Mạng lưới Tinh Võng gần đây lại một lần nữa bùng nổ.
Kể từ khi Nông trường Sơn Hải tung ra cây Mê Cốc, đã có thêm nhiều công ty khác cũng dựa theo thông báo của Viện Nghiên cứu mà cho ra mắt sản phẩm của riêng mình.
Những sản phẩm này không mang màu sắc huyền bí như cây Mê Cốc, mà đa phần đều tập trung cải tiến vào máy móc kỹ thuật. Ví dụ như Công ty Thái Vũ – nhà sản xuất tàu vũ trụ dân dụng lớn nhất Liên bang – đã giới thiệu một loại thiết bị bay đặc chủng có khả năng kháng lại một phần từ trường.
Thậm chí, một số viện nghiên cứu tư nhân còn tuyên bố đã chế tạo thành công máy định vị có thể hoạt động liên tục ngay cả trên những tinh cầu có từ trường hỗn loạn.
Nghe qua thì những thứ này đều có vẻ đáng tin cậy hơn nhiều so với cái gọi là “nhành cây Mê Cốc đeo vào không bị lạc” kia. Cảm giác giống như một bên dựa vào khoa học, còn một bên lại dựa vào… huyền học vậy.
Mọi người đều cho rằng, giải thưởng Thành tựu Tinh Hải cuối cùng chắc chắn sẽ xuất hiện trong số những cái tên này. Bằng không, nếu sản phẩm của họ đều vô dụng, thì cuối cùng vẫn phải cậy nhờ vào các vị đại lão của Viện Nghiên cứu cùng dàn học trò giải quyết vấn đề của tinh cầu tài nguyên năng lượng này.
Không một ai để mắt tới Nông trường Sơn Hải nữa. Ngay cả những người hâm mộ trung thành của nông trường cũng phải thừa nhận rằng, trong sự việc lần này, có lẽ Nông trường Sơn Hải chỉ góp mặt cho vui. Thậm chí họ còn đoán rằng Viện Nghiên cứu chắc cũng chẳng đưa sản phẩm của nông trường vào thử nghiệm thực tế.
Thế nhưng, không ai có thể ngờ được rằng, chỉ nửa tháng sau khi Nông trường Sơn Hải tung ra cây Mê Cốc, Viện Nghiên cứu Liên bang đã đưa ra thông báo chính thức!
“Viện Nghiên cứu Liên bang: Trân trọng cảm ơn Nông trường Sơn Hải vì những đóng góp cho công tác nghiên cứu thử nghiệm của Liên bang. Theo kết quả thử nghiệm từ Viện Nghiên cứu, cây Mê Cốc đóng vai trò không thể thay thế trong việc giải quyết vấn đề lạc mất phương hướng của các loại máy móc trên tinh cầu tài nguyên năng lượng. Với sự hỗ trợ của cây Mê Cốc, công cuộc khai thác tinh cầu tài nguyên năng lượng sẽ sớm được triển khai trong thời gian tới!
Sau khi cân nhắc, Viện Nghiên cứu quyết định trao tặng danh hiệu Giải thưởng Thành tựu Tinh Hải cho Nông trường Sơn Hải! Lễ trao giải sẽ được tổ chức vào ngày mùng 1 tháng sau!
Xin cảm ơn Nông trường Sơn Hải, và cảm ơn các cá nhân, tổ chức trong xã hội đã hỗ trợ chúng tôi!”
Chính thông báo này đã ngay lập tức khiến toàn bộ mạng lưới Tinh Võng chấn động.
Ai nấy đều rơi vào trạng thái ngơ ngác: “Cái gì cơ? Vấn đề mà các viện nghiên cứu lẫn các nhà sản xuất tàu vũ trụ đều không giải quyết được, giờ ông bảo một cái nông trường trồng dược liệu lại giải quyết xong rồi á? Các ngài đang đùa tôi đấy à?”
“Thần kỳ thật đấy, có ai đã từng mua nhành cây Mê Cốc này chưa? Nó thực sự kỳ diệu đến thế sao?”
“Trả lời lầu trên, tôi là một nhà thám hiểm, từng tò mò mua thử rồi. Nó thực sự có tác dụng đấy, cứ như kiểu trong cõi u minh có một sự chỉ dẫn nào đó vậy…”
“Thật hay giả thế? Vậy nó có thể chỉ dẫn cho tôi tìm thấy người định mệnh của đời mình không?”
“Mấy con ‘chó độc thân’ thì dẹp đi, lỡ đâu mệnh định của bạn là ế cả đời thì sao?”
