé không hề bị ốm lại lần nào nữa.

Hai người cũng từ những ông bố bà mẹ bỉm sữa lóng ngóng trở nên điềm tĩnh và thong dong.

Trong nhà luôn sẵn t.h.u.ố.c cho trẻ em, nhiệt kế được đặt ngay trên tủ đầu giường. Khi chuyển mùa, Tô Hy Nguyệt chủ động cất quần áo mỏng đi, lấy quần áo dày ra giặt sạch phơi khô. Lạc Cẩn Hanh mỗi tối trước khi ngủ đều xem dự báo thời tiết một lượt: nếu giảm nhiệt thì đắp thêm chăn dày cho con, nếu tăng nhiệt thì cất bớt tấm t.h.ả.m trên t.h.ả.m bò đi.

Bùi Linh cười nói: "Bây giờ hai đứa chăm con khéo léo ra phết rồi đấy."

Buổi tối nằm trên giường, lật xem những bức ảnh trong điện thoại, từ khuôn mặt nhăn nheo lúc mới sinh đến cô bé trắng trẻo biết quờ quạng bây giờ.

Xem từng tấm một, bỗng nhiên cô nhận ra hóa ra thời gian đã trôi qua lâu đến thế.

Lạc Cẩn Hanh nằm xuống bên cạnh, ghé sát vai cô cùng xem. Vài giây sau, mắt anh nhiễm ý cười: "Hồi đó bé tí tẹo thế này."

"Vâng, giờ thì đã biết cào cấu người ta rồi."

Tô Hy Nguyệt đặt điện thoại xuống, xoay người nhìn anh.

Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, tạo thành một vòng hào quang màu bạc.

Lạc Cẩn Hanh đưa tay kéo Tô Hy Nguyệt vào lòng: "Mấy tháng qua, em vất vả rồi."

Tô Hy Nguyệt vùi mặt vào n.g.ự.c anh, khẽ lắc đầu.

Trên chiếc giường nhỏ, Tiểu Tuyết lật người một cái, chép chép miệng rồi ngủ tiếp.

Hai người nương theo tiếng động nhìn sang. Quan sát vài giây, hai vợ chồng nhìn nhau mỉm cười.

Ánh trăng đêm đó rất dịu, ngày tháng thật bình yên.

Cô bé Tiểu Tuyết bảy tháng tuổi ngủ ngon lành trong ánh mắt dịu dàng của bố mẹ.

...

Thời gian trôi qua nhanh ch.óng, thấm thoát đã đến sinh nhật Tô Hy Nguyệt.

Năm nay có chút khác với trước đây. Mọi năm trước ngày sinh nhật vài ngày, Tô Diệc Kiệt sẽ gọi điện bảo cô về nhà tổ chức tiệc, mời một đống họ hàng bạn bè và đối tác làm ăn. Cô không thích thế, sinh nhật mình là lớn nhất, cứ phải khách sáo giả tạo thì mệt lắm.

Thế nên cô không về nhà, mà gọi một đám bạn bè thân thiết đi khách sạn uống rượu ăn cơm, ăn xong lại kéo nhau sang "chiến trường" thứ hai - những quán karaoke với âm thanh chát chúa nhức tai. Rượu quá ba tuần, có người hò hét bảo cô hát, có người tranh mic. Đúng mười hai giờ đêm, nến được thắp lên, Đoạn Húc cầm đầu mọi người vây quanh hát bài chúc mừng sinh nhật, hát loạn cả lên.

Hồi đó cô cảm thấy sinh nhật là phải như thế: náo nhiệt, hết mình, không say không về.

Năm nay có chút khác biệt.

Cô tựa vào đầu giường, màn hình điện thoại vẫn sáng. Trong nhóm chat từ một tuần trước đã rộn ràng hỏi cô đi đâu chơi, có phải vẫn chỗ cũ không.

Cô không trả lời một câu nào, đặt điện thoại xuống, nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh.

Trong nôi, Tiểu Tuyết đang ngủ say, nắm tay nhỏ đặt bên miệng, nhịp thở rất khẽ. Nhìn sang bên phải, Lạc Cẩn Hanh đang nằm nghiêng, một tay đặt lên eo cô, cũng đã ngủ rồi.
Trước đây cô luôn thấy kết hôn chỉ là có thêm một người, mình vẫn làm việc mình cần làm. Bây giờ mới hiểu, kết hôn là có thêm một người sẽ luôn đợi bạn dù muộn thế nào, là có thêm một người mà khi tỉnh dậy giữa đêm, chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới.

Còn có thêm một thiên thần nhỏ nữa.

Tô Diệc Kiệt năm nay không còn khăng khăng đòi tổ chức tiệc sinh nhật cho cô nữa. Ông gọi điện trước hỏi cô định đón sinh nhật thế nào. Tô Hy Nguyệt không có ý tưởng gì đặc biệt, có Tiểu Tuyết nên cô không đi xa được, chỉ định ở gần nhà cùng ăn một bữa cơm đoàn viên là xong.

Tô Diệc Kiệt là người có tư tưởng khá truyền thống, cho rằng sau khi cô kết hôn là đã trưởng thành, có thể tự làm chủ cuộc đời mình, trách nhiệm của ông cũng coi như hoàn thành, không quản cô nhiều nữa. Ông gật đầu: "Được, con định chỗ nào thì báo bố."

Cúp điện thoại, đúng lúc Lạc Cẩn Hanh đẩy cửa bước vào. Tô Hy Nguyệt đặt điện thoại xuống: "Này, hỏi anh chuyện này."

