Nhóm ba người cùng đi đến nhà Lục Cảnh Hồng, vừa bước vào cổng đã nhìn thấy Lê ca nhi đang ngồi xổm trong vườn rau ngắt hành. Trông thấy Lục Cảnh Sơn tới, theo sau còn có Đỗ Dương, cậu không khỏi nghi hoặc, lập tức đứng dậy cười đón:
"Viên nhi tới rồi sao! Các huynh tới tìm đại ca đệ sao?"
Lục Cảnh Sơn gật đầu:
"Ừ, rủ huynh ấy đi mua lợn."
Lê ca nhi vui vẻ đón lấy Viên nhi:
"Đã ăn sáng chưa ạ, đại ca đệ chuẩn bị ăn mì đấy."
Lục Cảnh Sơn đáp lời:
"Ta ăn rồi."
Đỗ Dương ngây ra, đối diện với ánh nhìn của Lê ca nhi, mím môi rồi thấp giọng trả lời:
"Bọn ta, cũng ăn rồi."
Anh vừa dứt lời, Viên nhi liền bấu lấy cổ áo Lê ca nhi, khóc thút thít:
"Lê ca ca, Viên nhi chưa ăn, chưa ăn đâu. Ca ca làm đồ ăn dở quá, ca ca cũng không ăn, huynh ấy lén đổ đi rồi."
Đỗ Dương bị muội muội nhà mình vạch trần, xấu hổ cực kì. Cũng may da hắn màu lúa mạch, không nhìn ra được có đỏ mặt hay không.
Lục Cảnh Sơn và Lê ca nhi bị chọc cười, Lê ca nhi bế Viên nhi bảo:
"Vậy ăn ở đây luôn đi, ta vẫn chưa nấu mì đâu."
Nói xong liền ôm Viên nhi đi về hướng phòng bếp, đi được hai bước vẫn thấy Đỗ Dương đứng ngây ra như phỗng, cậu nói khẽ:
"Còn không đi theo, Viên nhi đói rồi kìa."
Đỗ Dương gãi ót, im lặng theo đuôi.
Trong phòng bếp, nồi nước sôi ùng ục, Lê ca nhi bỏ một nắm mì tươi vào. Sau khi luộc chín, cậu vớt mì ra bỏ vào bát, múc một miếng mỡ heo trắng ngần, chan hai muôi dầu, rắc thêm một nắm hành xanh thái nhỏ, cuối cùng là vài cọng rau đã được chần sơ.
"Ăn mì thôi."
Lê ca nhi đặt ba bát mi lên bàn bếp.
Lục Cảnh Hồng, Lục Cảnh Phong mỗi người tự bưng một bát, bát còn lại của Đỗ Dương. Lê ca nhi đưa đũa cho anh:
"Còn ngây ra đó làm gì, mau ăn đi."
Đỗ Dương bưng bát ngồi bên bàn, dùng đũa trộn đều, mùi thơm ngon miệng bốc lên, anh không khỏi nuốt nước bọt, cơn thèm ăn cũng dâng trào.
Lê ca nhi bồng Viên nhi, bưng một chén nhỏ đến đút bé ăn, cô bé ăn uống vui vẻ lắm.
Ăn xong bữa sáng, ba chàng trai chuẩn bị kéo nhau đi mua lợn. Lê ca nhi định dắt Viên nhi đến sảnh chính chơi với Tiếu ca nhi. Giờ Tiếu ca nhi đã được năm tháng hơn rồi, bụng cũng hơi nhô cao, cậu chỉ ngoan ngoãn làm ổ trong nhà, không dám đi lung tung.
Lúc rời đi, Viên nhi nằm sấp trên vai Lê ca nhi, nói với Đỗ Dương:
"Tạm biệt ca ca nha."
Đỗ Dương không nhịn được, mấy lần quay đầu lại nhìn cô bé. Lúc chạm phải ánh mắt của Lê ca nhi, bầu không khí có chút ngượng ngùng, Đỗ Dương hạ giọng:
"Ta, lát xong việc ta sẽ đón muội ấy."
