Hạ gia và Phó gia vốn là thế giao, Hạ Dĩ Trình từ nhỏ đã thường xuyên lui tới Phó trạch. Đặc biệt là sau khi Phó Tư Ý phân hóa thành Alpha, thời gian cô ta ở đây còn nhiều hơn ở nhà mình, nên đám người hầu chẳng ai dám ngăn cản, thậm chí khi chạm mặt còn cung kính cúi chào.
Hạ Dĩ Trình rất hưởng thụ sự đãi ngộ dành cho "thiếu phu nhân" này. Cô ta kiêu ngạo nện giày cao gót "đăng đăng đăng" tiến về phía nhà chính. Bên ngoài tuyết rơi lả tả, Hạ Dĩ Trình lướt mắt qua hành lang kính nhìn ra vườn hoa, ánh mắt lập tức bị thu hút bởi một bóng hình đỏ rực giữa sắc trắng tinh khôi.
Là Phàm Chân!
Nàng khoác chiếc áo choàng có mũ màu đỏ táo, vòng tay ôm một chậu mai trắng muốt, có vẻ như định chuyển vào phòng hoa. Giữa trời tuyết bay, Phàm Chân rủ mắt cười nhẹ, toát lên vẻ ôn nhu và thanh khiết vô ngần, tựa như tiên tử băng thanh ngọc khiết lạc xuống nhân gian, khiến chậu hoa mai trong lòng nàng cũng phải kém sắc ba phần.
Quá đỗi quyến rũ.
Một đại mỹ nhân như thế này nếu cứ ở lại Phó trạch, dù chỉ là một Beta không có tin tức tố thì đối với cô ta vẫn là một mối đe dọa thường trực. Hạ Dĩ Trình thâm trầm nhìn chằm chằm Phàm Chân, nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm: "Con tiện tỳ, sớm muộn gì ta cũng đuổi ngươi ra khỏi Phó gia."
Cô ta ngoảnh mặt đi tiếp, thấy một nữ hầu đang đi tới liền ngoắc tay: "Này, cô kia qua đây."
Tiểu Cúc vừa từ vườn hoa về, Phàm Chân dặn cô bưng chậu lan lên sân thượng lầu chính, nơi đó có sưởi và ánh nắng để lan không bị chết rét, giúp tiết kiệm một khoản chi phí cho vườn hoa vào năm tới. Đang định băng qua hành lang để lên thang máy thì nghe thấy tiếng Hạ Dĩ Trình, cô giật mình nhìn quanh rồi không chắc chắn hỏi: "Hạ tiểu thư, cô gọi tôi ạ?"
Hạ Dĩ Trình lườm cô một cái sắc lẹm: "Ở đây chỉ có hai ta, không gọi cô thì gọi ai? Đồ ngu xuẩn... Đi ép cho ta một ly nước cam tươi mang lên phòng khách, nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau đi!"
Tiểu Cúc bỗng dưng bị mắng vô cớ, không thể bật lại nên ấm ức đầy bụng. Trở lại bếp, cô trút giận bằng cách đặt mạnh chậu hoa xuống bàn phát ra những tiếng "binh binh bàng bàng".
Nữ hầu Trần Nga đang múc canh ngọt do Phó Tư Ý nấu ra bát, nghe tiếng động liền dừng tay, tiến lại hóng hớt: "Này Tiểu Cúc, cô uống nhầm thuốc à, nổi cáu cái gì đấy?"
"Còn không phải tại cái cô Hạ tiểu thư kia sao." Tiểu Cúc tính tình đơn thuần lại thẳng thắn, nói năng chẳng kiêng nể: "Thật coi mình là thiếu phu nhân nhà họ Phó rồi chắc... Còn chưa đâu vào đâu mà đã thích mắng là mắng..."
"Đại tiểu thư bình thường dù lạnh lùng nhưng nói chuyện với chúng ta vẫn rất khách khí, cô ta thì hay rồi, ra vẻ ta đây cho ai xem, Đại tiểu thư đã bảo cưới cô ta đâu... Cô ta tính là cái gì chứ."
Trần Nga nở nụ cười cười trên nỗi đau của người khác: "Cô ta mắng cô cái gì?"
