Chiếc xe lăn bánh lên cây cầu lớn bắc ngang sông, Phó Tư Ý tay cầm vô lăng, trong lòng chợt dâng lên một nỗi khó xử.
Biết mang nàng đi đâu ăn bây giờ?
Đi nhà hàng sao? Không được! Cô gái này vừa bẩn thỉu lại không có giấy tờ tùy thân, cho dù là ghé vào một quán nhỏ ven đường cũng khó tránh khỏi bị nghi ngờ, dễ sinh ra rắc rối không đáng có.
Về nhà cũ của Phó gia ư? Càng không thể! Trong giai đoạn tranh cử then chốt này, đưa một người lạ về nhà chẳng khác nào đang gây khó dễ cho mẹ cô.
Phó Tư Ý cân nhắc hồi lâu, cuối cùng quyết định đưa cô gái về căn biệt thự sân vườn của mẹ mình, dù sao mấy ngày nay cô cũng đang ở lại nơi này.
Xe dừng trước bậc thềm biệt thự, các nữ hầu trong đồng phục chỉnh tề lập tức bước ra đón. Phó Tư Ý xuống xe, nói với quản gia – dì Anh: "Mang cô ấy vào đi."
"Cô ấy? Á!"
Dì Anh sững sờ trong giây lát, kinh ngạc nhìn ra phía sau đại tiểu thư. Chỉ thấy một cô gái toàn thân đầy vết bẩn, cúi gầm mặt đứng cách Phó Tư Ý khoảng ba mét, đôi bàn tay lúng túng siết chặt góc áo.
"Đại tiểu thư, cô ấy..."
Phó Tư Ý rảo bước lên thềm đá vào nhà: "Dì Anh, dì mang cô ấy đi tắm rửa, tìm vài bộ quần áo sạch cho cô ấy thay. Cô ấy nói ba ngày rồi chưa được ăn gì, bà bảo nhà bếp làm chút đồ ăn đi."
Cô đi thẳng về phía cầu thang xoắn ốc, giọng nói có chút cứng nhắc: "Còn nữa... sau khi cô ấy ăn no, hãy bảo tài xế đưa cô ấy về lại phố buôn bán, cứ tùy tiện tìm một chỗ nào đó cho xuống là được."
Dì Anh cung kính gật đầu: "Vâng, thưa đại tiểu thư."
Phó Tư Ý bước lên hai bậc cầu thang thì bỗng dừng lại, hơi nghiêng đầu nhìn về phía cửa. Cô gái kia vẫn cúi đầu như cũ, hai bàn tay đan vào nhau vặn vẹo đầy vẻ bất an.
Cô thu hồi ánh mắt, bổ sung thêm một câu với giọng điệu không mặn không nhạt: "Lúc đưa cô ấy về, hãy đưa cho cô ấy một ít tiền."
"Vâng, thưa đại tiểu thư."
"Được rồi, không còn sớm nữa, con phải thay đồ để tham gia tiệc Giáng Sinh, dì bảo chú Trung chuẩn bị xe đi." Phó Tư Ý bước nhanh lên lầu, bóng lưng nhanh chóng biến mất sau góc rẽ.
Dì Anh đáp một tiếng "Vâng", rồi dẫn cô gái đến phòng tắm dành cho người hầu, lấy thêm vài bộ quần áo còn khá mới đưa cho nàng.
Cô gái khẽ gật đầu cảm ơn. Dì Anh nhận thấy dù gương mặt nhem nhuốc vết bẩn, nhưng từng cử chỉ của cô gái này lại toát lên lễ nghi giáo dục chỉ có ở các gia tộc danh giá. Dì thoáng sững sờ, nhưng rồi nhanh chóng đẩy nàng vào phòng tắm: "Tắm rửa trước đi, dì đi chuẩn bị đồ ăn."
Sau khi cô gái vào phòng tắm, dì Anh bắt đầu thu xếp bữa tối. Dì mang những món ăn đã hâm nóng lên bàn, định xoay người đi lấy thìa thì nghe thấy tiếng động sột soạt sau lưng.
