Mùi kỳ nam trầm hương trong không khí dần dần tan biến, nhạt đến mức gần như không còn ngửi thấy.
Phàm Chân thử cử động đôi chân, thấy đã ổn định và có thể hành động tự nhiên.
"Cô không sao là tốt rồi." Phàm Chân mỉm cười, khẽ lùi ra khỏi vòng ôm của Phó Tư Ý rồi ngồi xuống định thu dọn những mảnh vỡ thủy tinh.
Phó Tư Ý định lên tiếng ngăn cản theo bản năng, nhưng không ngờ Phương Tụng Nhàn còn nhanh hơn cô một bước. Cô nàng vội vã nắm lấy cổ tay Phàm Chân: "Tỷ tỷ, đừng đụng vào, mảnh kính sẽ làm xước tay chị đấy."
Phó Tư Ý bất động thanh sắc thu tay về, thuận thế đút vào túi áo, nhàn nhạt nói: "Cứ để đó đi, lát nữa để chú Trung đến dọn dẹp."
Phàm Chân không kiên trì thêm nữa, nàng đứng dậy khẽ gật đầu chào mọi người đầy cảm kích rồi chậm rãi bước ra ngoài.
Sau khi Phàm Chân rời đi, tâm trạng của Phó Tư Ý cũng dịu xuống. Cô nhìn Ngải Thanh, thấp giọng nói: "Ngải Thanh, chuyện vừa rồi xin lỗi nhé, là do mình quá nhạy cảm."
"Không phải đâu." Ngải Thanh vội vàng nhận lỗi về mình, vẻ mặt đầy áy náy: "Là do cái miệng mình thiếu đòn, đáng đánh lắm."
Đám bạn xung quanh cũng nhanh chóng xúm lại giảng hòa, hai người nhìn nhau mỉm cười, rõ ràng đều không để sự khó chịu vừa rồi trong lòng.
Ngược lại, Phương Tụng Nhàn dường như lại rất để tâm đến chuyện khác. Cô nàng đuổi theo Phó Tư Ý hỏi cho bằng được: "Phó Tư Ý, có phải cậu thích Phàm Chân rồi không?"
"Cậu lại nói vớ vẩn gì thế?" Phó Tư Ý nghiêng người tránh né sự dây dưa của cô bạn.
Phương Tụng Nhàn dang rộng hai tay, chặn ngay trước mặt nàng: "Nếu cậu không thích Phàm Chân, vậy thì nhường chị ấy cho mình đi."
Phó Tư Ý lườm cô nàng một cái sắc lẹm: "Phàm Chân là đồ vật sao mà có thể nhường tới nhường lui?"
Phương Tụng Nhàn hếch cằm: "Vậy thì tốt quá, cậu đi hỏi chị ấy đi, xem chị ấy có nguyện ý đi theo mình không?"
..........................................
Phó Tư Ý vốn tưởng Phương Tụng Nhàn chỉ nói suông cho vui, chẳng ngờ điện thoại của cô bạn lại liên tục gọi tới không rời.
"Phó Tư Ý, cậu rốt cuộc đã đi hỏi giúp mình chưa?" "Cậu không hỏi hộ, ngày mai mình sẽ đích thân đến gặp Phàm Chân." "Cậu giữ chị ấy lại làm gì? Cậu đâu thể đối xử với chị ấy như khách quý, chi bằng để mình chăm sóc chị ấy còn hơn." "Cậu cũng nên hỏi xem ý nguyện của Phàm Chân thế nào, biết đâu chị ấy không muốn làm nữ hầu mà mong ước một cuộc sống tốt đẹp hơn thì sao?"
Phó Tư Ý bị sự lải nhải của cô bạn làm cho đau đầu. Ban đầu cô định mặc kệ, nhưng khi nghĩ đến câu nói cuối cùng của Tụng Nhàn, cô bỗng thoáng do dự. Có lẽ... Phàm Chân thực sự muốn một cuộc sống tốt hơn. Dù sao thì "người tìm chỗ cao, nước chảy chỗ trũng" vốn là đạo lý bất di bất dịch từ xưa đến nay.
Cô thong thả đi đi lại lại trong thư phòng hai vòng, cuối cùng nhấn nút nội bộ: "Dì Anh, bảo Phàm Chân lên thư phòng gặp con."
Phàm Chân đang ở vườn hoa chuyển các chậu cây, nghe thấy Đại tiểu thư tìm liền vội vàng buông chiếc cuốc nhỏ, thở hồng hộc chạy lên lầu. Hệ thống sưởi trong phòng rất ấm, Phàm Chân khẽ chớp mắt, rũ sạch những giọt nước còn vương trên hàng mi dài rồi mỉm cười dịu dàng với Phó Tư Ý: "Đại tiểu thư, cô tìm tôi ạ?"
