Phàm Chân run run tay nhấn dãy số của Phó Tư Ý. Đầu dây bên kia tiếng người xôn xao, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng loa phóng thanh đứt quãng.
"Vợ ơi..."
"Ý tiểu tể, em..." Phàm Chân định nói rồi lại thôi, giọng nàng vừa thấp thỏm, vừa mang theo niềm vui sướng không giấu giếm: "Sao em lại đột ngột làm thế?"
Phó Tư Ý đoán chắc Phàm Chân đã thấy bài đăng trên vòng bạn bè. Giọng của tỷ tỷ truyền qua ống nghe ngọt lịm như mật ong, thấm vào lòng khiến mọi sự đắn đo trong cô tan biến sạch sẽ. Lúc vừa đăng bài, cô còn mơ hồ lo lắng Phàm Chân sẽ trách mình quá cao hứng, nhưng giờ nghe thấy tông giọng ngọt ngào này, Phó Tư Ý cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Cô cố ý trêu: "Em làm sao cơ?"
Đầu dây bên kia giọng càng thêm mềm mại như đang làm nũng, nghe mà lòng Phó Tư Ý rộn ràng. Phàm Chân hạ thấp giọng, dịu dàng hỏi: "Sao em tự dưng lại đăng bài lên vòng bạn bè?"
Phó Tư Ý thản nhiên: "Không được sao?"
"Không phải... đương nhiên là được, có điều vừa nãy chị suýt nữa thì bị em dọa chết khiếp." Phàm Chân khẽ ôm ngực, giọng hơi dồn dập: "Em... em có chặn mấy người bạn học kia không?"
Giọng Phó Tư Ý cao lên: "Tại sao phải chặn? Tỷ tỷ sợ ai nhìn thấy sao?"
Chậc! Bình giấm chua lại đổ rồi. Phàm Chân cách cái điện thoại mà vẫn ngửi thấy vị chua lòm, nàng nén lại ý định muốn lôi con tiểu hung thú này tới trước mặt mà nhào nặn gương mặt kia, nhanh chóng đáp trả: "Chị là sợ mấy cô hồng nhan tri kỷ của em nhìn thấy, lỡ họ ghen lên rồi tố cáo chị, ngay đêm nay chị bị giải đi thì chẳng ai cứu được đâu."
Phó Tư Ý cười nhẹ một tiếng, khí thế sắc bén: "Họ chắc chắn không dám."
Phàm Chân không hiểu: "Tại sao?"
"Thứ nhất, họ không dám đối đầu với mẹ em. Thứ hai, nếu họ dám tố cáo người, em sẽ cắn ngược lại một cái, nói họ biết mà không báo. Để xem ai còn dám làm loạn."
"Tỷ tỷ yên tâm... Có em ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt chị, càng không ai mang được chị đi. Kẻ nào dám làm tổn thương chị, em sẽ bắt họ trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần."
"Tỷ tỷ đừng sợ. Nếu chị thực sự bị trục xuất về nước, em sẽ đi theo chị. Chị ở đâu, em sẽ ở đó."
"Em..." Phàm Chân hàng mi run rẩy, đôi mắt nhạt nhòa hơi nước.
Nàng có gì xứng đáng để Phó Tư Ý phải hy sinh bất chấp như vậy? Nàng chỉ là một kẻ dư thừa, ngay cả cha ruột cũng chẳng cần nàng, sẵn sàng bán nàng đi bất cứ lúc nào. Nàng vốn chỉ có một mình, cô độc và không nơi nương tựa. Vậy mà Phó Tư Ý lại sẵn sàng vì nàng mà từ bỏ tất cả: danh lợi, tiền tài, địa vị, thậm chí là gia đình, để cùng nàng đi đến bất cứ đâu.
Cảm giác sống mũi cay cay lan tỏa nhanh chóng. Phàm Chân không hẳn là muốn khóc, chỉ là... cảm giác được quan tâm và yêu thương này còn ấm áp hơn cả những gì nàng từng tưởng tượng.
Nàng hít mũi một cái: "Ý tiểu tể... sao em lại tốt với chị thế?"