“Lầu trên đâm trúng tim đen rồi đấy…”
Cũng có những người tập trung ánh mắt vào Giải thưởng Thành tựu Tinh Hải. Bất cứ người dân Liên bang nào cũng biết, giải thưởng này tuyệt đối không hề tầm thường.
“Mà này, đây là Giải thưởng Thành tựu Tinh Hải thứ mấy rồi nhỉ? Thứ năm hay thứ sáu gì đó?”
“Là cái thứ sáu rồi. Cái nông trường nhỏ này… ồ, giờ không thể gọi là nông trường nhỏ nữa rồi, cái nông trường này lợi hại thật đấy, đúng là một bước lên mây!”
“Người nhận được Giải thưởng Thành tựu Tinh Hải sẽ nhận được sự bảo trợ từ Viện Nghiên cứu đúng không? Mà nhắc mới nhớ, hình như Viện Nghiên cứu rất hiếm khi trao giải này cho các công ty.”
“Đây là lần đầu tiên đấy, qua đó đủ thấy nông trường này thực sự đã đưa ra những đóng góp vô cùng kiệt xuất.”
“Có thể giúp Viện Nghiên cứu khai thác được tinh cầu tài nguyên năng lượng kia đã là đóng góp cực kỳ lớn rồi. Nghe nói trữ lượng của tinh cầu đó rất khổng lồ, đủ cho cả Liên bang dùng trong một trăm năm!”
“Thế còn đợi gì nữa, xông lên thôi! Không thấy mấy quốc gia láng giềng ghen tị đến đỏ cả mắt rồi à!”
Ngay lúc này, Cảnh Gia Ngôn cũng nhận được cuộc gọi từ Viện Nghiên cứu, mà người gọi tới lại chính là Thái Hoa đại sư – người từng có duyên gặp mặt cậu một lần.
“Sao nào, có thấy kinh ngạc không? Có thấy bất ngờ không?” Thái Hoa đại sư vẫn giữ chất giọng vui vẻ hớn hở như mọi khi.
Cảnh Gia Ngôn dở khóc dở cười nói: “Ngài đừng trêu chọc cháu nữa mà… Cháu thực sự nhận được Giải thưởng Thành tựu Tinh Hải rồi sao? Vậy chẳng phải toàn bộ dữ liệu của Viện Nghiên cứu đều sẽ công khai với cháu? Hơn nữa còn hợp tác dự án với cháu nữa à?”
“Công khai toàn bộ là không thể nào, công khai một phần thì còn may ra có cơ hội.” Thái Hoa nói, “Cháu vui vẻ như thế, lẽ nào là đã nhắm trúng dự án nào của chúng tôi rồi?”
“Cái đó thì không phải.” Cảnh Gia Ngôn đáp, “Chỉ là gần đây cháu có gặp một chút rắc rối nhỏ… Nếu ngài quen biết cha cháu, chắc hẳn ngài cũng biết cháu còn có một ông bác cả chứ?”
Cậu đem chuyện của Cảnh Tự Sơn ra kể một lượt, rồi phiền não gãi gãi đầu: “Cháu cũng không biết ông ta có được thăng chức hay không, thăng lên vị trí nào, nhưng tóm lại chắc chắn ông ta sẽ không buông tha cho cháu đâu.”
Lần này đến lượt Thái Hoa đại sư dở khóc dở cười: “Cháu làm ra cả một cái Giải thưởng Thành tựu Tinh Hải mang về, chỉ là vì chút chuyện này thôi sao? Có phải cháu có hiểu lầm gì về Viện Nghiên cứu không đấy?”
Cảnh Gia Ngôn cười híp mắt: “Cũng không hẳn hoàn toàn vì chuyện đó, cháu cũng muốn đóng góp chút gì đó cho Liên bang mà!”
Thái Hoa đại sư nói: “Đám trẻ con thời nay thật lắm tâm tư. Được rồi, chuyện này ta sẽ giúp cháu xử lý. Lễ trao giải tháng sau đừng có mà quên đấy.”
Cảnh Gia Ngôn tinh nghịch chào theo kiểu quân đội: “Ngài yên tâm, tuyệt đối không quên đâu ạ!”
———
Quãng thời gian này Cảnh Tự Sơn sống vô cùng thoải mái.
Sau khi đem mười triệu tinh tệ kia dâng lên trên, ông ta lập tức nhận thấy thái độ của cấp trên đối với mình đã thay đổi hoàn toàn. Những nghiệp vụ mà vốn dĩ ông ta không có cửa xen vào thì nay đều được sắp xếp cho tham gia, thậm chí có vài vụ làm ăn béo bở cũng ít nhiều qua tay ông ta để kiếm chác.