Vành tai Lê ca nhi đỏ hồng, khẽ bảo:
"Vội gì chứ, Viên nhi ở chung với ta lại chẳng chạy đi đâu được, ngươi cứ yên tâm mà đi đi."
Đỗ Dương cười khẽ:
"Vậy đa tạ."
Đến buổi chiều, mấy người đàn ông dùng xe đẩy trói heo đem về, kéo đến nhà Lục Cảnh Sơn để giết, sân nhà hắn rộng rãi.
Quý Ly trông thấy, vội vã đi nấu hai nồi nước sôi. Cảnh Phong đã đi mời đồ tể Lý rồi, chỉ việc đợi ông đến mà thôi.
Vân Xuân Lệ pha cho bọn họ ấm trà mật ong để làm ấm bụng. Lục Cảnh Sơn và mọi người vừa uống trà vừa ăn hết một đĩa bánh bí đỏ do Quý Ly vừa làm, bánh được chiên giòn rụm, bên trong là nhân đậu đỏ ngọt bùi.
Lục Cảnh Hồng ăn rất ngon miệng, chợt nhớ đến phu lang nhà mình, liền ngại ngùng nói:
"Quý ca nhi, còn bánh bí đỏ nữa không? Ta mang về cho Tiếu ca nhi hai cái, dạo này đệ ấy miệng đắng lắm."
Quý Ly cười:
"Huynh cứ yên tâm ăn đi, chiều đệ đã đưa cho Tiếu ca nhi một ít rồi. Nếu cậu ấy còn muốn ăn, đệ sẽ làm cho tiếp."
Đỗ Dương cười nói:
"Cảnh Hồng ca đúng là người đàn ông tốt, biết thương yêu phu lang nhà mình."
Lục Cảnh Hồng cười toe toét:
"Sau này đệ có phu lang rồi cũng sẽ là người biết thương phu lang thôi, ta không nhìn nhầm người đâu."
Đỗ Dương khẽ mỉm cười:
"Đệ mồ côi cha mẹ, lại còn dắt theo muội muội, e rằng cô nương hay tiểu ca nhi chẳng coi trọng đệ đâu. Thôi thì đệ cứ cố gắng kiếm tiền, đợi cuộc sống khá hơn rồi tính sau."
Vân Xuân Lệ đang rửa đồ bên cạnh, nghe vậy liền cười nói:
"Đỗ Dương à, con là một đứa thành thật, lại chăm chỉ, sau này chắc chắn con sẽ có cuộc sống tốt hơn thôi."
Mọi người nói chuyện một lúc thì Lục Cảnh Phong trở về:
"Đồ tể Lý hôm nay bận lắm, không có thời gian. Trong thôn ai cũng mời ông ấy đi giết lợn, phải hai ngày nữa mới đến giết được."
Quý Ly nghe xong, hơi nhíu mày:
"Thịt xông khói và lạp xưởng cho dịp Tết phải tranh thủ muối ngay, còn phải xông mấy ngày nữa. Nếu kéo dài, đến Tết không kịp mất."
Lục Cảnh Hồng đứng dậy:
"Hay là, ta đi tìm đồ tể ở thôn khác vậy."
Lục Cảnh Sơn lắc đầu:
"Sát Tết rồi, khó mời đồ tể lắm."
Lục Cảnh Phong không ngờ đồ tể lại được chào đón đến vậy, lẩm bẩm:
"Biết vậy ngày trước đệ đã đi học nghề giết lợn rồi."
Vừa dứt lời, bên ngoài cổng vang lên một giọng nữ trong trẻo, dứt khoát:
"Vậy để ta về hỏi cha xem, có chịu dạy huynh giết lợn không?"
Mọi người nhìn ra cổng, một cô nương mặc áo bông màu xanh, búi tóc đơn giản đứng ở cửa. Dung mạo bình thường nhưng ngũ quan ngay ngắn, quan trọng hơn là tính tình phóng khoáng, nhanh nhẹn, so với các cô nương bình thường có thêm phần mạnh mẽ, hào sảng.
Quý Ly trước đây đã gặp cô ấy vài lần trong thôn, cô nương này là con gái của đồ tể Lý, tên là Lý Trang, việc nhà việc đồng áng đều do một tay nàng sắp xếp, là một cô nương hiền tuệ cần mẫn.