"Vì chị là vợ em mà." Phó Tư Ý nhạy cảm nghe ra giọng mũi của nàng, xót xa không thôi nên tìm cách trêu chọc: "Tỷ tỷ, em ngoan thế này, có được thăng chức lên làm bạn gái chính thức sớm không?"
Phàm Chân: ... Con tiểu hung thú này đúng là một bình giấm chua, nhưng lại là một bình giấm thông minh tuyệt đỉnh, cực kỳ sành sỏi việc cò kè mặc cả. Lòng Phàm Chân như nở hoa rực rỡ, nhưng miệng vẫn cứng cỏi: "Chị... chị sẽ cân nhắc."
Đầu dây bên kia, tiểu hung thú ủy khuất: "Chị đừng cân nhắc lâu quá nhé, em đã 24 tuổi rồi... Bạn bè cứ cười em mãi, 24 tuổi rồi mà chưa được đánh dấu Omega nào..."
Lại thế nữa rồi. Trong đầu toàn là những chuyện màu sắc. Phàm Chân khẽ vỗ trán, chưa kịp phản bác thì đã nghe thấy giọng cô nũng nịu bên tai: "Tỷ tỷ, lúc này em nhớ chị lắm, muốn ôm chị thật chặt. Nhưng không ôm được, khó chịu quá đi."
"Eo ơi~" Phàm Chân giả vờ rùng mình, giọng đầy vẻ chê bai: "Sến chết đi được."
Hai người đang quấn quýt trò chuyện thì chị Hoan ôm giỏ kim chỉ đi ngang qua, thấy Phàm Chân đang tựa vào cột đá liền gọi với từ xa: "Phàm Chân ơi, tới giúp chị một tay với."
Phàm Chân vội dời điện thoại ra xa, đáp một tiếng: "Dạ, em tới ngay." Nàng áp điện thoại lại gần tai: "Nhãi con, chị có việc chút, lát nói chuyện sau nhé."
"Đợi chút." Giọng Phó Tư Ý bỗng trầm xuống, ấp úng hỏi: "Cái đó... trong nhà có ai đến không?"
Phàm Chân dĩ nhiên biết cô đang hỏi ai. Nghĩ bụng mình vừa nói thẳng thừng với Phương Tụng Nhàn như thế, chắc cô nàng cũng chẳng mặt dày ở lại lâu, giờ này hẳn đã rời đi rồi. Đa sự chi bằng thiểu sự, tránh để con tiểu hung thú này truy vấn không thôi. Phàm Chân mím môi, đáp nhanh: "Không có, chẳng có ai đến cả."
Đầu dây bên kia phát ra một tiếng cười ngắn ngủi, nhẹ nhõm: "Ồ, vậy chị đi làm việc đi."
Cúp điện thoại xong, Phó Tư Ý đi thẳng về hướng trung tâm thương mại. Đây là tổ hợp mua sắm thuộc tập đoàn Hạ thị, lớn nhất Tân Thành. Tầng một là ẩm thực, còn các nhãn hiệu thời trang nữ cao cấp nằm ở tầng trên cùng.
Vốn cô không muốn đến chỗ của Hạ thị vì sợ gặp Hạ Dĩ Trình, nhưng ở đây đầy đủ các nhãn hiệu nhất, và hãng thời trang đôi AO duy nhất cũng chỉ có gian hàng tại đây. Cô muốn chọn vài bộ để mặc cùng Phàm Chân.
Vừa bước ra khỏi thang máy qua cửa xoay tầng một để lên thang cuốn, Phó Tư Ý thoáng thấy một cửa tiệm phía trước đang có hàng dài người xếp hàng. Tò mò, cô nhìn lên biển hiệu neon vẽ những chiếc sủi cảo tươi ngon hấp dẫn. Bước chân nàng khựng lại. Phía sau hàng dài đó lại có thêm mấy Omega tụ tập lại.
