Mấy ngày nay, đối với cư dân mạng tinh tế mà nói, chẳng khác nào ba ngày đen tối đầy thảm họa.
Kể từ khi “Lớp học nhỏ của thầy Phong” công bố sự thật về dược phẩm thức tỉnh tinh thần lực, cư dân mạng đã không ngừng tràn vào để lại bình luận dưới trang chủ của các cơ quan lớn. Thế nhưng đã nhiều ngày trôi qua, vẫn chẳng có lấy một ai đứng ra cho bọn họ một câu trả lời thỏa đáng.
Danh sách hơn ba ngàn người tử vong được lan truyền khắp nơi trên mạng, vậy mà tuyệt nhiên không có một ai đứng ra chịu trách nhiệm cho những sinh mạng ấy.
Dân mạng không cam lòng để chuyện này trôi vào quên lãng, họ bắt đầu gia tăng sức ép. Thậm chí họ còn bình luận ngay cả dưới những bài đăng không liên quan đến vụ việc này trên Tinh Võng, đâu đâu cũng thấy những bình luận chất vấn về sự việc lần này.
Ngay khi một vài cơ quan không chịu nổi áp lực từ dư luận và đang định lên tiếng, thì bầu trời Tinh Võng lại một lần nữa đổi thay.
Chỉ trong vòng một đêm, tin tức tiêu cực của các công ty dược phẩm lớn tràn lan khắp nơi. Có cái là đồn thổi ác ý, nhưng cũng có cái là bằng chứng thép không thể chối cãi.
Dược phẩm Thần Nguyên lấy hàng kém chất lượng thay thế hàng cao cấp;
Dược phẩm Vọng Hải dùng thực phẩm chức năng để lừa bịp khách hàng;
Dược phẩm Phí An tự ý đội giá trên trời…
Chỉ trong chốc lát, thị trường dược phẩm trở nên chao đảo, chướng khí mù mịt!
Để đánh lạc hướng dư luận, Kim Tố đã tung tin bẩn vô tội vạ hòng khuấy đục nước để dễ bề thoát thân. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, những “con cá” trong vũng nước đục ấy bắt đầu cắn xé lẫn nhau! Kẻ thì phản công loạn xạ, kẻ lại tranh thủ hạ bệ đối thủ cạnh tranh, có kẻ lại còn tự tìm đường chết…
Tóm lại, đến khi cư dân mạng kịp phản ứng thì thị trường dược phẩm đã loạn thành một mớ bòng bong. Lớp mặt nạ giả dối của mấy công ty lớn đều bị l*t s*ch, phơi bày bộ mặt tranh giành cấu xé cực kỳ khó coi!
Trái lại, những doanh nghiệp dược phẩm nhỏ như Nông trại Sơn Hải đều ngoan ngoãn thu mình lại, “tọa sơn quan hổ đấu”.
Cư dân mạng: “…”
Họ vừa thấy nực cười, lại vừa không nén nỗi đau lòng.
Hóa ra thị trường dược phẩm của Liên bang mà họ tin tưởng bấy lâu lại thối nát thế này sao? Những loại thuốc họ uống hàng ngày lại do những công ty này sản xuất ư?
Mồm thì ra rả vì sức khỏe của nhân dân Liên bang, nhưng trong lòng bọn họ chỉ toàn là lợi nhuận và làm ăn!
Nhìn dược phẩm thức tỉnh tinh thần lực kia đi! Nhìn danh sách hơn ba ngàn người chết kia đi!
Trong mắt bọn họ, mạng người cũng chỉ là những con số, những xác suất khô khan mà thôi! Ai sẽ đứng ra chịu trách nhiệm cho những người đã khuất?
Nếu họ không thức tỉnh tinh thần lực, có lẽ họ đã có một đời bình lặng. Nhưng giờ đây, chính sự thức tỉnh ấy lại tước đi mạng sống của họ!
Họ đã vất vả lật đổ Đế chế Akans quân chủ chuyên chế để tiến đến thời đại Liên bang hòa bình – bình đẳng, tại sao giờ đây họ vẫn phải chịu đựng ánh mắt coi người như cá thịt của lũ người này?
Tại sao loại dược phẩm như thế lại trôi nổi trên thị trường? Tại sao những công ty dược phẩm như thế vẫn hiên ngang đứng vững?
Cư dân mạng không biết phải hỏi ai, cũng chẳng biết gốc rễ của vấn đề nằm ở đâu, họ chỉ còn cách hướng tầm mắt về phía những người quản lý tối cao của Liên bang.
#Nghị viện, rốt cuộc các người đang làm cái gì vậy?#
Từ khóa này leo lên bảng xếp hạng xu hướng khá chậm, nhưng cuối cùng vẫn từng bước chiếm lĩnh vị trí Top 1 tìm kiếm.
Mọi người vốn dĩ đang chỉ trích Kim Tố và các công ty dược phẩm đầy rẫy bê bối… nhưng giờ đây, họ chỉ muốn hỏi Nghị viện: Tại sao thị trường dược phẩm của chúng ta lại thành ra nông nỗi này? Các người quản lý như thế sao? Các bộ phận chức trách đâu cả rồi?
