Trên đường về, Lục Cảnh Sơn dắt tay Quý Ly, cứ cúi chằm chằm không nói chuyện. Quý Ly cứ ngỡ đêm nay hắn uống nhiều, lắc lắc bàn tay hai người, cười bảo:
"Uống say rồi sao?"
Lục Cảnh Sơn lắc đầu, sắc mặt trầm trọng.
Quý Ly nghiêng đầu nhìn hắn:
"Cảnh Hồng ca ca làm cha rồi, chàng cũng làm thúc rồi, sao lại không vui thế này?"
Lục Cảnh Sơn dừng bước chân, nhìn phu lang thanh tú yêu kiều của mình, khàn giọng:
"Ta hơi sợ."
Quý Ly khó hiểu, ngước mắt nhìn hắn:
"Hả? Sợ gì thế?"
Lục Cảnh Sơn nói:
"Nhìn thấy Tiếu ca nhi sinh con, chảy nhiều máu như thế. Sinh con nguy hiểm thế này, ta không nỡ để em sinh, chỉ sợ..."
"Ta không muốn em sinh con nữa."
Quý Ly duỗi tay nhéo hắn:
"Con đang nằm trong bụng em đây này, chàng nói bậy gì thế. Giờ nghe cha nó không muốn nó nữa, con nó đau lòng lắm đó!"
Lục Cảnh Sơn vội nói:
"Đó là con ta, tất nhiên ta thương nó rồi! Nhưng, ta càng thương phu lang của ta hơn!"
Dưới ánh trăng, hai người nhìn nhau, Quý Ly nhìn hắn một hồi rồi bật cười:
"Người khác sinh con đều mẹ tròn con vuông cả, sao đến lượt em lại xui xẻo được. Chàng yên tâm đi, con chàng ngoan lắm. Em mang thai nó bấy lâu mà chẳng quấy phá gì cả. Đến lúc sinh chắc chắn sẽ ngoan ngoãn ra đời thôi."
Lục Cảnh Sơn nắm chặt tay Quý Ly, nói chắc chắn:
"Em sinh con, ta chắc chắn sẽ kề bên đồng hành, chỉ bảo vệ mình em thôi!"
Quý Ly mỉm cười, hai người nắm tay nhau đi về.
Ngày hôm sau Quý Ly tự tay nấu canh cá diếc đậu phụ rồi đem qua cho Tiếu ca nhi, vừa vào cửa đã thấy Tiếu ca nhi đang ôm bé con ngồi trên giường lò, trên mặt tràn đầy ý cười, cả người đều tỏa ra tình yêu thương của người làm cha.
"Mau để ta ôm thử tiểu Tông Tử của chúng ta nào!"
Quý Ly đặt giỏ xuống, bước lên trước đưa tay định ôm.
Tiếu ca nhi nhẹ nhàng chuyển bé con cho Quý Ly, cười nói:
"Nó chẳng nhỏ tí nào cả, cũng hơi nặng đấy."
Quý Ly cẩn thận ôm ngang em bé, Tông Tử há miệng khẽ ngáp, trông trắng trẻo mập mạp, rất dễ thương.
"Cũng khá nặng đấy, chẳng trách ngươi lại cực như thế. Hẳn là ngươi mang thai khéo quá, ăn cái gì cũng bổ cho nó cả, trên người lại chẳng thêm được mấy lạng thịt."
Tông Tử được hẳn chín cân*, đúng là một thằng nhóc mập mạp chắc thịt.
*9 cân=4,5kg nha
Tiếu ca nhi dựa vào chiếc bàn con, cười bảo:
"Chỉ cần nó tốt thì ta sao cũng được cả. Trộm vía uống được lắm, sữa của cả con dê thế mà còn không đủ, cha và chồng mới sáng sớm đã đi thôn khác hỏi mua dê rồi, chuẩn bị mua thêm một con cho nó uống sữa đó."
Quý Ly yêu thích véo má nhỏ của Tiểu Tống Tử:
"Chao ôi, đúng là tổ tông nhỏ trong nhà rồi, ai nấy đều quý như bảo bối thế này! Sữa dê tốt, trẻ con lớn lên bằng sữa dê đều khỏe cả, sau này Chu tiểu tử nhà ta sẽ là một chàng trai đầu đội trời chân đạp đất đây!"
