Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp

Chương 21



Ngày hôm sau, trước khi ra ngoài hái nấm, Quý Ly cố tình cài chiếc trâm đó lên tóc. Y soi trái soi phải trong chậu nước, ngắm nghía thật kỹ. Sự yêu thích trong mắt y rõ ràng đến mức chẳng thể nào giấu được.

Nhân lúc buổi sớm trời vẫn còn mát mẻ, sương mù trong núi còn chưa tan, hai người cùng nhau mang giỏ đi lên núi. Trên đường, Lục Cảnh Lê cứ líu lo không ngừng, cậu còn mang theo hai trái lê vỏ xanh chia với Quý Ly.

Lục Cảnh Lê cắn quả lê trong tay một ngụm, nhìn chăm chăm chiếc trâm trên đầu Quý Ly:

"Í, Quý Ly ca ca, chiếc trâm này của huynh nhìn lạ thật đấy, mới mua à?"

Thân trâm trơn nhẵn, đầu trâm được khắc hình hoa văn cát tường, ngụ ý cát tường như ý.

Quý Ly mím môi dưới, ngượng ngùng nói:

"Cảnh Sơn ca tặng ta đó."

Lục Cảnh Lê còn chưa hiểu chuyện phong nguyệt, cậu không hề nghĩ nhiều, chỉ tức giận cắn thêm một miếng lê trong tay, tức lắm:

"Sao Cảnh Sơn ca ca lại không tặng đệ chứ, hừ, thiên vị."

Đôi mắt Quý Ly cong lên, vỗ vỗ lưng cậu:

"Thôi, không tức, không tức nữa. Lát nữa chúng ta đi đến bờ sông xem xem có cá nhỏ cua nhỏ không nhé, về nhà ta làm món ngon cho đệ ăn ha."

Lục Cảnh Lê là một nhóc háu ăn, vừa nghe Quý Ly nói thế đã lập tức quẳng chuyện này ra sau đầu, vui vẻ xách giỏ theo sau:

"Thật không ạ, đệ biết ngay chỉ có huynh là tốt nhất mà!"

Hai người đi đến chỗ hái nấm, còn cẩn thận quan sát xung quanh một lượt. Sau khi chắc chắn không có ai, họ mới bắt đầu hái. Đất ở đây ẩm ướt, phì nhiêu, lại nằm ở vùng trũng thấp, lá rụng chất thành từng lớp dày, tạo điều kiện lý tưởng cho nấm kê tùng phát triển. Chỉ mới ba ngày không hái, mà hôm nay họ đã nhanh chóng thu được hai giỏ đầy.

Quý Ly thầm tính toán trong lòng, lần này nhất định phải làm thêm một vị nữa. Dù sao cũng không phải ai cũng ăn được cay, chẳng hạn như người già và trẻ nhỏ, họ thường quen ăn thanh đạm, rất ít khi ăn cay. Vậy nên lần này, y sẽ làm thêm một loại sa tế phù hợp với những người đó.

Khi hai người xách giỏ xuống núi, thấy mặt trời đã dần dịu đi, bèn rủ nhau ra bờ sông. Dòng sông này là nơi có nước trong nhất ở thôn Tú Thủy, dòng chảy chậm rãi, bờ sông rải đầy đá cuội, xen lẫn những tảng đá lớn. Vậy nên, trẻ con trong thôn rất thích ra đây lật đá bắt cua.

Hôm nay lúc đến bờ sông, ấy vậy mà lại không thấy mấy đứa nhóc nghịch ngợm trong thôn ở đây. Quý Ly đặt giỏ xuống, cúi người vén ống quần lên đến đầu gối, để lộ ra mu bàn chân trắng ngần và bắp chân cân đối.

"Lê ca nhi, mau lật đá lên xem có cua không."

Lục Cảnh Lê không mấy hứng thú với việc ăn cua. Cua sông chỉ to cỡ mấy ngón tay, bỏ mai cua ra cũng chẳng được bao nhiêu thịt, nhét kẽ răng còn chẳng đủ, huống chi là ăn cho thỏa. Chỉ có bọn trẻ con trong thôn là thích bắt về, buộc vào dây thừng chơi đùa cho vui.

"Quý Ly ca ca, hay chúng ta lấy giỏ luồn dưới nước đi, xem xem có vớt được cá nhỏ không."

