Dạo gần đây, Nông trường Sơn Hải lại trở nên yên ắng.
Những người hâm mộ theo dõi thường xuyên đều nhận ra rằng, Nông trường Sơn Hải luôn hoạt động theo kiểu ngắt quãng, náo nhiệt một hồi rồi lại tĩnh lặng một hồi. Chẳng ai biết tại sao, có lẽ là để cho họ có thêm thời gian mà tích cóp tiền chăng!
Tuy nhiên, trong sự yên ắng này, cũng có một số cư dân mạng bày tỏ sự không hài lòng, chẳng hạn như than phiền chuyện ngày nào cũng cháy hàng, hay đặt báo thức rồi mà vẫn không tranh mua được… Thậm chí có người còn nói Nông trường Sơn Hải đang làm việc không đúng chuyên môn, trước đây thì bán cây dược liệu, giờ toàn thấy bán thực phẩm, không chừng là đã cạn kiệt tài năng, không nghiên cứu ra được loại cây thuốc mới nào nữa rồi cũng nên?
Tất nhiên, tất cả những lời đồn thổi trên đều không có ai ở Nông trường Sơn Hải thèm để tâm. Chính xác mà nói, là chủ nhân của nông trường không hề bận lòng.
Cảnh Gia Ngôn dạo này đang bận rộn nghiên cứu chứng Ức Tâm kia. Không tra thì thôi, tra rồi mới thấy giật mình: Số người mắc chứng Ức Tâm ở thời tinh tế không hề ít, lên tới hơn 80 triệu người!
Viện Hàn lâm và các viện nghiên cứu lớn đều có nghiên cứu về chứng Ức Tâm, và một số kết quả đạt được có hiệu quả rất tốt. Nhưng vấn đề ở chỗ, bệnh nhân mắc chứng Ức Tâm do chịu ảnh hưởng của bệnh lý nên cực kỳ bài trừ các phương pháp điều trị. Dù là uống thuốc hay phẫu thuật cũng đều khiến tinh thần lực của bệnh nhân dao động dữ dội. Nếu cưỡng ép áp dụng các biện pháp mạnh, còn có nguy cơ dẫn đến tự bạo tinh thần lực.
Vì vậy, tỉ lệ người mắc chứng Ức Tâm có thể chữa khỏi hoàn toàn là rất thấp.
Về vấn đề này, Cảnh Gia Ngôn đã nghiên cứu rất lâu mới chọn ra được một phương pháp mà cậu cho là hữu hiệu nhất: Phì Phì.
Bách khoa toàn thư về động thực vật Sơn Hải có ghi: Có một loài thú, hình dáng giống như con cáo hoặc mèo rừng nhưng có chiếc đuôi trắng và có bờm, tên gọi là Phì Phì, nuôi nó có thể giải tỏa ưu phiền.
Nếu như uống thuốc không được, phẫu thuật không xong, thậm chí là điều trị bằng sóng não cũng chẳng ăn thua, vậy thì nuôi một con thú cưng chắc là ổn chứ hả?
Trên đời này có ai mà thoát khỏi sự thống trị của đám lông xù cơ chứ?
Cảnh Gia Ngôn đặc biệt xây thêm một khu chuồng trại cao cấp mới, sau đó đổi vài con Phì Phì ra.
Vừa nhìn thấy mấy cục bông này cậu đã ngẩn người ra, cái quái gì thế này… đây là mèo cam mà!
Vẻ ngoài của mấy con Phì Phì thực sự rất giống mèo, trên cổ mọc lớp lông tơ màu vàng dài thượt, trông như một cái khăn quàng cổ lớn. Trên lưng là vân hổ vàng trên nền trắng, một chiếc đuôi trắng lớn và dài, lông lá xù bông trắng muốt, chẳng khác gì đuôi hồ ly, khiến người ta nhìn thôi đã thấy ngứa ngáy chân tay — cực kỳ muốn lao vào v**t v* một trận.
Cảnh Gia Ngôn không nhịn được, ôm lấy một con Phì Phì rồi vuốt từ đỉnh đầu một mạch xuống tận đuôi… Ôi, đúng là hạnh phúc quá đi mất! Lớp lông trên người nhóc con này mềm mại mượt mà, khi lướt qua lòng bàn tay mang theo cảm giác lông xù và hơi ấm từ cơ thể nó, đặc biệt là cái đuôi, nhìn thì to bằng cả bàn tay nhưng thực chất toàn là béo ảo thôi, chỉ cần nắm nhẹ là nằm gọn trong lòng bàn tay, mềm mại như một đám mây vậy.