"Này, nghe nói tiệm này do người Nguyên quốc mở, là tiệm duy nhất ở Tân Thành đấy, vòng bạn bè của tớ đang rần rần hết cả lên." "Đúng thế, món ăn vặt Nguyên quốc nhiều không kể xiết. Trước tớ đi du lịch với mẹ bên đó, đúng là thiên đường ẩm thực, chẳng muốn về luôn." "Thật sao? Vậy lát nữa cậu gọi món đi, tớ chưa ăn bao giờ nên không biết cái nào ngon." "Sủi cảo là món đặc trưng phải gọi, còn cả móng giò nướng nữa, chúng ta gọi một phần đi."
Đứng cạnh thang cuốn, Phó Tư Ý ngẩn người nhìn những hình ảnh ẩm thực rực rỡ trên biển hiệu. Tỷ tỷ rời Nguyên quốc lâu như vậy, chắc hẳn rất nhớ quê hương, nhớ những món ăn quê nhà. Đáng tiếc là thẻ cư trú phải vài ngày nữa mới xong, nếu không cô đã có thể đưa tỷ tỷ đi dạo phố cùng nhau rồi.
Vừa bước lên thang cuốn, một ý nghĩ chợt lóe lên. Tỷ tỷ không ra ngoài được, vậy cô mua mang về cho tỷ tỷ nếm thử chẳng phải cũng như nhau sao? Nghĩ đến đây, cô vội vã đi xuống bậc thang quay lại chỗ cũ, mới phát hiện chỉ trong một phút, hàng người đã dài dằng dặc, vẫn còn nhiều người tiếp tục kéo đến. Cô khẽ thở dài, thế này thì biết xếp hàng đến bao giờ?
Phó Tư Ý sực nhớ Hạ Dĩ Trình từng tặng mình một chiếc "thẻ VIP đặc biệt". Có thẻ này mua sắm sẽ không phải xếp hàng, mọi chi phí đều được ghi nợ vào thẻ. Tuy nhiên, thẻ này liên kết với hệ thống tài chính của trung tâm thương mại, Hạ Dĩ Trình có thể kiểm tra từng giao dịch. Phó Tư Ý không muốn dính dáng nhiều đến cô ta nên lặng lẽ đi xuống cuối hàng, kiên nhẫn xếp hàng.
Bỗng nhiên, từ phía sau có người va vào nàng. Phó Tư Ý vô thức quay đầu, thấy Thẩm Điềm đang đứng đó với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
"Đúng là chị thật à, Tiểu Ý? Em còn tưởng mình nhìn lầm." Ánh mắt Thẩm Điềm lướt theo hàng dài rồi dừng lại trên biển hiệu neon, sự ngạc nhiên hiện rõ: "Tiểu Ý, chị mà lại đang xếp hàng mua đồ ăn vặt sao?"
Phó Tư Ý nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Điềm một lúc, rồi nở một nụ cười không rõ thực giả. Thẩm Điềm chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Cô ta luôn cảm thấy ánh mắt của Phó Tư Ý như dao mỏng, chỉ cần một cái nhìn là có thể xé toạc lớp ngụy trang, phơi bày mọi mưu mô đen tối ra ánh sáng.
Cô ta cố trấn tĩnh, vờ sờ lên mặt, cười tự nhiên: "Sao lại nhìn em như thế? Mặt em dính bẩn à?"
Ánh mắt Phó Tư Ý thoáng qua vẻ mỉa mai, nhưng ngay lập tức được che đậy bởi vẻ bình thản thường ngày: "Không, tôi chỉ thấy trùng hợp quá, ở đây mà cũng gặp được nhau."
"Không phải trùng hợp đâu, em cố tình đến tìm Dĩ Trình đấy." Mới nói hai câu, tâm trạng Thẩm Điềm đã chùng xuống: "Nhưng cô ấy không muốn gặp em, còn để bảo vệ đuổi em ra ngoài."
Lúc Thẩm Điềm cụp mắt xuống, một tia xảo quyệt thoáng qua. Cô ta tưởng mình giấu rất kỹ nhưng vẫn bị Phó Tư Ý bắt gặp. Phó Tư Ý thầm suy tính trong lòng: Nếu kẻ hạ chất dụ phát không phải Tôn Ngữ Thanh, thì chắc chắn là người trước mắt này... Thẩm Điềm.
