Nhật Ký Hái Sao - Ôn Ngạn

Chương 43



Mạnh Thận Ngôn rất phối hợp, khẽ mổ nhẹ lên môi Lục Du một cái rồi rời đi.

Anh giơ tay ôm lấy má Lục Du, ngón cái nhẹ nhàng xoa vùng da ửng đỏ dưới mắt cô, khàn giọng hỏi: "Sao vậy? Lục Du."

Giọng điệu đó dịu dàng, trầm thấp, mang theo một chút xót xa.

Lục Du đối diện với ánh mắt anh, sự tự trách trong lòng đã không thể kìm nén được nữa, nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài từ khóe mắt.

Mạnh Thận Ngôn vẫn luôn giúp cô lau nước mắt, lòng bàn tay cũng trở nên ướt đẫm.

"Mạnh Thận Ngôn, em xin lỗi."

Sau khi Lục Du thốt ra câu này, Mạnh Thận Ngôn hơi nhíu mày, lặng nhìn đôi mắt đỏ hoe của Lục Du, rồi lại nghe cô nói: "Là em sai rồi, em không nên chia tay với anh."

"Không, không phải là không nên, mà là em không muốn chia tay với anh, chưa bao giờ."

Lục Du chưa bao giờ nói năng lộn xộn như vậy, hối hận, buồn bã, và tình yêu không thể kìm nén được nữa dành cho người đàn ông trước mặt, tất cả cùng lúc ập đến, nghiền nát cô.

Cô không thể kiểm soát bản thân, chỉ có thể nói ra những suy nghĩ trong lòng một cách rời rạc, cô càng vội, càng muốn nói cho rõ, thì càng không thể diễn đạt trọn vẹn suy nghĩ trong lòng.

Mạnh Thận Ngôn dường như đã hiểu, bàn tay ôm eo Lục Du đột nhiên siết chặt.

Anh chăm chú nhìn Lục Du không chớp mắt, giọng nói có chút run rẩy, "Em... em nói gì?"

Hai người im lặng nhìn nhau một lúc, Lục Du với hàng mi ướt đẫm nhìn vào đôi mắt sâu như vực thẳm của Mạnh Thận Ngôn, ngón tay bất giác nắm lấy một mảnh vải trên ngực anh, lặng lẽ nắm chặt trong lòng bàn tay, dường như chỉ có như vậy cô mới có thể lấy được sức mạnh.

"Mạnh Thận Ngôn, em hối hận rồi."

Lục Du nói rất chậm, nói với Mạnh Thận Ngôn, và cả chính mình, vạch trần Lục Du của tám năm trước, "Những lời em nói lúc chia tay với anh đều là giả, em đối với anh chưa bao giờ là chơi đùa, em thích anh, anh cũng là người đầu tiên em thích, ngay cả khi em nói lời chia tay, em vẫn thích anh..."

Lục Du còn rất nhiều điều muốn nói với Mạnh Thận Ngôn, nhưng không kịp nữa rồi, Mạnh Thận Ngôn đột nhiên nắm lấy cằm cô, đôi môi áp xuống.

Nụ hôn lần này, so với cú chạm môi lần trước, đã sâu hơn rất nhiều.

Anh cạy mở môi cô, quấn lấy lưỡi cô, công thành chiếm đất.

Lục Du ngẩn ra một giây, rồi choàng tay qua cổ Mạnh Thận Ngôn, quấn quýt cùng anh.

Nước mắt trên mặt cô, vương trên má anh, ướt đẫm.

Mạnh Thận Ngôn đỡ lấy chân Lục Du, nhấc bổng cô lên, ấn cô vào tường, rồi kéo cô vào lòng, muốn ôm cô thật thật chặt, không một kẽ hở.

Hai người say đắm hôn nhau, ôm lấy nhau, như hai người đang sưởi ấm trong đêm đông, không thể rời nhau dù chỉ một giây, cẩn trọng ôm lấy ngọn lửa ấm áp.

Hành lang lại chìm vào bóng tối, tình yêu lặng lẽ nở rộ trong đêm đen này...

