Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 59



Nàng quấn những sợi tóc của Phó Tư Ý quanh ngón tay, tựa như chỉ có làm vậy, nàng mới tìm thấy được một cảm giác an toàn thực thụ. Nàng nằm trên gối, những đốm sáng ấy lại bay đến trước mắt, thậm chí còn gần hơn, nàng nghe rõ cả tiếng ong ong như mật ngọt lướt qua tai.

"Ý tiểu tể..."

Ráng hồng lan tận mang tai, Phàm Chân để mặc cho tin tức tố của mình tùy ý khuếch tán, thấm ướt cả tấm ga giường bằng tơ tằm dệt nổi đắt giá. Loại ga giường này nghe nói phải mất 12 tuần để chế tác, không thể giặt tay mà chỉ có thể gửi đến phòng giặt chuyên dụng. Nếu ngày mai mang đi giặt, chẳng phải cả Phó trạch đều sẽ biết nàng và Phó Tư Ý vừa lăn giường sao?

Ôi, thật là mất mặt quá đi.

Đang lúc Phàm Chân dùng chút lý trí còn sót lại để nghĩ cách phi tang tấm ga giường một cách thần không biết quỷ không hay, thì một thứ mềm mại tương tự đã dán lên tuyến thể diễn dục của nàng. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào một luồng sáng thanh khiết, vừa vặn phủ qua gương mặt hai người. Trong ánh sáng mờ ảo ấy, họ có thể nhìn rõ biểu cảm của đối phương.

Tuyến thể diễn dục của cả hai dán chặt vào nhau. Sắc đỏ thẹn thùng trên mặt cũng y hệt như nhau.

"Tỷ tỷ..."

Phó Tư Ý đỏ mặt đến mức không dám nhìn thẳng, nhưng lòng lại vui sướng như muốn nổ tung. Cuối cùng cô cũng đã hiểu được cái cảm giác dán dán mà Phương Tụng Nhàn từng nói lại khiến người ta trầm mê đến thế, nhất là khi được làm vậy với Omega mình yêu. Cảm giác đó, thực sự không từ ngữ nào tả xiết.

"Tỷ tỷ... em cố gắng không?" Đôi mắt đào hoa của Phó Tư Ý đong đầy sắc đỏ tình tứ, phản chiếu bóng hình mờ ảo của nàng.

Phàm Chân hoàn toàn chìm vào ảo giác, lạc lối trong ánh mắt của vị Alpha. Nàng ôm chặt lấy Phó Tư Ý, thầm thì nũng nịu: "Nhãi con, em giỏi lắm... Chị thật sự yêu em."

Lời tỏ tình cùng hành động của tỷ tỷ đến quá bất ngờ khiến tâm thần Phó Tư Ý chao đảo. Một cảm giác lâng lâng, kỳ diệu lan tỏa từ tuyến thể, chân thực mà cũng thật hư ảo. Tin tức tố trào dâng, rót đầy vào xoang tuyến của Omega, hương trầm kỳ nam nồng nàn bao trùm không gian.

Tuyến thể của Alpha nhìn bề ngoài không khác gì Omega, nhưng tin tức tố của họ mang mã gen sinh học có thể khiến Omega mang thai. Công đoạn cất rượu đòi hỏi phải mài khúc; hai hạt gạo ép chặt vào nhau, căng mọng lên gấp đôi, đạt đến độ chín muồi để xay nghiền. Việc mài khúc tưởng đơn giản nhưng lại cần rất nhiều kỹ thuật. Cối xay đá nhịp nhàng xoay vòng, hai hạt gạo ép sát, từ từ tiết ra dòng nhựa gạo trắng trong, hòa quyện vào nhau rồi chảy vào lòng cối.

"Nhãi con..."

Những đốm sáng phiền nhiễu lại bay đến, đây đã là lần thứ ba rồi. Phàm Chân muốn xua chúng đi nhưng đôi tay chẳng còn sức lực để nhấc lên, nàng chỉ biết khóc lóc cầu xin vị Alpha của mình.

"Nhãi con, đủ rồi..."