Khóe môi Tiểu Cúc giật giật, vẻ mặt khinh bỉ: "Nói tôi ngu xuẩn. Tôi thấy cô ta mới là đồ ngu thì có, trông cái mặt đã chẳng thông minh gì rồi, còn..."
Nửa câu sau của Tiểu Cúc bị một giọng nói the thé cắt ngang.
"Con nhãi ranh, ngươi dám nói ta như thế!"
Tiểu Cúc giật mình quay lại, chưa kịp phản ứng đã hứng trọn một cái tát trời giáng từ Hạ Dĩ Trình. Cô ôm lấy má phải, giận mà không dám nói, trừng mắt nhìn đối phương: "Cô..."
"Cô cái gì mà cô? Còn dám trừng mắt nhìn ta lần nữa xem? Có tin ta khiến cả nhà ngươi biến mất khỏi Tân Thành không?"
Hạ Dĩ Trình vốn thói hống hách đã quen, ở nhà động chút là đánh chửi người hầu, ra ngoài cũng chẳng nể nang ai. Cô ta vênh váo quét mắt một vòng: "Các ngươi đứa nào đứa nấy đều nói xấu sau lưng ta, đừng tưởng ta không nghe thấy. Đợi ta và Tiểu Ý kết hôn rồi, ta sẽ đuổi sạch các ngươi đi."
Tiểu Cúc định tiến lên lý luận nhưng bị đầu bếp níu góc áo, lắc đầu ra hiệu cho cô nhẫn nhịn rồi kéo cô vào góc phòng. Người hầu nhà họ Phó dù kiêng dè thế lực nhà họ Hạ nhưng vẫn có chút cốt cách, chỉ im lặng đứng đó chứ không lộ vẻ khúm núm.
Tuy nhiên, cũng có kẻ vì muốn bảo vệ bát cơm mà lao vào nịnh bợ thiếu phu nhân tương lai.
Trần Nga nghe thấy câu "kết hôn với Tiểu Ý", bản năng cho rằng cô ta sắp gả vào nhà họ Phó nên vội vã xun xoe: "Hạ tiểu thư, tôi không cùng phe với họ đâu, tôi chưa bao giờ nói xấu cô cả."
Hạ Dĩ Trìnhnhìn Trần Nga bằng nửa con mắt, cười nửa miệng: "À, cô nói không là không sao?"
"Hạ tiểu thư, cô xuất thân cao quý lại xinh đẹp, tôi vẫn luôn mong cô trở thành thiếu phu nhân của chúngtôi đấy."
Trần Nga vừa quan sát sắc mặt cô ta vừa nịnh hót, mắt đảo liên hồi rồi bỗng thấy bát canh ngọt trên bàn. Đang lo không có gì để biểu lòng thành, cô ta vội bưng bát canh đến trước mặt Hạ Dĩ Trình: "Hạ tiểu thư, đây là canh ngọt Đại tiểu thư làm... Chắc chắn cô ấy biết cô sắp tới nên mới đích thân xuống bếp nấu đấy ạ... Chúng tôi chưa từng thấy Đại tiểu thư nấu ăn cho ai bao giờ, cô ấy đối với cô thật tốt quá."
Những lời này khiến Hạ Dĩ Trình mát lòng mát dạ, cô ta giả bộ e thẹn: "Cái này... thật sự là Tiểu Ý nấu cho ta sao?"
Trần Nga nịnh bợ: "Dĩ nhiên là nấu cho cô rồi. Tôi tận tai nghe thấy cô ấy hỏi đầu bếp A Tường xem loại canh này có trị được chứng lạnh tay chân của Omega không. Nhà họ Phó ngoài Sầm tiểu thư ra thì làm gì còn Omega nào khác, Đại tiểu thư không nấu cho cô thì nấu cho ai?"
Hạ Dĩ Trình sướng rơn người. Cô ta vội vã đến Phó trạch hôm nay chính là vì thấy dòng trạng thái "Hương vị của gia đình" mà Phó Tư Ý vừa đăng. Theo hiểu biết của cô ta, Phó Tư Ý chẳng bao giờ đăng bài vô duyên vô cớ, chắc chắn là muốn bày tỏ điều gì đó. Lúc đầu lòng cô ta còn đầy cảm giác nguy cơ, giờ nghe Trần Nga nói vậy, cô ta mặc nhiên cho rằng Phó Tư Ý đang tỏ tình gián tiếp với mình.