Cuối cùng khi kết thúc nụ hôn, Lục Du đỏ mắt nhìn vệt mồ hôi trên trán Mạnh Thận Ngôn, ôm cổ anh, nhẹ nhàng hôn lên trán anh, rồi ghé vào tai anh thì thầm, "Về nhà thôi."

Gân xanh trên cánh tay Mạnh Thận Ngôn nổi lên, anh nghiến chặt răng, ôm chặt Lục Du, sải bước lên cầu thang.

Tim anh đập dữ dội như trống dồn.

Mò mẫm tìm chìa khóa mấy lần mới thấy.

Mở cửa.

Mạnh Thận Ngôn bế Lục Du đặt lên tủ giày, ngẩng đầu tiếp tục hôn cô. Lục Du cảm thấy hơi đau, nhưng không kêu dừng, vòng tay ôm lấy cổ anh.

Cô muốn như vậy, muốn ở bên Mạnh Thận Ngôn mãi mãi, cùng nhau chia sẻ những giông bão và tuyết rơi của cuộc đời, cùng nhau tận hưởng ánh nắng ấm áp và không khí trong lành.

Quãng đời còn lại, họ sẽ mãi mãi bên nhau, không bao giờ xa cách nữa.

Cô duỗi tay kéo áo khoác của Mạnh Thận Ngôn ra khỏi tay anh, ném xuống đất, rồi với tay cởi cúc áo sơ mi của anh.

Mạnh Thận Ngôn lại đột nhiên dừng lại, đưa tay kéo bàn tay trắng nõn của Lục Du, đặt lên ngực mình.

Ngực anh phập phồng dữ dội, Lục Du cảm nhận được trái tim anh đập từng nhịp trong lòng bàn tay cô, như thể cô đang ôm trọn cả thể xác lẫn tâm hồn Mạnh Thận Ngôn trong vòng tay mình.

Khoảnh khắc đó, Lục Du đột nhiên lại muốn khóc.

Tám năm qua, cô đã mơ thấy Mạnh Thận Ngôn vô số lần, cả tốt lẫn xấu.

Ban đầu, mỗi lần tỉnh dậy, cô đều cảm thấy hụt hẫng một lúc lâu, và nỗi hận dành cho Mạnh Thận Ngôn ngày càng sâu sắc. Sau này, cô bắt đầu tự làm tê liệt bản thân, tự nhủ rằng đó chỉ là một giấc mơ, chẳng có ý nghĩa gì cả.

Cô tự nhủ, Mạnh Thận Ngôn chỉ là một đoạn nhạc dạo trong cuộc đời cô.

Một khi bản nhạc kết thúc, mọi thứ cũng chấm dứt.

Nhưng vào lúc này, cô cuối cùng cũng hiểu ra, trái tim cô chưa bao giờ kết thúc, bao nhiêu năm qua, cô chỉ đang tự lừa dối bản thân.

Nhưng may mắn thay, tất cả những gì đang xảy ra lúc này không phải là giấc mơ.

Một Mạnh Thận Ngôn sống động, như thuở ban đầu, đã trở lại trước mặt cô.

Lục Du khẽ cụp mắt, nhìn anh thật sâu, đôi môi hồng mấp máy như mời gọi nụ hôn.

Mạnh Thận Ngôn khẽ nuốt nước bọt, kìm nén ý nghĩ này.

Anh nắm lấy tay Lục Du, nhẹ nhàng tách các ngón tay cô ra, rồi đan mười ngón tay vào nhau.

"Lục Du."

Anh gọi tên cô, Lục Du đáp lại một tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ phát ra từ cổ họng, nghe thật quyến rũ.

Anh nghe thấy, ngước mắt nhìn Lục Du đang ngồi trên tủ giày, cao hơn anh một cái đầu.

"Em có yêu anh không?"

Lục Du gật đầu, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt sâu thẳm của anh, "Yêu." Cô dừng lại một chút, rồi bày tỏ lòng mình một cách rõ ràng và thẳng thắn hơn, "Em yêu anh, Mạnh Thận Ngôn, tám năm qua em vẫn luôn yêu anh, và em cũng chỉ yêu một mình anh."

Nói xong câu này, Lục Du thấy đồng tử của Mạnh Thận Ngôn co rút dữ dội, đôi mày dần nhíu chặt lại.