Đây hoàn toàn là hành động tự phát của người dân, không hề có sự dẫn dắt hay định hướng của bên thứ ba nào hết.
Thế nhưng, chứng kiến cảnh này, Kim Cao Minh lại nở nụ cười.
Đúng ý lão muốn lắm.
Dù sao Nghị viện bị chửi cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai, đâu có mất miếng thịt nào… Còn về phần mình, lão ta tự tin rằng Nghị viện sẽ không bao giờ từ bỏ Kim Tố. Bởi lẽ, Kim Tố chính là “định hải thần châm” của cả thị trường dược phẩm này.
(định hải thần châm: Người hoặc vật đóng vai trò then chốt, trụ cột)
Tại Nông trại Sơn Hải, nhìn thấy sự hỗn loạn trên mạng, Cảnh Gia Ngôn cười lạnh đầy châm biếm.
“Kim Tố muốn thừa nước đục thả câu, nhân cơ hội này tự mình thoát tội đây mà!” Cậu quay sang nhìn Tư Tinh Uyên, hỏi khẽ: “Lão ta muốn để Nghị viện đứng ra đỡ đạn cho mình sao?”
Tư Tinh Uyên đứng sau lưng cậu, hơi cúi người nhìn vào màn hình máy tính quang học. Đầu anh treo lơ lửng ngay sát bờ vai cậu, trầm giọng đáp: “Xem ra là vậy rồi.”
Cảnh Gia Ngôn thốt lên: “Lão ta to gan thật đấy!”
Tư Tinh Uyên nhàn nhạt nói: “Đắc ý quá hóa rồ thôi… Nghị viện sẽ không tha cho lão đâu.”
Anh vừa định đứng thẳng người dậy, ánh mắt lại vô thức dừng lại trên vành tai trắng ngần của thiếu niên… d** tai cậu có hình dáng hơi nhỏ nhắn, tròn trịa, trông cực kỳ đáng yêu.
Có lẽ vì thường xuyên tiếp xúc với các loại dược liệu, trên người thiếu niên luôn phảng phất một mùi hương thanh khiết của cỏ cây. Nếu xích lại gần hơn chút nữa, còn có thể cảm nhận được hơi ấm nóng từ cơ thể cậu…
Tư Tinh Uyên rũ mắt, khoảng cách chỉ còn một chút xíu nữa là chạm vào vành tai tinh tế ấy… Bỗng nhiên, Cảnh Gia Ngôn lên tiếng: “Không được, không thể để Kim Tố rút lui êm đẹp như vậy.”
Tư Tinh Uyên bừng tỉnh, theo bản năng đứng thẳng lưng dậy. Anh bị chính hành động vừa rồi của mình làm cho giật mình, vừa rồi anh định… định làm cái gì vậy?
Cảnh Gia Ngôn cũng bị anh làm cho hú vía: “Anh Tinh, anh sao thế? Đau lưng à?”
“Không… không có.” Tư Tinh Uyên hiếm khi lộ vẻ hoảng loạn: “Không có gì, tôi ra ngoài một lát.”
Cảnh Gia Ngôn nhìn theo bóng lưng có phần vội vã của anh, lại hoang mang nhìn vào máy tính quang học. Sao thế nhỉ? Đâu có thông tin gì khả nghi đâu?
Đang mải suy nghĩ, Tesla đã ngậm túi dinh dưỡng tiến lại gần: “Ông chủ, Kim Tố đang tìm cách hạ nhiệt cho các tin tức tiêu cực của lão, chúng ta nên làm gì?”
Cảnh Gia Ngôn thu hồi tâm trí, thôi kệ đi, chắc anh Tinh không có việc gì đâu, quan trọng là phải đánh thắng trận này đã!
Cậu xoa xoa hai bàn tay, hừng hực khí thế: “Hạ nhiệt à? Đừng hòng!”
“Lớp học nhỏ của thầy Phong” lại cập nhật rồi!
Mà lần này còn chơi lớn, cập nhật liên tiếp ba video!
Hiện tại, tài khoản này không còn là tài khoản vỏn vẹn mười vạn fan như trước nữa, mà là một tài khoản đặc biệt với số lượng người theo dõi lên tới hàng trăm triệu! Video về dược phẩm thức tỉnh tinh thần lực đã đưa thầy Phong lên hàng “thần thánh” chỉ sau một đêm!
Chính vì vậy, vừa mới cập nhật, video đã ngay lập tức lọt vào danh sách đề xuất toàn mạng.
Cư dân mạng vốn đang theo sát vụ này liền nhấn vào xem ngay lập tức.
Và rồi họ phát hiện ra, ba video giới thiệu ba loại dược phẩm lần này vẫn cứ là của Kim Tố.
