Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 103: Phiên ngoại (mười)



ừ Nguyệt khẽ cúi người sát cánh môi cô, mổ nhẹ một nụ hôn: "Tiêu Tiêu, giáo trình ngày hôm qua vẫn chưa học xong, giờ chúng ta tiếp tục nhé."

Tưởng Minh Tiêu lo lắng đưa mắt nhìn quanh: "Chị điên rồi sao? Đây là ngoài trời đấy."

Nhìn dáng vẻ Tưởng Minh Tiêu đang căng thẳng túm chặt vạt áo, gương mặt đỏ bừng nóng hổi, Từ Nguyệt càng muốn trêu chọc cô: "Ngoài trời thì đã sao? Ai mà chẳng tr*n tr** khi mới chào đời cơ chứ?"

Tưởng Minh Tiêu không muốn tranh luận, cô xoay người định bỏ đi nhưng Từ Nguyệt đã nắm chặt vai cô không buông. Nàng cười như một chú mèo nhỏ nghịch ngợm: "Chị không có đồ lót để mặc đâu, chị mặc kệ, hôm nay em phải trả lại cho chị."

Nàng mèo rừng nhỏ ngẩng đầu cười rạng rỡ, chẳng chút e dè. Tưởng Minh Tiêu tức đến nghiến răng, trừng mắt hỏi nhỏ: "Chị lại... không mặc đồ lót bên trong?"

Từ Nguyệt quàng tay qua cổ cô, kề môi sát tai cô thầm thì đầy nũng nịu: "Mặc hay không, em tự mình kiểm tra chẳng phải sẽ biết sao?"

Hàng mi Tưởng Minh Tiêu run rẩy, cô mím môi im lặng. Từ Nguyệt thấy cô lại định trốn tránh. Nếu là trước kia, nàng đã lùi lại một bước, nhưng hôm nay chuyện của hai người đã bị lão thái thái phát hiện; nhìn thấy Tưởng Minh Tiêu sắp phải tuân theo ý nguyện của bà để qua lại với Trịnh tiểu thư, nàng quyết không để cô chạy thoát lần nữa.

Nàng dắt tay Tưởng Minh Tiêu đặt lên vòng ba của mình, đôi mắt mị hoặc nhìn cô: "Cho em kiểm tra đấy."

Tưởng Minh Tiêu không ngăn nổi sự bực bội trong lòng. Nếu yêu tinh này thực sự không mặc gì mà đi ra ngoài, cô nhất định phải... Phải phạt nàng thế nào, Tưởng Minh Tiêu thực sự nghĩ không ra. Suy tính vài giây, cô đưa tay chạm vào lớp vải hình tam giác; cảm giác vướng víu ấy khiến sự bực dọc tan biến phần nào, nhưng nội tâm cô lại bắt đầu tự chất vấn linh hồn mình.

Tại sao vừa rồi cô lại nảy sinh ý nghĩ muốn trói nàng lại, để nàng ba ngày ba đêm không xuống nổi giường?

Trong lòng cô hệt như có một con thú dữ đang bị giam cầm, quấy nhiễu khiến suy nghĩ của Tưởng Minh Tiêu trở nên hỗn loạn. Giữa lúc hoảng thần, cô nghe thấy tiếng Từ Nguyệt nũng nịu truy vấn: "Bao giờ em mới trả q**n l*t cho chị?"

"Đã nói với chị bao nhiêu lần rồi, vứt rồi, vứt vào thùng rác rồi." Tưởng Minh Tiêu khẳng định chắc nịch, nhưng ánh mắt lại né tránh.

Đôi mày Từ Nguyệt nhuốm ý cười, nàng bắt lấy khoảnh khắc vành tai Tưởng Minh Tiêu đỏ bừng vì nói dối. Nàng lười biếng nép vào lòng cô, vẽ những vòng tròn lên ngực cô, bờ môi đỏ mọng khép mở: "q**n l*t của chị làm bằng tơ tằm, không được giặt máy đâu đấy."

Tưởng Minh Tiêu đang loạn tâm, không chút suy nghĩ liền đáp lời: "Thì giặt tay."

Từ Nguyệt rốt cuộc bật cười thành tiếng, tìm kiếm ánh mắt cô: "Ai giặt?"