Nhưng anh lại bật cười, giọng khàn khàn hỏi cô, như đang cố gắng kìm nén nước mắt, nhưng khóe mắt anh đã bắt đầu ửng đỏ, run rẩy hỏi cô: "Vậy vì sao em lại chia tay anh?"

Câu hỏi này khiến trái tim Lục Du thắt lại.

"Em đã hiểu lầm anh ngoại tình."

"Em tưởng anh đã ở bên người khác..."

Lục Du kể lại vắn tắt chuyện gặp Trình Vân tối nay.

Tay kia của cô nâng lên, v**t v* gò má Mạnh Thận Ngôn, ánh mắt đầy hối hận, "Nhưng hôm nay em mới biết, là em đã hiểu lầm anh, người đó chỉ là em gái anh, vậy mà em lại nghĩ anh không còn yêu em nữa."

Nghe vậy, Mạnh Thận Ngôn im lặng một lúc lâu.

Lục Du như đang xin lỗi, liên tục hôn lên má Mạnh Thận Ngôn, mang theo chút ý lấy lòng.

Một lúc sau, Mạnh Thận Ngôn mới ngước mắt nhìn cô, ánh mắt bình thản, bình thản đến mức không thể nhìn rõ cảm xúc thực sự của anh.

"Lục Du, hóa ra đây là lý do em chia tay anh."

Lục Du bị nhìn đến chột dạ, khẽ liếc mắt đi chỗ khác, nhỏ giọng nói xin lỗi.

Mạnh Thận Ngôn nhẹ nhàng nâng cằm cô, xoay mặt cô lại, một lần nữa đối diện với mình.

"Lục Du, anh không muốn nghe em nói xin lỗi, em cũng không cần phải nói xin lỗi anh. Anh đã nói em có thể làm bất cứ điều gì với anh mà."

Nghe Mạnh Thận Ngôn nói lại những lời này, tâm trạng của Lục Du hoàn toàn khác với lần trước, lần trước nghe anh nói những lời khiêm nhường như vậy, cô chỉ cảm thấy khó chịu, khó chịu vô cùng.

Nhưng lúc này, tất cả những gì còn lại chỉ là sự dịu dàng và hối hận sâu sắc dành cho người đàn ông trước mặt.

Cô chớp mắt, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt sắp trào ra.

"Lục Du, anh chỉ hy vọng——"

Mạnh Thận Ngôn ngập ngừng, tim Lục Du cũng theo đó mà lỡ một nhịp, rồi cô thấy Mạnh Thận Ngôn nâng bàn tay đang đan vào nhau của hai người lên, hôn nhẹ lên đó, rồi mới nhìn cô nói: "Sau này, em có thể tiếp tục yêu anh."

"Em yêu anh, Mạnh Thận Ngôn."

Lục Du vừa nói xong, người đàn ông đã bế cô lên, sải bước về phía phòng ngủ.

Mạnh Thận Ngôn đặt Lục Du lên giường, Lục Du tựa vào đầu giường nhìn anh, Mạnh Thận Ngôn chống hai tay hai bên người cô, đôi mắt sâu thẳm, như một tấm lưới, bao bọc cô trong đó một cách kín kẽ.

Dưới ánh mắt tràn đầy yêu thương đó, lồng ngực Lục Du phập phồng ngày càng dữ dội, trái tim cô như tan chảy.

Cô hơi nâng người lên, chạm nhẹ lên môi Mạnh Thận Ngôn, rồi tách ra.

"Xin lỗi." Lục Du lại vòng tay qua vai Mạnh Thận Ngôn, vùi mặt vào hõm vai anh cọ cọ, "Em biết anh không muốn nghe câu này, nhưng em vẫn muốn nói."

Lục Du hít một hơi thật sâu, nói từng chữ một: "Xin lỗi, Mạnh Thận Ngôn."

Mạnh Thận Ngôn nhẹ nhàng vỗ lưng cô, một lúc sau mới hỏi: "Rồi sao nữa?"

Lục Du lại anh ra, những ngón tay cô móc vào áo anh, "Em đã làm sai, em muốn bù đắp cho anh."

Lời nói của cô chậm rãi, như những tua rua của dây tơ hồng lan rộng và bao phủ lấy anh, muốn kéo anh cùng chìm đắm.