Gã đối thủ cạnh tranh của ông ta mỗi lần chạm mặt đều lộ ra vẻ mặt vừa căm hận vừa uất ức, điều này thực sự khiến ông ta cười thầm không ít lần trong lòng, cảm giác hư vinh được thỏa mãn tột độ.
Sáng sớm, Cảnh Tự Sơn bước vào văn phòng. Mấy đồng nghiệp ở cửa lập tức nhiệt tình chào hỏi, nhưng ông ta chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái, đi thẳng một mạch về chỗ ngồi của mình.
Một nam đồng nghiệp vừa chào hỏi xong liền bĩu môi: “Vênh váo cái gì chứ, mọi người đều đồng cấp như nhau, ai thèm nhìn cái bản mặt thối của lão ta.”
Nữ đồng nghiệp bên cạnh thì thầm: “Ai bảo người ta sắp được thăng chức làm gì? Đoán chừng sắp chuyển sang văn phòng riêng rồi đấy, không thấy mấy ngày nay lão ta toàn nhìn người khác bằng lỗ mũi à.”
Nam đồng nghiệp chua chát nói: “Loại người như thế mà cũng được thăng chức… Haiz, giá mà nhà tôi giàu thêm chút nữa thì tốt biết mấy!”
Cảnh Tự Sơn dĩ nhiên biết sau lưng có người bàn tán về mình, nhưng vậy thì đã sao? Chẳng phải người ta vẫn nói không bị người ghét thì là kẻ tầm thường đó sao. Đợi đến khi ông ta lên nắm quyền, mấy kẻ này đừng hòng có đứa nào chạy thoát!
Chẳng được bao lâu, chiếc máy liên lạc công cộng trên bàn bỗng vang lên. Ông ta nhấc máy: “Nghị viên Vương, ngài có việc gì cần dặn dò ạ…”
Thế nhưng, theo những lời từ đầu dây bên kia, sắc mặt Cảnh Tự Sơn dần trở nên trắng bệch: “Nghị viên Vương, chúng ta đã nói rõ với nhau rồi mà…”
Đầu dây bên kia lạnh lùng cười nhạt: “Ai nói rõ với ông? Yên tâm đi, tôi cũng không phải hạng người lấy tiền mà không làm việc, ông cứ đợi đấy!”
Máy liên lạc lập tức ngắt tín hiệu.
Cảnh Tự Sơn đờ người, khuôn mặt ông ta xám xịt một hồi lâu, đột nhiên phản ứng lại, ông ta vội vàng đứng bật dậy, lao thẳng vào văn phòng của lãnh đạo trực tiếp.
Đám đồng nghiệp phía sau nhìn nhau ngơ ngác, không biết đã xảy ra chuyện gì?
Cảnh Tự Sơn xông vào phòng lãnh đạo: “Lãnh đạo, Nghị viên Vương nói…”
Vị lãnh đạo vừa vặn cũng vừa gác máy liên lạc, ánh mắt nhìn Cảnh Tự Sơn đầy vẻ lạnh lùng, chẳng còn chút nhiệt tình nào như quãng thời gian qua: “Tôi cũng đang định tìm ông đây.”
Đôi chân Cảnh Tự Sơn run rẩy, ông ta có một dự cảm chẳng lành.
Lãnh đạo nói: “Ông được phân đến nghị viện thời gian cũng chưa lâu, qua quan sát quãng thời gian này, chúng tôi cảm thấy ông vẫn không thích hợp với công việc ở đây. Thế nên, chúng tôi thấy ông nên từ đâu tới thì quay về lại chỗ đó đi!”
Cảnh Tự Sơn cảm giác như có một tia sét đánh uỳnh một phát ngay trên đầu ông ta: “Không, lãnh đạo… sao có thể chứ, tôi đã tới đây được một năm rồi mà!”
Lãnh đạo: “Tới một năm rồi mà vẫn không thích nghi được, quả nhiên là không thể thích nghi nổi rồi. Trước đây ông làm việc ở đâu? Để tôi gọi điện cho bộ phận cũ của ông, điều ông quay về đó ngay.”
Cảnh Tự Sơn: “…”
Trong lòng ông ta tràn ngập sự hoảng loạn, rốt cuộc tại sao chuyện lại thành ra thế này? Mấy ngày trước còn nói suất thăng chức chắc chắn thuộc về ông ta, sao hôm nay đột nhiên lại muốn điều đi? Rõ ràng chỉ còn một tuần nữa là ông ta thăng chức rồi!
