Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 27



Phó Tư Ý cúi người, hai tay chống bên tai nàng, thì thầm: "Tỷ tỷ đang ở trong mộng của em, phải nghe lời em chứ."

Giọng nói đầy mê hoặc lọt vào tai khiến Phàm Chân phút chốc nhũn người, hệt như miếng kem dưới cái nắng gắt mùa hè, tan chảy thành một vũng nước ngọt ngào. Phó Tư Ý đường quen tìm đến đôi môi anh đào của Phàm Chân, dịu dàng hôn lên, hơi thở của cả hai quấn quýt giao hòa.

Nụ hôn này khác hẳn với sự bá đạo lúc nãy, nó phá lệ ôn nhu khiến Phàm Chân say đắm. Nàng phối hợp cùng đối phương tận hưởng nụ hôn nồng nàn, cảm giác như đang cùng nhau bay bổng.

"Tỷ tỷ, chị thơm quá." Phó Tư Ý v**t v* vòng eo mềm mại, không nhanh không chậm kéo nàng vào lòng. Cánh môi cô dời đến bên tai Phàm Chân, khẽ giọng thủ thỉ: "Tỷ tỷ, em muốn ăn bánh ngọt..."

Hơi thở nóng hổi thổi vào tai vừa nhột vừa tê, Phàm Chân rụt cổ lại, dùng một tay đẩy cằm nàng ra: "Để ngày mai bảo nhà bếp làm cho cô, giờ cô dậy được không?"

Phó Tư Ý ngậm lấy vành tai nàng, khẽ cắn rồi lại m*t nhẹ: "Em đang ăn rồi đây."

Phàm Chân sững sờ, dần hiểu ra ẩn ý trong câu nói ấy, gương mặt đột ngột đỏ bừng như say rượu. Dù bị che mắt nhưng bản năng Alpha dường như đã dẫn dắt Phó Tư Ý biết rõ nơi nào có hương vị bánh ngọt ngon nhất. Làn môi nàng nương theo mùi hương tìm đến, vô tình lướt qua một điểm nhỏ xinh.

Ban đầu Phó Tư Ý cũng không để tâm nhiều, thị giác bị phong tỏa khiến khứu giác và xúc giác trở nên nhạy bén tột độ. Khi điểm nhỏ ấy lướt qua bờ môi cô bỗng trở nên hơi thô sáp, cũng là lúc tai cô nghe thấy một tiếng "Ưm~" đầy mị hoặc và uyển chuyển. Hơi thở ấy gấp gáp mà ngắn ngủi, âm cuối lại ngân dài đầy sương khói, xộc thẳng vào tai Phó Tư Ý, khơi dậy nơi ngứa ngáy nhất trong lòng cô.

Có vẻ tỷ tỷ rất thích.

Tiếng rên nhẹ của Phàm Chân khiến Phó Tư Ý trào dâng cảm giác thành tựu. Cô thử m*t nhẹ, lại dùng đầu lưỡi khẽ khàng m*n tr*n, nghe thấy âm điệu càng thêm du dương. Thật là một thanh âm êm tai, giống như một chú cáo nhỏ đang nũng nịu, khiến bất cứ ai cũng phải xiêu lòng.

Phó Tư Ý muốn tháo dải khăn lụa trên mắt ra để chiêm ngưỡng dáng vẻ say mê của tỷ tỷ dưới thân mình.

"Không được... kéo." Phàm Chân cắn môi, đứt quãng ngăn cản: "Tháo xuống là tôi sẽ biến mất ngay."

Phó Tư Ý ngoan ngoãn buông tay, chuyển sang ôm chặt eo nàng rồi lại nhấm nháp thêm vài cái. Mùi hương bánh ngọt nhanh chóng lan tỏa, cả phòng ngủ như ngập tràn vị kem vani ngọt lịm. Phó Tư Ý nhớ lại thuở nhỏ, mẹ thường đưa cô đến nhà hàng Ý, gọi một miếng bánh pudding caramen vani, trên lớp kem luôn được điểm xuyết hai quả dâu tây nhỏ xinh mọng nước. Sau khi mẹ mất, dì Vãn đến chăm sóc cô, mỗi cuối tuần dì lại đưa cô đến tiệm bánh của cô Lisa, tự tay làm một ổ bánh vani và đặt lên đó hai quả anh đào đỏ thắm.

