Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 29



Phàm Chân nhìn gương mặt đang đột ngột áp sát của cô, trái tim bỗng chốc siết chặt, đầu óc mụ mẫm. Bên tai nàng vang lên giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc: "Ao cá đã dọn sạch sẽ rồi, giờ thì... tỷ tỷ có thể làm bạn gái của em chưa?"

Ở khoảng cách gần như thế, ngũ quan của Phó Tư Ý vẫn đẹp đến mức khiến người ta run rẩy, trong ánh mắt là sự nhiệt liệt chân thành đến khó lòng kháng cự. Phàm Chân cưỡng ép dời ánh mắt sang chỗ khác, lặp lại lý do mà chính nàng cũng thấy thật gượng ép: "Cô là chủ nhân, tôi là người hầu, chúng ta không môn đăng hộ đối."

Phó Tư Ý giấu nhẹm nụ cười, biểu cảm trở nên vô cùng nghiêm túc, giọng nói thả thật nhu hòa: "Từ hôm nay trở đi, chị có thể đừng coi em là chủ nhân được không?"

Phàm Chân hoảng hốt quay đầu, chạm phải đôi mắt kiên định mà ôn nhu ấy, tim nàng đột nhiên hẫng một nhịp: "Tôi... tôi coi cô là ân nhân."

Cánh môi Phó Tư Ý run rẩy: "Cũng đừng coi em là ân nhân."

Phàm Chân đè nén cảm xúc đang sôi trào: "Vậy... phải coi cô là gì?"

"Một người bình thường, không có giai cấp trên dưới, không có ơn huệ nhỏ mọn, chính là một người hết sức bình thường thôi." Trong đáy mắt Phó Tư Ý như có một lớp sương mỏng lãng đãng, cô lùi lại một bước, giữ một khoảng cách đủ để Phàm Chân cảm thấy an toàn và thoải mái, cho nàng thời gian để nghiêm túc cân nhắc.

"Tỷ tỷ, em chưa bao giờ coi người là người giúp việc, xin chị... cũng đừng đặt em ở vị trí quá cao, nếu không... chị sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy em mất, có được không?"

Chút sức kháng cự cuối cùng của Phàm Chân dần lung lay sắp đổ trước từng tiếng "Tỷ tỷ" ngọt ngào của nàng. Nàng ngước nhìn Phó Tư Ý, bỗng cảm thấy sâu trong lòng có thứ gì đó đang dần sụp đổ. Nàng nhận ra mình hoàn toàn không có sức chống trả trước Phó Tư Ý, chỉ cần cô khẽ nhíu mày, lòng nàng sẽ thắt lại; khi Phó Tư Ý dùng ánh mắt như bị cả thế giới vứt bỏ để nhìn mình, Phàm Chân liền không kìm lòng được mà muốn... thỏa mãn mọi tâm nguyện của cô.

Phàm Chân thầm trách mình ý chí không kiên định, nhưng biết làm sao được, nàng thực sự không nỡ. Nàng buông lỏng bàn tay đã thấm đẫm mồ hôi, đôi mắt dịu dàng ánh lên ý cười: "Được rồi, vậy chúng ta sẽ đứng ở vị trí ngang hàng để nhìn nhau. Đại tiểu thư, nếu tôi nói... muốn kết giao bạn bè với cô..."

Hàng mi Phó Tư Ý khẽ rung động, cô không ngờ Phàm Chân lại bằng lòng tiến thêm một bước vì mình, cảm giác hạnh phúc đến thật đột ngột và mãnh liệt: "Tỷ tỷ bằng lòng làm bạn với em sao?"

Phàm Chân mỉm cười gật đầu.

Ánh mắt Phó Tư Ý giờ đây chỉ chứa đựng hình bóng Phàm Chân, cô nhìn nàng đầy mong đợi: "Đã là bạn bè, sau này tỷ tỷ đừng gọi em là Đại tiểu thư nữa."

Vành tai Phàm Chân dần đỏ ửng, nàng khẽ cắn môi: "Phó... Phó Tư Ý..."

Người bị gọi tên tỏ vẻ không hài lòng: "Bạn bè với nhau ai lại gọi cả tên lẫn họ như thế."

Gương mặt Phàm Chân đỏ bừng, giọng nói có chút ngập ngừng: "Tiểu... Ý..."

Phó Tư Ý lại được nước lấn tới: "Đừng gọi thế này, nghe thường quá."