Lẽ nào… gã Nghị viên Vương kia cảm thấy tiền vẫn chưa đủ, muốn đòi thêm?
Cảnh Tự Sơn nghiến răng kèn kẹt trong lòng, một lũ súc sinh ăn bao nhiêu cũng không đủ! Ông ta nhìn vị lãnh đạo trực tiếp, van nài: “Lãnh đạo, cầu xin ngài cho tôi thêm một cơ hội nữa, tôi nhất định sẽ thể hiện thật tốt. Chỗ tôi có một viên hồng ngọc tự nhiên, ngày mai tôi sẽ mang tới cho ngài ngay!”
Vị lãnh đạo có chút dao động, nhưng như sực nhớ ra điều gì đó, ông ta tiếc nuối lắc đầu: “Thôi bỏ đi, chuyện này cũng không phải do tôi quyết định, ông nên xem xét lại các phương diện khác của mình thì hơn!”
Cảnh Tự Sơn hiểu ý ngay lập tức, quả nhiên vẫn là tại lão Nghị viên Vương kia! Phụ trách điều động nhân sự đúng là một cái ghế béo bở, chỉ là một đợt thăng chức nhỏ thôi mà 10 triệu tinh tệ thế mà vẫn không đủ!
Cảnh Tự Sơn vừa đi ra khỏi văn phòng vừa thầm rủa xả trong lòng, ông ta đang tính toán xem lần này phải đưa thêm bao nhiêu thì lão Nghị viên Vương mới chịu buông tha.
Hay là đem bán hết số trang sức trong của hồi môn của vợ mình đi? Dù sao bà ta cũng đã vào tù rồi, một sớm một chiều cũng chẳng ra được, số trang sức đó cũng chẳng dùng để làm gì…
Thế nhưng, khi vừa tan làm về đến nhà, ông ta bỗng sững sờ phát hiện vợ mình đang ở nhà! Bà ta đang cùng con trai ngồi dùng bữa vô cùng vui vẻ!
Sắc mặt Cảnh Tự Sơn lập tức sa sầm: “Sao bà lại ra được đây?”
Cảnh phu nhân khó khăn lắm mới được thả ra nên đang rất vui, nghe vậy liền không vui đáp: “Sao hả, tôi ra ngoài ông không vui à? Hay là ông chỉ mong tôi mãi mãi không ra được để ông rước mấy con hồ ly tinh bên ngoài kia về?”
Cảnh Tự Sơn tức đến đỏ cả mặt: “Tôi hỏi bà! Làm sao mà bà ra được!”
Cảnh Tử Kỳ rụt rè nói: “Cha, cha đừng giận, chẳng lẽ không phải ba nhờ vả chạy vọt cho mẹ sao? Người đến đón mẹ nói là một người tên Nghị viên Vương, nhận ủy thác của cha nên mới thả người…”
Nghị viên Vương… Cảnh Tự Sơn đờ người ra hồi lâu, rồi ngã quỵ xuống ghế sofa một cách rệu rã.
Ông ta nhớ lại lời Nghị viên Vương đã nói qua máy liên lạc: “Tôi cũng không phải hạng người lấy tiền mà không làm việc”. 10 triệu tinh tệ dĩ nhiên chỉ đủ để giải quyết xong một việc. Bây giờ Nghị viên Vương đã đưa Cảnh phu nhân ra ngoài, chẳng phải điều đó có nghĩa là chuyện thăng chức của ông ta đã đi tong rồi sao?
Nếu chuyện thăng chức đã đi tong, vậy có phải ông ta thực sự sẽ bị điều về vị trí cũ? Trước đây ông ta chỉ là một nhân viên quèn ở Cục Xây dựng. Cùng là nhân viên, nhưng nhân viên ở bộ phận chức năng sao có thể so sánh được với Nghị viện! Cho dù chỉ là Nghị viện phân khu, thì đó cũng là nơi nắm giữ quyền lực không hề nhỏ!
Thế nhưng giờ đây, tất cả đã tan thành mây khói!
Ông ta đã tốn bao công sức, trầy da tróc vẩy bấy lâu nay mới leo lên được, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã “một phát về ngay vạch xuất phát”!
Đáng hận hơn là ông ta thậm chí còn chẳng biết kẻ nào đang nhắm vào mình!
Cảnh Tử Kỳ nhìn khuôn mặt xám xịt của Cảnh Tự Sơn và vẻ bất mãn của Cảnh phu nhân mà có chút lúng túng. Hắn rũ mắt, ánh mắt thoáng dao động: Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ… là do Cảnh Gia Ngôn đã làm gì đó?