Tiếu ca nhi khẽ cười, Quý Ly đưa con trả lại cho cậu, Tiếu ca nhi liền dỗ con ngủ, đợi con ngủ xong, cậu mới có thời gian rảnh.
"Đây là canh cá diếc đậu phụ ta hầm cho ngươi, trong có bỏ thêm cẩu kỷ táo đỏ, bồi bổ sức khỏe cho ngươi đấy, giờ là lúc cần tẩm bổ cho ngươi rồi."
Quý Ly đưa bát cho cậu, nước cá hầm trắng như sữa, trên mặt còn nổi vài hạt cẩu kỷ đỏ.
Tiếu ca nhi đón lấy, cúi đầu uống vài ngụm, tuy hơi nhạt nhưng vẫn rất ngon.
Quý Ly nhìn cậu uống canh cá, nói:
"Bây giờ cơ thể ngươi chưa hồi phục, không thể ăn nhiều muối, uống tạm vậy đi. Đợi ngươi hồi phục, ta làm cá sốt đậu cho ngươi ăn, rắc thêm ngò lên nữa!"
Tiếu ca nhi nghe vậy liền thèm, mặt buồn hiu nói:
"Bây giờ miệng ta nhạt lắm. Mấy ngày liền uống canh gà, giờ ngửi thôi đã thấy ngán. May hôm nay ngươi mang canh cá sang cho ta đổi vị."
Quý Ly cười trêu cậu:
"Sướng thế còn gì! Nhà thế nào mà ngán được canh gà hả, để người ngoài nghe thấy, sau lưng không nói ngươi kén chọn mới lạ, còn hơn cả Vương mẫu nương nương trên trời!"
Người nông thôn làm gì có chuyện ở cử như thế. Nhà nào nghèo hơn, sinh con xong là phải lo việc nhà, còn có người cả tháng chỉ ăn vài quả trứng, chứ đừng nói uống canh gà.
Tiếu ca nhi đỏ mặt nói:
"Cha nương đều thương ta và con, tướng công ngày nào cũng quanh quẩn bên cạnh hai ta, hắn còn kể mấy ngày nay làm việc có sức lắm, hôm trước còn đi cấy ba mẫu ruộng mạ."
Quý Ly ngồi bên mép giường cười nói:
"Ta nghe nói Cảnh Hồng ca ca lại mua đất à?"
Tiếu ca nhi gật đầu:
"Bây giờ chàng ấy và Đỗ Dương đi khắp nơi cày thuê cho người ta, xong lại bán thêm mớ lúa mì nhà tích trữ được, góp tiền mua hai mẫu đất cát ở phía tây thôn, dùng để trồng khoai lang khoai tây. Tướng công nói không thể chỉ dựa vào trồng các loại lương thực này, phải trồng thêm mấy loại sản lượng cao nữa. Gặp trời hạn hán đất khô, ít ra cũng no bụng hơn lúa mì."
Quý Ly không khỏi khâm phục tầm nhìn xa của Lục Cảnh Hồng, khen ngợi:
"Cảnh Hồng ca ca quả nhiên là đại ca trong nhà, trụ cột của gia đình. Huynh ấy suy nghĩ chu toàn như thế. Ngươi và con không lo đói khổ rồi."
Tiếu ca nhi cười:
"Ngươi cũng vậy, Cảnh Sơn ca ca lại lên trấn làm việc rồi. Nghe nói lần này là người ở nha môn trực tiếp chỉ định huynh ấy đi đấy. Bây giờ huynh ấy là sư phó mộc công đắc lực nhất các trấn xung quanh rồi còn gì!"
Quý Ly trong lòng cũng vui mừng thay tướng công nhà mình. Hai người nói chuyện một lúc, Thiệu thị thả gà vịt trong sân ra ngoài ăn cỏ mổ thức ăn, nghe tiếng vịt kêu, Quý Ly bỗng nhớ ra một chuyện.