Phó Tư Ý đã ăn qua bao nhiêu loại bánh, nhưng chẳng có miếng bánh nào thơm ngọt bằng miếng bánh trước mắt này. Cảm giác tinh tế mềm mại, tan ngay đầu lưỡi vô cùng mượt mà, nhất là quả dâu tươi nhuận mọng nước kia, mỗi lần chạm vào đều để lại dư vị khó quên.

"Tỷ tỷ, bánh ngọt ngon thật đấy." Phó Tư Ý thỏa mãn than thở.

Phàm Chân đã không còn nói nên lời, nàng vừa phải cắn môi để chống chọi với cảm giác tê dại đang bủa vây, vừa chẳng còn một chút sức lực nào để đáp lại. Phó Tư Ý đang mải mê thưởng thức món ngon thì phát hiện ra một điều kỳ diệu: cứ mỗi lần cô nhấm nháp lớp kem mịn màng, tỷ tỷ lại run rẩy nhẹ; còn khi cô c*n l** q** d** điểm xuyết bên trên, lưng tỷ tỷ lại cong lên như một cánh cung.

Thật thần kỳ, cũng thật thú vị. Phó Tư Ý như tìm thấy niềm vui mới, cô thay đổi đủ mọi cách từ ngậm, m*t đến cắn nhẹ, càng lúc càng nghiện, chẳng nỡ buông ra.

Phàm Chân sắp phát điên rồi. Nàng hoàn toàn bất lực trước thiên tính Omega của mình. Ban đầu nàng chỉ định giải phóng tin tức tố để xoa dịu nỗi đau cho Phó Tư Ý, không ngờ dưới sự trêu chọc của cô, bản thân lại mất khống chế đến mức này, ngay cả lớp vải che chắn cũng thấm đẫm.

Tuyến thể sinh dục của Omega khác với tuyến thể đánh dấu sau gáy, đó là nơi khởi đầu cho việc thai nghén thế hệ sau. Tin tức tố rỉ ra từ đó cứ thế lan tỏa, thấm đẫm cả ga giường. Tất cả đều tại Phó Tư Ý, cái đồ xấu xa này, bánh cho ăn mà không chịu ăn hẳn hoi, cứ nhè vào quả dâu trên cùng mà dày vò, làm cho kem dính khắp nơi.

Phàm Chân vừa thẹn vừa giận, đưa tay đẩy trán cô ra nhưng chẳng mảy may lay chuyển. Nàng hoảng hốt nghiêng đầu nhìn thì thấy Phó Tư Ý đã gục trên vai mình ngủ thiếp đi. Phàm Chân sờ lên trán cô, sao nhiệt độ cơ thể lại đột ngột tăng cao thế này?

Nàng vén lọn tóc sau gáy Phó Tư Ý, dù đứng cách một khoảng vẫn ngửi thấy mùi hương trầm Kỳ Nam nồng đậm. Phàm Chân thở phào nhẹ nhõm. Xem ra tuyến thể của cô đã khôi phục bình thường, dược hiệu của chất dụ phát cũng đã được hóa giải. Nhiệt độ cơ thể tăng cao lúc này không phải do phát sốt đơn thuần, mà là phản ứng bình thường khi dược tính tan đi.

Chỉ là... bệnh đến mức này mà vẫn còn nũng nịu đòi ăn bánh ngọt. Bình thường nhìn chững chạc, lạnh lùng ngạo kiều là thế, hóa ra lại là một tiểu hung thú vừa lì vừa hư.

Phàm Chân nâng đầu cô đặt lại lên gối, nhặt lấy khăn lụa và dây lụa rơi vãi trên giường. Ngay khi định mặc lại quần áo cho mình, ánh mắt nàng vô tình liếc xuống, gương mặt lập tức đỏ bừng. Những vết dâu tây loang lổ — dấu tích mập mờ do cô để lại — hiện rõ những mảng đỏ đậm nhạt khác nhau trên làn da trắng ngần như sữa, trông vô cùng chói mắt.

Phàm Chân thẹn đến mức muốn nhỏ máu, nhìn sang hai bên, quả dâu nhỏ bị cô cắn cho đỏ ửng vẫn còn vương chút thủy quang, như đang nhắc nhở Phàm Chân về cảnh tượng xấu hổ vừa rồi. Nhiệt khí trên mặt nàng cứ thế bốc lên hầm hập.