Phó Tư Ý có một khoảnh khắc thẫn thờ. Có lẽ vì những bông tuyết còn đọng trên tóc nàng, hoặc có lẽ vì nụ cười rạng rỡ kia. Nàng cười lên tựa như ánh nắng vừa được dòng suối mát lành gột rửa, khiến người ta cảm thấy ấm áp và đầy sức mạnh chữa lành.
Phó Tư Ý mất tự nhiên dời mắt đi, giả bộ lật xem văn kiện, giọng điệu tùy ý: "Ngồi đi."
Phàm Chân hơi lúng túng: "Người làm không được ngồi cùng chủ nhân, dì Anh đã dạy tôi như vậy ạ."
Phó Tư Ý khẽ mím môi: "Nếu tôi coi chị là bạn thì sao?"
Phàm Chân bị dọa cho giật mình: "Chuyện này... sao có thể được ạ?"
Vẻ thận trọng thái quá của nàng vô tình kích động tính khí của Phó Tư Ý, cô trầm giọng: "Tôi lệnh cho chị ngồi xuống."
Phàm Chân nghe lệnh, cẩn thận từng li từng tí dời ghế sang bên cạnh rồi ngồi xuống, sống lưng căng thẳng đến mức thẳng băng. Phó Tư Ý khép văn kiện lại, chống khuỷu tay lên bàn, bày ra bộ dạng như đang trò chuyện tâm tình: "Có phải chị rất muốn được ở lại Phó gia không?"
Phàm Chân gật đầu: "Vâng, thưa Đại tiểu thư."
Phó Tư Ý nói thêm: "Chị hy vọng có được quyền cư trú hợp pháp để có thể đi bất cứ đâu, không cần mỗi ngày phải quanh quẩn trong phòng, không thể tiếp xúc với thế giới bên ngoài, đúng không?"
Phàm Chân mím môi, gật đầu thật mạnh: "Đúng vậy ạ."
Phó Tư Ý lặng lẽ nhìn nàng: "Thế nhưng... tôi không hứa là có thể giúp chị giải quyết chuyện cư trú ngay lập tức."
"Không sao đâu ạ, tôi nguyện ý dùng sức lao động để đổi lấy." Phàm Chân cười dịu dàng, không chút oán hận hay buồn phiền: "Đại tiểu thư đã nói nếu tôi thể hiện tốt, cô sẽ giúp tôi nghĩ cách xin quyền cư trú, tôi tin tưởng Đại tiểu thư."
Ánh mắt Phó Tư Ý thoáng hiện vẻ tán thưởng, khóe môi nhạt khẽ nhếch lên nhưng rồi nhanh chóng thu lại. Cô nhìn Phàm Chân, tiếp tục hỏi: "Hiện tại có một con đường tắt ngay trước mặt chị, không cần bỏ sức lao động mà vẫn có thể lập tức nhận được quyền cư trú, chị có muốn không?"
Phàm Chân ngạc nhiên: "Là gì ạ?"
Phó Tư Ý vốn là người thẳng tính, cô định hỏi Phàm Chân có muốn đi theo Phương Tụng Nhàn không, nhưng chẳng hiểu sao lời nói ra đến cửa miệng lại vòng sang hướng khác. Cô hỏi: "Chị thấy... mấy người bạn học của tôi thế nào?"
Phàm Chân không hiểu mô tê gì, ấp úng đáp: "Dạ... rất tốt ạ."
Phó Tư Ý rủ mắt, do dự vài giây mới thực sự hỏi ra câu cần hỏi: "Vậy chị thấy... Phương tiểu thư thế nào?"
"Phương tiểu thư?" Phàm Chân khựng lại, dường như đang cố nhớ lại điều gì đó, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Ai là Phương tiểu thư ạ?"
Phó Tư Ý: ???
Phương Tụng Nhàn kia đã thể hiện như một con công xòe đuôi suốt cả ngày trời, vậy mà Phàm Chân căn bản lại chẳng hề chú ý đến cô nàng.
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Phó Tư Ý hiện lên một nét cười nhạt nhòa: "Phương tiểu thư chính là người mặc váy nhung đen, người đã bảo chị đừng chạm vào mảnh kính ấy... Chị nhớ chứ?"
Phàm Chân lại nghiêm túc suy nghĩ thêm một lúc, sau đó mới gật đầu một cách máy móc.
Phó Tư Ý cảm thấy cần phải để Phàm Chân hiểu rõ ngọn ngành trước khi đưa ra quyết định: "Bà nội của Phương tiểu thư là Công chúa Ý quốc, gia thế vô cùng hiển hách. Ngoại hình của cô ấy thì... chị cũng đã thấy rồi, còn về tính cách... khá là hướng ngoại..."
Phàm Chân cuối cùng cũng nhận ra điểm bất thường, những ngón tay đặt trên đầu gối vô thức siết chặt: "Phương tiểu thư là bạn của côi, gia thế, ngoại hình hay tính cách của cô ấy thì có liên quan gì đến tôi đâu ạ?"