"Đúng rồi, rốt cuộc hôm đó sao ngươi lại té? Ta nhớ ngươi nói là đột nhiên có một con vịt lao ra từ phía sau đâm vào à?"
Sắc mặt Quý Ly bỗng tối sầm, giọng nghiêm trọng.
Tiếu ca nhi cúi mắt hồi tưởng:
"Hôm đó các ngươi vào rừng ven đường hái lá, một mình ta đứng bên đường, chỉ nghe phía sau vang lên mấy tiếng vịt kêu. Vừa quay người lại định nhìn thử thì thấy một con vịt bỗng xòe cánh lao tới. Ta đứng không vững nên mới té ngã xuống đất."
Quý Ly vội hỏi:
"Con vịt đó đâu? Có nhìn rõ là con vịt thế nào không? Còn ấn tượng không?"
Tiếu ca nhi nhăn mày suy nghĩ kỹ:
"Đó là một con vịt trời, nhưng đầu cánh nó màu trắng. Nó đâm vào ta xong liền chạy về phía trước."
Quý Ly nói giọng trầm:
"Nếu như con vịt này tự phát điên rồi đâm vào ngươi thì khó mà tính được. Nhưng nếu bị doạ sợ nên mới đâm vào ngươi, vậy chúng ta nhất định phải tìm chủ con vịt này nói chuyện cho rõ ràng!"
Tiếu ca nhi khẽ nói:
"Hẳn là con vịt đó vô tình đụng trúng ta, chứ không liên quan đến người khác đâu."
Quý Ly không cho là vậy, phân tích rành mạch:
"Chỉ có ngỗng mới chủ động tấn công người và thích mổ người thôi. Vịt là gia cầm có tính tình ôn thuận, gà trống còn hiếu chiến hơn nó, sao lại vô duyên vô cớ xòe cánh bay lên lao vào ngươi được? Con vịt này chắc là vớ được trong sông Mẫn hôm đó."
Tiếu ca nhi hơi lo lắng:
"Bây giờ vịt cũng chạy mất rồi, huống hồ hôm đó vịt trong sông Mẫn nhiều như vậy, tìm thế nào được?"
Quý Ly đề nghị:
"Cứ kể chuyện này cho Cảnh Hồng ca ca bọn họ trước đã, cứ để họ đi dò hỏi trước, xem có ai từng thấy con vịt này không. Nếu có thể tra rõ chuyện này là tốt nhất, không thể để ngươi chịu tội oan như vậy được, phải sinh non trước mấy ngày."
Tiếu ca nhi cũng còn sợ hãi:
"May mà Tống Tử sinh ra khỏe mạnh, nếu nó có mệnh hệ gì. Chắc ta sẽ điên lên giết người mất thôi!"
Tối đến, cả nhà liền biết chuyện này, hóa ra Tiếu ca nhi bị một con vịt va vào nên mới sinh non.
Lục Cảnh Hồng phẫn nộ đứng dậy, nghiến răng nói:
"Để ta bắt được con súc sinh này, nhất định sẽ nhổ lông cho vào nồi!"
Lục Cảnh Phong nói:
"Hôm đó vịt trong sông Mẫn có hàng chục con, muốn tìm cũng không dễ. Ngày mai ta đi hỏi trưởng thôn thử, ông ấy đã từng coi qua mấy con này, không biết có còn ấn tượng không."
Lê ca nhi và Đỗ Dương ngồi một bên, Đỗ Dương giờ đã là người nhà này, toàn tâm toàn ý ở nhà họ Lục, anh cũng rất sẵn lòng ra sức:
"Ta sẽ đi hỏi trưởng thôn của cô cô ta, xem có tin tức gì không."
Cả nhà bàn bạc một lúc, hôm sau liền chia nhau đi dò hỏi tin tức.
Thế nhưng mãi một đoạn thời gian mà vẫn không có đầu mối, Tiếu ca nhi trong lòng cho rằng hôm đó chắc chỉ là trùng hợp, nhà họ Lục đành gác chuyện này lại.