Ý tứ của thầy Phong cực kỳ rõ ràng: Tôi không quan tâm thị trường dược phẩm hỗn loạn đến mức nào, tôi chỉ tập trung hỏa lực để tiêu diệt Kim Tố! Đến đây đi, có giỏi thì chúng ta cùng làm tổn thương nhau!
Cư dân mạng tìm niềm vui trong nỗi khổ, đua nhau trêu chọc: “Đây chắc chắn là tình yêu đích thực rồi.”
Cũng có một số cư dân mạng nhạy bén nhận ra thời gian qua độ nóng của Kim Tố quả thực có sự giảm sút. Rõ ràng chuyện này bắt nguồn từ Kim Tố, nhưng cuối cùng những công ty khác lại bị cuốn vào vòng xoáy drama này, còn Kim Tố lại dần biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, việc này khiến họ không khỏi rùng mình khi nghĩ sâu thêm.
Thế nhưng, “Lớp học nhỏ của thầy Phong” giống như một chiếc la bàn, găm chặt mũi tên vào người Kim Tố, không để sự chú ý của mọi người bị đánh lạc hướng.
Có thầy Phong dẫn đầu, ngọn lửa dư luận tiếp tục bùng cháy hướng về phía Kim Tố. Nếu ngọn lửa của người dân có thể thiêu rụi mọi thứ, thì giờ đây nó đã là một đám cháy rừng rực.
Có thể nói, quỷ kế của Kim Tố đã thất bại một nửa.
Hơn nữa, ngay giữa lúc nước sôi lửa bỏng ấy, lại có kẻ đổ thêm một gáo dầu cực nóng vào.
Quân đội, đã lên tiếng.
Trong mắt người dân, Quân đội là những dũng sĩ bảo vệ biên cương. Dù là hải tặc tinh tế hay các loài dã thú tinh tế, chỉ cần dám xâm phạm đều bị quân đội đánh đuổi, khiến họ vô cùng an tâm.
Thế nhưng ngoài việc đó ra, Quân đội chưa bao giờ can thiệp vào công việc quản lý của Liên bang.
Lần này, điều gì đã khiến Quân đội không thể nhẫn nhịn mà phải lên tiếng?
Cư dân mạng mang theo đầy sự nghi hoặc mở bài đăng ra, và rồi… ngay lập tức ngây người!
Cái gì? Kim Tố cung cấp thuốc kém chất lượng cho Quân đội?
Cái gì? Giá thuốc Kim Tố bán cho Quân đội cao hơn nhiều so với giá thị trường?
Cái gì? Kim Tố thậm chí còn cung cấp cả thuốc đã hết hạn sử dụng?
Đệch mẹ! Kim Tố, đây là hành vi phản quốc, trộm cắp tài sản quốc gia đấy!
Không có những chiến binh Quân đội đổ máu chiến đấu, làm sao lão có những ngày tháng an nhàn mà kiếm tiền bẩn thế này?
Thật đúng là không bằng cầm thú!
Dân chúng phẫn nộ, Quân đội cũng cứng rắn không kém, liên tiếp đăng ba bài trên Tinh Võng yêu cầu Nghị viện nhanh chóng khôi phục trật tự thị trường dược phẩm, nghiêm trị những công ty và cá nhân vi phạm pháp luật, chịu trách nhiệm cho sức khỏe của nhân dân Liên bang. Cuối bài đăng, Quân đội còn trực tiếp “réo tên” Bộ Thanh tra.
Dù hai bên đều là người một nhà, nhưng hình ảnh bên ngoài vẫn phải giữ. Bộ Thanh tra lập tức chia sẻ lại bài viết, phản hồi một câu đầy chính khí lẫm liệt: “Đã tiếp nhận!”
Trong nhất thời, người dân reo hò phấn khởi!
Nghị viện không làm tròn bổn phận thì đã sao! Họ vẫn còn Quân đội! Họ vẫn còn Bộ Thanh tra! Họ vẫn còn những vị anh hùng dũng cảm!
Tại trụ sở chính của Kim Tố.
Michael hớt hải chạy vào báo cáo: “Chủ tịch, Quân đội đã đăng văn bản rồi! Họ yêu cầu điều tra triệt để thị trường dược phẩm, Bộ Thanh tra cũng đã phản hồi!”
Kim Cao Minh lạnh lùng nói: “Sợ cái gì, người chống lưng cho chúng ta là Nghị viện. Chỉ là một Bộ Thanh tra thôi mà, cùng lắm thì tìm một kẻ thế mạng quăng ra là xong.”
Nghe lời lão ta, tâm trạng Michael mới dần bình tĩnh trở lại. Đúng vậy, họ sợ cái gì chứ, chẳng lẽ Bộ Thanh tra lại dám đối đầu với Nghị viện hay sao!
Gã vừa lau mồ hôi vừa cười nịnh nọt: “Vẫn là chủ tịch bình tĩnh, nếu không có ngài, tôi đã rối loạn cả lên, hỏng việc của ngài mất…”
Kim Cao Minh cười mà không nói.