"Bởi vì..." Phó Tư Ý cố giữ tông giọng bình tĩnh nhất có thể: "Cô ấy muốn cùng chị kết giao."
Phàm Chân bỗng chốc bật dậy khỏi ghế, giọng điệu trở nên dồn dập: "Đại tiểu thư, xin cô đừng đùa như vậy. Tôi và Phương tiểu thư thân phận khác biệt một trời một vực, chúng tôi... chúng tôi không đời nào có khả năng đó."
"Phàm Chân, Phương tiểu thư có năng lực giúp chị giải quyết vấn đề cư trú mà không cần chị phải bỏ sức lao động." Ánh mắt Phó Tư Ý khẽ rủ xuống, trong mắt thoáng hiện sự dao động mà chính cô cũng chẳng hề hay biết: "Ở chỗ của tôi chị chỉ có thể làm nữ hầu, nhưng ở nhà Phương tiểu thư, chị sẽ là khách quý. Cô ấy sẽ mua nhà, mua trang sức... mua bất cứ thứ gì chị muốn..."
"Tuy nhiên... nếu chị..."
Câu nói "Nếu chị không muốn đi, tôi có thể thay chị từ chối" của Phó Tư Ý còn chưa kịp thốt ra thì Phàm Chân đã kích động ngắt lời: "Đại tiểu thư, xin cô đừng nói nữa."
Phàm Chân nhìn thẳng vào mắt Phó Tư Ý: "Đại tiểu thư, tôi biết... một người không có giấy tờ như tôi muốn xin quyền cư trú là rất khó khăn. Tôi ở lại Phó gia sẽ chỉ mang thêm phiền phức cho cô... cô yên tâm, tôi sẽ không ở lại đây lâu nữa đâu..."
Phó Tư Ý biết nàng đã hiểu lầm ý mình, định giải thích nhưng lời thốt ra lại thành: "Chị muốn đi đâu? Đi cùng Phương Tụng Nhàn sao?"
Phàm Chân lắc đầu, đáy mắt đã phủ một tầng sương nước, nhưng gương mặt tuyệt nhiên không lộ vẻ yếu đuối: "Không, tôi sẽ không đi cùng bất kỳ ai cả."
Giọng nói của Phó Tư Ý lộ rõ vẻ bất ổn: "Vậy... vậy chị định đi đâu?"
"Tôi... tôi không biết." Hàng mi Phàm Chân run rẩy, giọng nói khàn khàn mang theo vài phần nghẹn ngào: "Tô quốc lớn như thế này, ắt hẳn sẽ có nơi cho tôi dung thân."
Phàm Chân hít một hơi thật sâu để nén lại nỗi xúc động, nàng cúi người chào Phó Tư Ý thật sâu: "Đại tiểu thư, cảm ơn cô thời gian qua đã chiếu cố. Hy vọng cô mỗi ngày đều được vui vẻ hơn một chút..."
Nói xong, Phàm Chân chậm rãi bước về phía cửa. Đi được vài bước, nàng dừng lại, quay đầu nhìn Phó Tư Ý một lần cuối cùng rồi xoay người chạy vụt đi.
Phó Tư Ý nhìn rõ vệt đỏ nơi đuôi mắt Phàm Chân, những ngón tay cô trong bóng tối vô thức cuộn chặt lại.
Cô đã nói sai điều gì sao? Tại sao Phàm Chân lại phản ứng dữ dội đến thế?
Nếu nàng không muốn đi cùng Phương Tụng Nhàn thì cứ ở lại Phó gia là được, muốn ở bao lâu tùy thích, tại sao lại đòi đi? Cô vốn chỉ định thuận miệng hỏi qua một chút, chứ đâu có ý đuổi người ta đi.
Phó Tư Ý một lần nữa mở văn kiện ra, muốn mượn công việc để dời đi sự chú ý, nhưng làm cách nào cũng không thể tĩnh tâm nổi. Cuối cùng, cô chỉ đành khép tập tài liệu lại, phiền não day day thái dương.
.................................
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Tác giả: Ý tiểu tể, con làm cái quái gì thế hả? Ta đã hứa với các độc giả đáng yêu là chuyến xe này sẽ "tăng tốc" nhanh hơn mấy chương trước, vậy mà con lại làm vợ giận bỏ đi rồi, con bảo ta làm sao mà lái xe tiếp được đây??
Phó Tư Ý (vẻ mặt mờ mịt): Có phải con vừa mới... tự mình đẩy tình yêu đi không?
Tác giả: Sắp tức chết vì con rồi! Sao không học tập nhà Quan Nhị với Lục Nguyên Bảo một chút hả? Nhìn người ta ai nấy đều hận không thể buộc chặt vợ vào thắt lưng mà giữ, còn con thì... Bước ra đây cho ta đánh một trận nhanh lên!
Phó Tư Ý: "Thôi đừng mắng nữa, con đi đuổi theo dỗ vợ về ngay đây."