"Tỷ tỷ ngoan, chờ một chút..." Phó Tư Ý hôn nàng nồng nàn, hôn lên đôi mắt đã mất đi tiêu điểm, hôn lên làn môi đỏ mọng tự nhiên và cả những giọt lệ trào ra nơi khóe mắt. Hàng mi dài của Phàm Chân đọng lại những giọt nước long lanh, tinh thần nàng hoảng hốt, chẳng còn khả năng suy nghĩ thêm điều gì.

Môi của Phó Tư Ý trượt dần từ gò má đỏ hồng xuống phần gáy – nơi tỏa ra mùi hương Omega mê hoặc, rồi cô quay đầu, dùng sức cắn nhẹ vào đó. Phàm Chân nhíu mày, rụt vai định né tránh nhưng chẳng còn đường lui. Nàng biết nếu dừng lại lúc này sẽ gây tổn thương cho Alpha, nên đành nén đau, chủ động ngửa cổ để lộ đường nét thanh tú dâng tận môi đối phương.

Trong phòng ngủ, hương trầm và mùi sữa quyện chặt lấy nhau. Hai người họ rốt cuộc đã trở thành duy nhất của đối phương.

Khi Phó Tư Ý hoàn thành bài thi lần thứ ba, cô dần bình ổn nhịp thở, ôm lấy Omega mềm nhũn vào lòng. Đôi mắt đào hoa tình tứ nhìn nàng không rời, khóe môi nhếch lên đầy đắc ý: "Tỷ tỷ, chị thấy em có đủ cố gắng không?"

Phàm Chân lúc này đến sức để nói cũng chẳng còn, vậy mà con tiểu hung thú kia cứ truy hỏi mãi, nhất định phải đòi một số điểm cho bằng được.

"Tỷ tỷ..."

Tiểu hung thú sau khi đã nếm được vị ngọt thì không muốn dừng lại, cứ thế dán chặt vào người Phàm Chân. Ánh mắt cô thoáng tối đi, nàng nói: "Tỷ tỷ, em vẫn muốn cố gắng thêm chút nữa."

Mí mắt Phàm Chân run lên, nàng dùng chút sức tàn đánh nhẹ vào tay cô: "Đừng, em mà cố gắng nữa là chị chết mất."

"Tỷ tỷ... tỷ tỷ..."

Kẻ yêu nghiệt kia cứ liên tục mê hoặc bên tai. Phàm Chân vừa yêu vừa hận, trong lòng thầm ảo não không nên nhắc đến chuyện cố gắng làm gì, e là những ngày sau này sẽ chẳng được yên thân. Nàng xấu hổ rúc sâu vào lòng đối phương, vùi mặt thật chặt để không phải nghe tiếng cầu hoan dai dẳng của tiểu hung thú.

Nhưng nàng đâu biết rằng, hành động cọ xát thân mật ấy chẳng khác nào ném thêm củi vào đống lửa. Với một con sói con vừa nếm mùi ngon ngọt, sự dính dấp này chỉ càng thêm dầu vào lửa mà thôi. Phàm Chân chợt tỉnh người, vội vàng giấu đi lớp vỏ bọc của miếng bánh ngọt. Nàng vừa kịp bao bọc lấy mình thì Phó Tư Ý đã lại hôn tới.

Hai người môi răng gắn bó, Phó Tư Ý m*t nhẹ làn môi đỏ của Phàm Chân, không vồ vập như mọi khi mà chậm rãi chạm vào khóe miệng để thăm dò. Phàm Chân bị nụ hôn tỉ mỉ, ôn nhu ấy làm cho chao đảo, nàng hé môi để cô tiến vào. Trong cơn bồng bềnh thấm thoắt, nàng cảm giác vỏ kén của mình lại bị tiểu hung thú âm thầm lột bỏ.

Và rồi, miếng bánh ngọt trân quý lại bị vị Alpha nếm trọn. Những hạt gạo ẩm ướt lại bị một viên khác ép chặt, nghiền thành dòng tương mịn màng...

...................................................

