Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp

Chương 64



Lục Cảnh Sơn kéo Quý Ly một mạch xuyên qua khu chợ đông đúc, người dần thưa thớt, Quý Ly không khỏi nghi hoặc hỏi:

"Tướng công, chàng định dẫn em đi mua gì vậy? Bên đây chẳng thấy mấy ai bán hàng cả."

Lục Cảnh Sơn không nói gì, cứ thế kéo Quý Ly đi tiếp, thẳng đến trước một cửa hàng vàng bạc mới dừng bước.

Quý Ly nhìn thấy cửa hàng, trong lòng cũng đoán được đôi phần,

"Định mua trang sức cho em sao?"

Lục Cảnh Sơn cười đáp:

"Cứ vào trước đã."

Quý Ly đành theo sau hắn bước vào tiệm.

Vừa mới vào, từ sau quầy thu ngân liền có người bước ra đón,

"Chà, Lục Công tới rồi à! Món ngài đặt đã làm xong rồi đấy ạ."

Lục Cảnh Sơn trước đây từng tham gia nhiều công trình xây dựng cho quan phủ, giờ đây ở trong trấn cũng có chút danh tiếng.

"Phiền ông đem ra để phu lang nhà ta thử xem."

"Vâng, xin đợi một lát."

Trưởng quầy quay người đi vào phòng trong.

Quý Ly trước giờ chưa từng bước vào cửa tiệm vàng bạc nào, thấy cửa hàng trang hoàng sáng sủa lộng lẫy, trong lòng không khỏi hơi nao núng, y kéo tay áo Lục Cảnh Sơn, nói nhỏ:

"Em không thiếu trang sức gì đâu, thôi mình đừng phí tiền nữa, cứ để dành tiền cho rồi."

Lục Cảnh Sơn thấy dáng vẻ xót tiền của phu lang, vỗ mu bàn tay y:

"Dù sao cũng không tốn bao nhiêu tiền đâu. Lúc thành thân, tiền trong tay có hạn, không mua nổi cho em một món trang sức đáng giá làm của hồi môn, vốn đã để em thiệt thòi rồi. Giờ nhà cửa đã khá giả hơn chút, đương nhiên phải bù đắp lại cho em chứ."

Tướng công yêu thương mình đến vậy, Quý Ly sao lại không cảm động, khóe mắt rơm rớm:

"Chàng có khi nào để em chịu thiệt đâu, chàng thương em như thế cơ mà."

Lúc thành hôn, hắn đã cho y một hôn lễ vô cùng long trọng, không hề qua loa đại khái, y đã rất mãn nguyện rồi.

Trưởng quầy bước từ trong phòng ra, trên tay bưng một chiếc hộp, đặt lên quầy, cười nói:

"Hồi trước Lục Công có đưa kích thước tay phu lang, thợ thủ công đã làm theo như thế, nào, mời hai vị xem thử."

Nói xong, ông mở hộp ra, bên trong lót một chiếc vòng tay bằng bạc, khắc họa tiết hoa sen cát tường.

Lục Cảnh Sơn nhấc chiếc vòng lên, nhẹ nhàng đeo vào cổ tay Quý Ly. Cổ tay Quý Ly vốn đã thon nhỏ, xương cổ tay thanh tú, đeo thêm chiếc vòng bạc này càng thêm xinh đẹp.

"Đẹp lắm, phu lang thấy thế nào?"

Lục Cảnh Sơn ngẩng đầu hỏi.

Quý Ly không khỏi thót tim, chiếc vòng tay này trọng lượng không hề nhẹ, đeo trên cổ tay đã thấy nặng, y khom người người nói nhỏ:

"Không cần phải mua nặng như vậy đâu, chàng đổi cho em chiếc mảnh hơn đi, thế còn đỡ mỏi tay hơn."

Lục Cảnh Sơn bị dáng vẻ đáng yêu của phu lang nhỏ chọt trúng, không nhịn được xoa xoa đầu y, cười nói:

"Ta cố ý nhờ người ta đặt làm riêng, giờ đổi ý lại bị đền tiền mất. Em chỉ cần nói ta biết, thích hay không?"