Phàm Chân: !!! Kén cá chọn canh, thật quá khó chiều, không cách nào nói chuyện nổi.

"Ý tiểu tể, tôi không thèm nói nhảm với cô nữa, tôi đi làm việc đây." Phàm Chân dỗi hờn định phớt lờ cô để quay người đi, không ngờ vạt áo bị kéo lại, nàng cứ thế bị lôi ngược trở về.

Phó Tư Ý vững vàng ôm chặt lấy nàng, cằm tựa nhẹ lên vai nàng: "Cái này đi, em thích tỷ tỷ gọi em như vậy."

Phàm Chân sững sờ, nhận ra cái biệt danh mình thầm gọi trong lòng đã lỡ lời thốt ra, gương mặt lại phủ thêm một lớp đỏ rực. Người này sao lại có hai bộ mặt như vậy chứ? Mới giây trước còn ủy khuất như chú thỏ trắng mắt đỏ, giây sau đã hóa thân thành một chú chó săn nhỏ bá đạo ngang ngược. Chẳng biết đâu mới là con người thật của cô.

Phàm Chân khẽ cựa quậy trong lòng nàng: "Tôi phải đi làm việc thật mà."

Phó Tư Ý cúi đầu, nhìn quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt Phàm Chân mà không khỏi xót xa: "Chị bây giờ nên đi ngủ, mắt đã có quầng thâm cả rồi."

Phàm Chân quả thực vừa mệt vừa buồn ngủ vì cả đêm chưa chợp mắt, nhưng đi ngủ trong giờ làm việc e rằng sẽ khiến người khác nghi ngờ.

Đúng lúc đó, tiếng thang máy vận hành từ lầu chính vọng lại, dừng ở lầu ba rồi mở ra một tiếng "đinh" vang rộn. Tiếng bước chân từ xa đến gần ngày càng rõ rệt. Có vẻ là chị Hoan và những người khác đã lên lầu, chỉ chưa đầy nửa phút nữa, đám người làm sẽ đi qua thư phòng và nhìn thấy cảnh nàng cùng Phó Tư Ý đang ôm nhau.

Phàm Chân vội vàng đẩy cô ra, như chạy trốn mà đứng sang một bên giá sách, cầm khăn lau cuống cuồng chùi đi chùi lại, động tác vô cùng hoảng loạn.

Vòng tay đột ngột trống rỗng, Phó Tư Ý ngẩn người mất vài giây mới hoàn hồn, nhìn bóng lưng Phàm Chân mà lòng đầy xót xa. Phàm Chân đã muốn diễn thì làm sao chịu nghe lời cô đi nghỉ ngơi? Nhưng nàng đã thức trắng đêm chăm sóc mình, giờ còn tiếp tục làm việc thì người sắt cũng không chịu nổi.

Nếu cưỡng ép ra lệnh đi nghỉ, Phàm Chân nhất định không chịu, huống hồ phòng người hầu cách âm kém, người ra kẻ vào thường xuyên, nàng sao có thể ngủ ngon được. Hay là... để Phàm Chân ngủ ở phòng mình?

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, khóe môi Phó Tư Ý không ngăn được mà cong lên. Ngoài hành lang, lần lượt có mấy nữ hầu đi ngang qua cửa thư phòng, thấy Phó Tư Ý qua cánh cửa mở rộng, họ vội vàng cúi chào: "Đại tiểu thư."

Phó Tư Ý làm ngơ như không nghe thấy, thuận tay cầm một cuốn sách trên bàn ném mạnh xuống sàn nhà: "Phàm Chân!"

Đám người làm ngoài cửa bị tiếng động ấy làm cho giật bắn mình, đồng loạt lùi lại phía sau vì sợ rước họa vào thân. Phàm Chân thì không bị dọa sợ, chỉ có điều trong lòng nàng thầm thấy nực cười.

Chuyện này là muốn làm sao đây?

Mới vừa rồi còn như kẹo mạch nha dán lấy nàng, mở miệng một câu tỷ tỷ, đóng lại một câu tỷ tỷ, cứ như thể không có nàng là không sống nổi. Thế mà chỉ trong nháy mắt, giọng điệu sao lại trở nên hung dữ đến thế?