Chẳng trách người ta nói nuôi nó có thể chữa khỏi muộn phiền, giờ tôi chẳng thấy phiền não chút nào nữa, hạnh phúc quá…
Phì Phì bị sờ mó cũng không tức giận, nó nghiêng đầu cọ cọ vào mu bàn tay Cảnh Gia Ngôn hai cái, rồi giơ cái đệm chân màu hồng phấn lên vỗ vỗ.
Ôi… cái đệm thịt cũng mềm mềm, ấm áp, vỗ vào tay mà khiến trái tim người ta như tan chảy ra vậy…
Cảnh Gia Ngôn theo bản năng nắm lấy cái bàn chân nhỏ để bóp bóp miếng đệm thịt, vừa bóp vừa tính toán các bước tiếp theo. Nếu chỉ coi Phì Phì như thú cưng thì có thể mở bán bất cứ lúc nào, nhưng cậu lại không muốn làm như vậy.
Thứ nhất là vì cậu đổi Phì Phì ra cốt để giúp đỡ những bệnh nhân mắc chứng Ức Tâm, cậu vẫn hy vọng Phì Phì có thể giúp họ sớm ngày hồi phục, nên chắc chắn Phì Phì phải được coi là thú cưng bầu bạn có chức năng trị liệu. Ngoài ra, tuy Phì Phì là thú cưng, nhưng cậu sẽ không tùy tiện bán những bé đáng yêu này đi, ít nhất cũng phải kiểm tra xem những người đó có phải là chủ tốt hay không. Thế nhưng, cậu chỉ có một trang web nhỏ, làm sao mà kiểm soát được khách hàng đây? Chẳng lẽ lại nhờ Liên minh Hacker đột nhập vào máy tính của người ta chắc?
Suy đi tính lại, Cảnh Gia Ngôn cảm thấy chuyện này vẫn cần phải tìm người giúp đỡ.
Cậu rút thiết bị liên lạc ra gọi một cuộc điện thoại.
Đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói vui vẻ của Thái Hoa đại sư: “Tiểu Ngôn à, lần này cháu tìm ta lại có chuyện gì thế?”
Cảnh Gia Ngôn có chút ngại ngùng, hình như đúng là lần nào cậu tìm Thái Hoa đại sư cũng là có việc thật… Cậu cười đáp: “Đúng là có việc ạ…” Cậu trình bày sơ qua về chuyện của Phì Phì rồi hỏi: “Ông xem, phía Viện nghiên cứu có thể giúp thẩm định tư cách nhận nuôi không ạ? Chúng cháu muốn ưu tiên cho những người mắc chứng Ức Tâm trước, và quan trọng là họ không được có khuynh hướng ngược đãi động vật. Nếu có, chúng cháu sẽ thu hồi quyền nuôi Phì Phì bất cứ lúc nào. Ngoài ra, bên cháu chỉ bán quyền nuôi dưỡng, quyền sở hữu vẫn thuộc về phía chúng cháu.”
“Đây là việc tốt mà!” Thái Hoa đại sư chốt hạ ngay lập tức, “Chứng Ức Tâm cũng là căn bệnh mà chúng ta bấy lâu nay vẫn luôn nghiên cứu, nó được mệnh danh là ung thư tinh thần lực, thực sự vô cùng đau đớn. Nếu Phì Phì thực sự hiệu quả như cháu nói, Viện nghiên cứu chắc chắn sẵn lòng đứng ra bảo lãnh cho cháu!”
Cảnh Gia Ngôn nói: “Ông cứ yên tâm ạ!”
Thái Hoa đại sư cũng biết rõ đứa trẻ này tuy còn trẻ nhưng chưa bao giờ làm việc gì mà không nắm chắc, ông cụ liền cười nói: “Ta giúp cháu một việc lớn như vậy, chắc là không đến mức bắt ta làm không công chứ?”
Cảnh Gia Ngôn cười đáp: “Dĩ nhiên là không rồi ạ, ông có yêu cầu gì cứ nói với cháu!”
Ngay sau đó, cậu nghe thấy đầu dây bên kia vang lên một tiếng nuốt nước bọt cực kỳ rõ mồn một: “Cái món cá nấu dưa chua ở cửa hàng cháu dạo này bán chạy lắm đấy, ta tranh mua mấy lần rồi mà đều không được…”
Ông cụ nói đoạn, giọng điệu thậm chí còn có chút tủi thân.