Chiếc vòng đẹp như vậy, làm sao y không thích cho được, Quý Ly sờ sờ chiếc vòng trên cổ tay, vui vẻ gật đầu, mắt cong cong nói:

"Chàng tặng, em đương nhiên thích!"

Lục Cảnh Sơn liền lấy tiền ra từ trong ngực, trả nốt số tiền còn lại, nói cảm ơn với trưởng quầy:

"Đa tạ, chiếc vòng làm rất đẹp, phu lang ta thích lắm."

Trưởng quầy cười hớn hở:

"Phu lang của Lục Công xinh đẹp tuấn tú, thật xứng đôi với ngài, tình cảm hai người thật tốt! Lâu lắm rồi ta mới thấy một cặp phu phu tình ý sâu nặng như hai người. Lục Công, chúc ngài bách niên giai lão!"

Lục Cảnh Sơn và Quý Ly nhìn nhau cười hạnh phúc, nắm tay nhau rời khỏi tiệm.

Ở phía này, sau khi mang củi cho vị thẩm thẩm kia xong, Đỗ Dương liền ra phố tìm Lục Cảnh Sơn và mọi người. Trong chợ người quá đông, chen chúc nhau, Đỗ Dương dựa vào thân hình cao lớn của mình mới đi lại dễ dàng hơn chút.

Đi ngang qua một gánh xiếc, đến trước một sạp bánh kẹo, thấy phía trước có một bóng lưng màu áo xanh lam, Đỗ Dương liền nhanh chân bước tới.

Còn chưa kịp đến gần, đã có một bóng người lén lút nhanh chân hơn anh một bước.

Kẻ kia nhẹ nhàng áp sát lại, Lê ca nhi ở bên cạnh vẫn chỉ mải mê nhìn ngắm sạp hàng bên cạnh. Kẻ kia nhìn đúng thời cơ, giơ tay về phía túi tiền của cậu.

Còn chưa kịp chạm vào túi tiền, đã bị một bàn tay sắt kẹp chặt lấy. Tên trộm ngẩng lên nhìn, một người đàn ông lực lưỡng đang nắm chặt tay gã, ánh mắt lạnh lùng:

"Vị huynh đài này, thò tay nhầm chỗ à? Sao lại giơ tay vào eo phu lang nhà ta, định làm trò gì đó?"

Tên trộm nghe vậy, vội vàng nói nhỏ xin lỗi:

"Xin lỗi, thật xin lỗi, nhận nhầm người, cứ tưởng là tiểu đệ nhà ta, không ngờ lại là phu lang của ngài, thất lễ rồi."

Đỗ Dương nở nụ cười giả tạo, buông tay gã ra, cảnh cáo bằng giọng trầm thấp:

"Lần sau đừng nhận nhầm nữa đấy."

Tên trộm thấy đối phương là một người đàn ông lực lưỡng thực thụ, lại còn rất khỏe, rõ ràng là người không dễ chọc, bọn gã chỉ cầu tài chứ không muốn gây hoạ, vội vàng xin lỗi rồi bỏ chạy.

Đợi đến khi kẻ kia bỏ chạy, Lê ca nhi vẫn đần mặt đứng đó, không hiểu chuyện gì xảy ra.

Khiến Đỗ Dương không khỏi mỉm cười, giải thích:

"Người vừa rồi là kẻ móc túi trong trấn, đông người phải cẩn thận túi tiền của mình."

Lê ca nhi hơi gật đầu, vẫn còn hơi đờ đẫn, suy nghĩ một lúc, tai cậu đỏ ửng, má cũng ửng hồng, ánh mắt hơi hoảng hốt, nói:

"Vậy... vậy sao lúc nãy huynh lại gọi ta là phu lang?"

Đỗ Dương "à" một tiếng, gãi đầu, mặt cũng bắt đầu đỏ lên, bầu không khí giữa hai người trở nên lúng túng, không ai dám nhìn ai, người qua đường tấp nập càng khiến họ trông rất kỳ lạ.