Mạnh Thận Ngôn thở gấp, giọng trầm khàn, "Thật sự... cái gì cũng được sao?"

"Ừm."

Lục Du gật đầu.

Vẻ mặt hai người đều rất bình tĩnh, như đang tiến hành một cuộc đàm phán có thể thay đổi cả cuộc đời họ.

"Vậy thì, anh muốn em."

Mạnh Thận Ngôn đặt tay lên, cảm nhận nhịp tim Lục Du, từng nhịp đập rộn ràng vì anh.

Anh muốn trái tim của Lục Du.

Nửa năm nay, không lúc nào là không nghĩ đến.

Lục Du nở một nụ cười rực rỡ, siết chặt tay Mạnh Thận Ngôn, chia sẻ nhịp đập cuồng nhiệt của trái tim mình dành cho anh.

Đêm càng lúc càng khuya.

Ngoài trời tuyết bắt đầu rơi, nhưng trong nhà lại như vào xuân, vạn vật hồi sinh, tình yêu muộn màng đang điên cuồng sinh trưởng.

Lục Du cố gắng kiểm soát hơi thở nóng rực, cô như bị nhốt trong lồng, chịu đựng những đợt sóng nhiệt tấn công, cô cảm thấy mình như que kem đông cứng, đã hoàn toàn tan chảy. Dù vậy, cô vẫn cảm thấy chưa đủ, như thể còn thiếu một điều gì đó.

Cô muốn như cơn mưa rào mùa xuân, vội vã lao đến đồng cỏ có thể đón nhận mình, hòa vào nhau, rồi cùng nhau sinh trưởng, nuôi dưỡng một khung cảnh rực rỡ.

Lục Du đưa tay đẩy Mạnh Thận Ngôn ra.

Mạnh Thận Ngôn ngước đôi mắt nhàn nhạt mà sâu thẳm nhìn cô, dường như anh không thể rời khỏi Lục Du dù chỉ một giây, anh đưa tay muốn kéo cô lại, Lục Du chống cự, yết hầu anh cuộn nhẹ, đôi mắt xanh thẫm trong phút chốc trở nên vô cùng nguy hiểm.

Nhưng Lục Du không sợ, chống vào ngực anh rồi ấn anh xuống.

Trong khoảnh khắc, trời đất đảo lộn.

Mặt biển trong mắt Mạnh Thận Ngôn phản chiếu khuôn mặt kiều diễm ướt át của Lục Du, thanh tú và quyến rũ như một đóa hồng nở về đêm.

Dưới động tác của Lục Du, mày mắt Mạnh Thận Ngôn nhíu lại đầy gợi cảm, lòng bàn tay siết lấy eo Lục Du.

Mồ hôi nóng hổi tuôn rơi.

Lục Du cúi xuống hôn anh, ngón tay kéo cúc áo anh, nôn nóng mà quyến rũ.

Mạnh Thận Ngôn không nhịn được cười một tiếng, đuôi mắt ửng hồng của Lục Du nhướng lên, liếc anh một cái hờn dỗi, ánh mắt đó vô cùng câu người, yết hầu Mạnh Thận Ngôn cuộn nhẹ, không thể cưỡng lại.

Anh siết eo cô, muốn chiếm lại thế thượng phong.

Rồi anh thấy động tác của Lục Du đột nhiên dừng lại.

Đôi mắt vừa giây trước còn quyến rũ, trong phút chốc như mất đi ánh sáng. Lông mày cũng nhíu chặt, nhìn chằm chằm vào ngực anh.

Mạnh Thận Ngôn nhìn theo ánh mắt Lục Du, thấy hình xăm ngôi sao màu đen trên ngực mình.

Mạnh Thận Ngôn sững sờ một giây, rồi đưa tay lên, định túm áo sơ mi che đi hình xăm.

Anh biết Lục Du không thích hình xăm của anh.

Cô đã từng nói không thích đàn ông có hình xăm.

Cô thích dáng vẻ sạch sẽ của anh.

Mà bây giờ anh rõ ràng không còn sạch sẽ nữa.

Mỗi lần gần gũi trước đây, cô đều không muốn nhìn, dù vô tình liếc thấy, cũng sẽ nhanh chóng dời mắt đi, mặt lộ rõ vẻ ghét bỏ.