Hạ Dĩ Trình làm bộ làm tịch một chút rồi đi tới bàn vuông lớn ngồi xuống, nhìn Trần Nga: "Cũng còn một đứa biết điều. Bưng canh lại đây đi, ta cũng đang thấy hơi đói."
"Vâng ạ!" Trần Nga hớn hở bưng canh đặt trước mặt Hạ Dĩ Chanh, lại lấy chiếc thìa nhỏ dùng khăn giấy lau kỹ mấy lượt, khom lưng đưa tới: "Hạ tiểu thư, thìa tôi đã lau sạch bóng rồi đây ạ."
Hạ Dĩ Trình hờ hững "ừm" một tiếng, nhận lấy thìa khuấy khuấy trong bát. Khi làn môi vừa chạm vào thìa, một giọng nữ ôn hòa cùng tiếng xe đẩy chầm chậm vọng vào.
"Chị Nga, lúc nãy Đại tiểu thư có ghé qua bếp không?"
Tay Hạ Dĩ Trình khựng lại, cùng Trần Nga đồng loạt quay đầu nhìn ra cửa. Trần Nga lập tức thu lại nụ cười, khó chịu nhìn người mới tới: "Phàm Chân, cô hỏi chuyện đó làm gì?"
"Đại tiểu thư bảo cô ấy có nấu..."
Phàm Chân đẩy xe vào bếp mới thấy Hạ Dĩ Trình cũng có mặt. Ánh mắt nàng khựng lại một giây, sau đó chậm rãi dời xuống bát sứ trong tay cô ta. Nàng hiểu ra ngay lập tức. Nếu là bình thường, Phàm Chân sẽ không bao giờ so đo một bát canh, nhưng đây là lần đầu tiên Phó Tư Ý xuống bếp, từng chút một đều là tâm ý của cô, vô cùng trân quý đối với Phàm Chân.
Phàm Chân ngước mắt, giữa đôi hàng mi đen nhánh phủ một lớp băng lạnh: "Chị Nga, sao chị có thể tùy ý xử lý đồ của Đại tiểu thư khi chưa được cô ấy cho phép?"
"Tôi..." Trần Nga bị chặn họng nên im bặt, có chút hoảng nhưng liếc thấy Hạ Dĩ Trình ở đó, nghĩ đây là cơ hội lập công nên ưỡn ngực bật lại: "Thì làm sao? Đừng tưởng làm thư đồng cho Đại tiểu thư là cao hơn chúng tôi một bậc nhé. Sau này cả nhà họ Phó đều nghe lệnh Hạ tiểu thư, cô ấy mới là thiếu phu nhân tương lai!"
"Đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau." Lớp băng trong mắt Phàm Chân nứt ra một vệt, ánh nhìn sâu thẳm: "Dù sau này ai làm chủ nhà họ Phó, nếu không được phép thì không ai được tự ý định đoạt vật phẩm của người khác. Đây là nguyên tắc cơ bản!"
Trần Nga suýt nữa là nhảy dựng lên, chỉ tay vào mặt Phàm Chân gào thét: "Cô có tư cách gì mà giáo huấn người khác? Chúng ta đều như nhau thôi, đều là người làm cả... Hừ! Cậy có chút nhan sắc liền tìm cách áp sát Alpha, kết cục chẳng phải vẫn xôi hỏng bỏng không sao? Phương tiểu thư kia ấy à... căn bản chưa từng nghĩ đến chuyện đưa cô về nhà đâu. Quen nhau lâu như vậy mà đến người nhà cũng chẳng cho cô thấy mặt... Cô ở đây lên mặt với ai chứ!"
Phàm Chân khẽ siết chặt nắm tay, những ngón tay cứng đờ cuộn lại. Nàng cố gắng kìm nén cảm xúc, bên tai lại vang lên tiếng cười khinh miệt của Hạ Dĩ Trình.
"Gái nhà quê thì mãi là gái nhà quê thôi, không đáng để tâm."
Móng tay Phàm Chân găm sâu vào lòng bàn tay, để lại những vết hằn tím tái. Trên đường đến bếp, nàng thấy những chậu mai trong vườn bị tuyết đè nặng, sợ chúng chết rét nên mới mang vào phòng hoa, nào ngờ lúc quay lại với tâm trạng háo hức, bữa ăn tình yêu mà Phó Tư Ý tự tay nấu cho nàng đã bị Hạ Dĩ Trình nẫng tay trên.