Tưởng Minh Tiêu lúc này mới phát hiện mình lỡ lời, cô phiền muộn đẩy nàng ra: "Em ra ngoài lâu rồi, phải vào trong thôi."

Từ Nguyệt không để cô đi, nàng dùng sức siết lấy eo cô, dán sát vào người cô nũng nịu: "Không được đi, bài học vẫn chưa xong mà."

Tưởng Minh Tiêu đè bàn tay đang loạn động của nàng lại: "Đừng nghịch nữa."

Ngữ điệu bất lực ấy, chính cô nghe cũng cảm thấy như đang liếc mắt đưa tình. Tưởng Minh Tiêu vốn là người có khả năng tự chủ cực mạnh, rất hiếm khi có hành vi chệch đường ray thế này. Trái tim cô như đang treo lơ lửng giữa không trung, không thể rơi xuống mà cũng chẳng thể yên lặng.

Trong cơn mâu thuẫn giằng xé, cô nghe Từ Nguyệt nói: "Tiêu Tiêu, Alpha ngoài việc tay nghề phải khéo ra, còn phải biết 'dán dán' nữa."

Từ Nguyệt nhìn gương mặt trắng trẻo đang ửng hồng của cô, càng nhìn càng rung động. Nàng nhón chân hôn lên má cô, đôi mắt cười long lanh hỏi: "Em biết làm không?"

Loại câu hỏi này, Tưởng Minh Tiêu thực sự khó lòng trả lời. Từ Nguyệt cười đầy tùy ý và xinh đẹp: "Em không biết, vậy để chị ở bên trên... dạy em."

Tưởng Minh Tiêu khựng lại, giấu đi sự xúc động vi diệu nơi đáy mắt, lạnh lùng thốt ra ba chữ: "Em không học."

"Thật sự không học sao?"

Từ Nguyệt nồng nhiệt tiến lại hôn cô. Những cặp đôi đang chìm đắm trong tình yêu thường rất thích màn kéo đẩy vừa muốn lại vừa từ chối này. Vốn dĩ mọi chuyện sẽ diễn ra tự nhiên, nhưng khi môi nàng ướt qua khóe miệng cô, Tưởng Minh Tiêu lại nghiêng mặt né tránh.

Từ Nguyệt vẫn chưa nhận ra sự thay đổi trong đáy mắt cô, nàng lại nhón chân dấn tới, phả hơi thở kiều mị: "Sao lại tránh chị?" nàng không hề che giấu ánh mắt đầy vẻ quyến rũ, dán chặt cơ thể vào người nàng: "Tiêu Tiêu, trình độ sư phạm của chị tốt lắm, em chắc chắn không lỗ đâu."

"Từ Nguyệt."

Yết hầu Tưởng Minh Tiêu khẽ chuyển động, cảm giác đắng chát như vừa nuốt phải một quả xanh chưa chín. Tình cảm của cô và Từ Nguyệt cũng giống như trái quả này, mãi mãi không thể chín muồi, chẳng nếm được vị ngọt mà chỉ thấy đắng cay.

Cô mím môi, ép mình nói ra lời tuyệt tình: "Chúng ta... đừng như vậy nữa."

Từ Nguyệt sững sờ, những ngón tay nàng lúng túng co lại. Gió từ sân thượng trống trải thổi qua, tạt thẳng vào mặt mang theo cái lạnh thấu tận tâm can. Dù thường ngày nàng vẫn hay trêu chọc Tưởng Minh Tiêu, nhưng nàng hiểu rõ hơn ai hết những rào cản lợi hại đằng sau.

Nàng biết Tưởng Minh Tiêu có nỗi lo của mình. Cái mác vi phạm đạo đức một khi bị chụp lên, miệng đời có thể dìm chết một con người. Huống chi, Tưởng Minh Tiêu không đơn độc, trên vai cô là cả một tập đoàn Tưởng thị. Một vết nhơ như vậy đủ để làm lung lay căn cơ của cả gia tộc.

Thế nhưng... nàng thực sự rất thích cô, thích đến mức có thể không cần danh phận, cam tâm làm người tình bí mật cả đời không thấy ánh sáng của cô.