Hiện tại, mấy sản phẩm đang hot trong cửa hàng đều bán theo mô hình đặt trước và hàng có sẵn. Hàng đặt trước không giới hạn số lượng, nhưng cứ xếp hàng chờ, đến lượt lúc nào thì giao lúc đó. Nghe nói lịch giao hàng hiện tại đã xếp đến tận mười ngày sau rồi, đây được coi là một điều không tưởng đối với thời đại tinh tế vốn luôn theo đuổi sự hiệu quả!
Còn hàng có sẵn là mỗi ngày sẽ đưa lên kệ một phần với số lượng không cố định, mua được hay không hoàn toàn dựa vào vận may, cơ bản là vừa lên đã hết sạch trong vòng một nốt nhạc.
Ông cụ tuy đã đặt trước rồi nhưng phải chờ bốn năm ngày nữa mới giao hàng, còn hàng có sẵn thì chưa bao giờ tranh nổi với đám thanh niên, lũ cư dân mạng đó thật chẳng biết kính lão đắc thọ chút nào!
Cảnh Gia Ngôn nghe xong thì bật cười: “Cháu sẽ gửi cho ông ngay lập tức, sao ông không nói sớm với cháu cơ chứ!”
Thái Hoa đại sư nghe cậu đồng ý thì trong lòng sướng rơn, ngắt cuộc gọi xong là ngồi chờ chuyển phát nhanh ngay.
Cảnh Gia Ngôn gửi cho ông một đơn hỏa tốc, chờ chưa đầy một tiếng đồng hồ là hàng đã tới nơi.
Học trò của Thái Hoa đại sư – hiện là giáo sư Hạo Cường của Đại học Đệ nhất Liên bang giúp thầy nhận bưu kiện mang vào văn phòng, cười hỏi: “Thầy lại mua đồ gì thế ạ?”
Thái Hoa vội vàng đứng bật dậy: “Đây là đồ tốt đấy, mau khui ra xem nào!”
Hạo Cường hơi cạn lời lắc đầu, giúp thầy mở bưu kiện ra… Ngay lập tức, một mùi hương nồng nàn tỏa ra khắp phòng.
Thứ mà Cảnh Gia Ngôn gửi tới không phải là loại bán thành phẩm bán trên cửa hàng, mà là món ăn vừa mới ra lò, thơm nức mũi và còn nóng hổi!
Hạo Cường chỉ cảm thấy nước miếng lập tức tuôn ra, còn thầy của anh ta thì đã bắt đầu ra tay tháo hộp bảo quản.
Hộp được chia làm ba tầng, tầng thứ nhất chính là món cá nấu dưa chua khiến người ta thèm thuồng, mùi hương cực kỳ k*ch th*ch vị giác.
Nhưng điều gây chú ý hơn cả lại nằm ở tầng thứ hai, bên trong đặt món cá nhúng dầu (thủy chử ngư) mà Cảnh Gia Ngôn vừa mới nghiên cứu ra, sắc đỏ rực lửa của nó khiến người ta nhìn thôi đã ứa nước miếng.
Tầng thứ ba đặt một đĩa sủi cảo, không rõ là nhân gì.
Thái Hoa ngẩn người ra một lát: “Mau, mau, mau! Đóng cửa lại nhanh lên!”
Hạo Cường chưa kịp phản ứng gì, nghe lời đi đóng cửa nhưng vẫn không kịp… Một bà lão đã lách người qua khe cửa xông vào: “Tôi ngửi thấy mùi cá nấu dưa chua rồi nhé! Lão Thái, có phải ông đã tranh mua được cá nấu dưa chua rồi không? Đã giao hẹn là ai mua được thì phải ăn cùng nhau mà! Ông không có tinh thần thượng võ gì cả!”
Hạo Cường đưa tay lên đỡ trán, vị này cũng là một “đại lão” trong viện nghiên cứu.
Thái Hoa đại sư hận không thể nhét ngay hộp thức ăn xuống gầm bàn, nhưng đã quá muộn, bà lão mắt sắc đã nhìn thấy từ lâu: “Chà, ông không chỉ tranh được cá nấu dưa chua mà còn có món khác nữa à! Đây là sản phẩm mới sao? Mau cho tôi nếm thử với!”