Trên đời này ai cũng có thiện niệm và ác niệm, thỉnh thoảng nảy sinh ý xấu là chuyện thường, nhưng thường chỉ dừng lại ở mức sai lầm nhỏ. Thẩm Điềm thì khác, cô ta lớn lên trong môi trường đấu đá, lừa lọc, đã quen với cảnh cốt nhục tương tàn. Một khi ác niệm nảy sinh, cô ta nhất định phải đạt được mục đích, tuyệt không nương tay. Phó Tư Ý từng nghe đối tác nói rằng Giám đốc Thẩm của tập đoàn OCT vì tranh giành khách hàng mà hãm hại đồng nghiệp. Dù đã bị sa thải, nhưng danh xưng "Nhện độc" của Thẩm Điềm đã nổi tiếng khắp giới.
Thấy Phó Tư Ý im lặng, Thẩm Điềm tự giễu xua tay: "Thôi, không nhắc nữa. Này Tiểu Ý, chị xếp hàng mua đồ ăn vặt thật à?"
Phó Tư Ý vẫn còn nhiều nghi vấn muốn kiểm chứng từ Thẩm Điềm, để tránh đánh cỏ động rắn, cô gượng cười: "Phải, tôi thấy hàng dài thế này chắc đồ ăn ngon lắm, nên muốn mua về nếm thử."
Thấy thái độ tự nhiên của Phó Tư Ý, Thẩm Điềm dần bỏ qua nghi ngờ, vờ hỏi bâng quơ: "Em nhớ Dĩ Trình có đưa chị thẻ VIP đặc biệt mà, sao không lấy ra dùng?"
Lăn lộn thương trường nhiều năm, Phó Tư Ý sớm học được cách nắm bắt tâm lý đối phương. Cô đoán được ý tứ trong lời nói của Thẩm Điềm nên cố ý nói ra điều cô ta muốn nghe: "Hạ Dĩ Trình là Hạ Dĩ Trình, tôi là tôi, không cần thiết phải dựa hơi cô ấy."
Nghe vậy, Thẩm Điềm thầm mừng rỡ, ánh mắt thoáng vẻ đắc ý. Mười phút trước, cô ta vừa rời khỏi văn phòng của Hạ Dĩ Trình. Sau khi bị OCT sa thải, cô ta khó khăn lắm mới cầu được người anh cùng cha khác mẹ cho đi thực tập tại gian hàng của tập đoàn. Thế nhưng hợp đồng gian hàng tại Hạ thị sắp hết hạn, Hạ Dĩ Trình vì giận lây vụ Phó Tư Ý nên không chịu ký tiếp. Thẩm Điềm đã hạ mình cầu xin, nói hết lời hay ý đẹp mà vẫn không cứu vãn được, còn bị mỉa mai rồi bị đuổi ra ngoài.
Thẩm Điềm càng nghĩ càng không cam lòng. Dựa vào cái gì mà Hạ Dĩ Trình có thể tập hợp ngàn vạn sủng ái vào một thân, còn cô ta lại phải vật lộn dưới vũng bùn tăm tối?
Nếu so về gia thế, cô taa chắc chắn không bằng Hạ Dĩ Trình, nhưng nếu có thể cướp được người thương trong lòng cô ta, Hạ Dĩ Trình nhất định sẽ rất thống khổ. Hạ Dĩ Trình khó chịu, cô ta mới thấy hả lòng hả dạ. Hơn nữa, Phó gia và Hạ gia vốn môn đăng hộ đối, nếu cô ta có thể trở thành thiếu phu nhân nhà họ Phó, sau này ai còn dám xem nhẹ cô ta? Đám chị em từng bắt nạt cô ta trước kia, từng đứa một đều sẽ phải nhìn sắc mặt cô ta mà sống.
Thẩm Điềm thầm tự nhủ, nhất định phải nắm thóp được Phó Tư Ý. Mà muốn có được Phó Tư Ý, trước hết phải đá văng từng tình địch một. Tôn Ngữ Thanh sắp kết hôn với Ngải Thanh nên có thể loại trừ, hiện tại chỉ còn Hạ Dĩ Trình là mối đe dọa lớn nhất.