Từ Nguyệt chớp mắt để ngăn những giọt lệ sắp trào ra, giọng nói chùng xuống: "Được, chị hiểu rồi."

Nàng quay người đi, để lại bóng lưng cho Tưởng Minh Tiêu. Gió lạnh thổi tung tà váy thành những đường cong dập dềnh, hệt như cũng đang xua đuổi nàng đi. Trái tim Tưởng Minh Tiêu thắt lại một cơn đau buốt. Cô muốn lên tiếng giữ Từ Nguyệt lại vì trông nàng có vẻ rất đau lòng, nhưng lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng.

Từ Nguyệt không chờ được câu "đừng đi", nàng cắn răng, dứt khoát bước thẳng về phía trước. Tưởng Minh Tiêu nhìn bóng lưng nàng ngày một xa dần, cảm giác như dao cắt vào xương tủy, đau đớn hơn cả đứt từng khúc ruột, nhưng cô không thể nhấc chân đuổi theo. Cô không biết phải đối mặt với thân phận của hai người thế nào. Nếu cô chỉ có một mình, cô đã liều mạng đi cùng nàng rồi, nhưng cô còn có tổ mẫu, còn có Tưởng gia...

Cô ... thực sự gánh không nổi.

Tưởng Minh Tiêu đứng lặng tại chỗ rất lâu. Bất chợt, cô cảm thấy trên mặt lành lạnh; đưa tay lên chạm thử, hóa ra nước mắt đã rơi từ lúc nào.

.......................................

Từ Nguyệt bước ra khỏi khách sạn, nàng đi vô định dọc theo con phố náo nhiệt. Ánh đèn đường màu cam ấm áp kéo dài bóng hình nàng, trông vừa hiu quạnh vừa đơn độc.

Đi được hơn mười mét, nàng lại không kìm lòng được mà quay trở lại, tựa mình vào cột đèn thanh mảnh, mắt không rời khỏi bảng hiệu neon rực rỡ của khách sạn. Từ Nguyệt vốn tiếp nhận huấn luyện quân sự từ nhỏ, làm bất cứ việc gì nàng cũng đều dự liệu kết quả xấu nhất; nếu mức độ tổn thất vượt quá dự tính, nàng sẽ lập tức buông tay. Thế nhưng, trong chuyện "yêu Tưởng Minh Tiêu", nàng đã quẳng hết mọi hậu quả và được mất ra sau đầu, lần đầu tiên cho phép bản thân làm càn như thế.

Từ Nguyệt đứng thẫn thờ hồi lâu, nàng châm một điếu thuốc lá nữ, hệt như đang phát tiết mà rít một hơi thật sâu, để làn khói thấm đẫm vào phổi. Giờ này Tưởng Minh Tiêu đang làm gì? Vẫn còn đang khiêu vũ với đám Omega kia sao? Hay là... đã cùng Trịnh tiểu thư về nhà rồi? Từ Nguyệt càng nghĩ càng bực bội. Dù lịch duyệt đã đủ nhiều, nhưng cứ đối mặt với chuyện của Tưởng Minh Tiêu, nàng vẫn không thể giữ được vẻ ung dung điềm tĩnh.

Hút xong điếu thuốc, Từ Nguyệt móc bao thuốc ra mới phát hiện đã trống rỗng. Đang định vò nát vỏ bao ném vào thùng rác thì trước mắt nàng bỗng xuất hiện một đôi tay thon dài. Nàng ngẩng đầu, thấy một người phụ nữ lạ mặt mặc bộ váy công sở.

Từ Nguyệt nhìn quanh một lượt, nghi ngờ hỏi: "Chúng ta quen nhau sao?"

Người phụ nữ bất động thanh sắc áp sát lại gần, đôi môi tô son đỏ thắm khẽ cong lên: "Từ tiểu thư đúng là hay quên, mới đó đã không nhớ rồi sao? Tôi là bạn gái của Tưởng Minh Lễ. Ngày đó tại thọ yến của Tưởng tiên sinh, tôi đã nhặt được hoa tai của cô..."