Thái Hoa đại sư xua tay: “Nói nhỏ thôi, đừng để mấy lão già khác nghe thấy…”
Bà lão vội vàng im bặt, nhưng bên ngoài đã truyền đến giọng nói của những vị đại lão khác: “Sao tôi lại ngửi thấy mùi cá nấu dưa chua nhỉ? Lão Thái? Lão La? Có phải hai người không đấy?”
Thái Hoa đại sư: “…”
Bà lão: “…”
Cuối cùng, mấy vị đại lão trong viện nghiên cứu đều kéo đến hết, một đám ông già bà cả cầm bát chia nhau đồ ăn.
Thái Hoa đại sư cũng chẳng còn tâm trí đâu mà tủi thân nữa, ông cụ vội vàng múc cho mình một bát lớn cá nhúng dầu, rồi gạt thêm nửa đĩa sủi cảo, mặc kệ bị mắng chửi mà bắt đầu đánh chén trước đã.
Ông cụ này vốn nhanh trí, dù sao chỉ vài ngày nữa là đơn hàng cá nấu dưa chua ông cụ đặt trước cũng sẽ được giao, lúc đó vẫn còn một bữa nữa. Nhưng món cá nhúng dầu này thì chẳng biết bao giờ mới lên kệ, cứ nếm thử trước rồi tính sau!
Món cá nhúng dầu có phần nước dùng đỏ rực, ghé sát vào có thể ngửi thấy mùi cay nồng xộc thẳng lên mũi, nhưng chỉ đến khi cho vào miệng, mới hiểu thế nào là… thực sự thơm! Không chỉ thơm, mà còn tê! Cay! Và tươi!
Vị cay tê bùng nổ xông thẳng vào khoang mũi rồi lao thẳng l*n đ*nh đầu, cay đến mức mồ hôi rịn ra đầy trán, ấy thế mà ông cụ vẫn không nỡ buông đũa, chỉ hận không thể hét lên một câu: “Đã quá!”
Món cá nhúng dầu này sử dụng cá Văn Dao, thịt cá mịn màng và săn chắc, nếu nếm kỹ còn thấy một vị ngọt thanh đặc biệt, vừa vặn trung hòa được cái cay có phần bá đạo, khiến người ta cứ thế ăn không ngừng nghỉ.
Thỉnh thoảng gắp được một vài cọng rau, dù đã ngâm trong nước dùng lâu như vậy nhưng chúng vẫn giữ được màu xanh biếc, lại thấm đẫm hương cay nồng của nước súp, khi cắn vào miệng thì giòn sần sật, vị hơi cay mà lại thanh ngọt, giúp trung hòa vị béo ngậy của thịt cá.
Ớt dùng cho món này là loại ớt đặc sản của tinh tế, hương vị cay nồng không tồi, nhưng loại rau giả danh rau cải chíp trong đó thực chất lại là Tuân Thảo — một đặc sản của Nông trường Sơn Hải! Tuân Thảo ăn vào có tác dụng làm đẹp da, lúc mới lên kệ cũng đã nhận được cơn mưa lời khen từ những người yêu cái đẹp.
Hiện tại Cảnh Gia Ngôn cho nó vào món cá nhúng dầu, ngoài việc loại cỏ trông giống hoa lan này có kết cấu giòn và non ra, quan trọng hơn cả chính là công dụng của nó! Có những người không dám ăn đồ dầu mỡ vì sợ nổi mụn. Thế nhưng, ở đây có món cá nhúng dầu vừa ngon lại vừa không lo nổi mụn, bạn có muốn thử không? Không những không nổi mụn mà ăn vào còn đẹp lên đấy nhé!
Ăn uống và sắc đẹp là bản tính con người, một chậu cá nhúng dầu đã gói gọn hai khao khát lớn nhất của nhân loại, không tin là còn có ai không động lòng!
Thái Hoa đại sư bưng bát ăn đến mức mồ hôi vã ra trên trán, đôi môi bị dầu cay nhuộm đỏ chót, cay đến mức ông cụ phải hít hà liên tục mà chẳng dám đặt bát xuống.
Cũng may là ông cụ nhanh tay cướp trước, chẳng thấy mấy người bên cạnh suýt chút nữa là đánh nhau chỉ vì một hụm nước canh cá nấu dưa chua cuối cùng kia sao?