Thật là... xấu hổ chết đi được.

Cũng còn may, Phó Tư Ý từ đầu đến cuối đều đinh ninh rằng mình đang nằm mơ, bằng không ngày mai nàng biết lấy mặt mũi nào mà đối diện với cô đây?

Phàm Chân áp đôi bàn tay lên đôi gò má đang nóng bừng, nhanh chóng thu dọn mọi vật dụng về chỗ cũ, rồi bật máy lọc tin tức tố trong phòng ngủ lên. Khi xoay người, ánh mắt nàng lại không tự chủ được mà hướng về phía Phó Tư Ý.

Nàng dứt khoát ngồi thụp xuống, ở khoảng cách gần mà chiêm ngưỡng dung nhan của đối phương khi đang ngủ. Cái đồ tiểu hung thú xấu xa này trông thực sự rất xinh đẹp.

Phàm Chân nhìn không chớp mắt, bất chợt nàng khẽ cong môi, nghiêng người tới và đặt một nụ hôn thật nhẹ lên làn môi của Phó Tư Ý.

Chân mày Phó Tư Ý khẽ nhíu lại, đôi môi đỏ mọng hé mở, vô thức lầm bẩm lời nói mớ: "Tỷ tỷ... đừng đi..."

"Tôi không đi đâu..." Phàm Chân khẽ khàng đáp lại với âm lượng tương tự: "Ý tiểu tể... nhãi con nhà em..."

......................................................

Sáng sớm, ánh mặt trời ấm áp chiếu qua cửa sổ sát đất, đổ xuống sàn nhà những vệt sáng tối rõ rệt.

Hạ Dĩ Trình tỉnh dậy trong tiếng chim hót líu lo, toàn thân đau nhức như bị trói suốt một đêm. Cô ta vật lộn ngồi dậy, phát hiện mình vẫn đang đi giày cao gót nằm trên ghế sofa, cơn giận lập tức bốc lên ngùn ngụt.

Đêm qua là đứa con sen nào hầu hạ cô ta ngủ thế này? Cô ta nhất định phải đuổi cổ nó ra khỏi Hạ gia, sau đó... Không đúng. Đây không phải khuê phòng của cô ta. Hạ Dĩ Trình nhìn quanh một lượt, đột nhiên nhớ ra đây là phòng ngủ của Phó Tư Ý.

Hỏng bét, cơ hội thể hiện ngàn năm có một thế này, sao cô ta có thể ngủ quên mất chứ? Cô ta vốn định nhân lúc Phó Tư Ý lâm bệnh để thức đêm chăm sóc, bưng trà rót nước, hỏi han ân cần, dùng sự dịu dàng đó để đả động đối phương ngay lúc nàng yếu lòng nhất. Dù sao người ta khi ốm đau thường dễ nảy sinh tình cảm, sự quan tâm lúc này chắc chắn sẽ khiến Phó Tư Ý thay đổi cái nhìn mà dần thích cô ta.

Đáng chết, kế hoạch hoàn toàn đổ bể.

Hạ Dĩ Trình bất chấp hình tượng nhảy xuống ghế, vội vàng đi vào gian phòng ngủ bên trong. Thấy Phó Tư Ý vẫn chưa tỉnh, bên cạnh cũng không có ai, cô ta thầm mừng rỡ trong lòng. May mà mình tỉnh trước Tiểu Ý một bước, vẫn còn kịp cứu vãn.

Hạ Dĩ Trình đi tới trước gương trang điểm. Lớp trang điểm để qua đêm đã nhòe nhoẹt, trông khá tiều tụy. Cô ta dùng chì kẻ mày tô thêm hai đường dưới bọng mắt rồi dùng ngón út tán nhẹ ra tạo thành quầng thâm tự nhiên, nhìn qua hệt như vừa trải qua một đêm thức trắng không ngủ để chăm sóc người bệnh.

Trang điểm xong, Hạ Dĩ Trình quay lại bên giường, cởi giày cao gót rồi ngồi bệt xuống thảm, giả vờ như thể lực đã cạn kiệt mà gục đầu bên giường Phó Tư Ý ngủ thiếp đi. Cô ta vừa nằm xuống thì Phó Tư Ý cũng ung dung tỉnh giấc.