Ánh nắng sớm tinh khôi len lỏi qua cửa sổ sát đất, chiếu lên gương mặt Phó Tư Ý làm hiện rõ những lớp lông tơ mềm mại. Hàng mi dày rậm che khuất ánh mặt trời, để lại hai khoảng bóng râm nho nhỏ tựa như chiếc chổi lông vũ.

Phàm Chân khẽ động đậy hàng mi dài, chậm rãi mở mắt tỉnh táo lại. Toàn thân nàng đau nhức, rã rời như bị tan ra từng mảnh. Trên làn da trắng sứ là chi chít những vết đỏ đậm nhạt không đều, loang lổ khắp nơi, trông vô cùng chói mắt.

Ký ức đêm qua đột nhiên ùa về như thước phim quay chậm. Phàm Chân lập tức tỉnh hẳn, gương mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ. Nàng khẽ cử động ngón tay, mới nhận ra bàn tay mình vẫn đang bị Phó Tư Ý nắm chặt, mười ngón đan xen khăng khít.

Phàm Chân quay đầu, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Phó Tư Ý. Cái con tiểu hung thú này, những lúc không nháo đòi ăn bánh ngọt trông thật ngoan ngoãn biết bao.

Nàng vươn tay, nhẹ nhàng m*n tr*n hàng mi rậm rạp rồi trượt dần xuống đôi mắt đang khép hờ. Chợt, đôi mắt ấy khẽ động đậy. Thật đáng yêu. Phàm Chân dường như chơi đùa đến nghiện, ngón tay từ sống mũi trượt đến đôi môi mềm mại. Nghĩ đến việc đêm qua chính khuôn miệng này đã làm càn trên người mình, mặc cho nàng khóc lóc cầu xin cũng không chịu dừng lại, ăn sạch nàng từ trong ra ngoài, cơn giận trong lòng nàng lại trỗi dậy.

Phàm Chân ấn mạnh vào bờ môi cô một cái. Thế nhưng chưa kịp rút tay về đã bị đối phương cắn lấy. Phó Tư Ý ngậm lấy ngón tay nàng, không nỡ dùng lực mà chỉ nhẹ nhàng cọ xát, rồi kéo lại bên môi hôn lấy hôn để "ba ba ba" vài cái. Đôi mắt cô còn vương chút ngái ngủ mông lung, quyến rũ cực kỳ: "Tỷ tỷ vẫn còn giận sao? Là do chê em không đủ cố gắng à?"

"Em cố gắng quá mức rồi đấy!" Phàm Chân trừng mắt nhìn cô. Nàng tự thấy mình rất hung dữ, nhưng gương mặt đỏ rực cùng thần thái vũ mị lúc này trông chẳng khác nào đang mời gọi.

Phó Tư Ý không những không sợ, trái lại còn cười tủm tỉm, mở to đôi mắt đẹp nhìn nàng trân trân. Bầu không khí bỗng chốc trở nên nồng nàn kiều diễm. Phàm Chân cảm thấy ngượng ngùng, nàng không tự nhiên quay đi, định lồm cồm bò xuống giường.

Nàng nén cơn tê dại, nhưng vừa ngồi dậy đã thấy trời đất quay cuồng. Phàm Chân kêu lên một tiếng "A" rồi đổ ập xuống. Phó Tư Ý vốn luôn chú ý mọi cử động của nàng nên đã lanh tay lẹ mắt ôm chặt lấy.

Phàm Chân rơi gọn vào lòng Phó Tư Ý. Hương trầm kỳ nam xen lẫn mùi sữa dịu ngọt từ đêm qua vẫn chưa tan hết, cứ quấn quýt quanh hai người, càng khiến hơi thở mập mờ thêm nồng đậm. Tiếng tim đập dồn dập, chẳng rõ là của ai...

Phó Tư Ý phá vỡ sự im lặng trước. Cô ôm lấy vòng eo thon thả của Phàm Chân, ôn nhu hỏi: "Tỷ tỷ bị chóng mặt sao? Omega lần đầu bị hoàn toàn đánh dấu đều sẽ thấy khó chịu như vậy. Tỷ tỷ nằm im đừng cử động, em đã bôi thuốc cho chị rồi. Bác sĩ Vương nói... vết đánh dấu ở tuyến thể sau gáy phải mất một thời gian mới lành hẳn được..."