Sau khi vớt sạch sành sanh thịt cá và rau trong bát cá nhúng dầu, Thái Hoa đại sư mới lưu luyến đặt cái bát chỉ còn lại chút nước dùng xuống, rồi bưng đĩa sủi cảo đang được ông cụ bảo vệ kỹ lưỡng bên cạnh lên.
Người thời tinh tế vốn chẳng lạ lẫm gì với sủi cảo, cũng có một số tinh cầu có loại thực phẩm vỏ bọc nhân thịt này, chỉ là hình dáng khác nhau mà thôi.
Ông cụ gắp một viên sủi cảo cho vào miệng, nhẹ nhàng cắn một miếng… nước dùng bên trong lập tức tràn ra, ông cụ vội vàng húp lấy phần nước ấy, trong thoáng chốc, cả khoang miệng tràn ngập hương thơm của sủi cảo.
Cái sủi cảo này hóa ra là nhân thịt dưa chua, thịt phải nhiều mỡ ít nạc, dưa chua phải băm thật nhuyễn, hương chua đầy bá đạo đã trung hòa cái ngấy của thịt, chỉ để lại mùi thơm đầy tội lỗi của chất béo… Ngay cả nước dùng cũng đậm đà mỡ màng, quyện với dưa chua giòn sần sật và lớp vỏ sủi cảo thơm mùi lúa mạch, tất cả trôi tuột xuống cổ họng… Ưm! Tôi có thể ăn hết năm mươi cái!
Vài viên sủi cảo vào bụng, Thái Hoa đại sư chỉ cảm thấy dạ dày vốn đang nhộn nhạo vì bị món cá nhúng dầu k*ch th*ch bỗng chốc trở nên êm ái hẳn. Ông cụ cứ thế ăn hết cái này đến cái khác không dừng lại được, phớt lờ cả sự can ngăn đầy lo lắng của Hạo Cường, một hơi đánh chén sạch nửa đĩa sủi cảo.
Trời mới biết, số sủi cảo này vốn là phần ăn dành cho tận bốn người.
Hạo Cường bất lực, đành phải đi pha cho ông cụ một tách trà tiêu thực.
Tiếng nhai nuốt trong phòng chậm lại rồi dứt hẳn, tất cả bát đũa đều sạch bong như vừa mới rửa, ngay cả một miếng rau ăn kèm cũng không thấy đâu.
Mấy ông già bà cả nằm vật ra ghế, chẳng còn chút dáng vẻ vững vàng của những bậc thách đấu trong giới học thuật nữa.
Hạo Cường cạn lời, lẳng lặng nhét vào tay mỗi người một ly trà tiêu thực, sau đó dẫn robot dọn dẹp phòng ốc rồi đẩy cửa đi ra, để lại không gian cho các bậc tiền bối trò chuyện.
Thái Hoa đại sư nhấp vài ngụm trà tiêu thực, lười biếng lên tiếng: “Đây là quà cảm ơn của Tiểu Ngôn gửi cho tôi, các người không làm việc mà chỉ biết ăn thôi thì không hay lắm đâu nhỉ?”
Một ông lão lạnh lùng cười đáp: “Có việc gì mà ông làm được còn tôi thì không? Chẳng qua là Tiểu Ngôn không tìm tôi thôi, chứ không thì làm gì đến lượt ông! Mau nói đi, Tiểu Ngôn rốt cuộc có chuyện gì?”
Thái Hoa đại sư nhướn mày, trông có vẻ khá đắc ý. Ông cụ đem chuyện về Phì Phì ra kể, thế là các ông cụ bà cụ bắt đầu kẻ tung người hứng bàn luận sôi nổi.
“Chuyện này đơn giản, lát nữa tôi sẽ viết một chương trình, yêu cầu quyền truy cập từ mạng tinh tế để thẩm tra những người muốn đăng ký nhận nuôi Phì Phì. Không chỉ những kẻ từng ngược đãi động vật bị loại, mà cả những kẻ có tiền án tiền sự, hay từng nói xấu Nông trường Sơn Hải, chúng ta cũng gạch tên hết!”
“Lát nữa tôi sẽ đánh tiếng với các viện dưỡng lão và trung tâm điều trị lớn, bảo họ hễ có bệnh nhân mắc chứng Ức Tâm thì cứ tìm Tiểu Ngôn mà thuê. Viện công lập thì có thể lấy giá rẻ một chút, còn viện tư nhân thì cứ tính tiền theo ngày!”