Vì mối hôn sự của Lục Cảnh Phong lại có rắc rối, nhà bên thôn Dương Điền nhất định không chịu huỷ hôn, bà mối có đi mấy lần cũng vô dụng.
Thiệu thị và Lục Minh Hà bàn bạc, đành chọn ngày lành rước người về trước, rồi sau này cho nàng ta ít qua lại với nhà ngoại vậy.
Bà mối đem cuốn Hoàng lịch đến nhà kia thương lượng chọn ngày. Chọn đi chọn lại mấy ngày nhà kia đều nói không được, cứ trì hoãn không gật đầu, khiến Thiệu thị cũng phải sốt ruột nổi cáu.
Đứng trong sân mắng:
"Cái nhà thối tha đó, chả biết trong lòng lại bày mưu tính toán chuyện gì! Đừng tưởng bà đây không biết, cứ tưởng ai cũng là thằng ngu à, nằm mơ giữa ban ngày! Vừa đòi giữ sính lễ, vừa trì hoãn không chịu cưới, đòi nhà ta thêm tiền chứ gì, mơ đi con!"
Nhà bên thôn Dương Điền đúng thật muốn kéo dài hôn sự, để nhà họ Lục phải sốt ruột. Thấy Lục Cảnh Phong tuổi không còn nhỏ, đã đến tuổi thành gia lập thất nên mới bắt nạt anh, đòi nâng tiền sính lễ.
Lục Cảnh Phong nghe thế, lại thấy nương mình tức giận như vậy, mặt đen sì nói:
"Nương, người đừng sốt ruột, cùng lắm con không lấy nữa là được. Dù sao con cũng không muốn lấy con gái nhà họ, huống hồ bây giờ còn vô liêm sỉ như vậy. Nếu nương thuận theo cho nhà đó tiền, thì sẽ còn có thêm lần sau và lần sau nữa, tưởng con gái mình là bảo bối lá ngọc cành vàng à!"
Thiệu thị lau khóe mắt, thương con mình:
"Tại cha nương không biết nhìn người, chọn trúng mối hôn sự thế này cho con. Thành ra giờ trì hoãn, hại con chưa lấy được vợ."
Lục Cảnh Phong lắc đầu nói:
"Con ghét nhà này lắm, dù có lấy về chỉ sợ không có lấy một ngày yên bình. Cô nương này e rằng cũng không phải người tốt, nếu nàng ta thực lòng muốn gả con, sẽ không để người nhà tùy tiện như thế, đến giờ cũng không thấy một chủ kiến nào cả. Xinh đẹp thì sao chứ, hiền lương thục đức mới là quan trọng, ví như..."
Trong đầu anh tự nhiên nghĩ đến một bóng hình, suýt buột miệng nói ra, vội nuốt lại.
Thiệu thị lo lắng hỏi:
"Vậy sính lễ nhà ta đã cho thì sao? Mười sáu lạng bạc, còn có gà vịt vải vóc nữa."
Lục Cảnh Phong sờ vào thỏi bạc trong ngực, đó là anh làm công vất vả hai tháng mới tích cóp được. Trước đây định đi đến tiệm bạc trên trấn tìm người đánh thành trâm gửi qua thôn Dương Điền thôn làm sính lễ. Nhưng lúc đến cửa, anh lại do dự, cũng không biết nghĩ gì, đầu cứ loạn hết cả, kéo dài mãi đến bây giờ.
"Nương, nhà nàng ta nếu đã không muốn gả, con không lấy nữa là được. Mối hôn sự này cứ kéo dài thôi, đợi nhà nàng ta sốt ruột muốn gả, nhà mình cũng ăn miếng trả miếng nhà họ. Cứ nói không có ngày tốt, rồi kéo dài không chốt ngày, nếu nàng ta muốn chủ động huỷ hôn thì chỉ có thể trả lại sính lễ để hủy mối hôn sự này."
Thiệu thị thở dài:
"Nhưng thế này thiệt thòi cho con quá! Đáng ra lúc này nên thành thân rồi, đây còn..."
Lục Cảnh Phong cười nói:
"Không sao, lấy một người không thích không hợp về còn tệ hơn không lấy vợ!"