Đúng lúc này, thư ký hoảng hốt đẩy cửa xông vào: “Chủ… Chủ tịch, bên Nghị viện vừa gửi tin tới…”
Kim Cao Minh ngước mắt: “Nói gì? Có nói là chọn ai làm kẻ thế mạng chưa?”
Thư ký lắp bắp: “Nói… nói chúng ta… hãy phối hợp điều tra với Bộ Thanh tra đi…”
“Cái gì?!” Kim Cao Minh đột nhiên bật dậy, “cô nói cái gì?”
Thư ký nào dám lặp lại lần nữa, chỉ run rẩy đưa máy tính quang học lên.
Kim Cao Minh liếc mắt nhìn qua, cơn giận lôi đình bùng nổ, lão ta vung tay hất văng cả chiếc bàn làm việc!
Để bọn họ phối hợp điều tra? Làm sao lão ta có thể không hiểu, đây rõ ràng là thông điệp: Bọn họ đã bị vứt bỏ! Những năm qua Kim Tố đã cung phụng cho đám người đó bao nhiêu lợi lộc, giờ chuyện vừa ập đến, bọn họ liền muốn đẩy Kim Tố ra làm bia đỡ đạn? Đời này làm gì có chuyện dễ dàng như thế!
Nghĩ đến những bằng chứng vẫn còn nằm trong máy tính quang học cá nhân, mắt Kim Cao Minh híp lại đầy nguy hiểm. Những kẻ khác lão ta không quản, nhưng bản thân lão ta… tuyệt đối không thể lún sâu vào vũng bùn này.
Nghĩ đoạn, Kim Cao Minh ra lệnh cho thư ký: “Cô gửi tin nhắn lại cho bọn họ, nói rằng: Nếu các người đã bất nhân thì đừng trách tôi đây bất nghĩa!”
Thư ký cúi đầu, giọng nói trầm thấp: “Chủ tịch, chuyện này… e là không cần thiết nữa đâu ạ?”
Kim Cao Minh mất kiên nhẫn quát lên: “Bảo cô gửi thì cứ gửi đi, không muốn làm nữa thì cút!”
“Tất nhiên là tôi sẽ đi rồi…” Nữ thư ký ra tay nhanh như chớp, chuẩn xác đâm một mũi tiêm vào cổ lão ta, “… nhưng là sau khi ông chết.”
“Hự… hự…” Đôi mắt Kim Cao Minh lồi ra, mặt đỏ tía tai. Loại thuốc mạnh nhanh chóng chạy khắp cơ thể khiến ông ta không thốt lên được nửa lời, “bộp” một tiếng nặng nề đổ gục xuống bàn, trong ánh mắt vẫn còn lưu lại nỗi kinh hoàng chưa kịp tan biến.
Nữ thư ký hừ lạnh một tiếng, rút kim tiêm cất vào túi. Quay đầu lại nhìn, Michael đã sợ đến mức ngất xỉu, trong không khí phảng phất mùi nước tiểu nồng nặc.
Cô chán ghét đá văng Michael sang một bên, lấy ra một thiết bị liên lạc siêu nhỏ: “Nhiệm vụ số 087 hoàn thành, mục tiêu chưa kịp làm gì cả.”
Phía đối diện nói gì đó, thư ký ngắt liên lạc, mở máy tính quang học của Kim Cao Minh ra, nhanh chóng tiêu hủy toàn bộ bằng chứng bất lợi cho Nghị viện.
“Đồ ngu, Nghị viện đã có thể nâng đỡ một Kim Tố, thì tự nhiên cũng có thể nâng đỡ một Kim Tố thứ hai…”
Đế Tinh, Nghị viện.
Một người đàn ông mặt chữ điền, trên tay đeo một chiếc nhẫn đen tuyền, đang ngồi trên chiếc ghế vàng rộng lớn nghe cấp dưới báo cáo.
Hồi lâu sau, người đàn ông vừa vân vê chiếc nhẫn vừa cười lạnh: “Nói vậy là… lần này Kim Tố rất có khả năng đã ngã ngựa dưới tay Quân đội?”
Cấp dưới cung kính đáp: “Vâng, thưa Nghị trưởng đại nhân. Chúng ta không tra ra được thân phận của thầy Phong kia, nhưng lại phát hiện dấu vết Quân bộ đang che giấu danh tính cho người đó. Chúng tôi suy đoán, thầy Phong rất có thể là người của Quân bộ. Cộng thêm việc Quân bộ lên tiếng sau đó, toàn bộ sự việc cực kỳ giống thủ đoạn của bọn họ.”
Nghị trưởng nhàn nhạt nói: “Kim Cao Minh đúng là đồ ngu, trước mắt chỉ thấy chút lợi lộc nhỏ nhoi mà ép Quân đội phải ra tay đối phó mình, chết cũng không oan.”
Cấp dưới cười nịnh: “May mà không gây rắc rối cho Nghị viện… Thưa ngài, thị trường dược phẩm sắp tới sẽ là thiên hạ của ai đây?”