“Phía Bộ Y tế cứ để tôi nói, các giấy tờ chứng nhận liên quan sẽ sớm được cấp xuống thôi…”
“Còn Cục bảo tồn động vật nữa…”
“Cả các tổ chức nghiên cứu chứng Ức Tâm khác nữa…”
Mỗi người một câu, họ đã giải quyết xong phần khó khăn nhất của sự việc này.
Cảnh Gia Ngôn tuyệt đối không ngờ được rằng, chỉ với hai tô cá và một đĩa sủi cảo, cậu đã ôm được những cái “đùi” to nhất trong giới học thuật! Có được sự hỗ trợ của những vị đại lão này, cậu gần như có thể đi hiên ngang không sợ ai trong lĩnh vực dược phẩm… không, phải là trong toàn bộ giới nghiên cứu mới đúng!
Tất nhiên rồi, dù ông chủ Cảnh không hề biết những chi tiết đó, nhưng cậu hiểu rằng chỉ cần Thái Hoa đại sư ra tay thì mọi yêu cầu của mình chắc chắn sẽ được giải quyết ổn thỏa. Việc duy nhất cần làm bây giờ là tranh thủ thời gian chạy quảng cáo cho Phì Phì thôi.
Ánh mắt từ ái của cậu bỗng chốc dừng lại trên người Thập Vĩ.
Thập Vĩ: ?
———-
Livestream của Nông trường Sơn Hải lại bắt đầu rồi!
Các cha mẹ online và hội con sen online nhanh chóng chen chân vào phòng livestream, để rồi phát hiện ra lần này ống kính lại chĩa vào một bãi cỏ trống không. Anh chàng streamer đẹp trai vốn luôn trưng ra bộ mặt hình sự mỗi khi họ đang say sưa ngắm thú cưng cũng không thấy đâu nữa.
Nhưng chuyện đó không quan trọng, quan trọng là: Đám thú cưng lông xù đâu hết rồi?
Tuy nhiên, chưa kịp để họ than vãn, trong phòng đã vang lên vài tiếng kêu non nớt như tiếng mèo con.
“A a a! Tiếng kêu sữa quá! Ngọt quá! Tôi xỉu ngang đây!”
“Có phải mèo con không? Có phải mèo con không? Nếu không phải thì để lần sau tôi lại vào hỏi tiếp!”
Khung hình nhanh chóng xuất hiện một bầy lông xù, tuy không phải mèo con nhưng độ dễ thương thì chỉ có hơn chứ không kém!
Chỉ thấy một con cáo lớn toàn thân lông trắng muốt, đang dẫn đầu một đàn thú nhỏ trông giống như mèo mướp vàng đi tới!
Cáo lớn đi phía trước, chiếc đuôi to bự phía sau cứ đung đưa, đung đưa… Đám Phì Phì lẽo đẽo theo sau nhìn cái đuôi mà không kìm lòng được… Đột nhiên, một bé Phì Phì trông có vẻ nhỏ nhất dường như không nhịn nổi nữa, nó lao vút tới, kêu “meo” một tiếng… thế là cả cục bông ấy treo lủng lẳng ngay trên chiếc đuôi to!
Cáo trắng lớn tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, quay đầu lại định lấy chân vỗ cho nhóc Phì Phì kia rớt xuống!
Thế nhưng ngay lúc này, đám Phì Phì còn lại cũng đã tới giới hạn chịu đựng, từng con một lao vút lên. Chẳng mấy chốc… trên đuôi của chú cáo lớn đã treo một xâu đầy rẫy những cục bông.
…Nhìn chẳng khác nào một cái giá treo đồ bằng lông xù.
“Ha ha ha ha ha! Sao tôi lại nhìn ra vẻ đời không còn gì luyến tiếc trên mặt một con cáo thế này!”
“Tên là Phì Phì đúng không? Trong thông báo trước đó nói bọn nhỏ tên là Phì Phì nhỉ? Hu hu hu, tại sao mấy cục bông đáng yêu này đến tiếng kêu cũng êm tai thế không biết…”
“Cáo lớn ơi xông lên đi! Chà đạp tụi nó đi chứ! Đừng có hèn thế, tới luôn đi!”
Trong phòng livestream bỗng vang lên một tiếng cười khẽ, radar trai đẹp của các khán giả nữ lập tức reo vang!
“Trời ơi ai cười đấy! Tôi cá chắc chắn là một anh đẹp trai!”