Nghĩ đến đây, hắn liền cầm máy quang não lên xem.
Dạo gần đây hắn đang mải mê theo đuổi một đại thiếu gia hào môn đào hoa, suốt ngày phải khúm núm hầu hạ bận đến tối tăm mặt mày, chẳng có thời gian mà quan tâm đến tin tức bên phía Cảnh Gia Ngôn.
Thế nhưng, vừa liếc mắt một cái, hắn đã nhìn thấy ngay tin tức Nông trường Sơn Hải nhận được Giải thưởng Thành tựu Tinh Hải.
Cảnh Tử Kỳ trong lòng kinh hãi. Thế này thì… nếu Cảnh Gia Ngôn thực sự là ông chủ của Nông trường Sơn Hải, vậy với người đã đạt được Giải thưởng Thành tựu Tinh Hải như cậu ta, việc đối phó với gia đình hắn chẳng phải dễ như lấy đồ trong túi hay sao!
Thú thật, ngay khoảnh khắc này, Cảnh Tử Kỳ thậm chí đã nảy sinh một chút hối hận vì từng nhắm vào Cảnh Gia Ngôn… Thế nhưng, cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua trong nháy mắt.
Ngay giây tiếp theo, hắn lập tức thốt lên kinh ngạc: “Cha ơi, Cảnh Gia Ngôn nhận được Giải thưởng Thành tựu Tinh Hải rồi! Cha nói xem, có phải cậu ta là người đứng sau giở trò không?”
Cảnh Tự Sơn gần như nhào tới, nhìn chằm chằm vào thông tin trên máy quang não.
Tin tức Nông trường Sơn Hải đạt được Giải thưởng Thành tựu Tinh Hải là tiêu điểm nóng nhất mấy ngày nay, mở bất kỳ trang web nào lên cũng có thể nhìn thấy.
Cảnh phu nhân cất giọng nhọn hoắt: “Tôi biết ngay mà, cái loại tạp chủng nhỏ mọn đó không đời nào muốn thấy nhà mình được yên ổn! Hồi đó đáng lẽ không nên nuôi nó mới đúng!”
Cảnh Tử Kỳ cũng có chút luống cuống. Nếu thực sự là Cảnh Gia Ngôn đứng sau đối phó, bọn họ gần như không có lấy một chút sức lực để phản kháng… Nghĩ đến vị đại thiếu gia hào môn mà dạo gần đây dù hắn có mồi chài thế nào cũng không chịu cắn câu, hắn siết chặt những ngón tay lại.
Thế nhưng, Cảnh Tự Sơn đột nhiên bật cười thấp giọng: “Không… nuôi tốt lắm, đứa cháu này của ta, quả nhiên là được nuôi dạy rất tốt.”
Cảnh phu nhân hét lên: “Ông điên rồi à!”
Cảnh Tự Sơn nhìn bà ta một cách đầy chán ghét: “Bà không nhớ vì sao ban đầu chúng ta lại nuôi nó à?”
“Chẳng phải là vì…” Bà ta định nói là vì tài sản của Cảnh Như Phong, nhưng đột nhiên sực nhớ ra, ý định ban đầu của bọn họ là sau khi chiếm được tài sản của Cảnh Như Phong sẽ tìm cách hại chết Cảnh Gia Ngôn để “chết không đối chứng”.
Thế nhưng sau đó… có một người đã thay đổi suy nghĩ của bọn họ.
Cảnh phu nhân rùng mình một cái: “Ông… ông muốn liên lạc với người đó?”
Cảnh Tự Sơn cầm máy liên lạc lên, bấm một dãy số đã lưu mười mấy năm nhưng chưa bao giờ gọi: “Không phải tôi muốn liên lạc với người đó, mà là… ông ta yêu cầu chúng ta phải liên lạc.”
Hồi Cảnh Như Phong mới mất, Cảnh Tự Sơn cũng đã đau buồn một thời gian. Nhưng rất nhanh sau đó, chút tình cảm thương tiếc dành cho em trai ruột đã bị khối tài sản khổng lồ làm cho mờ mắt.
Cảnh Như Phong thực sự quá giàu! Thế nhưng, số tiền đó lại không thể lọt vào tay ông ta, vì Cảnh Như Phong vẫn còn một đứa con trai.
Thế là, Cảnh Tự Sơn bàn bạc với vợ, trước tiên phải cướp được quyền giám hộ Cảnh Gia Ngôn để nắm quyền quản lý tài sản, sau đó sẽ tìm cơ hội trừ khử Cảnh Gia Ngôn, cuối cùng tài sản sẽ hoàn toàn thuộc về mình.