Phó Tư Ý mệt mỏi mở mắt, lờ mờ thấy một bóng người đang gục bên đầu giường. Cô mất vài giây để định thần, ý thức dần quay lại, trong đầu lướt qua những mảnh vỡ kiều diễm về cảnh tượng quấn quýt bên một Omega. Theo đà tỉnh táo, gương mặt mờ ảo của Omega đó dần trở nên cụ thể.

Là Phàm Chân!

Vành tai Phó Tư Ý đỏ bừng nhưng ánh mắt lại tràn ngập niềm kinh hỉ, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên. Cô giơ tay, lòng bàn tay dịu dàng v**t v* mái tóc người kia: "Tỷ tỷ..."

Hạ Dĩ Trình đột ngột ngẩng đầu, nụ cười trên môi cứng đờ ngay khi nghe thấy hai chữ "tỷ tỷ": "Tiểu Ý, chị gọi ai cơ?"

Ánh mắt Phó Tư Ý run lên, cô nhanh chóng thu tay lại. Sao lại là Hạ Dĩ Trình? Phàm Chân đâu? Chị ấy đâu rồi? Đêm qua... chẳng lẽ mình không cùng Phàm Chân...

Là mơ sao?

Phó Tư Ý khẽ vê ngón trỏ, xúc cảm mềm mại, trơn nhẵn từ làn da của Phàm Chân dường như vẫn còn vương lại trên đầu ngón tay. Cả tiếng r*n r* đầy mê hoặc khi nàng đ*ng t*nh nữa, tất cả đều chân thực đến thế, hoàn toàn không giống một giấc mơ. Nhưng nếu không phải mơ, tại sao xung quanh lại không ngửi thấy chút tin tức tố Omega nào? Rõ ràng cô đã nếm được vị bánh kem thơm ngọt, cả những quả dâu mê người khiến cô không nỡ buông tay.

Đầu óc trở nên hỗn loạn, Phó Tư Ý đau nhức xoa thái dương. Hạ Dĩ Trình thấy vậy liền vội vàng vươn tay định xoa bóp giúp nàng. Nhưng ngay khi tay cô ta vừa chạm tới, Phó Tư Ý đã nghiêng người né tránh. Cô liếc nhìn cô ta, ánh mắt sắc lẹm và đầy xa cách.

Hạ Dĩ Trình chưa từng thấy cô như vậy, nhất thời sững sờ: "Tiểu Ý, chị sao thế? Em là Dĩ Trình đây mà, chính em đã đưa chị về và chăm sóc chị suốt một ngày một đêm đó..."

Phó Tư Ý cụp mắt, giấu đi sự mỉa mai và khinh miệt nơi khóe môi. Dù cô không phân biệt nổi đoạn ân ái trên giường với Phàm Chân là thực hay mơ, nhưng ký ức đầu hôm vẫn rất rõ ràng. Phàm Chân từng lần đút thuốc, lau mồ hôi, đo nhiệt độ... Phó Tư Ý đều biết cả. Cô thậm chí còn nghe thấy Phàm Chân thì thầm bên tai, cầu xin cô mau tỉnh lại để nàng làm món chè trôi nước nhân vừng đen cho cô ăn.

Người không ngủ không nghỉ chăm sóc cô là Phàm Chân, còn Hạ Dĩ Trình chỉ đang làm màu, chẳng làm được tích sự gì. Không làm gì cũng thôi đi, Phó Tư Ý vốn cũng chẳng muốn nợ nhân tình của cô ta, nhưng việc Hạ Dĩ Trình bắt nạt Phàm Chân lúc côđang ốm mới là điều cô không thể chấp nhận được.

"Vậy... thật phải cảm ơn sự quan tâm của cô." Phó Tư Ý nói lời cảm ơn nhưng ngữ khí chẳng có lấy một chút chân thành, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương.

Hạ Dĩ Trình vốn là tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, chẳng biết nhìn sắc mặt người khác. Nghe thấy vậy, cô ta liền nở nụ cười tươi rói: "Tiểu Ý, được chăm sóc và ở bên cạnh chị là điều khiến em hạnh phúc nhất."