“Tôi cũng thấy bạn thấy đúng đấy! Cầu xin anh đẹp trai lộ diện!”
“Mấy bà có bị ngốc không, đấy là giọng của ông chủ nông trường mà! …Nhưng đúng là một anh đẹp trai thật, chuẩn cơm mẹ nấu luôn.”
Cảnh Gia Ngôn xách theo một túi thức ăn thú cưng đổi từ hệ thống, bước đến trước ống kính. Cậu chào khán giả trong phòng livestream một cách rất hào phóng, rồi lần lượt đổ thức ăn vào một dãy bát tre.
Bát tre gồm một cái lớn và tám cái nhỏ, vừa vặn tương ứng với số lượng đám lông xù ở đây.
Chú cáo lớn vất vả lắm mới hất được đám Phì Phì đang bám trên người xuống, nó là đứa đầu tiên bước đến trước cái bát tre lớn dành cho mình. Cái bát đó to đến mức thực sự còn lớn hơn cả đầu cáo, bên trong đầy ắp thức ăn chất lượng cao do hệ thống sản xuất.
Đám Phì Phì nhỏ cũng ngoáy tít cái đuôi xù lông lá, lon ton chạy đến trước bát tre của mình để ăn uống.
Trên màn hình bình luận, quà tặng bắt đầu bay rợp trời.
“Các cục cưng ơi ăn nhiều vào nhé! Không đủ thì cứ bảo anh chủ đẹp trai lấy thêm, mẹ có tiền!”
“Ha ha ha, chắc là không bị đói đâu, cái bát tre nhỏ kia so với tụi nó cũng là khá lớn rồi mà!”
Cảnh Gia Ngôn đứng sau ống kính nở một nụ cười đầy sâu xa.
Ngay trước mắt bao nhiêu khán giả, một bé Phì Phì nhỏ đã đánh chén sạch sành sanh thức ăn trong bát mình chỉ sau vài miếng. Nó l**m sạch bát rồi ngẩng đầu lên với vẻ chưa thỏa mãn, vừa vặn trông thấy cái bát trước mặt chú cáo trắng lớn.
Cái bát to thế kia, mình ăn vài miếng chắc không sao đâu nhỉ… Đôi chân ngắn tũn thận trọng tiến lên vài bước, rồi lại vài bước nữa… Thấy cáo lớn hoàn toàn chẳng buồn để ý đến mình, bé Phì Phì “meo” một tiếng, nhảy phóc vào trong cái bát còn to hơn cả người mình, cắm đầu xuống, tiếng nhai rôm rốp vang lên từ bên trong.
Cáo lớn: “…”
Dòng bình luận: “…”
Rất nhanh sau đó, những bé Phì Phì khác cũng đã ăn xong. Mấy đôi chân ngắn tũn đồng loạt nhìn quanh quẩn rồi cùng lúc lao tới!
Dựa vào đâu mà nó ăn được còn mình thì không chứ? Chị ăn được thì em cũng ăn được!
Thế là, trong cái bát tre lớn chẳng mấy chốc đã cắm thêm mấy cái đầu nhỏ. Nhìn từ bên ngoài, chỉ thấy một vòng mông nhỏ chổng lên trời, đuôi vẫn đang vẫy qua vẫy lại đầy vẻ hạnh phúc.
Chú cáo trắng lớn bị chen lấn đẩy văng ra khỏi vòng tròn: ???
Trong tiếng nhai “răng rắc rôm rốp” giòn tan, thức ăn trong bát tre vơi đi nhanh chóng… rồi chỉ còn lại một ít dưới đáy… cuối cùng hoàn toàn trống không.
Đám chân ngắn ăn no uống đủ liền nhảy ra khỏi bát, con này vồ con kia chơi đùa cực kỳ vui vẻ.
Dòng bình luận: “…Đáng yêu thì đáng yêu thật đấy, nhưng mà… có phải là ăn hơi nhiều quá rồi không…”
“Nuôi không nổi, nuôi không nổi đâu… Bé yêu ơi con sang nhà khác mà ở nhé!”
“Mèo cam mà, không có gì lạ đâu [châm thuốc].”
Cảnh Gia Ngôn mỉm cười rồi lại mỉm cười. Cậu có thể nói rằng đặc điểm lớn nhất của đám nhóc đáng yêu này trong hệ thống chính là siêu phàm ăn không! Cậu có thể nói rằng lũ nhỏ này một ngày có thể ngốn sạch của cậu hơn tám ngàn điểm tích lũy tiền thức ăn thú cưng không!