Quý Ly bật cười, y đã xuống nước, đứng đấy cúi người vừa lật đá vừa bảo:

"Tối nay ta chiên cua cho đệ ăn, tranh thủ hôm nay bắt lẹ đi, lát nữa vớt cá cũng không muộn đâu."

Lục Cảnh Lê biết tay nghề nấu ăn của Quý Ly rất tuyệt, chắc chắn món làm ra sẽ ăn rất ngon, thế là vui vẻ vén ống quần lên lật đá bắt cua.

Cua sông thường trốn dưới các tảng đá. Chỉ cần lật đá lên, chúng sẽ tự bò ra ngoài. Khi đó, chỉ cần nhanh tay tóm lấy mai cua, tránh được hai cái càng sắc bén của nó, thế là đã bắt được rồi.

Quý Ly và Lục Cảnh Lê ở bờ sông một lúc lâu, thu hoạch được nửa giỏ cua. Nhưng lật đá tìm cua là việc tốn sức, hai người cũng mệt không ít.

Thấy số lượng này đã đủ cho bữa tối, Quý Ly liền bảo Lê ca nhi dùng đá xếp thành một cái hố nhỏ ở hạ lưu. Còn y thì ra bờ sông hái mấy cây nghể nước, lấy đá đập nát rồi ném xuống sông, sau đó khuấy nước liên tục.

Được một lúc, quả nhiên có rất nhiều cá con nổi lên, bụng cá lật lên, còn có không ít cá bị k*ch th*ch bơi về phía hạ lưu, vừa khéo bơi vào cái hố nhỏ đó.

"Trời, Quý Ly ca ca, sao huynh tài quá vậy, đống cá này đều bơi về phía đệ này."

Lục Cảnh Lê vui sướng reo lên.

Quý Ly giải thích, loại cỏ hồi nãy y dùng là cỏ nghể nước, hay còn gọi là cỏ bọ chó, thả trong nước có thể khiến cá bị ngất đi.

"Nếu có cây cóc kèn thì còn được nhiều nữa cơ."

Hai người vớt cá trong hố nhỏ lên, xách thành quả thu hoạch hôm nay tung tăng ra về.

Khi Quý Ly và Lục Cảnh Lê về đến nhà, từ xa đã thấy một bóng dáng gầy gò đứng ngoài hàng rào. Hai người nhìn nhau, Lê ca nhi thấy dáng người này có vẻ quen mắt, bèn đoán:

"Hình như là Lý Tiếu, con của Lý lão nhị thì phải."

Đến gần hơn, đúng là Lý Tiếu đang đứng đó, nom có vẻ do dự. Quý Ly xách giỏ lên, gọi cậu:

"Tiếu ca nhi, có chuyện gì sao?"

Lý Tiếu ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy Quý Ly và Lê ca nhi, có hơi rụt rè mím môi dưới, đưa cái giỏ trong tay ra.

"Ta đến cảm ơn các ngươi, nếu không e là ta chẳng bán được hết đống bột rễ dương xỉ đó."

Cậu dùng tiền mình kiếm được mua hai túi đồ ngọt, hôm nay cố tình đến tặng cho Quý Ly.

Quý Ly mỉm cười, không nhận lấy giỏ của cậu, đưa tay đẩy cửa hàng rào.

"Đã đến rồi thì vào ngồi một lát đã."

Lý Tiếu ngoan ngoãn đồng ý, theo sau bước vào sân. Quý Ly đưa cậu ghế để ngồi, mình và Lê ca nhi bưng cái chậu gỗ tới, đổ nấm kê tùng hôm nay hái được vào chậu.

Lý Tiếu ngồi một bên nhìn bọn họ rửa nấm, bèn chủ động hỏi han:

"Có cần ta giúp gì không?"

Quý Ly cười, chừa một chỗ trống ra.

"Không dưng có thêm một người giúp, rõ là chúng ta được lời mà."

Lý Tiếu mỉm cười ngượng ngùng, phụ một tay rửa nấm.

"Các ngươi tốt thật đấy, ta cứ tưởng ngươi ghét nương ta thì sẽ không thích ta luôn. Không ngờ các ngươi bằng lòng nói chuyện với ta nữa."

Lê ca nhi ngước mắt lên, ngại ngùng nói với cậu.