Thế nhưng, nàng biết mình không thể tranh giành, càng không thể làm loạn. Một khi chuyện vỡ lở, Phó Tư Ý chắc chắn sẽ vô điều kiện bảo vệ nàng, điều đó đồng nghĩa với việc vạch mặt Hạ Dĩ Trình. Mà mẹ của Hạ Dĩ Trình lại là trợ lực lớn nhất của Phó Vi Dung; một khi quan hệ với nhà họ Hạ rạn nứt, cuộc bầu cử của Phó Vi Dung sẽ bị ảnh hưởng.
Nàng không thể đắc tội Hạ Dĩ Trình, càng không muốn đẩy mối quan hệ mẹ con giữa Phó Tư Ý và Phó Vi Dung vào tình thế căng thẳng hơn nữa.
Ánh mắt Phàm Chân đượm buồn, nàng xoay người định bước ra ngoài, bờ mi đã vương một tầng hơi nước mỏng. Phàm Chân muốn nhượng bộ, nhưng Hạ Dĩ Trình lại không có ý định buông tha. Cô ta hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm bóng lưng nàng đầy độc địa: "Đứng lại!"
Phàm Chân dừng bước. Hạ Dĩ Trình lộ vẻ âm trầm: "Ngươi, lại đây, hầu hạ ta."
Phàm Chân nghiến chặt răng, nuốt xuống nỗi khuất nhục và chua xót đang dâng trào trong lòng, chậm rãi quay trở lại. Nàng đứng phía sau Hạ Dĩ Trình, nhìn cô ta múc từng thìa canh tình yêu vào miệng, cánh mũi không khỏi cay nồng vì ghen tị.
Hạ Dĩ Trình thong thả ăn, cố ý làm mọi động tác thật chậm chạp. Mới ăn vài miếng, cô ta đã nâng tay trái lên xòe lòng bàn tay ra, giọng điệu âm dương quái khí: "Thật chẳng có chút nhãn quan nào cả..."
Phàm Chân chưa hiểu ý, vẫn đứng sững tại chỗ. Hạ Dĩ Trình lập tức bùng nổ, gắt gỏng: "Khăn giấy đâu, đồ ngu! Ở đây lâu như thế mà chút quy tắc này cũng không học được, nuôi ngươi thì có tích sự gì?"
Phàm Chân cắn chặt môi, khựng lại vài giây rồi mới đưa khăn giấy vào lòng bàn tay cô ta. Hạ Dĩ Trình ngạo mạn nhấc mí mắt, thấy đôi mắt Phàm Chân đỏ hoe, bộ dạng kìm nén nước mắt đẹp đến mức kinh ngạc, lòng cô ta càng thêm đố kỵ. Ánh mắt cô ta như mũi tên tẩm độc đâm thẳng vào Phàm Chân: "Ngươi trưng bộ mặt đó ra cho ai xem? Không muốn làm thì cút ngay cho ta!"
Hạ Dĩ Trình vừa dứt lời, một giọng nói thanh lãnh quen thuộc cuộn theo cơn thịnh nộ vang lên.
"Người nên cút đi là cô, Hạ Dĩ Trình!"
Hạ Dĩ Trình còn đang ngơ ngác thì một bóng đen đã bao trùm lấy tầm mắt. Bóng người ấy che chắn cho Phàm Chân ở phía sau, động tác vô cùng nhu hòa nhưng lại mang đậm tư thế chở che.
Ánh mắt Hạ Dĩ Trình run rẩy dịch chuyển lên trên, đi qua đôi môi đỏ đầy đặn và sống mũi cao thẳng của đối phương, rồi chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm đang nheo lại, tỏa ra những tia lạnh lẽo thấu xương. Cô ta giật mình bật dậy khỏi ghế, trợn tròn mắt không tin nổi: "Phó Tư Ý, chị nói cái gì cơ?"
"Tôi nói..." Sắc mặt Phó Tư Ý âm trầm đáng sợ, giọng nói như rơi xuống điểm đóng băng, gằn từng chữ: "Cô - cút - đi - cho --tôi!"
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Phó nhãi con mà ra tay hộ thê, ngược tra thì đúng là bá khí ngút trời luôn nha!