Nghị trưởng duỗi một ngón tay, lướt qua danh sách các doanh nghiệp dược phẩm trên bàn một lát, rồi chỉ vào một cái tên.
Cấp dưới hơi sững người: “Đã rõ.”
Tại Quân đội.
Tư nguyên soái cùng mấy thuộc hạ cũ đang tụ tập uống rượu. Nhân lúc phu nhân không có nhà, ông nốc một hơi hết sạch ly rượu lớn: “Đã! Quá sảng khoái!”
Mộc tướng quân hớn hở rót đầy ly cho ông: “Lần này Kim Tố và Nghị viện nảy sinh hiềm khích, chúng ta xem như ngư ông đắc lợi rồi.”
Vị tướng quân béo đứng bên cạnh tiếp lời: “Lão Mộc, ý ông là vụ này do Nghị viện nhúng tay vào?”
Mộc tướng quân đáp: “Chứ còn gì nữa? Ngoài Nghị viện ra, ai có đủ năng lực đào bới điểm yếu của Kim Tố sâu đến thế? Không là Nghị viện thì cũng là nhà họ Dịch, mà nhà họ Dịch với Nghị viện cũng chung một giuộc cả thôi!”
Tướng quân béo gật đầu: “Cũng đúng… Mà thôi, chó cắn chó là tốt nhất! Nghị viện mấy năm nay càng lúc càng không xem chúng ta ra gì, quân phí xin mãi chẳng thấy duyệt lấy một xu!”
Nếu không nhờ Nguyên soái và thuộc hạ tìm cách giải quyết vấn đề ngân sách, những người lính của chúng ta này có lẽ đã sớm chết đói rồi, chứ đừng nói đến chuyện chiến đấu!”
Mộc tướng quân nói, “Đừng lo, rồi sẽ có ngày chúng ta sẽ loại bỏ được lũ ký sinh trùng này thôi!”
Tướng quân béo thở dài, “Khó khăn thật, chúng ta chỉ là những kẻ thô lỗ… àiiii, giá như nhị gia chủ nhà họ Tư vẫn còn ở đây…” Ông chợt nhận ra mình lỡ lời rồi nhanh chóng dừng lại, “Mộc tướng quân nói đúng! Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ loại bỏ được lũ ký sinh trùng này! Nào, cùng uống nào! Uống nào!”
Tư nguyên soái chỉ cười mà không nói. Ông tất nhiên biết “thầy Phong” kia là người quen của con trai mình, nhưng con trai đã dặn phải giữ kín nên ông chắc chắn sẽ không làm hỏng chuyện của con.
Mấy ông lão say sưa tụ tập một chỗ, uống đến là vui vẻ.
Tại Nông trại Sơn Hải.
Cảnh Gia Ngôn – người vừa mới đánh sập một tập đoàn khổng lồ mà bản thân không hề dính chút “máu” nào – dạo này đang chìm trong trạng thái “đau đớn nhưng hạnh phúc”.
Kim Tố cuối cùng cũng sụp đổ rồi! Chuyện Kim Cao Minh bị ám sát tuy không được tiết lộ ra ngoài, nhưng việc Kim Tố bị niêm phong là sự thật. Không còn Kim Cao Minh, Michael trở thành người chịu trách nhiệm lớn nhất, gã gần như một mình gánh hết tội trạng của cả tập đoàn.
Lần cuối Cảnh Gia Ngôn nhìn thấy gã là trên tin tức, gã khóc lóc thảm thiết xin lỗi, chỉ mong giữ được một con đường sống, dù có bị đày ra hoang tinh làm bạn với em trai cũng được!
Thế nhưng Bộ Thanh tra thiết diện vô tư, Michael bị kết tội chồng chất, nhận án tử hình trực tiếp và sẽ thi hành án chỉ sau một tháng.
(Thiết diện vô tư”: thành ngữ Hán Việt dùng để chỉ những người thực thi pháp luật hoặc nắm giữ công lý một cách cực kỳ nghiêm minh, công bằng và không nể nang tình riêng.)
Cậu em trai Anderson – kẻ vừa gây chuyện không thành lại còn liên lụy đến anh trai – cũng không thoát được. Cùng lăn lộn trong tập đoàn Kim Tố, Anderson chẳng đời nào sạch sẽ cho cam.
Vốn dĩ Anderson chỉ bị Kim Tố “đày” đi quản lý kinh doanh ở một hành tinh biên giới, nhưng giờ thì hay rồi, hắn bị phán quyết lưu đày thẳng tới tinh cầu hoang hóa. Không chỉ môi trường sống tệ đi gấp bội, mà hắn còn hoàn toàn mất đi tự do.
Chẳng biết một kẻ luôn cao ngạo như hắn liệu có chịu đựng nổi những đòn đả kích này hay không.
Về kết cục của những người này, Cảnh Gia Ngôn chỉ tìm hiểu qua loa rồi thôi. Bởi lẽ, hiện tại cậu đang bận rộn với những việc khác.
Đúng là: Kim Tố ngã xuống, các doanh nghiệp dược phẩm ấm no.