Thẩm Điềm cố ý hạ thấp giọng, lộ vẻ ngập ngừng: "Tiểu Ý, em có vài chuyện muốn nói với chị, nhưng... em không biết phải mở lời thế nào. Chuyện này cứ đè nặng trong lòng khiến em sắp thở không thông rồi."
Rốt cuộc cũng chịu nói rồi sao? Phó Tư Ý thầm nghĩ. Cô muốn xem thử lần này Thẩm Điềm định dùng ai làm tấm bia đỡ đạn.
Cô điều chỉnh lại biểu cảm, mỉm cười lịch sự nhưng đáy mắt lại ẩn hiện vẻ khinh miệt: "Có chuyện gì cô cứ nói đi, đều là bạn học cả, không có gì phải ngại."
Thẩm Điềm nhìn quanh một lượt, thấy không gian ồn ào không tiện bàn chuyện, liền đề nghị: "Tiểu Ý, ở đây náo nhiệt quá, chúng ta qua quán cà phê đằng kia đi."
Quầy cà phê lúc này không quá đông người, Thẩm Điềm chọn một vị trí trong góc, gọi hai ly cà phê rồi ngồi xuống, nhìn Phó Tư Ý với vẻ mặt đầy áy náy: "Tiểu Ý, em đã làm sai một chuyện, gây tổn thương cho hai người, em rất muốn... muốn xin lỗi họ."
"Ồ?" Phó Tư Ý nhướng mày, ra vẻ rất sẵn lòng lắng nghe.
Thẩm Điềm khựng lại, cắn môi ra vẻ điệu bộ đáng thương: "Tiểu Ý, emm đã làm một chuyện rất có lỗi với chị, lại còn liên lụy khiến Tôn Ngữ Thanh bị tổn thương."
Đoán được Thẩm Điềm sắp nhắc đến chuyện gì, Phó Tư Ý phối hợp diễn vẻ kinh ngạc: "Chuyện gì cơ?"
Thẩm Điềm: "Lần trước chị bị đẩy xuống hồ cảnh quan, thật ra không liên quan đến Tôn Ngữ Thanh."
Ánh mắt Phó Tư Ý tối sầm lại trong tích tắc. Tốt lắm! Cố ý hại người, vu oan giá họa, các người còn chuyện gì không dám làm nữa không?
Cô cố tình dùng giọng điệu hờ hững: "Cô nói chuyện tôi rơi xuống nước sao? Lúc đó tôi thực sự rất giận, nhưng Tôn Ngữ Thanh đã xin lỗi và bồi thường rồi. Nghĩ lại thì cô ấy cũng không có lý do gì để đẩy tôi, chắc chỉ là đứng không vững thôi. Tai nạn ngoài ý muốn này ai mà muốn chứ, vả lại giờ cô ấy sắp kết hôn với Ngải Thanh rồi, tôi cũng đã bỏ qua cho cô ấy."
"Không phải đâu, Tôn Ngữ Thanh bị oan, người đẩy chị xuống hồ vốn không phải là cô ấy." Thẩm Điềm làm sao có thể để chuyện này trôi qua êm đẹp, nếu khôngcô ta sẽ mất đi cơ hội hạ bệ Hạ Dĩ Trình: "Thực tế là có người đứng sau đẩy cô ấy."
"Nga, chuyện này mới mẻ đấy." Phó Tư Ý nói nửa thật nửa đùa: "Ai lại đi đẩy Tôn Ngữ Thanh từ phía sau chứ?"
Thẩm Điềm: "Là em."
"Cô?" Phó Tư Ý thầm cười lạnh, quả nhiên đúng như cô đoán. Với tính cách của Thẩm Điềm, sao cô ta có thể thừa nhận thẳng thắn như vậy trừ khi đã tìm được bàn đạp mới. Cô hỏi tiếp: "Cô và Tôn Ngữ Thanh có thù oán gì mà lại đẩy cô ấy?"
Ánh mắt Thẩm Điềm thoáng qua vẻ thâm hiểm: "Mục tiêu của em vốn không phải đẩy Tôn Ngữ Thanh, mà là... đẩy chị."