"Trước đây đúng thật là vì nương ngươi nên ta không thích ngươi, nhưng sau này Quý Ly ca ca nói ngươi khác với nương ngươi, ngươi lại không giống người xấu, nên ta vẫn bằng lòng làm bạn với ngươi nà."

Quý Ly cũng chêm lời:

"Nếu ngươi thích thì sau này cứ tìm chúng ta là được."

Lý Tiếu nghe thấy lời nói của Quý Ly thế là không câu nệ gì nữa, khoé miệng xuất hiện nụ cười.

"Ừm."

Ba người hết rửa rồi nhặt cả ngày trời, tiếng cười tràn ngập toàn sân, giữa chừng còn ăn một ít đồ ngọt Lý Tiếu đem tới.

Đợi làm xong sa tế, Lục Cảnh Sơn dắt theo Lục Cảnh Hồng vào nhà, bọn họ hôm nay làm nông cả ngày trời, đợi lúc về, từ đằng xa đã nghe thấy tiếng cười réo rắt trong sân rồi.

Lục Cảnh Sơn vác cuốc đẩy cửa, nhướng mày:

"Hôm nay nhộn nhịp quá nhỉ."

Quý Ly nhìn thấy hắn, trên mặt phơn phớt chút ửng đỏ, mỉm cười giới thiệu.

"Tiếu ca nhi hôm nay đến tìm đệ và Lê ca nhi nói chuyện ấy mà."

Lục Cảnh Sơn gật dầu, đến phòng củi cất nông cụ, Lục Cảnh Hồng ở phía sau đặt sọt xuống, nâng mắt lên nhìn Lý Tiếu.

"Đây là tiểu ca nhi nhà Lý lão nhị à?"

Lý Tiếu bản tính nhút nhát, nhìn thấy đàn ông vạm vỡ như Lục Cảnh Hồng, ngượng đỏ mặt, cúi đầu khẽ ừm một tiếng.

Lục Cảnh Hồng không nói thêm gì nữa, nhấc sọt lên đi về phòng chứa củi. Trong lòng không khỏi lẩm bẩm, cái lão Lý Nhị đó nổi tiếng du thủ du thực, Vương Ngọc Hoa lại chanh chua có tiếng, thế mà lại sinh được một tiểu ca nhi trắng trẻo thanh tú như vậy.

Lý Tiếu cũng không tiện ngồi lâu, đứng dậy nói lời tạm biệt chuẩn bị ra về. Quý Ly thấy trời sắp tối cũng không giữ cậu lại.

Ngược lại, Lục Cảnh Hồng đang dùng chén uống nước lạnh lại bước ra nhắc nhở cậu:

"Con chó nhà họ Vương trong thôn không xích kỹ, bấy giờ chạy ra ngoài rồi. Lúc ta và Cảnh Sơn quay về, suýt chút nữa nhào tới cắn bọn ta, tiểu ca nhi đi về nhớ cẩn thận."

Lời này của anh làm Lý Tiếu sợ tái mặt, cậu sợ chó nhất. Nếu quả thật như lời của Lục Cảnh Hồng, vậy đường về nhà của cậu chắc chắn phải đi ngang qua đó.

Quý Ly không yên tâm để cậu đi về một mình, lau tay đứng dậy.

"Thôi để ta đưa ngươi về."

Lục Cảnh Sơn tất nhiên cũng không yên tâm để tiểu ca nhi như Quý Ly tiễn người.

"Ta đi với đệ."

Mặc dù Lý Tiếu không muốn phiền hà người khác, nhưng bây giờ đúng là cậu không dám đi về một mình, thế là ngoan ngoãn gật đầu:

"Đa tạ Quý ca nhi nha."

Lục Cảnh Hồng đặt chén lại phòng bếp, quay đầu bước ra ngoài.

"Cần gì phiền phức thế, vừa khéo ta chuẩn bị về nhà, thuận đường đưa y về nhà là được rồi, cũng bớt cho các ngươi phải chạy đi chạy về một chuyến."

Quý Ly nghe vậy, thế không phải vừa hay sao, nhà họ Lục và nhà Lý Tiếu cùng một hướng, Lục Cảnh Hồng có thể tiện đường đưa cậu về.

"Vậy đành làm phiền Cảnh Hồng ca đưa người về giúp ta nhé."