Nói đến một nửa, Phó Tư Ý rụt rè ngước mắt nhìn lén Phàm Chân. Ánh mắt hai người chạm nhau đầy mập mờ, khiến gò má Phàm Chân lại nhuộm đỏ ráng hồng. Cái đồ tiểu hung thú không biết xấu hổ này, nói chuyện tư mật như đánh dấu mà sao lại bình tĩnh đến thế, mặt không đỏ tim không đập sao?

Phàm Chân thẹn thùng muốn dứt ra, nhưng Phó Tư Ý không có ý định buông tay. Cánh tay cô siết chặt lấy vòng eo Phàm Chân, dính lấy nàng không rời, đôi mắt đào hoa xinh đẹp cứ nhìn nàng không chớp.

Phàm Chân nhận ra một chút nguy hiểm trong ánh mắt ấy, nhưng rồi nàng sực nhớ ra một điểm trọng yếu, liền ngẩng đầu hỏi: "Em bôi thuốc cho chị? Thuốc gì? Bôi ở chỗ nào?"

Phó Tư Ý cúi đầu, đôi mắt lấp lánh chớp chớp, gương mặt đầy vẻ vô tội: "Đêm qua lúc tỷ tỷ ngủ say, em đã dậy kiểm tra cho chị... Phía sau gáy rách hơi nghiêm trọng, còn chỗ kia thì ổn hơn, chỉ hơi hồng một chút... Em liền gọi cho bác sĩ Vương bảo dì ấy mang thuốc tới... rồi em giúp tỷ tỷ bôi thuốc luôn..."

Máu trong người Phàm Chân như xông thẳng lên não. Cái con tiểu hung thú này, nửa đêm nửa hôm gọi bác sĩ gia đình tới, gây ra động tĩnh lớn như thế, chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao? Nàng thật không nên hỏi mà.

Phàm Chân vừa thẹn vừa giận, tiện tay vớ cái gối ném thẳng vào đầu nàng: "Em... nửa đêm gọi bác sĩ Vương tới, bộ sợ người khác không biết chuyện của chúng ta hay sao?"

Phó Tư Ý vội vàng đặt gối lại chỗ cũ, đỡ Phàm Chân nằm xuống: "Tỷ tỷ đừng giận, chị cần phải nằm nghỉ thật tốt. Bác sĩ Vương đã kê đơn thuốc giảm nhẹ triệu chứng kỳ ỷ lại, dì Anh từ sớm đã sắc thuốc xong và đang ủ ấm trong bếp rồi, em sẽ bảo người hầu mang lên ngay."

"Sao cả dì Anh cũng biết rồi?"

Phàm Chân nằm vật ra gối đầy bất lực. Bỗng trước mắt nàng xuất hiện mấy cuốn truyện tranh, nàng yếu ớt ngước mắt: "Đây là cái gì?"

Phó Tư Ý cười hiền lành: "Tiểu Cúc nói chị đang trong kỳ ỷ lại nên phải nằm giường vài ngày, sợ chị chán nên gửi vài cuốn sách cho chị giải khuây."

Phàm Chân: !!! Quả nhiên cả thế giới đều biết rồi.

Nàng dỗi hờn kéo chăn trùm kín đầu, giọng nói rầu rĩ vọng ra từ bên trong: "Em ra ngoài đi, để chị yên tĩnh một mình."

"Không được đâu." Phó Tư Ý kéo chăn ra, cúi người hôn lên môi nàng: "Bác sĩ Vương nói Omega sau lần đầu bị đánh dấu sẽ có một giai đoạn ỷ lại, ngắn thì một tuần, dài thì có thể vài năm. Khoảng thời gian này Alpha phải luôn ở bên cạnh, nếu Omega có phản ứng không tốt, Alpha có thể dùng tin tức tố để xoa dịu..."

Phàm Chân nghiêng đầu né tránh, lườm cô một cái sắc lẹm: "Em... em chẳng biết tiết chế gì cả, chị mới không cần em giúp."