Tuy nhiên, đúng vào lúc bọn họ đang định ra tay sát hại Cảnh Gia Ngôn, một kẻ bí ẩn đã liên lạc với bọn họ.
Bọn họ không biết người này là ai, nhưng lại theo bản năng cảm thấy sợ hãi đối phương. Khi người này gọi video cho bọn họ, hắn ta chỉ để lộ duy nhất một đôi mắt.
Chính đôi mắt đó đã khiến Cảnh phu nhân phải gặp ác mộng suốt mấy lần.
Đôi mắt ấy dường như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ của bọn họ, nhưng đồng thời cũng tràn đầy sự tà ác.
Kẻ bí ẩn yêu cầu bọn họ phải nuôi dưỡng Cảnh Gia Ngôn thật tốt, quan sát mọi biến động của Cảnh Gia Ngôn, nếu phát hiện bất kỳ điểm nào bất thường đều có thể liên lạc với hắn. Nếu cho đến khi Cảnh Gia Ngôn tròn 20 tuổi mà không có tình trạng gì đặc biệt, vậy thì tùy bọn họ xử lý.
Để đổi lại, hắn có thể thỏa mãn một điều kiện của Cảnh Tự Sơn.
Cảnh Tự Sơn chính là nhờ điều kiện này mà trở thành một nhân viên quèn ở Cục Xây dựng. Tuy bây giờ ông ta coi khinh vị trí nhân viên quèn này, nhưng trước đó, ông ta chỉ là một gã buôn gạo nhỏ lẻ, ngay cả tiền mua sữa bột cho con cũng phải tính toán chi li từng đồng.
Chính nhờ sự tồn tại của bản giao kèo này mà Cảnh Gia Ngôn mới có thể sống sót đến năm 20 tuổi. Nhưng ngay khi cậu vừa qua tuổi 20, nhà họ Cảnh đã không thể chờ đợi thêm mà lập tức ra tay độc ác với cậu.
Cảnh Tử Kỳ đứng bên cạnh âm thầm nghe cuộc đối thoại của cha mẹ, trong lòng hắn thầm kinh ngạc. Trước đó hắn hoàn toàn không biết gì về kẻ bí ẩn này, chỉ nghĩ rằng Cảnh Gia Ngôn được nhận nuôi để cha mẹ thể hiện lòng hảo tâm, đủ thấy hai người bọn họ đã giấu kín chuyện về kẻ bí ẩn này đến mức nào.
Tuy nhiên, nếu kẻ bí ẩn đó thực sự lợi hại như lời họ nói, vậy thì… liệu hắn có thể lợi dụng một chút không?
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, nhưng ngoài dự tính, đầu dây bên kia lại là một giọng nữ vô cùng lạnh lùng.
Cảnh Tự Sơn vô cùng căng thẳng, nói năng lắp ba lắp bắp rằng muốn tìm “Ngài Vô”.
Đối phương lại yêu cầu ông ta có chuyện gì thì cứ nói thẳng. Cảnh Tự Sơn không còn cách nào khác, đành phải đem toàn bộ sự việc đổ hết ra một lượt.
Giọng nữ kia im lặng một lát rồi quay lại, hỏi thẳng: “Đã nhận được tin tức. Điều kiện của ông là gì?”
Cảnh Tự Sơn thốt ra ngay lập tức: “Thăng chức!”
“Được.”
Ngay sau đó, cuộc gọi bị ngắt.
Ba người nhà họ Cảnh nhìn nhau ngơ ngác một hồi, chỉ có thể nén lòng kiên nhẫn chờ đợi.
Tại một tinh cầu tư nhân mà không một người nào trong Liên bang biết đến.
Trong cung điện lộng lẫy, một thanh niên mặc y phục trắng tinh khôi khẽ khàng đẩy cửa bước vào: “Thưa ngài, bên phía nhà họ Cảnh đã có tin tức.” Anh ta đưa bản tin đã được sắp xếp gọn gàng lên.
Một lúc lâu sau, một giọng nói già nua vang lên: “Số 4, ngươi nói xem liệu có phải là đứa trẻ đó không?”
Giọng nói băng lãnh đáp lại: “Không rõ.”
Giọng nói già nua kia cũng không hề giận dữ: “Cảnh Như Phong đúng là một thiên tài, chết bao nhiêu năm rồi mà vẫn có thể gây chút rắc rối cho ta… Ta quả thực có chút hối hận vì đã giết hắn. Ngươi nói xem, lúc đó có phải không nên giết hắn không?”
Số 4 vẫn giữ giọng nói không một chút cảm xúc: “Kẻ không nghe lời thì đáng chết.”