"Ta lúc đó, vừa rồi... xin...xin lỗi, đã mạo phạm đệ rồi, nhưng bọn móc túi này có nhiều người, nếu la lớn e sẽ gây phiền phức. Sắp đến Tết rồi, ta chỉ muốn bình yên nên..."

Đỗ Dương ấp a ấp úng giải thích nửa ngày, Lê ca nhi mới "ồ" một tiếng, quay mặt đi, nhỏ giọng:

"Ta... ta... cũng không giận."

Đỗ Dương nhướng mày nhìn cậu chăm chú, cứ như nghe không hiểu.

Lê ca nhi xấu hổ tức giận dậm chân, "Đúng là ngốc mà!" Nói xong liền xông thẳng về phía trước, trong lòng không khỏi tức giận, sao mình lại có thể nói lời như vậy chứ! Tên ngốc này, hắn... hắn lại còn không hiểu!

Đỗ Dương thấy cậu bỏ đi, trong lòng cũng sốt ruột, vội vàng đuổi theo, cũng không biết sao cậu lại giận, mình sai chỗ nào, há miệng nửa ngày cũng không biết nên nói gì.

Gần trưa, Quý Ly và Lục Cảnh Sơn đã sắm xong đồ Tết, hai người đứng ở đầu cầu nói cười vui vẻ, dáng vẻ thân mật khiến người qua đường không khỏi ngoái nhìn.

Quý Ly vừa dứt lời, đã thấy Lê ca nhi đỏ mặt, hầm hầm bước tới.

"Sao vậy? Đi chợ không vui sao?"

Quý Ly vội hỏi, rồi vội vàng giải thích:

"Lỗi tại ta, lạc mất đệ, cũng không đi tìm đệ."

Lê ca nhi lắc đầu:

"Không phải đâu, chỉ là vừa nãy đệ gặp tên trộm tiền thôi."

Quý Ly sợ đến mắt trợn tròn:

"Bị mất tiền rồi sao!"

Lục Cảnh Sơn giọng trầm xuống:

"Có nhớ mặt nó không? Dẫn ta đi tìm!"

Lê ca nhi vội nói:

"Không, không mất đâu, là Đỗ Dương nhìn thấy, nhắc đệ rồi."

Bọn Quý Ly mới thở phào nhẹ nhõm:

"Đỗ Dương đâu? Hai người không đi cùng nhau sao?"

Lê ca nhi giận dỗi:

"Chân hắn có mọc trên người đệ đâu, làm sao đệ biết được?"

Tính tình Lê ca nhi vốn rất tốt, hiếm khi nổi nóng, lần này lại giận dỗi như vậy khiến Quý Ly và Lục Cảnh Sơn nhìn nhau, cảm thấy hơi kỳ lạ.

Một lúc sau, Đỗ Dương vội vã chạy tới:

"Xin lỗi, để mọi người đợi lâu rồi."

Quý Ly cười nói:

"Bọn ta cũng vừa đi dạo xong."

Đỗ Dương nhìn Lê ca nhi bên cạnh, thấy cậu vẫn ngoảnh mặt không thèm nhìn mình, anh mím chặt môi.

Bốn người nhân lúc người về chưa đông, vội thúc xe lừa ra khỏi trấn, không còn chở củi nặng như lúc đi, đường về nhẹ nhàng hơn nhiều, vừa kịp trở về thôn Tú Thủy trước khi tuyết rơi.

Vân Xuân Lệ đang chơi với Viên nhi trong nhà, thấy mọi người đã về, vội dẫn cô bé ra đón.

"Ca ca."

Viên nhi cười toe toét giang tay đòi Đỗ Dương bế.

Đỗ Dương bước tới bế Viên nhi, đưa cho cô bé một viên kẹo:

"Ca ca mua kẹo cho muội, về nhà Viên nhi hãy ăn nhé."

Viên nhi chờ ca ca cả buổi sáng, vui mừng cười tít mắt.

Được kẹo rồi, cô bé quay sang giang tay với Lê ca nhi, bi bô:

"Lê ca ca, bế, bế."