Phó Tư Ý rủ mắt, mái tóc đen dài xõa trước ngực, dưới ánh nắng trông thật mềm mại. Kết hợp với đôi mắt đào hoa vô tội kia, cô trông đơn thuần và vô hại vô cùng. Cô cười, ghé sát vào Phàm Chân, chân thành hỏi: "Tỷ tỷ, em có thể hỏi chị một chuyện không?"

Phàm Chân bỗng thấy bối rối, nàng thầm đoán có lẽ tiểu hung thú định hỏi về lý do nàng rời nhà ra đi, nên ngữ khí trở nên cẩn trọng: "Em muốn hỏi... chuyện gì?"

Trong khi Phàm Chân đang âm thầm chuẩn bị câu trả lời, thì Phó Tư Ý lại buông một câu: "Tỷ tỷ, kỳ ph*t t*nh của chị hằng tháng là vào lúc nào vậy?"

Phàm Chân trợn tròn mắt, không kịp che giấu sự kinh ngạc: "Em hỏi cái này làm gì?"

Phó Tư Ý nhìn nàng chăm chú, vẻ mặt đứng đắn chưa từng thấy: "Để em tính toán thời gian mà giúp chị chứ."

"Ai... ai thèm em giúp cơ chứ!" Phàm Chân hết nói nổi, nàng rúc sâu vào trong chăn, trốn tiệt bên trong không thèm để ý đến nàng ấy nữa.

.............................................

Phàm Chân dù ngoài miệng đủ kiểu ghét bỏ, nhưng cuối cùng vẫn bị Phó Tư Ý dỗ dành uống hết bát thuốc. Kỳ ỷ lại của Omega tựa như loài rắn tiến vào kỳ ngủ đông, khiến cả người nàng lười biếng không chịu nổi, chẳng bao lâu sau đã mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Phó Tư Ý bưng khay xuống lầu, vừa lúc Sầm Vãn đang đứng nghe điện thoại ở phòng ăn lầu chính. Giọng nói của bà tràn đầy sự giận dữ không thèm che giấu: "Thịnh Nhu, tôi là Sầm Vãn... Đúng, tôi đã trở về. Không sai, hiện tại tôi đang ở Phó trạch đấy! Tôi không có tư cách, lẽ nào cô có? Được thôi, cô có bản lĩnh thì đưa điện thoại cho Phó Vi Dung đi... bà ấy đang bận sao? Là bà ấy bận thật, hay là cô không dám đưa? Tôi trở về làm cô sợ hãi đúng không? Hừ, không muốn nói chuyện với tôi chứ gì? Tôi cũng lười phí lời với hạng người như cô..."

Sầm Vãn nói được một nửa thì thoáng thấy bóng dáng Phó Tư Ý. Nàng che ống nghe lại, vẫy vẫy tay gọi cô: "Tiểu Ý, điện thoại này, tìm con."

Phó Tư Ý đặt khay xuống rồi bước đến trước mặt Sầm Vãn, nhỏ giọng hỏi: "Ai vậy dì?"

Sầm Vãn bực bội đảo mắt: "Vị trợ lý khéo léo bên cạnh mẹ con đấy."

Nghe thấy là trợ lý của Phó Vi Dung, Phó Tư Ý lập tức đoán được chuyện gì, ngữ khí cô cũng trở nên lạnh lùng: "Trợ lý Thịnh, tôi là Phó Tư Ý, cô tìm tôi có việc gì?"

Không biết đối phương ở đầu dây bên kia đã nói gì, giọng Phó Tư Ý đột ngột cao vút, đáy mắt kìm nén ngọn lửa giận dữ: "Bà ấy dựa vào cái gì mà giữ thẻ tạm trú của tôi? Trợ lý Thịnh, cô nhắn lại với mẹ tôi rằng, tôi sẽ nộp lại yêu cầu một lần nữa. Chẳng qua chỉ là tốn thêm chút thời gian thôi đúng không? Tôi đợi được! Còn muốn tôi mời mẹ con Hạ Trầm Tiêu ăn cơm sao? Không bao giờ có chuyện đó!"

Phó Tư Ý nặng nề gác máy. Cô chống tay lên bàn, năm ngón tay siết chặt lại đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...