Ánh mắt Phó Tư Ý sắc lẹm như dao băng, bao phủ bởi gió lạnh liếc nhìn một vòng. Đám người làm hoàn toàn không dám ngẩng đầu, chỉ có Phàm Chân là hơi ngơ ngác đối diện với nàng.

Phó Tư Ý hít một hơi sâu, ép mình dùng ngữ khí nghiêm khắc nhất để trách cứ: "Phàm Chân! Ai cho phép chị động vào bàn làm việc của tôi? Đến Phó gia lâu như vậy rồi, đến chút quy tắc này chị cũng không học được sao?"

Phàm Chân không tài nào đoán ra cô đang có ý đồ gì, cứ thế ngây người đứng chôn chân tại chỗ.

Dì Anh vừa hay mang bữa sáng lên cho Phàm Chân, vừa đi tới đầu cầu thang xoắn ốc đã nghe thấy động tĩnh trong thư phòng. Ban đầu dì còn tưởng chị Hoan lại phạm lỗi gì, đứng lại nghe ngóng mới biết hóa ra Đại tiểu thư đang khiển trách Phàm Chân.

Dì Anh nhức đầu vỗ trán. Đại tiểu thư gà mờ này thật sự quá khó dạy bảo. Những Alpha khác ai chẳng vây quanh Omega dỗ ngon dỗ ngọt, miệng lưỡi dẻo quẹo để lừa người ta về tay; cô thì hay rồi, lại đi răn đe Omega nhà mình trước mặt bao nhiêu người. Đại tiểu thư ơi là Đại tiểu thư, con thêm chút tâm tư đi, cứ đà này là mất vợ như chơi đấy!

Dì Anh vội vàng muốn thay cô bù đắp, liền chen vào ôm lấy Phàm Chân, cười rạng rỡ: "Ái chà, có chuyện gì thế này? Chân Chân à, con vì Phó gia tận tâm tận lực là chuyện tốt, nhưng cũng không thể chưa ăn sáng đã làm việc thế này. Đi, ta đưa con xuống dưới..."

Lời bà chưa dứt đã bị Phó Tư Ý lạnh lùng cắt ngang: "Quản gia Anh, bình thường dì dạy dỗ người làm như thế này sao? Bảo sao mọi ngươì đều không có quy củ."

Dì Anh ngẩn người, nhìn Phó Tư Ý rồi lại nhìn Phàm Chân, hoàn toàn không biết nên cứu vãn thế nào.

Hốc mắt Phàm Chân nhanh chóng dâng lên cảm giác cay xè. Phó Tư Ý mắng nàng thế nào cũng được, nhưng nói dì Anh thì tuyệt đối không xong. Phàm Chân cắn môi kìm nước mắt, quật cường nhìn thẳng vào cô: "Đại tiểu thư, là tự tôi học quy củ không tốt, không liên quan đến dì Anh. Cô muốn mắng thì cứ mắng tôi đây này!"

Phó Tư Ý thoáng thấy đuôi mắt nàng ửng đỏ, trái tim cô thắt lại đau đớn, suýt chút nữa là không diễn nổi tiếp: "Chị... chị còn dám cãi bướng? Đến phòng tôi, quỳ xuống đó mà tự kiểm điểm cho tử tế!"

Phó Tư Ý mặt không cảm xúc bước ra khỏi thư phòng. Phàm Chân giữ khoảng cách hai ba mét, cứng đờ bước theo sau. Ánh mắt nàng đỏ hoe, nước mắt chực trào ra nhưng bị nàng cố gắng kìm nén lại.

Đám người hầu đứng ngoài hành lang chưa từng thấy trận thế này bao giờ, ai nấy sợ đến mức không dám thở mạnh, thầm đổ mồ hôi hột thay cho Phàm Chân. Dì Anh càng sốt ruột hơn, định đuổi theo khuyên can thì bị Sầm Vãn vừa thong thả đi tới kéo lại. Dì Anh lo lắng định hất tay ra: "Cô cản tôi làm gì? Không nghe thấy Đại tiểu thư bắt Phàm Chân phải quỳ sao? Chuyện này là sao chứ, hôm qua rõ ràng vẫn còn tốt đẹp mà..."

Đôi mắt phong tình của Sầm Vãn hiện lên ý cười: "Đến thế này mà bà vẫn chưa nhìn ra sao? Cứ chờ một chút đi, lát nữa còn chưa biết là ai phải quỳ đâu."

....................................