"Trang cô nương, sao ngươi đến đây?"
Quý Ly vội đi lấy ghế mời nàng ngồi.
Lý Trang cười cười, không chút e dè bước vào sân:
"Biết mọi người đi mời cha ta đến giết lợn, ông ấy không rảnh nên ta nghĩ mọi người cũng đang sốt ruột, liền đến xem thử. Gì chứ mổ lợn ta cũng biết đấy."
Quý Ly hơi ngạc nhiên, chưa từng nghe nói cô nương nào biết giết lợn cả, nhưng Lý Trang trông có vẻ đáng tin, chắc chắn đang nói thật:
"Trang cô nương hoá ra lại có bản lĩnh như vậy, thật là tài giỏi."
Lục Cảnh Sơn và mọi người trong thôn cũng đã nghe danh tiếng của nàng. Trước đây, khi phụ thân nàng là đồ tể Lý đi thu mua lợn ở thôn khác, có kẻ lợi dụng bán cho ông một con lợn bệnh. Mãi đến khi trên đường về mới phát hiện, đồ tể Lý tức đến mức bỏ ăn mấy bữa liền.
Cứ chửi đổng trong nhà:
"Bắt nạt lão già ta chỉ có một tiểu ca nhi và một cô nương, không có con trai chống lưng phải không! Hay nghĩ lão già rồi, sau này chẳng cần nhờ nhà ta giết lợn nữa, nên mới dám ức h**p lão già ta như vậy!"
Lý Trang thấy thế, tự mình cầm dao giết lợn xông đến tận nhà họ, đứng trước cửa nhà người đó chửi suốt nửa ngày, chỉ cần dám mở cửa là nàng xông vào đánh, khiến nhà đó sợ hãi phải trả lại tiền ngay lập tức.
Chỉ là sau sự việc đó, danh tiếng của Lý Trang cũng không còn hay ho gì. Thôn dân nhắc đến nàng đều bảo là đỏng đảnh, hống hách, không có chút dáng vẻ của một cô nương, thậm chí mấy gã chưa vợ còn bàn tán sau lưng, rằng nàng là sư tử Hà Đông, đanh đá, hung dữ.
Lý Trang cũng không bận tâm, nhà nàng kiểu gì cũng cần phải có người ra mặt.
Lý Trang nghe lời của Quý Ly, cười nói:
"Từ nhỏ đã xem cha ta giết lợn, nhìn nhiều cũng thành quen. Thật lòng mà nói, đôi khi phụ thân ta bận không kịp trở tay, ta cũng phải phụ một tay. Chỉ là nghĩ đến việc cô nương giết lợn mà truyền ra ngoài sẽ không hay, nên mới giấu kín thôi."
Quý Ly cảm kích nói:
"Trang cô nương giấu dân làng, nhưng vẫn cố ý đến giúp nhà ta, ta thật sự biết ơn nhiều lắm!"
Lý Trang nhìn sang Lục Cảnh Phong bên cạnh, cười nói:
"Nói ra thì phải cảm ơn Lục nhị ca, mấy hôm trước cha ta đi thu mua lợn, giữa đường xe bị lật, may có Lục nhị ca đi ngang qua đó, phụ cha ta đem về. Hôm nay, cha ta không rảnh nên đã lén bảo ta đến, coi như là trả ơn vậy."
Lục Cảnh Phong cảm thấy chẳng có gì to tát cả, nói:
"Chỉ là thuận tay giúp đỡ chút thôi."
Lý Trang ngước mắt nhìn anh, khóe miệng nhếch cười, nhanh nhẹn xắn tay áo lên nói:
"Vậy thì đừng lãng phí thời gian nữa, kéo lợn ra, chúng ta mổ càng sớm càng tốt."
Bọn đàn ông kéo con lợn béo ra sân, trói chặt lại. Lý Trang cầm trên tay hai con dao nhọn, bước đến bên con lợn, nhắm chuẩn, tay đưa dao xuống, đâm thẳng vào cổ con lợn. Chỉ nghe tiếng lợn kêu thảm thiết, một dòng máu chảy xuống. Nàng thậm chí không hề chớp mắt, nhanh chóng mổ bụng con lợn, động tác dứt khoát.