Quy mô của Kim Tố quá khổng lồ! “Con quái vật” này đã cắm rễ sâu trong thị trường dược phẩm suốt bao nhiêu năm qua, lần này phải nhờ sự hợp lực của ba phía: Nghị viện, Quân bộ và thầy Phong huyền bí (Cảnh Gia Ngôn tự nhủ: Là mình nè!), nó mới sụp đổ nhanh chóng như vậy.
Kim Tố đổ xuống giống như một hiện tượng “kình lạc” (cá voi chết đi), tạo thành một bữa tiệc thịnh soạn cho lũ tôm cá nhỏ ào ạt xông lên ăn no nê!
Đáng ra, phần bánh lớn nhất phải thuộc về các tập đoàn dược phẩm lớn khác. Tuy nhiên, trước đó Kim Tố đã kịp giở trò xấu, tung ra hàng loạt phốt đen của các đối thủ này, khiến họ hiện cũng đang phải tiếp nhận điều tra. Những ông lớn đó giờ lo lẩn trốn còn không kịp, nào dám ló mặt ra để thu hút sự chú ý của Bộ Thanh tra.
Thế là, mấy gã khổng lồ trong ngành dược chỉ có thể trốn ở phía sau, thèm thuồng đến mức đau hết cả tim gan phèo phổi!
Cảnh Gia Ngôn với tư cách là “kẻ khởi xướng”, dĩ nhiên đã có chuẩn bị từ sớm cho tất cả chuyện này! Khối u độc của thị trường dược phẩm thì phải trừ bỏ, nhưng lợi lộc thì cũng phải thu về bằng hết!
Tiện tay làm một được mười như thế, mới không bõ công gần đây cậu thức đến hói cả đầu để quay đống video bài giảng kia chứ!
Thế là, nhờ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ phía Nông trường Sơn Hải, bọn họ cư nhiên lại có thể dựa vào quy mô của một doanh nghiệp dược phẩm nhỏ, mà nuốt gọn tới 60% lợi nhuận của Kim Tố!
Không phải Cảnh Gia Ngôn mủi lòng chia cho kẻ khác bát canh đâu, mà là thực sự nuốt không trôi nữa, nhân lực không đủ dùng! Tài năng quản lý thiếu hụt trầm trọng!
Nhìn doanh thu tăng vọt và số dư tài khoản nhảy số liên tục, Cảnh Gia Ngôn thỏa mãn ợ một cái. Quả nhiên, một Kim Tố đã chết mới là một Kim Tố tốt, xứng danh là người bạn tốt của nhân loại!
Cư dân mạng và đồng nghiệp cũng phải ngẩn ngơ trước sự bành trướng thần tốc này. Fan hâm mộ thì cuồng nhiệt reo hò: “Nông trại nhỏ của tôi đỉnh quá!”, “Kim Tố ngã xuống, Sơn Hải no nê!”
Chẳng biết Kim Cao Minh đã “ngoẻo” rồi, nếu nghe thấy câu này liệu có tức tới mức bật nắp quan tài mà sống lại hay không.
Màn bành trướng thần tốc này của Nông trường Sơn Hải khiến cả người hâm mộ lẫn giới đồng nghiệp đều nhìn đến ngây người!
Các fan sau cơn ngỡ ngàng thì bắt đầu vỡ òa trong sung sướng!
“Cái xưởng nhỏ rách nát của tôi nay đã có ‘viber’ ông lớn rồi! Đỉnh thật sự!”
“Kim Tố ngã xuống! Sơn Hải ấm no!”
“Sơn Hải ơi phải giữ vững bản lĩnh nhé, đừng có trở thành loại độc dược như Kim Tố! Dũng sĩ diệt rồng tuyệt đối đừng biến thành rồng ác!!!”
“Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, Sơn Hải cũng không hẳn là dũng sĩ diệt rồng đâu… Dũng sĩ thực sự phải là thầy Phong cơ, Sơn Hải cùng lắm chỉ là kẻ theo đuôi dũng sĩ để nhặt đồ rơi vãi thôi 23333333.”
“Đùa thôi đùa thôi, tóm lại mình tin Sơn Hải chính là lương tâm cuối cùng của ngành dược rồi. Cái nông trường nhỏ này gặp chuyện bao nhiêu lần nhưng chưa bao giờ ăn ‘bánh bao tẩm máu người’, lúc nào cũng lẳng lặng bán thuốc, rồi đi dọn bãi chiến trường…”
“Ha ha ha lầu trên làm tôi buồn cười quá, bán thuốc rồi dọn bãi chiến trường là cái quái gì thế… Nhưng mà ‘lương tâm cuối cùng’ +1 nhé.”
“+10086.”
Còn về phần các đồng nghiệp, dùng một câu để miêu tả tâm trạng của họ lúc này, chính là: Vừa có cái thứ gì vụt qua đây ấy nhỉ?