Dì Anh quay lại, bắt gặp nụ cười rụt rè của cô gái, trong phút chốc dì cảm thấy ánh đèn lung linh ngoài cửa sổ như cũng trở nên lu mờ.
Dì sống hơn nửa đời người, đây là lần đầu tiên nhìn thấy một người xinh đẹp đến nhường này. Vẻ thanh lệ thoát tục ấy hệt như một mỹ nhân bước ra từ tranh thủy mặc.
Dì Anh ngẩn người hồi lâu, mãi cho đến khi một cơn gió lạnh lướt qua mặt mới sực tỉnh. Dì tiến lên phía trước, nắm lấy tay cô gái: "Không ngờ tắm rửa sạch sẽ rồi trông cháu lại duyên dáng thế này... Cháu tên là gì?"
"Cháu tên là Hoắc..." Cô gái dường như hơi sợ người lạ, hàng mi dài không ngừng run rẩy. Sau một lúc ngập ngừng, nàng mới nói tiếp: "Cháu họ Phàm, tên chỉ có một chữ Chân."
"Phàm Chân? Cái tên nghe hay lắm." Dì Anh mỉm cười ôn hòa, kéo nàng ngồi xuống ghế ăn: "Tới đây, ăn cơm đã cháu. Dì đã dặn nhà bếp hâm nóng lại đồ ăn hết rồi."
Thấy nàng ngồi bất động, dì Anh trực tiếp nhét đôi đũa vào tay nàng: "Mau ăn đi chứ! Có cả cá, thịt và tôm nữa, sao cháu không ăn?"
Giọng Hoắc Phàm Chân bỗng nghẹn ngào: "Bà ơi, cháu không dám ăn..."
Dì Anh dịu dàng hỏi: "Chẳng phải cháu đã ba ngày chưa ăn gì sao, không thấy đói à?"
"Cháu đói ạ." Phàm Chân ngẩng mặt lên, đôi mắt long lanh nước đầy vẻ bất lực: "Nhưng mà... ăn xong bữa này rồi, bữa sau cháu biết phải làm sao đây..."
Tô quốc vốn là một quốc gia hùng mạnh, hiếm khi nghe nói có ai lâm vào cảnh chạy ăn từng bữa. Dì Anh vừa xót xa vừa nảy sinh nghi vấn: "Cháu từ đâu tới? Trong nhà không còn người thân nào sao?"
Hoắc Phàm Chân thấy sống mũi cay cay, đau khổ rũ mắt. Nàng nghĩ đến người cha vốn luôn cưng chiều mình như ngọc như ngà, vậy mà vì cứu vãn cuộc khủng hoảng tài chính của công ty, ông lại nhẫn tâm ép nàng liên hôn với thiên kim của một tập đoàn tài phiệt lăng nhăng khét tiếng.
Nàng ... tuyệt đối không thể để lộ thân phận, nếu không chắc chắn sẽ bị cha bắt về và ép gả cho Tống Lan. Cái tên Tống Lan đó là một Alpha tồi tệ chính hiệu, coi các nữ minh tinh Omega như thú cưng để chơi đùa, chán rồi thì thẳng chân đá đi, là một tên nhị thế tổ phá gia chi tử có tiếng. Làm sao nàng có thể giao phó cả đời mình cho hạng người phẩm hạnh kém cỏi như vậy?
Phàm Chân ngước nhìn dì Anh, đôi mắt đỏ hoe: "Cháu từ Nguyên quốc đến... ở đó cháu không còn người thân nào nữa. Trước khi qua đời, mẹ bảo cháu sang Tô quốc tìm một bà cô họ ở dưới quê để nương tựa..."