"Đẩy tôi?" Dù đã đoán trước, nhưng khi nghe chính miệng cô ta thừa nhận, Phó Tư Ý vẫn cảm thấy vô cùng tức giận: "Vì sao cô làm thế?"
Thấy Phó Tư Ý nổi giận, Thẩm Điềm cụp mắt, giọng nói cố ý mang theo vẻ tự dằn vặt: "Em biết mình làm vậy là rất xấu. Nhưng Tôn Ngữ Thanh đó chẳng biết từ đâu xuất hiện, cả đêm quấn lấy chị khiến Dĩ Trình rất tức giận và ghen tị. Thế là cô ấy nghĩ ra một kế mọn và bắt em làm đồng phạm."
Cái "kế mọn" đó không cần nghĩ cũng đoán ra được, nhưng Phó Tư Ý vẫn còn một nghi vấn: "Cô đẩy Tôn Ngữ Thanh, vậy sao cô ấy không bị ngã xuống hồ cùng tôi?"
"Bởi vì em đã kịp kéo cô ấy lại. Lúc đó hiện trường rất đông đúc, sau khi chị rơi xuống thì mọi thứ càng hỗn loạn hơn. Trong lúc lộn xộn đó, việc co kéo là chuyện bình thường nên Tôn Ngữ Thanh hoàn toàn không nghi ngờ có người cố tình hãm hại mình."
Thẩm Điềm hít mũi, giọng nói nghẹn ngào như đang thực sự hối lỗi: "Hạ Dĩ Trình nói chỉ có làm vậy mới khiến chị ghét bỏ Tôn Ngữ Thanh. Cô ấy còn hứa sau khi đuổi được Tôn Ngữ Thanh đi sẽ cạnh tranh công bằng vớiem. Thế nhưng... làm gì có sự công bằng nào chứ. Cô ấy sau lưng lại chơi xấu em, dùng hợp đồng để chèn ép, ép em phải từ bỏ chị..."
Nghe đến đây, Phó Tư Ý cuối cùng cũng hiểu được ý đồ của Thẩm Điềm: Cô ta muốn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Hạ Dĩ Trình.
Không thể phủ nhận Hạ Dĩ Trình cũng chẳng phải dạng vừa, chắc chắn có tham gia vào chuyện này. Nhưng Phó Tư Ý lớn lên cùng cô ta nên hiểu rõ, Hạ Dĩ Trình tuy kiêu căng, ngốc nghếch nhưng đầu óc đơn giản, không thể nghĩ ra mưu kế thâm độc và kín kẽ đến nhường này.
Phó Tư Ý xoay chuyển suy nghĩ, lén quan sát Thẩm Điềm. Chuyện đẩy cô xuống hồ, món nợ này sớm muộn gì cô cũng phải tính toán rạch ròi. Muốn đối phó với Thẩm Điềm quả thực dễ như trở bàn tay, nhưng thỏ cùng đường cũng biết cắn người, huống hồ đây lại là một con thỏ đầy răng nhọn.
Nếu là trước đây, ai hại mình cô sẽ lập tức phản công ngay lập tức. Nhưng giờ cô đã có Phàm Chân, làm bất cứ việc gì cô cũng phải cân nhắc liệu có làm ảnh hưởng đến tỷ tỷ hay không. Nếu cô rầm rộ đối phó Thẩm Điềm mà không thể hạ gục đối phương trong một chiêu duy nhất, để cô ta có cơ hội th* d*c, chắc chắn cô ta sẽ phản công. Thẩm Điềm không dám động đến cô, nhưng chắc chắn sẽ nhắm mũi nhọn vào Phàm Chân.
Tỷ tỷ đơn thuần thiện lương, còn Thẩm Điềm lại lớn lên trong sự đấu đá tranh giành, tỷ tỷ làm sao có thể là đối thủ của cô ta?
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Ý tiểu tể sẽ nhanh chóng phản công thôi. Cô không chỉ trừng trị đích đáng nữ phụ tâm cơ mà còn bảo vệ tỷ tỷ cực kỳ chu đáo.
Chúc các tiểu khả ái — dù đã có đôi có cặp hay vẫn còn độc thân — một ngày Lễ Tình Nhân thật hạnh phúc và vui vẻ nhé!