Thư phòng cách phòng ngủ không xa, ngay giây lát bước qua cửa, khóe miệng vốn đang kéo căng của Phó Tư Ý đột nhiên nhếch lên, đôi mắt đào hoa cong thành hai vầng trăng khuyết ôn nhu. Cô quấn quýt định nắm lấy tay Phàm Chân: "Tỷ tỷ..."

Phàm Chân lạnh mặt, vòng eo mảnh khảnh khẽ lách sang phải, né tránh sự đụng chạm của cô: "Đại tiểu thư, cô muốn tôi quỳ ở đâu?"

Phó Tư Ý rùng mình một cái, lập tức tự động chuyển sang chế độ nhận lỗi. Cô bước nhanh tới sát bên, đưa khuôn mặt đang treo nụ cười lấy lòng đến trước mắt đối phương: "Tỷ tỷ đừng giận mà, em nói chị quỳ... chỉ là làm màu cho đám người hầu bên ngoài nhìn thôi."

Phàm Chân nhìn cái vẻ mặt vô tội đang áp sát của cô mà không khỏi buồn bực. Mới vừa rồi lúc giáo huấn người khác chẳng phải rất thần khí, rất uy phong đó sao? Cơn giận trong lòng vẫn chưa tan, Phàm Chân quay mặt đi chỗ khác từ chối nhìn cô. Khi đầu ngón tay Phó Tư Ý lần nữa định chạm vào, nàng dứt khoát xoay người đi về phía ghế sofa, khom gối định quỳ xuống thật.

Phó Tư Ý hoảng hồn, đầu óc còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã trực tiếp lao đến. Cô lấy một tư thế quỳ bàn phím tiêu chuẩn để ôm chặt lấy đùi Phàm Chân.

Phàm Chân còn chưa kịp quỳ đã bị ôm cứng lấy, cơ thể không cách nào cử động. Nàng dùng hết sức cũng không rút chân ra được, đành cúi đầu lườm cô cháy mặt: "Buông tay!"

Phó Tư Ý sợ hãi ngước lên, hai tay nắm lấy vành tai mình, đuôi mắt yếu ớt cụp xuống: "Em sai rồi, tỷ tỷ... Em, tự em phạt quỳ là được chứ gì."

"Ai mượn cô quỳ." Phàm Chân tuy sắc mặt vẫn lạnh nhưng hai tay đã vô thức đỡ lấy cánh tay cô: "Cô mau đứng lên đi, bị người ta thấy thì không hay đâu."

Phó Tư Ý mềm nhũn rúc vào lòng nàng nũng nịu: "Cửa đóng chặt rồi không ai thấy đâu, phòng ở lầu chính cách âm tốt lắm..."

Phàm Chân: ??? Chủ đề sao bỗng nhiên lại trở nên mập mờ thế này?

"Tỷ tỷ quá mệt rồi, cần phải nghỉ ngơi." Phó Tư Ý thăm dò đưa tay vòng qua eo Phàm Chân: "Vừa rồi em cố ý hung dữ là để bên ngoài tin rằng chị đang chịu phạt trong phòng em. Như vậy tỷ tỷ có thể an tâm ngủ trên giường của em rồi."

Vành tai Phàm Chân đỏ rực, không khí ngày càng ám muội. Đáy lòng nàng đã bị Phó Tư Ý làm cho tan chảy, nhưng ngoài mặt vẫn cố gượng: "Chẳng thèm nói trước với tôi một lời, ai biết thật giả thế nào. Vừa rồi cô nói dì Anh như vậy, dì chắc chắn sẽ đau lòng lắm."

Phó Tư Ý siết chặt vòng eo nàng, ấn sâu vào lòng mình: "Lát nữa em sẽ đi xin lỗi dì ngay... Tỷ tỷ đừng giận nữa nhé, được không?"

Cái người này... thực sự quá giỏi làm nũng, khiến người ta chẳng thể nào giận nổi. Động tác đẩy ra của Phàm Chân thu hồi lại, cơ thể dần mềm xuống, không tự chủ được mà dán sát vào đối phương. Nàng cảm nhận được sức đề kháng của mình trước Phó Tư Ý ngày càng yếu đi. Dù ý thức đang cố gắng chống cự, nhưng cơ thể lại thành thật mà luân hãm.