Trong lòng Lê ca nhi vẫn còn giận, chính cậu cũng không biết mình giận cái gì, chỉ là nhìn vẻ ngốc nghếch của người kia, trong lòng thấy bực, càng nhìn càng giận.

Viên nhi thấy Lê ca nhi không để ý đến mình, càng khóc to hơn, còn đưa viên kẹo trong tay cho Lê ca nhi:

"Kẹo, ca ca mua, kẹo, cho..."

Lê ca nhi thấy Viên nhi đáng yêu, thế là không nỡ giận nữa, đưa tay bế cô bé, hai người cùng chia nhau viên kẹo.

Vân Xuân Lệ trông thấy cũng phải ghen tị:

"Con nhóc vô tâm, bà bế cả buổi sáng sao chẳng thấy con cho bà miếng nào."

Khiến mọi người cười ồ.

Cười xong là mọi người phải bắt tay vào chuẩn bị đồ Tết rồi. Quý Ly phân loại từng món đồ mua từ chợ về, kẹo mua phải bọc bằng giấy đỏ, như vậy khi phát cho trẻ con mới có không khí.

Trên cửa sổ cần dán giấy cắt hoa, phải bắt tay vào cắt ngay. Vân Xuân Lệ biết cắt nhiều kiểu hoa, Quý Ly liền học theo, tự tay cắt được một hình cá chép và hoa sen.

Lê ca nhi bên cạnh chăm chú nhìn rất lâu, dùng kéo cắt được một chữ Phúc ngoằn ngoèo, tuy là đơn giản nhất, hình dáng cũng khó coi, nhưng ít ra cũng ra hình thù.

Nhóm phụ nữ và tiểu ca nhi trong nhà cắt giấy hoa, Lục Cảnh Sơn và Đỗ Dương ở ngoài sân buộc chổi lại, đứng dưới mái hiên quét bụi trên mái nhà, trước Tết phải quét bụi.

Tối đến, tuyết rơi dày, Vân Xuân Lệ giữ Đỗ Dương và Viên nhi ở lại ăn tối, để hai người khỏi phải về nhà nấu cơm.

"À, ngày mai là giao thừa, tụi con đến nhà ta ăn đi, đông người mới vui."

Đỗ Dương nghe vậy, ngại ngùng nói:

"Thôi không làm phiền Vân thẩm đâu ạ, con và Viên nhi ở nhà ăn Tết là được."

Vân Xuân Lệ giận lẫy:

"Phiền gì chứ, đã mời thì cứ đến đi, đông người ăn cơm tất niên mới ngon, cũng không thiếu hai đôi đũa của tụi con!"

Đỗ Dương cười nói:

"Vâng, vậy bọn con sẽ đến!"

Vân Xuân Lệ vui vẻ, giục mọi người ăn thêm thức ăn.

Bữa cơm kết thúc, tuyết ngoài trời đã phủ dày, đen kịt, cùng với tiếng gió rít, thật đáng sợ. Lê ca nhi định về, vừa bước ra cửa đã thấy tim đập mạnh, hơi rén rén.

Quý Ly gọi Lục Cảnh Sơn:

"Chàng đưa Lê ca nhi về đi, trời tối tuyết dày khó đi, một mình đệ ấy về không an toàn."

Lục Cảnh Sơn vừa định đi lấy ô, thì nghe Đỗ Dương phía sau nói:

"Để đệ đưa Lê ca nhi về cho, dù sao cũng chung đường."

Lê ca nhi đứng dưới mái hiên ngẩng mắt nhìn anh, không nói gì.

Quý Ly cong khoé môi cười, kéo Lục Cảnh Sơn lại, bảo:

"Vậy đành phiền Đỗ Dương huynh đệ đưa đệ ấy về nhà rồi."

Quý Ly đứng dưới hiên, dựa vào người Lục Cảnh Sơn. Trước mặt là khung cảnh tuyết rơi trắng xoá, một người chạy một người đuổi, phía sau là ánh sáng ấm áp hắt ra từ căn nhà.

"Ôi, e là duyên phận đến rồi đây."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...