Từ Nguyệt khẽ "ồ" một tiếng, nàng quan sát người trước mặt, trong lòng thầm nhủ: Bạn gái của đường tỷ Tưởng Minh Tiêu tìm mình làm gì? Tưởng Minh Lễ hồi nhỏ không ít lần bắt nạt Tưởng Minh Tiêu, Từ Nguyệt tự nhiên chẳng muốn tiếp đón, giọng nói trở nên lạnh lẽo: "Có chuyện gì không?"

Người phụ nữ không đáp lời, đôi mắt dán chặt vào Từ Nguyệt rồi chậm rãi tiến bước. Từ Nguyệt khó chịu lùi lại, đôi giày cao gót vô tình bị trẹo một nhịp. Ngay lúc đó, người phụ nữ kia ôm lấy nàng, nhân lúc xoay người đã nhanh tay chụp một tấm hình.

Từ Nguyệt lập tức nổi giận: "Cô làm cái gì thế?"

Người phụ nữ vươn tay, chậm rãi áp sát lưng nàng, thì thầm bên tai: "Tôi muốn... lên giường với cô." Cô ta khoe khoang lắc lắc chiếc điện thoại: "Nếu cô không đáp ứng, tôi sẽ gửi tấm hình này cho Tưởng tiên sinh."

Khóe môi Từ Nguyệt hiện lên một tia giễu cợt. Nàng ngược tay nắm chặt lấy cổ tay người phụ nữ, nặng nề đập mạnh vào cột đèn. Đối phương đau đớn kêu gào rồi buông tay, chiếc điện thoại rơi gọn vào lòng bàn tay Từ Nguyệt.

"Mật mã màn hình." Từ Nguyệt nghiêm giọng hỏi.

Người phụ nữ vừa khóc nức nở vừa báo dãy số. Từ Nguyệt mở tấm hình vừa chụp lén ra xem; trong ảnh, nàng tựa vào lòng người phụ nữ kia, cúc áo ngực không biết đã bị mở từ lúc nào, trông qua hệt như nàng đang chủ động quyến rũ đối phương.

Ngón tay Từ Nguyệt định nhấn nút xóa thì bất chợt khựng lại. Nàng lấy điện thoại của mình ra, gửi tấm hình đó sang. Sau đó, nàng xóa sạch mọi dấu vết thao tác, ném trả điện thoại cho người phụ nữ và đanh thép cảnh cáo: "Đừng để tôi phát hiện cô còn bản sao lưu nào, nếu không... gặp lần nào tôi đánh lần đó. Cút!"

Người phụ nữ cuống cuồng gật đầu, mặt cắt không còn giọt máu, chạy trốn trối chết.

Từ Nguyệt nhìn tấm hình một lúc lâu, rồi đăng nó lên vòng bạn bè (Moments), thiết lập chế độ: Chỉ mình Tưởng Minh Tiêu có thể nhìn thấy.

................................................

Khi Tưởng Minh Tiêu nhìn thấy tấm hình trên vòng bạn bè, cô đang bị mấy Omega vây quanh mời rượu. Cô cầm chiếc ly đế cao, cứ thế sững sờ để rượu làm cho sặc sụa.

Trịnh tiểu thư vội vàng áp sát, vỗ nhẹ vào lưng cô rồi vung tay gạt đám oanh oanh yến yến đang vây quanh Tưởng Minh Tiêu ra: "Các cậu chơi thì chơi, đừng có làm quá. Minh Tiêu không uống thêm được nữa đâu, nhìn các cậu chuốc cô ấy kìa..."

"Ô kìa, mới đó đã xót xa rồi sao?" Đám Omega đồng thanh trêu chọc.

Tưởng Minh Tiêu lấy cớ vào nhà vệ sinh lau vết rượu trên áo, cô đi đến một góc tĩnh lặng rồi gửi tin nhắn cho Từ Nguyệt: 【 Chị đang ở đâu? 】

Đợi năm phút, Từ Nguyệt vẫn không hồi âm. Tưởng Minh Tiêu mở điện thoại xem lại lần nữa, xác định đúng là Từ Nguyệt vừa đăng vòng bạn bè, cô liền phóng to tấm hình lên. Cổ áo chữ V khoét sâu để lộ cảnh xuân thấp thoáng, thực sự là muốn bao nhiêu quyến rũ có bấy nhiêu quyến rũ.