Giọng nói già nua ho khẽ hai tiếng: “Đi đi, thử đứa trẻ này một chút.” Bức rèm cửa dày nặng khẽ lay động, một tấm thẻ mã số được ném ra ngoài.
Thanh niên mặc áo trắng nhận lấy tấm thẻ, lặng lẽ lui xuống.
Nông trường Sơn Hải.
A Tháp kể từ sau khi trở về chỉ làm đúng hai việc: một là kiểm tra và cập nhật hệ thống giám sát của Nông trường Sơn Hải; hai là… đi vòng qua Thập Vĩ (tránh mặt).
Cảnh Gia Ngôn đối với việc này cũng hoàn toàn bó tay. Kể từ khi cậu dặn Thập Vĩ đừng có tìm đến mấy đứa trẻ nữa, Thập Vĩ liền chuyển sang “nhắm” trúng A Tháp. Cảnh Gia Ngôn hỏi lý do tại sao, Thập Vĩ thản nhiên đáp: “Cậu ta trông có vẻ rất ngon miệng!”
Cảnh Gia Ngôn cũng không hiểu nổi cái từ “ngon miệng” này rốt cuộc là có ý gì, nhưng cậu cũng chẳng dám nói, cũng chẳng dám hỏi thêm.
Tuy nhiên, dù tính cách của Thập Vĩ có hơi bay bổng quá đà, ham ăn một chút, lại chẳng hiểu sự đời cho lắm… nhưng tóm lại, người ta vẫn quản lý mục trường rất tốt.
Mọi người trong nông trường thường xuyên bắt gặp Thập Vĩ đứng ở chuồng gia súc để tán (hăm) gẫu (dọa) với đám động vật nhỏ bên trong. Đại loại như: đứa nào không ăn ngoan là bị thịt, đứa nào không lớn nhanh là cho lên giàn hỏa thiêu…
Dưới áp lực nặng nề như thế, đám động vật nhỏ con nào con nấy đều lớn nhanh như thổi, béo tốt khỏe mạnh, lông lá xù xù, sờ vào vừa mềm vừa ấm, đúng là liều thuốc chữa lành tâm hồn. Tất cả nhân viên trong nông trường (bao gồm cả ông chủ) đều thích tranh thủ lúc rảnh rỗi chạy qua “nựng” chúng vài cái.
Ngày hôm nay, Cảnh Gia Ngôn lại tranh thủ lười biếng chạy đi nựng đám lông xù, thì phát hiện quản lý mục trường lại lén lút chuồn đi đâu mất. Cậu bất lực lắc đầu, đang định leo vào chuồng thì bỗng thấy Thập Vĩ và A Tháp kẻ đuổi người chạy lao về phía này.
Cảnh Gia Ngôn leo được nửa chừng thì dừng lại, hét lớn: “Thập Vĩ, cậu làm gì thế! Đã bảo là không được rượt đuổi A Tháp rồi mà, cậu ấy vốn dĩ có chạy lại cậu đâu!”
Hai người kia nhìn thấy cậu, không hiểu sao lại càng ra sức chạy bán sống bán chết hơn, cứ như thể đang chạy trốn tử thần vậy.
Sắc mặt Cảnh Gia Ngôn thay đổi, bản năng mách bảo cậu: Có khả năng đã xảy ra chuyện rồi!
Khi hai người chạy lại gần, cậu bỗng nghe thấy một âm thanh kỳ lạ… hình như là tiếng cừu non kêu?
Thập Vĩ một bước vọt tới trước mặt cậu: “Nhanh lên!”
Cảnh Gia Ngôn cúi xuống nhìn, giật nảy mình kinh hãi: “Đứa trẻ này ở đâu ra thế?”
“Nhặt được ở đằng kia! Mau lên, nó sắp không xong rồi!” Thập Vĩ cuống quýt. Đứa trẻ này cho dù không cho anh ta ăn thì cũng không được để chết, thật là lãng phí… không phải, thật là tàn nhẫn.
Cảnh Gia Ngôn trở nên nghiêm túc. Đứa bé mặt mày tím tái, toàn thân bầm xanh, tiếng khóc yếu ớt như tiếng mèo kêu, mắt thấy là sắp không trụ nổi nữa. Âm thanh kỳ lạ mà cậu nghe thấy lúc nãy chính là tiếng của đứa trẻ này phát ra.
Cậu kiểm tra sơ bộ: “Đứa bé bị trúng độc rồi!”
A Tháp căng thẳng: “Có… có cứu được không?”