Từ nhỏ đến lớn, Phàm Chân luôn là sự tồn tại chói sáng, dung mạo xinh đẹp, đa tài đa nghệ lại dịu dàng uyển ước. Nàng là người tình trong mộng của giới thượng lưu Nguyên quốc. Alpha theo đuổi nàng nhiều không kể xiết nhưng nàng chưa từng rung động. Vậy mà trước Phó Tư Ý, nàng lại liên tục trầm luân, thậm chí vì cô mà sẵn sàng phá vỡ mọi nguyên tắc của bản thân. Biết rõ mình có hôn ước nhưng vẫn không khống chế được nhịp đập trái tim, còn chủ động nói muốn kết giao...

"Tôi không giận nữa, cô mau đứng lên đi..." Giọng Phàm Chân dịu lại: "Tôi đi xem dì Anh một chút."

Phàm Chân vừa xoay người, một cánh tay thon gọn bỗng vòng qua thắt lưng, bế bổng nàng lên theo kiểu công chúa. Sự mất trọng lượng đột ngột khiến Phàm Chân khẽ kêu lên, nàng theo quán tính ôm lấy cổ Phó Tư Ý, cả hai dán sát vào nhau đầy thân mật.

"Cô... cô định bế tôi đi đâu?" Phó Tư Ý cụp mắt, nụ cười thuần khiết vô hại: "Đi nghỉ ngơi."

Gương mặt Phàm Chân đỏ như sắp nhỏ máu. Lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự chênh lệch sức mạnh giữa Alpha và Omega. Dù lớn hơn Phó Tư Ý vài tuổi nhưng khí lực của nàng hoàn toàn bị áp đảo.

"Ý tiểu tể, mau buông tôi xuống." Phàm Chân đá nhẹ hai chân, nhưng ngoại trừ việc làm rơi đôi giày thì chẳng có tác dụng gì.

Vị Alpha bế nàng vô cùng cẩn thận như nâng niu bảo vật. Phàm Chân kìm lòng không được mà tựa vào ngực cô, khẽ oán trách: "Ý tiểu tể, cô có nghe tôi nói không đấy?"

"Em đương nhiên nghe lời tỷ tỷ." Phó Tư Ý nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường: "Chỉ cần tốt cho tỷ tỷ, em đều nghe hết, nhưng bây giờ chị nhất định phải nghỉ ngơi."

Phàm Chân căng thẳng đến mức khó thở, vừa chạm giường đã định bò dậy, nhưng lại bị Phó Tư Ý cường thế giữ lại. Trong lúc giằng co, nàng lại bị ấn ngược trở về nệm. Chỉ là động tác của Phó Tư Ý quá nhanh, vị trí đặt tay hình như có chút... không đúng.

Đầu ngón tay cô như lún vào khối bột mềm, Phó Tư Ý đỏ bừng tai, lập tức nhận ra mình ấn nhầm chỗ, rối rít xin lỗi: "Em... em xin lỗi..."

Có lẽ vì bị cô vô tình chạm trúng quả dâu nhỏ vốn đang sưng tấy sau đêm qua, một cảm giác tê dại xen lẫn đau nhức kỳ lạ ập tới, khiến Phàm Chân không kìm được mà khẽ rên lên một tiếng rồi vội vàng cắn chặt môi.

Phó Tư Ý chú ý thấy biểu cảm kỳ lạ của nàng, liền cúi người xuống, ánh mắt đầy vẻ lo lắng: "Tỷ tỷ, chị làm sao vậy?"

Gương mặt Phàm Chân ửng lên sắc hồng ngượng ngùng, nàng thầm quở trách trong lòng: Chẳng phải đều tại cô cắn sao.

Thấy tay Phó Tư Ý sắp chạm vào người mình, Phàm Chân hốt hoảng kéo cao chăn che kín mít, tùy tiện bịa ra một lý do: "Tôi không sao, chỉ là trên tay hơi trầy da một chút thôi..."

Phàm Chân cứ ngỡ kéo đại một chỗ không quan trọng thì Phó Tư Ý sẽ bớt bận tâm, ai ngờ ánh mắt nàng lập tức trở nên căng thẳng như trời sắp sập đến nơi.

"Tỷ tỷ, để em xem nào, bị thương có nghiêm trọng không?"