"Đừng nhìn nữa."

Mạnh Thận Ngôn còn chưa kéo áo lại, Lục Du đã ngăn anh, không cho anh tiếp tục.

Cô kéo áo sơ mi của anh ra rộng hơn, để hình xăm hiện ra rõ ràng hơn trước mắt.

Ngắm nhìn một lúc, ngón tay cô v**t v* viền ngôi sao, phác họa hình dáng của nó. Im lặng một lúc, cô mới hỏi Mạnh Thận Ngôn, "Vì sao anh không muốn cho em xem?"

Một lúc lâu sau, Mạnh Thận Ngônmới lên tiếng, "Vì em không thích."

Lục Du ngước mắt, đối diện với đôi mắt đã tan đi sóng nhiệt của Mạnh Thận Ngôn, "Biết em không thích, vì sao anh lại xăm mình?"

Giọng cô rất bình thản.

Ánh mắt cô sáng rực, như những vì sao lấp lánh nhất trên bầu trời.

Mạnh Thận Ngôn mím môi, ngồi dậy, ôm Lục Du vào lòng, không cho cô nhìn thêm nữa, cằm tựa vào hõm vai cô, thì thầm: "Vì anh nhớ em."

Lục Du khẽ nhíu mày.

Không hiểu việc Mạnh Thận Ngôn xăm hình mà cô không thích có liên quan gì đến việc anh nhớ cô.

Đang chìm đắm trong suy nghĩ, cô cảm thấy môi Mạnh Thận Ngôn khẽ chạm vào vai mình.

Rồi, giọng nói hơi nghẹn ngào của anh vang lên.

"Mấy năm nay, anh đã thử đủ mọi cách để giải tỏa nỗi nhớ em. Sau này... anh sắp không chịu nổi nữa, nên đã đi xăm, khắc em vào tim anh."

"Như vậy, anh cảm thấy em vẫn luôn ở bên anh."

"Chúng ta vẫn chưa chia tay."

Mạnh Thận Ngôn ôm Lục Du chặt hơn, siết cô thật sâu vào lòng.

"Lục Du, em luôn là ngôi sao của anh."

Đồng tử Lục Du chấn động dữ dội.

Khoảnh khắc đó, cô đột nhiên nhớ lại những chuyện đã qua từ rất lâu, những chuyện đã bị cô cố tình chôn vùi.

Sáu tháng sau khi họ hẹn hò, Bắc Thành có một trận mưa sao băng.

Đêm đó, cô và Mạnh Thận Ngôn cùng nhau ngắm mưa sao băng trên sân thượng, mặc dù đêm đó, họ không thấy mưa sao băng, nhưng vẫn thấy rất nhiều, rất nhiều ngôi sao lấp lánh.

Lúc đó Mạnh Thận Ngôn đã nói với cô một câu——

"Lục Du, em chính là ngôi sao của anh."

Những lời này đã khiến Lục Du cười rất lâu, vì Mạnh Thận Ngôn không phải là người giỏi nói lời ngon tiếng ngọt. Lục Du cũng chỉ nghĩ Mạnh Thận Ngôn thỉnh thoảng sến súa một lần, nào ngờ lời ấy lại sâu nặng đến mức được anh xăm lên ngực, ở nơi gần trái tim nhất.

Lục Du sững sờ một lúc lâu, rồi đẩy Mạnh Thận Ngôn ra, đôi mắt đen láy lại ươn ướt.

Lục Du chăm chú nhìn hình xăm ngôi sao trên ngực anh, ngón tay lần theo từng đường nét cùng dây leo quấn quanh ngôi sao.

Đầu ngón tay cuối cùng dừng lại trên chữ "M" cách điệu.

Cô ngước nhìn vào mắt Mạnh Thận Ngôn, không cần cô hỏi ý nghĩa là gì, Mạnh Thận Ngôn thở dài, sau khi đưa tay lau nước mắt cho cô, liền lên tiếng giải đáp, "Miracle, kỳ tích."

Anh dừng lại, rồi nở một nụ cười tự giễu, "Một người như anh, có thể gặp được em, vốn dĩ đã là một kỳ tích."

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...