Vốn dĩ tất cả đều là mấy cái xưởng nhỏ, tụ tập lại với nhau tranh giành miếng ăn rất thân thiết, thế mà bỗng nhiên một con cá nhỏ trong số đó đột biến thành Godzilla? Nó nuốt chửng 60% lợi nhuận của chúng ta rồi chuồn mất? Chỉ để lại cho chúng ta đúng một hớp canh thôi sao?
Tôi “đội ơn” cậu luôn nhé!
Đồng nghiệp khắp nơi lệ chảy thành dòng, nhưng lúc này đã chẳng còn cách nào làm khó được Nông trường Sơn Hải nữa rồi.
Cảnh Gia Ngôn chẳng mảy may quan tâm đến mấy chuyện đó, chỉ riêng việc trên hành tinh phế thải thôi cũng đủ khiến cậu lo không xuể rồi!
Sau đợt bành trướng này, toàn bộ tinh cầu hoang phế lại có một diện mạo hoàn toàn mới.
Thảm hoa vốn dĩ chỉ bao phủ một phần ba diện tích tinh cầu, nay đã lan rộng ra tới một nửa. Nếu đứng từ trong vũ trụ nhìn xuống, tinh cầu hoang phế hiện tại một bên thì hoa lá rực rỡ, một bên lại xám xịt trọc lóc, đúng thật là “Kinh Vị phân minh” — ranh giới rõ ràng.
“Kinh Vị” là một khái niệm dùng để chỉ sự thấm nhuần, cảm nhận và thụ hưởng được lợi ích chân thật từ Phật pháp.
Tuy nhiên, số lượng nhân viên của Nông trường Sơn Hải lại không tăng thêm. Cảnh Gia Ngôn đã mua một lô robot trồng trọt để tiết kiệm sức người.
Trước kia không phải nông trường không cần robot, mà là vì Cảnh Gia Ngôn không mua nổi… Dẫu sao thuê nhân viên thì chỉ cần trả lương theo từng tháng, còn mua robot thì phải thanh toán một khoản khổng lồ ngay lập tức…
Khụ khụ, tất nhiên rồi, chuyện này không thể để cho các nhân viên cũ của nông trường biết được.
Tóm lại là sau khi robot trồng trọt về hàng, các trợ lý dược liệu trước đây chỉ cần ra lệnh cho robot là xong, tiết kiệm được rất nhiều sức người.
Còn về phần nửa còn lại của tinh cầu hoang phế, thực ra là do Cảnh Gia Ngôn cố ý để trống. Đừng quên rằng, ngoài nông trường ra, cậu còn có một Hệ thống Mục trường nữa!
Tuy nhiên, Cảnh Gia Ngôn hoàn toàn mù tịt về việc chăn nuôi, nên ngoại trừ Lộc Thục ra, cậu vẫn chưa nuôi thêm con vật nhỏ nào khác.
Nhưng sớm muộn gì cũng phải nuôi thôi, nên đành phải chừa đất ra trước.
Cứ như vậy, trên tinh cầu hoang phế giờ chỉ còn lại một vài chỗ góc cạnh hay khe rãnh mấp mô là cần phải làm đẹp thêm nữa thôi.
Thế nhưng khi nghĩ đến cái giá trên trời của các loại cây cảnh, ông chủ Cảnh lại cảm thấy xót tiền. Thôi… thôi bỏ đi, thà là trồng rau còn hơn…
Sau khi tính toán xong con đường phát triển của nông trường, Cảnh Gia Ngôn bấm đầu ngón tay nhẩm tính, rồi chợt nhớ ra: Hình như mình nên mở một cửa hàng trực tiếp thì phải?
Thực ra cậu cũng chỉ hiểu lờ mờ về lý thuyết kinh doanh. Nông trường Sơn Hải có thể phát triển đến tình trạng như hiện nay, hoàn toàn là nhờ những kẻ không có mắt cứ tự tìm đến “dâng mạng”…
Nhưng tóm lại, bất kể là Kim Tố hay Dịch gia thì đều sở hữu không ít cửa hàng trực tiếp. Nếu mở cửa hàng mà không có lợi lộc gì, thì hai nhà đó vốn cáo già như vậy, chắc chắn sẽ không mở nhiều đến thế đâu nhỉ?
“Đang nghĩ gì vậy?”
Cảnh Gia Ngôn quay đầu lại, theo bản năng lộ ra vẻ mặt phiền não: “Anh Tinh, tôi đang nghĩ xem có nên mở một cửa hàng thực tế không…”
Tư Tinh Uyên cúi đầu nhìn cậu, giọng nói dịu dàng: “Nên mở. Cửa hàng thực tế có thể tăng cường sự tin tưởng của khách hàng.”
Tư Tinh Uyên nói: “Đúng là nên mở một cái. Cửa hàng trực tiếp tuy lực đẩy kinh doanh không mạnh bằng các chi nhánh online, nhưng nó có thể mở rộng tầm ảnh hưởng và tăng cường lòng tin của khách hàng.”