Ban đầu Phàm Chân định nói là giấy tờ bị trộm, nhưng nghĩ lại, nếu nói vậy chắc chắn bà sẽ đưa nàng đến đồn cảnh sát để làm lại giấy tờ. Nàng đoán cha mình chắc chắn đã tra được hồ sơ xuất cảnh, nếu không đã chẳng phái vệ sĩ đi lùng bắt nàng như vậy. Bây giờ mà đến đồn cảnh sát thì chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
Hoắc Phàm Chân hít mũi một cái, nói tiếp: "Cháu đã bán nhà ở quê, chưa kịp xin visa đàng hoàng đã theo một tay môi giới sang đây. Đến nơi mới biết bà cô họ đã mất từ nửa tháng trước... Người nhà họ đuổi cháu đi, cháu lại không có giấy tờ nên không thể tìm việc, cứ trốn chui trốn lủi cho tới tận hôm nay..."
Phàm Chân đột ngột níu lấy cánh tay dì Anh, khẩn cầu: "Dì ơi, cháu có thể ở lại đây làm việc không? Việc gì cháu cũng làm được... Chỉ cần có chỗ che mưa che nắng, có cơm ăn là được, tiền công bao nhiêu cháu cũng không quan trọng đâu ạ..."
Dù rất thương cảm, nhưng dì Anh cũng không muốn gây rắc rối cho Phó gia, gương mặt bà lộ rõ vẻ khó xử: "Đứa nhỏ này, dì cũng muốn giúp cháu lắm... Nhưng cháu ngay cả một tờ giấy tùy thân cũng không có. Ở Tô quốc, Omega và Alpha đều được pháp luật bảo vệ nghiêm ngặt, có những trung tâm cứu trợ riêng dành cho Omega, hay là cháu tạm thời đến đó? Dì không thể tự ý giữ cháu lại, sẽ mang đến phiền phức cho Đại tiểu thư."
Hoắc Phàm Chân sinh ra trong gia đình thượng lưu ở Nguyên quốc, từ nhỏ đã được giáo dục kiểu quý tộc nên rất am tường phong tục các nước. Nàng biết rõ ở Tô quốc, việc bí mật chứa chấp Omega là phạm pháp. Nhưng quy định đối với Beta lại lỏng lẻo hơn nhiều, nếu mất giấy tờ chỉ cần làm một tờ chứng nhận cư trú tạm thời là được, hơn nữa cũng không nhất thiết phải đích thân đi làm.
Phàm Chân cắn môi, hơi chột dạ mà đính chính: "Dì ơi, cháu là Beta, không phải Omega đâu ạ."
Dì Anh kinh ngạc nhìn nàng, ánh mắt một lần nữa dò xét từ trên xuống dưới. Vóc dáng mảnh khảnh này nhìn kiểu gì cũng giống một Omega, nhưng nghĩ lại, có lẽ do gia cảnh nghèo khó, ăn uống thiếu chất nên nàng mới trông yếu ớt như vậy.
Dì Anh không chắc chắn, hỏi lại lần nữa: "Cháu thật sự là Beta sao?"
"Vâng ạ." Phàm Chân lặng lẽ chạm tay vào sau gáy. Trên tuyến thể của nàng đã dán miếng ngăn cách cường hiệu mới nhất của Viện Sinh học Nguyên quốc, không chỉ giúp cách ly hoàn toàn tin tức tố mà còn ức chế được kỳ ph*t t*nh của Omega.
Nàng đứng dậy, nhích lại gần dì Anh: "Dì không tin thì cứ kiểm tra thử xem ạ."
Dì Anh vốn mồ côi từ nhỏ, cũng từng nếm trải những năm tháng phiêu bạt không nơi nương tựa, nên hoàn cảnh tương đồng khiến bà vô cùng đau xót cho cô gái trước mắt. Nhìn Phàm Chân khóc thương tâm như vậy, lòng bà cũng thắt lại. Thực ra, trong biệt thự còn rất nhiều phòng trống, đồ ăn thừa mỗi ngày cũng không thiếu, nuôi thêm một người chẳng có gì khó khăn, huống hồ cô gái này lại chịu khó làm việc.
"Thôi nào đứa nhỏ, đừng khóc nữa." Dì Anh lấy khăn tay đưa cho Phàm Chân, vỗ nhẹ vai nàng trấn an: "Cháu cứ yên tâm ăn cơm đi, để dì đi xin Đại tiểu thư xem sao."