Hạ Dĩ Trình nhoài người về phía trước, cố tìm một góc độ để có thể thân mật dính sát lấy cô.

Lúc này, ngoài cửa vang lên mấy tiếng gõ cửa ngắt quãng.

Đôi mắt Phó Tư Ý bỗng dưng sáng rực, khóe môi không tự giác nhếch lên, cặp mắt đào hoa cong thành một đường cung dịu dàng, trong mắt như chứa đầy những vì sao lấp lánh. Sự thay đổi thần sắc khác thường ấy tình cờ bị Hạ Dĩ Trình bắt gặp, khiến cô ta cảm thấy có chút buồn bực.

Rốt cuộc kẻ ngoài cửa là ai mà có thể khiến Phó Tư Ý vui mừng đến thế?

Theo tiếng "Mời vào" của Phó Tư Ý, cánh cửa gỗ thật nặng nề chậm rãi đẩy ra. Dì Anh cùng Sầm Vãn một trước một sau bước vào phòng.

Nụ cười trên môi Phó Tư Ý dần tắt ngấm, cuối cùng trở lại thành một đường thẳng thẫn thờ. Hạ Dĩ Trình càng thêm khó hiểu, mới giây trước còn cười vui vẻ, sao chớp mắt một cái đã mây đen phủ kín đỉnh đầu rồi? Nhìn thấy dì Vãn thất vọng đến thế sao? Chẳng phải gần đây cô rất quý Sầm Vãn đó ư?

Hạ Dĩ Trình cảm thấy Phó Tư Ý rất kỳ quái, nhưng lại không nói rõ được là kỳ quái ở chỗ nào. Đang lúc thất thần, cô ta nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Phó Tư Ý: "Dì Anh, để chú Trung đưa Hạ tiểu thư về nhà."

Hạ Dĩ Trình bản năng từ chối, đầu lắc như trống bỏi: "Em không về, em muốn ở lại chăm sóc chị."

Phó Tư Ý đến mắt cũng không thèm nhấc, lạnh lùng thốt ra ba chữ: "Không, cần, thiết."

Thái độ xa cách của Phó Tư Ý khiến Hạ Dĩ Trình khó xử, cô ta khẽ nhíu mày, c*n m** d***, hốc mắt dần đỏ lên: "Tiểu Ý, đừng đối xử với em như vậy được không? Em biết... trước đây em có làm một số việc hơi quá đáng, thấy bên cạnh chị có Omega xuất hiện là lại xông lên giáo huấn người ta, khiến chị thấy khó xử... Em biết lỗi rồi, Tiểu Ý, sau này em sẽ không đỏng đảnh tính tiểu thư nữa, em sẽ sửa..."

Hạ Dĩ Trình vụng trộm liếc nhìn Phó Tư Ý rồi nói tiếp: "Đêm qua em đã canh chừng bên cạnh chị suốt cả đêm, suy nghĩ rất nhiều... Em nguyện ý vì chị mà thay đổi, tin tưởng em có được không?"

Dì Anh nghe thấy lời này, cơn nóng nảy lập tức bốc lên. Đem công sức của người khác vơ làm công lao của mình, quả thực là quá trâng tráo. Bà định tiến lên vạch trần Hạ Dĩ Trình ngay lập tức nhưng đã bị Sầm Vãn giữ lại, nàng hạ thấp giọng nói khẽ vào tai bà: "Đừng nóng vội... Tiểu Ý trong lòng tự có tính toán."

Quả nhiên, gương mặt Phó Tư Ý hoàn toàn đóng băng: "Hạ Dĩ Trình, muốn thay đổi hay không đó là việc của cô, không liên quan gì đến tôi cả. Có những chuyện tôi không nói ra không có nghĩa là tôi không biết, mà là muốn giữ chút thể diện cho đôi bên. Phó gia không phải nơi để cô ra lệnh, mời cô tôn trọng mỗi người ở đây. Dì Anh, con mệt rồi muốn nghỉ ngơi, tiễn khách!"

Lời nói này của Phó Tư Ý có thể coi là tuyệt tình. Dù Hạ Dĩ Trình có ngốc đến mấy cũng nghe ra ẩn ý trong đó. Cô ta chưa từng phải chịu uỷ khuất như vậy, sắc mặt bắt đầu không trụ vững được nữa. Sầm Vãn bước lên phía trước vỗ nhẹ vai cô ta trấn an: "Dĩ Trình, Tiểu Ý đang bệnh nên tâm tình khó tránh khỏi không tốt. Thế này đi, cháu cứ về trước, chờ con bé khỏe hơn chút rồi lại tới được không?"