Tưởng Minh Tiêu vừa phiền muộn, vừa loạn tâm, lại kèm theo một tia hoảng sợ. Cô không thể chấp nhận được việc Từ Nguyệt tìm một người khác, rồi lại cầm tay dạy bảo kẻ đó hệt như đã từng dạy cô. Chỉ mới tưởng tượng thôi, cô đã cảm thấy mình sắp phát điên.

Đợi thêm năm phút nữa đối phương vẫn không có động tĩnh, Tưởng Minh Tiêu không thể nhẫn nhịn thêm được nữa mà nhấn nút gọi. Sau một tràng tiếng tút dài, cuộc gọi bị Từ Nguyệt vô tình ngắt bỏ.

Tưởng Minh Tiêu: "..." Từ chối cuộc gọi là có ý gì đây?

Cơn bực bội trong lòng cô ngày càng dâng cao, ý nghĩ muốn khiến người phụ nữ kia ba ngày ba đêm không xuống nổi giường lại một lần nữa cuộn trào. Trịnh tiểu thư thấy cô đi quá lâu không quay lại nên đi tìm. Cô ta liếc nhìn điện thoại của cô, thấy cái tên "Từ Nguyệt" hiện trên màn hình liền nhỏ giọng hỏi: "Cô định gọi cho dì Từ sao? Trong nhà có chuyện gì ạ?"

Tưởng Minh Tiêu thuận thế tìm đường lui: "Ừ, ba tôi hai ngày nay lại phải nằm viện, tôi định gọi hỏi thăm tình hình một chút." cô lắc nhẹ chiếc điện thoại: "Ngại quá, tôi phải đi trước đây."

Tưởng Minh Tiêu quay lại hội trường chào tạm biệt cha mẹ Trịnh tiểu thư rồi không dừng lại một khắc nào, lập tức bước ra ngoài. Trịnh tiểu thư lưu luyến đi theo tiễn cô tận cửa khách sạn. Chưa kịp nói lời nào thì phía sau đã vang lên tiếng xì xào:

"Kìa, mau nhìn bên đó đi, có một đại mỹ nữ! Wow, dáng người đẹp thật, dáng vẻ hút thuốc trông ngầu quá đi."

Trịnh tiểu thư nhìn theo, thấy một chiếc xe thể thao mui trần màu đen đang đỗ đó. Tựa lười biếng bên sườn xe là một người phụ nữ tóc xoăn môi đỏ, bàn tay khẽ nhấc lên bên môi, ngón trỏ và ngón giữa kẹp một điếu thuốc trắng thon dài. Ánh lửa từ đầu thuốc lập lòe, chiếu rọi gương mặt nàng diễm lệ như một đóa mẫu đơn.

Trịnh tiểu thư kinh ngạc: "Đó chẳng phải là dì Từ sao?"

Tưởng Minh Tiêu đứng từ xa nhìn Từ Nguyệt, nhịp tim cô đập dồn dập, vang dội bên tai. Cô nhìn Từ Nguyệt, Từ Nguyệt cũng quay đầu lại, ánh mắt cả hai ngắn ngủi chạm nhau. Sau vài giây đối diện, khóe môi Từ Nguyệt hiện lên một nụ cười nhạt, nàng chậm rãi tiến về phía cô.

Khi đến trước mặt, Trịnh tiểu thư chủ động chào hỏi bằng giọng điệu lấy lòng tiền bối: "Dì Từ, sao dì lại tới đây? Cha mẹ cháu đều ở bên trong cả, để cháu dẫn dì vào."

"Không vào đâu." Từ Nguyệt rít một hơi thuốc, phả làn khói trắng vào ngực áo Tưởng Minh Tiêu. Nàng nghiêng đầu nhìn nàng bằng ánh mắt phong tình vạn chủng: "Tôi tới đón 'bạn nhỏ' nhà tôi về."

Hai chữ "bạn nhỏ" ấy đã khiến trái tim Tưởng Minh Tiêu hoàn toàn tan chảy. Ngay khoảnh khắc này, cô biết mình tiêu đời rồi, cả đời này coi như cắm rễ vào tay yêu tinh này thôi.

................................................

Tưởng Minh Tiêu đưa Từ Nguyệt về căn hộ cô mới mua. Vì nhà cũ Tưởng gia cách công ty khá xa, mỗi lần di chuyển mất tận hai giờ đồng hồ, nên những khi tăng ca muộn, Tưởng Minh Tiêu thường lười về mà chọn ở lại căn hộ này.