“Cứu được!” Cảnh Gia Ngôn khẳng định chắc chắn. Thuốc giải độc trong nông trường có thể cứu được! Thế nhưng… tinh thần lực của đứa trẻ này dao động bất thường, hơn nữa còn vô cùng mạnh mẽ!
Cậu nhíu mày, tại sao một đứa trẻ đang cận kề cái chết mà tinh thần lực lại hoạt động mạnh như vậy? Nếu tinh thần lực không thể bình ổn lại thì cơ thể hoàn toàn không thể hấp thụ được thuốc, tinh thần lực quá khích sẽ “thiêu rụi” mọi dược tính không còn một giọt!
Việc cấp bách lúc này là phải khiến đứa bé bình tĩnh lại trước!
Não bộ Cảnh Gia Ngôn xoay chuyển cực nhanh, cuối cùng thầm nghĩ mặc kệ, cứ thử xem sao đã!
Cậu dò ra một tia tinh thần lực, quấn lấy khối tinh thần lực đang rối như tơ vò của đứa trẻ, rồi bắt đầu vuốt phẳng từng chút một…
Trong quá trình đó, lòng cậu thầm kinh ngạc: Dao động tinh thần lực của đứa trẻ này lại rất giống với của cậu!
Dao động tinh thần lực cũng giống như diện mạo con người, mỗi người một khác nhưng đôi khi cũng có nét tương đồng. Cậu tự nhủ, có lẽ lần này chỉ là trùng hợp mà thôi.
Nhưng lần trùng hợp này lại là một chuyện tốt, bởi vì nhờ dao động tinh thần lực tương đồng, việc cậu cứu đứa bé này sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.
Rất nhanh sau đó, tinh thần lực của đứa trẻ đã bình ổn lại. Cảnh Gia Ngôn lấy thuốc giải độc cho bé uống, chỉ một lát sau, làn da của đứa bé đã khôi phục lại màu sắc bình thường, độc tố đã được giải sạch.
Cả ba người cùng lúc thở phào nhẹ nhõm.
Đôi gò má A Tháp đỏ bừng, ánh mắt nhìn Cảnh Gia Ngôn đầy vẻ kính trọng: “Bây giờ chúng ta nên làm gì tiếp theo?”
Cảnh Gia Ngôn nói: “Chắc là nhóc con này đã lâu chưa được ăn gì rồi, về trước chuẩn bị chút đồ ăn cho bé đã.”
Ba người cùng nhau đi về phía trang viên thì vừa vặn gặp Tư Minh Viễn đang đi dạo.
Sức khỏe của anh hai Tư dạo gần đây đã khá lên rất nhiều, mỗi ngày đều có thể tự đứng vững một lúc. Thế nên, cứ mỗi khi trời nắng đẹp, Tư Minh Viễn lại đi loanh quanh trong trang viên một chút.
Nhìn thấy ba người tiến lại gần, Tư Minh Viễn cũng giật mình kinh ngạc: “Đứa trẻ này ở đâu ra thế?”
Cảnh Gia Ngôn đang vội đưa đứa bé về cho ăn nên chỉ nói qua loa: “Nghe bảo là nhặt được ở bên ngoài trang viên.”
Tư Minh Viễn nhíu mày. Nhặt được trên một tinh cầu hoang phế ư? Anh ta đưa tay giữ A Tháp — người đi cuối cùng — lại, hỏi rõ đầu đuôi sự việc rồi dặn dò: “Cậu đi ngay lập tức, kiểm tra camera giám sát xem đứa trẻ này rốt cuộc từ đâu mà đến.”
A Tháp ngẩn người, rồi cũng chợt nhận ra vấn đề, lập tức quay người chạy biến về phòng giám sát.
Vừa kiểm tra, cậu đã đứng hình. Hệ thống giám sát hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng hình ảnh lại vô cùng quỷ dị: Chỉ thấy trên mặt đất vốn đang trống không, đột nhiên lại xuất hiện một đứa trẻ, cứ như thể nó từ hư không hiện ra vậy.
A Tháp đờ người ra một lúc lâu, bất chợt rùng mình một cái, vội vàng sao chép đoạn phim rồi lao thẳng về trang viên.
Cùng lúc đó, Cảnh Gia Ngôn — người đang cho đứa bé ăn — cũng sững sờ. Ngay khoảnh khắc vừa rồi, cậu đã nhìn thấy tấm thẻ mã số trên người đứa trẻ…
Loại trẻ con nào mà lại có thẻ mã số chứ? Là bị bế đi từ bệnh viện sao?
…Hay là nói, đứa bé này đến từ một phòng thí nghiệm nào đó?