Phàm Chân nhận lấy khăn, lau đi nước mắt: "Dì ơi, ý dì là... vị tiểu thư vừa nãy sao ạ?"
"Đúng vậy." Dì Anh kéo nàng trở lại ghế ăn, đưa đôi đũa cho nàng: "Đại tiểu thư tuy tính tình hơi khó chiều, nhưng tâm địa thì tốt nhất trên đời, cháu đừng quá lo lắng..."
..............................
Phó Tư Ý đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ lộng lẫy. Cô đã thay một chiếc váy trắng tinh khôi, bộ váy cực kỳ tôn lên khí chất thanh khiết và lạnh lùng của cô, hệt như một đóa hoa trên đỉnh núi tuyết, chỉ có thể đứng từ xa chiêm ngưỡng chứ chẳng thể chạm tới.
Nữ hầu thân cận cung kính đặt đôi giày cao gót đã được lau chùi sạch sẽ trước mặt cô.
Phó Tư Ý thong thả chỉ tay về phía đôi giày quai mảnh đính kim cương màu bạc ở ngăn dưới cùng, rồi qua gương liếc nhìn dì Anh một cái: "Dì Anh, con cũng rất đồng cảm với cô ấy, nhưng cô ấy không có thẻ căn cước, dì biết rõ chuyện này sẽ kéo theo bao nhiêu phiền phức mà?"
Dì Anh cúi đầu đứng sau lưng cô, giọng nói gần như là khẩn cầu: "Đại tiểu thư, xin hãy để cô bé ở lại làm nữ hầu trong nhà. Chỉ cần cô bé không ra ngoài thì sẽ không ai đến kiểm tra giấy tờ đâu ạ..."
Phó Tư Ý không đáp lời, cô nhìn vào gương chậm rãi vén lại lọn tóc mai hơi rối, sau đó mở thỏi son, tỉ mỉ tô điểm lên môi.
Dì Anh cẩn thận quan sát sắc mặt của cô, nói thêm: "Đại tiểu thư, căn biệt thự này bình thường ngoại trừ mấy người bạn học của cô ra thì gần như không có ai tới, chắc chắn sẽ không bị phát hiện đâu."
Động tác trên tay Phó Tư Ý khựng lại, đôi mày thanh tú không vui nhíu chặt: "Dì Anh, có phải dì hồ đồ rồi không? Việc tự ý chứa chấp Omega sẽ dẫn đến hậu quả gì, chẳng lẽ dì không rõ?"
Dì Anh tiến lên một bước, vội vàng giải thích: "Cô bé không phải Omega đâu ạ, chỉ là một Beta thôi. Tắm rửa sạch sẽ xong, nhìn cô bé trắng trẻo và thanh tú lắm..."
Có lẽ vì quá nôn nóng, dì Anh nói đoạn vành mắt đã đỏ hoe: "Đại tiểu thư, lão bộc này đã phục vụ Phó gia hơn ba mươi năm, từ trước đến nay chưa từng cầu xin người điều gì... Xin người hãy nể mặt dì mà để cô bé được ở lại đây."
Phó Tư Ý hơi kinh ngạc trước sự bảo bọc quá mức mà dì Anh dành cho cô gái lạ mặt kia. Cô rủ mắt nhìn đồng hồ, buổi tiệc sắp bắt đầu và cô không còn thời gian để tranh luận thêm nữa. Cô vội vàng khoác lên chiếc áo choàng màu nâu cà phê mà nữ hầu vừa đưa tới:
"Dì Anh, chuyện của cô ấy con giao cho dì. Phải giám sát thật chặt, tuyệt đối không được để cô ấy ra ngoài... Còn nữa, dì hãy bảo cô ấy phải tuân thủ quy tắc, nếu phạm sai lầm con sẽ đuổi đi ngay lập tức. Được rồi, mau bảo tài xế chuẩn bị xe đi."
Ánh mắt dì Anh ngay lập tức sáng bừng lên, niềm vui sướng hiện rõ trên gương mặt: "Vâng, thưa Đại tiểu thư! Dì thay mặt Phàm Chân cảm ơn cô rất nhiều."