Hạ Dĩ Trình sụt sịt mũi, xám xịt liếc nhìn Phó Tư Ý. Cô ta cứ nhìn cô mãi nhưng không nhận được một cái chạm mắt nào từ đối phương. Hạ Dĩ Trình thất vọng quay mặt đi, vội vàng lau mặt rồi ném lại một câu: "Phó Tư Ý, chị sẽ phải hối hận!", đoạn quay người chạy vụt ra khỏi phòng ngủ.

Nội tâm Phó Tư Ý không chút gợn sóng, thậm chí còn thấy nực cười. Thích là thích, không thích là không thích, chẳng lẽ phải cưỡng ép bản thân chấp nhận thì mới không hối hận sao?

Cô ngồi dậy lùi lại phía sau, khẽ nâng mắt nhìn vào khay thuốc trong tay dì Anh, ngữ khí đều đều: "Tại sao lại phải uống thuốc nữa?"

Dì Anh cười híp mắt đưa ly nước và viên thuốc tới: "Bác sĩ Vương dặn, cứ cách bốn giờ là phải uống một liều."

Phó Tư Ý quay mặt đi từ chối: "Con không uống."

Ngay giây sau, cô lại quay mặt lại, hỏi: "Phàm Chân đâu?"

Dì Anh lặng lẽ quan sát biểu cảm của cô, ngữ khí trở nên cẩn trọng từng li từng tí: "Phàm Chân đang dọn dẹp thư phòng. Ngày nào tầm này con bé cũng ở đó."

Phó Tư Ý sững sờ trong thoáng chốc, đôi môi vô thức mấp máy như muốn hỏi điều gì đó, nhưng rồi lại mím chặt lại, hàng mi lặng lẽ rủ xuống.

Đúng vậy...

Phàm Chân mỗi ngày đều làm việc theo trình tự thông thường, sao có thể nửa đêm nửa hôm chạy lên giường cô cho được? Thế nhưng... tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này?!

Có lẽ cô đã sớm nảy sinh những tình cảm khác thường với Phàm Chân mà chính mình cũng không hay biết, nên mới mơ thấy một giấc mộng kiều diễm đến vậy. Nếu đã là mộng, thì sự chủ động dụ hoặc hay những cái đáp lại nhiệt tình của Phàm Chân đều chỉ là do cô tự huyễn hoặc ra mà thôi.

Hóa ra, đêm qua căn bản chẳng hề có tiếng r*n r* uyển chuyển, không có ánh nhìn chăm chú thâm tình, và cũng chẳng có vòng eo đong đưa đầy mị hoặc... Sự ngọt ngào của một tình yêu đến từ hai phía thực chất chỉ là mũi tên đơn phương trong ảo tưởng của cô.

Quả nhiên... tất cả cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi.

Phó Tư Ý ủ rũ tựa vào đầu giường, trong mắt hiện rõ vẻ thất vọng tràn trề.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Đừng nóng vội, đừng nóng vội nhé mọi người, chương sau sẽ có cú đảo ngược cực gắt, thân phận thật của tỷ tỷ sắp không che giấu nổi nữa rồi.

"Chuyến xe nhà trẻ" thường khá ngắn thôi, trạm tiếp theo chúng ta sẽ lên tiểu học. Nếu không có ai xuống xe thì mình sẽ lái thẳng đến đại học luôn đấy!

Tác giả quân: Thở dài... Mới đi được có hai trạm mà người trên xe đã vơi đi một nửa rồi.

Phần phổ cập kiến thức:

Omega cũng giống như Alpha, sinh ra đã sở hữu hai loại tuyến thể:

Loại thứ nhất: Tuyến thể đánh dấu, nằm ở sau gáy.

Loại thứ hai: Tuyến thể sinh dục, hiểu theo nghĩa đen chính là nơi để thai nghén bảo bảo... Khụ khụ...

Tác giả quân (mặt già đỏ ửng): Để lách luật lên được sàn truyện mà không bị khóa, tôi đã cố gắng hết sức rồi!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...