Lục Cảnh Hồng phủi bụi trên y sam, nói với Lý Tiếu.

"Ngươi theo sau ta là được."

Lý Tiếu gật đầu, khẽ nói:

"Đa tạ."

Lục Cảnh Hồng ừ một tiếng, hơi mất tự nhiên.

"Chuyện, chuyện nhỏ thôi."

Sau khi hai người rời đi, Quý Ly và Lục Cảnh Sơn đứng trong sân nhìn bóng lưng bọn họ. Thanh niên phía trước cao to mạnh mẽ, tiểu ca nhi Lý Tiếu ngoan ngoãn theo sau như một chàng vợ nhỏ.

"Nhìn thế này, hai người họ lại khá hợp nhau nhỉ."

Quý Ly không nhịn được trêu chọc nói.

Lục Cảnh Sơn thấy y cười vui vẻ, thế là cũng cong môi ừ theo một tiếng.

Chỉ có Lê ca nhi phía sau cười lạnh:
"Cho dù nhà đệ có đồng ý đi chăng nữa, cái mụ Vương Ngọc Hoa đó chắc chắn sẽ không chịu. Mụ đó ấy à, sớm đã có ý định gả tiểu ca nhi nhà mình cho phú hộ, chờ mong hưởng phúc của Tiếu ca nhi kìa. Đời nào lại để vào mắt loại chân lấm tay bùn như nhà đệ cơ chứ."

Quý Ly than nhẹ một tiếng, chỉ biết tiếc nuối. Nhưng y cũng không nghĩ nhiều, chớp mắt đã bắt tay vào sửa soạn bữa tối. Lê ca nhi vẫn đang mong ngóng được ăn mớ cá bắt hồi chiều, thế nên chàng ta chủ động làm chân chạy vặt trong bếp.

Y nhanh tay rửa cua, dùng kéo xẻ bụng lấy nội tạng ra, rồi cẩn thận rửa sạch máu. Quý Ly bước ra khỏi bếp, mang chỗ nội tạng đã rửa sạch quăng cho đàn gà trong chuồng ăn.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Quý Ly cho cá con vào chậu, rắc một lớp bột lên, đập thêm hai quả trứng gà rồi trộn đều.

Về phần cua, y rưới một vá dầu cải vào chảo, đảo cua đến khi vàng đều rồi trút vào nồi đất. Sau đó, y đổ thêm nước sôi, cắt đậu hũ thành miếng rồi cho vào nồi, cuối cùng thêm cả nấm kê tùng. Đậy nắp lại dùng lửa nhỏ ninh từ từ.

Cá được ướp ngấm rồi thì bỏ vào chảo sắt, dùng dầu chiên giòn thơm. Trước khi bắc ra thì rắc thêm một chút ớt, ngửi thôi cũng thấy thơm.

Vân Xuân Lệ từ bên ngoài trở về sau khi giã gạo, vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi, liền thốt lên:
"Hôm nay Quý ca nhi lại làm món gì ngon thế này, thơm quá đi mất!"

Lục Cảnh Lê cẩn thận bưng đĩa, cười đáp lời bà:
"Quý Ly ca ca chiên cá đó, thơm lắm đúng không ạ?"

Vân Xuân Lệ vừa cười vừa mắng cậu tham ăn.

Bữa tối hôm nay có một nồi canh đậu hũ nấu cua, một đĩa cá chiên giòn, còn có cả một đĩa dưa leo trộn.

Cả nhà quây quần bên nhau, vui vẻ thưởng thức bữa cơm.

Lục Cảnh Sơn nói:
"Mấy hôm nữa là vào hạ rồi, lúa mì ngoài ruộng cũng đến kỳ thu hoạch."

Vân Xuân Lệ gật đầu:
"Hôm nay ta ra ruộng xem qua, lúa chín cả rồi. Nếu mai thu hoạch thì vừa hay tranh thủ mấy ngày trời đẹp, mang rơm rạ giã nát rồi bón vào đất làm phân, thế là kịp gieo vụ ngô tiếp theo."

Từ lúc gieo hạt, mọi người đã háo hức chờ ngày thu hoạch. Giờ thì mùa gặt sắp đến, ai nấy đều vui mừng, hy vọng năm nay sẽ có một vụ mùa bội thu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...