Cảnh Gia Ngôn ngoan ngoãn gật đầu, thầm nghĩ anh Tinh của mình đúng là thiên tài bẩm sinh, ngay cả vấn đề kinh doanh cũng có thể nói ra vanh vách. “Vậy, anh thấy tôi mở ở đâu thì hợp lý?”
Tư Tinh Uyên đáp: “Việc này cần phải phân tích cụ thể… Lát nữa tôi sẽ bảo Mộ Tân thu thập tài liệu rồi gửi qua cho em. Sẵn tiện để cậu ta giúp em phân tích một chút.”
Dù sao thì Mộ Tân cũng giống như một “viên gạch”, nơi nào cần thì bê đến, nơi nào thiếu thì đắp vào.
Có điều dạo này Mộ Tân đang bận tối mắt tối mũi với chuyện công ty điện ảnh và truyền hình của Cảnh Gia Ngôn, nên tạm thời vẫn chưa rảnh tay lo đến cửa hàng trực tiếp.
Cũng chẳng có gì vội, Cảnh Gia Ngôn quyết định chờ thêm một thời gian nữa.
Tất nhiên là không thể chỉ ngồi chờ không được.
Dẫu sao thì Nông trường Sơn Hải bây giờ cũng đã là một công ty lớn rồi, mà bước đầu tiên để trở thành một công ty lớn nên là gì nhỉ?
Tất nhiên đó là… RA MẮT SẢN PHẨM MỚI!
Thế là vào một sáng sớm nọ, cả fan cũ lẫn fan mới đều phát hiện ra, Nông trường Sơn Hải… đã cập nhật rồi!
Biến động vừa qua trên thị trường dược phẩm, chẳng riêng gì các tập đoàn dược lớn, mà ngay cả cư dân mạng cũng cảm thấy có chút gì đó “vật đổi sao dời”… Nông trường Sơn Hải của trước kia á, mua vị trí quảng cáo còn chẳng nỡ mua loại đắt tiền, chỉ dám chen chân ở mấy xó xỉnh hẻo lánh.
Còn hiện tại, Nông trường Sơn Hải vừa mới cập nhật một cái là mấy đơn vị truyền thông lớn đều đồng loạt chia sẻ, đúng là cực kỳ có thể diện!
May thay, “người que xấu xí” của Nông trường Sơn Hải vẫn mang lại cho bọn họ cảm giác quen thuộc ngày nào.
Video bắt đầu.
Một đoạn nhạc nền vô cùng vui nhộn vang lên, cùng với giọng nữ thuyết minh mang theo ý cười: “Ngày xửa ngày xưa, có một anh tiều phu chăm chỉ, ngày nào cũng trời chưa sáng anh đã lên núi đốn củi…”
Hình ảnh xuất hiện, vẫn là những hình người vẽ que xấu đến đau đớn lòng người, trên lưng đeo một chiếc rìu trông chẳng khác gì cái chân gà.
Giây phút đó, bất cứ cư dân mạng nào còn sót lại chút lý trí đều thầm nghĩ: Rốt cuộc là loại người nào mới có thể vẽ cái rìu thành hình cái chân gà như thế kia chứ?
Thế nhưng, video hoàn toàn không cho họ cơ hội để dùng lý trí để suy nghĩ, tình tiết diễn ra cực nhanh.
Anh tiều phu trèo đèo lội suối đi đốn củi, khi đi ngang qua một cây cầu độc mộc, chiếc rìu của anh bị rơi xuống nước.
Dưới dòng sông nổi lên vài cái bong bóng, rồi một con… không đúng, một người… cũng không phải, một vị Hà Thần trông giống hệt con cá trê xuất hiện.
“Anh tiều phu chăm chỉ kia ơi, chiếc rìu anh làm rơi là chiếc rìu vàng này, hay là chiếc rìu bạc này thế?”
Ông ta là một vị Hà Thần lão làng với mấy trăm năm kinh nghiệm trong nghề, ông luôn tin rằng bất kể câu trả lời của anh tiều phu có là gì đi chăng nữa, cũng chẳng thể nào làm ông kinh ngạc được.
Anh tiều phu đứng trên cầu gỗ, nhìn xuống Hà Thần, cất giọng oang oang: “Nââân… nói… cááái… chììì?” (Giọng địa phương ngọng nghịu)
Hà Thần: …
Bình tĩnh, phải bình tĩnh.
Công việc mà, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện vài tình huống ngoài ý muốn thôi.
Chuyện nhỏ.
Hà Thần vẫn rất chuyên nghiệp, tiếp tục dẫn dắt quy trình: “Anh… tiềềều… phuuuu… chăm… chỉ… ơiiii! Chiếc rìu anh làm rơiii là… khụ khụ, khụ khụ khụ…” Ông ta gào đến rách cả họng.
Anh tiều phu nheo mắt nhìn hồi lâu: “Hảaa? Nân giơ hai cái chân gà nướng ra mần chi rứa? Gọi tui có việc chi?”
Hà Thần: …
Mẹ kiếp, hôm nay lão tử không làm thần sông nữa cũng phải đập chết cái thằng vừa điếc vừa mù nhà ngươi!