Khiến Quý Ly và Vân Xuân Lệ nhìn mà hồi hộp, tim đập chân run, Quý Ly không khỏi khen ngợi:
"Đúng là một cô nương hào sảng! Có phong thái của nữ nhi hào kiệt!"
Chỉ trong vòng một canh giờ, Lý Trang đã phân chia xong thịt lợn, các phần thịt được sắp xếp ngăn nắp, phần thịt ba chỉ và sườn non đều được chia đều, cân xứng.
Quý Ly vội đưa bồ kết và nước nóng cho nàng:
"Trang cô nương mau rửa tay đi, làm phiền ngươi rồi, tối nay ở lại đây dùng bữa cơm mổ lợn với nhà ta nhé."
Lý Trang cười từ chối:
"Thôi, ở nhà còn nhiều việc lắm, ta còn phải về làm cho xong, mọi người cứ ăn đi."
Quý Ly lấy ra một xâu tiền, đây là tiền công giết lợn. Thông thường mời đồ tể đến nhà giết lợn đều phải trả hai mươi văn. Dù Lý Trang là cô nương, không phải đồ tể chính thức, nhưng kỹ thuật của nàng thành thạo, làm việc nhanh nhẹn, chắc chắn cũng xứng đáng với hai mươi văn này.
"Vậy Trang cô nương nhận tiền công đi, may mà có ngươi giúp nhà ta việc lớn."
Lý Trang cười khẽ, thoải mái nói:
"Lục nhị ca đã giúp nhà ta, hôm nay ta đến âu để trả ơn, nếu nhận tiền thì còn trả ơn thế nào nữa? Không cần bận tâm chút tiền này đâu. Ta thấy người nhà ngươi đều là người tốt, cả nhà hiền lành chăm chỉ, cuộc sống cũng ngày càng tốt hơn, việc nhỏ này ta vẫn giúp được."
Quý Ly cũng thích tính cách của nàng, cảm thấy nàng rất đáng yêu lại dễ gần:
"Vậy ngày khác ta làm bánh rồi gửi cho ngươi một ít để nếm thử nhé."
Lý Trang gật đầu:
"Ta biết tay nghề của ngươi rồi, các thẩm trong thôn đều khen hết lời đó, nói tay nghề nấu ăn của ngươi đỉnh lắm. Trước đây ngươi cho nhà ta đậu phụ đắng* ăn ngon lắm. Thế thì ta không khách sáo đâu nhá, ta chờ mấy món ngon của ngươi đó!"
Quý Ly cười:
"Được, chắc chắn sẽ không quên phần của ngươi đâu!"
Lúc quay đi, Lý Trang lại nhanh chóng liếc nhìn đám đàn ông kia, sửa sang lại quần áo, rồi quay người rời đi.
Sau khi nàng rời đi, Quý Ly mới thở dài:
"Một cô nương tốt như vậy, lẽ ra phải có nhiều nhà đến cầu hôn mới phải, sao lại vì quá giỏi giang mà bị người ta chỉ trích sau lưng, thanh danh cũng bị ảnh hưởng chứ."
Vân Xuân Lệ cũng thấy tiếc:
"Lý Trang năm nay đã hai mươi tuổi rồi, những cô nương cùng tuổi trong thôn đều đã lấy chồng hết, chỉ còn mình nàng đến giờ vẫn chưa có nhà nào đến hỏi. Bà mối nói ai cũng nghe danh nàng, mấy nhà xung quanh không ai muốn cả, sợ rước về nhà sẽ không dạy bảo được."
Quý Ly trong lòng bực bội:
"Những kẻ không có mắt đó, một cô nương giỏi giang như vậy, cưới về nhà là hưởng phước. Nếu con có huynh đệ, chắc chắn sẽ rước nàng vào nhà con."
Vân Xuân Lệ cười nói:
"Thôi, lợn đã mổ xong rồi, lại đây muối thịt đi. Chúng ta ấy à, vẫn phải chuẩn bị đầy đủ, vui vẻ đón Tết mới phải!"