Lạc Cẩn Hanh rót cho cô ly nước rồi ngồi xuống mép giường: "Hửm?"

"Có nhớ ngày mai là ngày gì không?"

"Ngày mai..." Anh ngẩn ra một lát, kéo dài giọng: "Thứ Bảy?"

Chỉ một thoáng đó thôi là cô đã biết tỏng rồi, không thèm nói gì nữa.

"Cuối tuần." Lạc Cẩn Hanh nói tiếp.

Cô vẫn im lặng.

"Không phải đi làm." Anh tiếp tục đoán.

Ánh mắt Tô Hy Nguyệt nhìn Lạc Cẩn Hanh ngày càng trở nên lạnh lẽo.

Lạc Cẩn Hanh bỗng bật cười: "Trêu em tí thôi, sinh nhật em mà, anh nhớ chứ."

Tô Hy Nguyệt ghét nhất bị người ta trêu, cô đ.ấ.m một phát vào vai anh: "Anh định mừng cho em thế nào? Trước đây em toàn đi chơi với bạn cả ngày, năm nay gả cho anh rồi em mới đẩy hết lịch của họ xuống đấy. Anh mà dám làm qua loa cho xong chuyện thì cứ đợi đấy."

Lạc Cẩn Hanh ôm lấy cô, cúi đầu hôn lên trán: "Anh biết rồi, gả cho anh làm em chịu thiệt thòi rồi."

Câu này nghe sao chẳng thấy giống lời hay ý đẹp, cứ có chút mỉa mai thế nào ấy.

"Anh có vài phương án, đang phân vân không biết chọn cái nào."

"Phương án gì?"

"Bây giờ chưa nói được, nói ra thì còn gì là bất ngờ nữa."

Cô hừ hừ một tiếng, không nói thì thôi, cô cũng chẳng thèm biết. Cô quay sang nhìn con gái, nhưng khóe miệng lại không tự chủ được mà nhếch lên.

Buổi trưa ngày sinh nhật, nắng vàng rực rỡ, cả nhà đi ăn tại một khách sạn gần đó.

Tô Hy Nguyệt xếp bình sữa, bình giữ nhiệt, tã giấy vào túi, Lạc Cẩn Hanh bảo không cần mang theo, ăn xong là Tiểu Tuyết về nhà ngay.

Cô nhạy bén ngửi thấy mùi gì đó: "Tăng hai Tiểu Tuyết không đi, chỉ có em và anh thôi à?"

Lạc Cẩn Hanh nhìn cô một hồi, không nói gì, chỉ mỉm cười đón lấy túi đồ đặt vào cốp xe.

Tiểu Tuyết được bà nội bế trong lòng, biết là được đi chơi nên mặt mày hớn hở, đôi má đỏ hồng.

Công tác bảo mật làm rất tốt, đến giờ cô vẫn không biết tối nay định đi đâu làm gì.

Nhà hàng không xa, lái xe mười phút là tới.

Tô Diệc Kiệt và Lâm má đến trước, lúc họ vào thì hai người đã ngồi sẵn trong phòng bao.

Phòng bao ở tầng hai, cửa sổ sát đất rộng rãi sáng sủa, ánh nắng xuyên qua lớp kính chiếu lên tấm khăn trải bàn màu trắng tinh khôi.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Tô Diệc Kiệt quay đầu lại, nụ cười hiền từ: "Tiểu Tuyết đến rồi à, nào, ông ngoại bế."

Tiểu Tuyết không sợ người lạ. Có lẽ vì "máu mủ tình thâm", Tô Diệc Kiệt cứ cách ba ngày lại gọi video xem cháu gái, đối xử với cháu còn tốt hơn cả con gái ruột.

Hôm nay đông người nên Tiểu Tuyết rất hưng phấn, đôi mắt cứ nhìn đông nhìn tây, mọi người vừa trêu một cái là bé đã cười hì hì thành tiếng.

"Tiểu Tuyết càng lớn càng giống Hy Nguyệt." Lâm má nắm tay Tiểu Tuyết, ngắm nghía kỹ càng: "Đẹp thật đấy."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Đợi sau này các nét rõ hơn sẽ càng giống, Tiểu Tuyết nhà mình giống mẹ, từ nhỏ đã là một mỹ nhân rồi." Bùi Linh tiếp lời.

Đã bảy tháng rồi mà vẫn không thoát khỏi chủ đề đứa trẻ rốt cuộc giống ai.

Trò chuyện một lát thì nhân viên phục vụ lên món. Đều là do Lạc Cẩn Hanh đặt, cơ bản là theo khẩu vị của Tô Hy Nguyệt: thanh đạm, ít dầu ít muối.

Họ gọi thêm một chiếc ghế trẻ em, nhưng Tiểu Tuyết còn bé quá chưa biết ngồi, vừa đặt vào là đã trượt xuống. Sợ con bị đau lưng nên Tô Hy Nguyệt bế bé đặt vào lòng mình.

Kết quả chẳng biết sao, Tiểu Tuyết bỗng nhiên quấy khóc, cứ hâm hâm dỗ mãi không được. Lạc Cẩn Hanh vươn tay bế sang cũng không ăn thua.

Tô Diệc Kiệt đứng dậy, cầm một bông hoa nhỏ trên bàn tròn lắc lắc trước mắt bé. Cô bé cuối cùng cũng nín, hai cái tay nhỏ túm lấy bông hoa nghịch ngợm.

 



Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...