Vừa bước ra khỏi phòng tắm, Tưởng Minh Tiêu bỗng nảy sinh một cảm giác thác loạn, cứ ngỡ đây mới chính là nhà của Từ Nguyệt. Cái tên yêu tinh này thật chẳng coi mình là người ngoài, không những tranh tắm trước, mà còn thản nhiên lấy nho trong tủ lạnh và khui một chai rượu từ tủ rượu ra, tự rót tự uống đầy thư thái.

Thấy Tưởng Minh Tiêu đi ra, nàng vê một quả nho đã lột vỏ, đưa đến tận bờ môi cô. Tưởng Minh Tiêu không ăn, cô ngoảnh mặt đi tỏ thái độ khước từ. Từ Nguyệt thấy vậy liền trực tiếp quàng lấy cổ cô, ép cô phải xoay người lại, sau đó dán chặt cơ thể mình vào đối phương, khẽ thì thầm: "Không thích ăn thế này sao? Hay là muốn được chị đút bằng miệng?"

Từ Nguyệt sau khi tẩy trang mang một vẻ đẹp thanh khiết như đóa sen mới nở. Nhất là đôi mắt với con ngươi trong trẻo, lấp lánh như sóng nước, mỗi khi đuôi mắt nhướng lên lại khiến lòng người ta ngứa ngáy khó nhịn.

Tưởng Minh Tiêu rủ mắt xuống, từ góc độ này, cô nhìn thấu được những đường cong uyển chuyển ẩn sau lớp váy ngủ bằng tơ tằm. Cộng thêm hơi thở trong veo sau khi tắm của đối phương, sự tự chủ của Alpha trong cô phút chốc tan rã.

Trong bầu không khí mập mờ đến cực điểm, Từ Nguyệt ngậm quả nho giữa kẽ răng, nhón chân tiến sát miệng Tưởng Minh Tiêu. Tưởng Minh Tiêu định nghiêng đầu tránh né, nhưng Từ Nguyệt đã nhanh tay nâng lấy mặt cô, cố định lại rồi dứt khoát đút quả nho vào miệng cô.

Tưởng Minh Tiêu vô thức nhấm nuốt. Cô cứ ngỡ nàng sẽ để mình yên, nào ngờ Từ Nguyệt lại kề môi sát tai cô, mị hoặc hỏi khẽ: "Tiêu Tiêu, Alpha ngoài đôi bàn tay khéo léo ra, còn có một thứ có thể làm Omega hạnh phúc... đó là đầu lưỡi."

Toàn thân Tưởng Minh Tiêu căng cứng, rặng hồng lan nhanh trên gương mặt dưới ánh hoàng hôn, hơi nóng chẳng thể nào che giấu nổi.

"Tiêu Tiêu..."

Từ Nguyệt giống như một con nhện đang dệt lưới, từng chút một lôi kéo con mồi vào bụng: "Chị muốn uống rượu, lấy giúp chị với."

Tưởng Minh Tiêu đưa ly rượu đã rót sẵn cho nàng. Từ Nguyệt cầm lấy ly đế cao, nhấp một ngụm nhỏ. Rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của Tưởng Minh Tiêu, nàng nghiêng ly, đổ chỗ rượu đỏ còn lại lên chính mình. Chất lỏng màu đỏ thẫm thuận theo cổ áo khoét sâu chảy xuống, hương thơm ngọt lịm lan tỏa khắp không gian.

Từ Nguyệt khẽ cắn môi, đôi mắt đẫm hơi nước đầy mê ly, giọng nói mị hoặc như tan chảy: "Tiêu Tiêu, tới đây... uống cho sạch sẽ đi..."

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Trời đất ơi, tại sao trong đầu mình vẫn còn nhiều ý tưởng không thuần khiết muốn viết thế này?

Thật sự là viết không hết, căn bản là không thể nào viết cho hết được! Không biết các bảo bối nhà mình đọc có bị chán không nữa?

Thôi thì ráng viết thêm khoảng hai chương nữa là bộ truyện sẽ chính thức hoàn tất nhé!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...