Phó Tư Ý xót xa nắm lấy tay nàng, Phàm Chân lại vung tay muốn tránh. Trong lúc giằng co, đầu ngón tay đối phương lại vô tình chạm trúng viên chu quả đang e lệ ẩn nấp kia. Lần này, Phó Tư Ý nhìn rõ mồn một động tác che ngực của Phàm Chân. Cô khựng lại, dường như đã suy nghĩ thông suốt điều gì đó, vội vàng co rụt ngón tay về. Cả vành tai và cổ cô nháy mắt đỏ bừng chói mắt.

Chẳng lẽ... cô đã cắn tỷ tỷ bị thương sao?

Thôi xong rồi! Tỷ tỷ chắc chắn sẽ không thích cô nữa, sau này cũng chẳng thèm cho cô ăn bánh ngọt nữa đâu. Phó Tư Ý đứng ngồi không yên, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi lấm tấm. Không phải vì nóng, mà là vì hoảng.

Cô hoàn toàn không dám nhìn Phàm Chân, đứng dậy đi tới ngăn tủ trước bàn trang điểm, nhìn lên nhìn xuống, lục tìm đồ đạc với vẻ vô cùng lo lắng. Phàm Chân cũng đang rối bời, nàng lặng lẽ kéo thấp chăn xuống, khẽ nhấc mi mắt nhìn theo bóng dáng đang đi lại không ngừng của cô, mấp máy đôi môi đỏ: "Cô đang tìm gì thế?"

Phó Tư Ý khựng lại, nhìn thấy gương mặt đỏ gay của mình phản chiếu trong gương: "Em tìm thuốc mỡ bôi cho chị..." cô nhận ra mình lỡ lời, vội vàng chữa cháy: "Em tìm thuốc mỡ bôi tay cho chị."

Gương mặt Phàm Chân nóng bừng: "Không cần bôi thuốc đâu, hai ngày nữa là khỏi thôi."

Phó Tư Ý tìm khắp phòng không thấy thuốc mỡ, định nhấc điện thoại nội bộ gọi người hầu sang phòng thuốc ở nhà chính tìm. Phàm Chân xấu hổ đến sắp chết đi được, không kịp suy nghĩ nhiều liền vươn tay kéo ncô lại. Phó Tư Ý không chút phòng bị, bước chân lảo đảo rồi ngã nhào lên người Phàm Chân.

Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở quấn quýt, cả hai đều ngẩn ngơ trong phút chốc. Phó Tư Ý là người dời mắt đi trước, cô dùng hai tay chống bên cạnh thân nàng, lồng ngực phập phồng gấp gáp: "Tỷ tỷ, có... có đụng trúng tay chị không?"

Phàm Chân trốn tránh quay mặt đi, gần như dùng khí âm để thốt ra một tiếng "Không có~" nhẹ bẫng. Phó Tư Ý nhìn trân trối vào vành tai đỏ rực của Phàm Chân, nhưng thực ra cô không biết rằng, sắc đỏ trên mặt mình còn đậm hơn cả đối phương.

Cô gượng gạo đứng dậy lùi ra xa để giãn khoảng cách, mím chặt đôi môi đỏ thắm: "Tỷ tỷ, chị còn chưa ăn sáng, em đi xuống bếp lấy chút đồ ăn cho chị."

Phàm Chân sợ những cử chỉ quá mức khác thường của cô sẽ khiến người khác nghi ngờ, vội vàng kéo cô lại. Phó Tư Ý còn chưa kịp phản ứng thì cổ đã bị Phàm Chân ôm chặt lấy. Cả gương mặt cô vùi vào sự mềm mại của đối phương, cô kinh hãi mở to mắt, hơi thở gần như đình trệ trong khoảnh khắc này. Những hình ảnh tim đập chân run đêm qua bất thình lình hiện lên, khiến lòng cô ngứa ngáy, cồn cào như bị trăm vuốt cào xé, thật khó nhịn vô cùng.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Tác giả quân: Lúc mắng thì khí thế ngút trời, lúc quỳ thì mượt mà không ai bằng.

Đức Phù: Chỉ biết đứng một bên mà hâm mộ thôi.

Sầm Vãn: Đây chính là tuyệt kỹ gia truyền của nhà họ Phó đấy, đừng hỏi tại sao tôi lại biết rõ thế. Đống ván giặt đồ trong nhà đã hỏng hết mấy cái rồi. Tiểu Ý mà quỳ xuống chỉ cần do dự một giây thôi, thì đó chính là sự thiếu tôn trọng đối với môn tuyệt học này của tổ tiên.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...