Cậu không thể!
Vì thế, chỉ còn cách mau chóng tìm một gia đình tốt để “gả” chúng đi (à không, cho nhận nuôi) mà thôi!
Livestream kết thúc, Phì Phì chính thức lên kệ.
Tuy nhiên, lần mở bán này khác hẳn với những lần khác. Người mua trước tiên phải điền một đơn đăng ký nhận nuôi, chờ đến khi đơn được duyệt mới có thể đón bé về. Hơn nữa, quyền sở hữu vĩnh viễn thuộc về Nông trường Sơn Hải, người nuôi chỉ có quyền nuôi dưỡng.
Những quy định khắt khe này dĩ nhiên cũng khiến một bộ phận người dùng bất bình. Rất nhanh sau đó đã có kẻ lên mạng dẫn dắt dư luận, nói Nông trường Sơn Hải cậy lớn bắt chẹt khách hàng vân vân và mây mây. Nông trường Sơn Hải chẳng thèm đoái hoài, vì những kẻ đó đã bị gia đình của các bệnh nhân ức tâm và những người yêu động vật mắng cho vuốt mặt không kịp, đến nỗi fan cứng của Nông trường Sơn Hải còn chưa kịp ra tay.
Cùng lúc đó, Viện Nghiên cứu Liên bang cũng đồng bộ công bố chứng nhận nghiên cứu về Phì Phì, chứng minh rằng nó có hiệu quả kỳ diệu trong việc điều trị chứng Ức Tâm, hơn nữa còn không gây ra sự bài xích từ phía bệnh nhân.
Đây quả thực là tin mừng cứu rỗi cho người thân của các bệnh nhân Ức Tâm, đồng thời cũng là một liều thuốc trấn an tinh thần cho họ. Có lẽ những người chỉ muốn nuôi thú cưng đơn thuần sẽ chùn bước trước quy trình thẩm định gắt gao này, nhưng đối với họ, đây giống như vớ được chiếc phao cứu sinh cuối cùng, lập tức nộp đơn đăng ký nhận nuôi ngay.
Chẳng mấy chốc, số lượng đơn đăng ký nhận nuôi Phì Phì của Nông trường Sơn Hải đã vượt qua con số mười vạn.
Cảnh Gia Ngôn đích thân phê duyệt đơn đăng ký đầu tiên.
Người đăng ký: Điềm Bảo.
Người nhận nuôi: Mẹ của Điềm Bảo.
Lý do nhận nuôi: Con hy vọng mẹ sẽ sớm vui vẻ trở lại. Điềm Bảo muốn được chơi trò chơi cùng mẹ, ăn cơm cùng mẹ và ngắm mẹ mặc váy đẹp. Sau này Điềm Bảo sẽ ngoan ngoãn nghe lời mẹ, không làm mẹ giận nữa. Xin các anh chị ở Nông trường Sơn Hải hãy cho Điềm Bảo một bé Phì Phì nhé, Điềm Bảo rất cần nó ạ!
Đơn đăng ký này được viết tay bằng bút điện tử, nét chữ dù còn non nớt nhưng chứa đựng đầy ắp tình yêu thương của một cô bé dành cho mẹ mình.
Cảnh Gia Ngôn cầm con dấu điện tử, đóng hai chữ “Thông qua” xuống phía dưới.
Tại khu chuồng trại, Thập Vĩ nhận được thông báo liền nở một nụ cười gian ác, xách cổ bé Phì Phì nhỏ nhất — đứa đầu tiên dám cắn đuôi mình lúc livestream — lên: “Hôm nay ta sẽ tống khứ ngươi sang nhà người khác!”
Phì Phì nhỏ: “Meo meo~”
Thập Vĩ nhét nó vào hộp vận chuyển không gian, nghĩ ngợi một hồi vẫn không yên tâm, bèn để lại một tia hơi thở của mình trên người nhóc con. Như vậy, nếu nhóc con chịu thương tổn, hay chỉ đơn giản là tâm trạng sa sút, anh ta đều có thể cảm nhận được.
Tại tinh cầu Bạch Lan, trước một căn biệt thự sang trọng, một cô bé khoảng bảy tám tuổi đang lo lắng chờ đợi. Đột nhiên, xe chuyển phát nhanh đáp xuống, cô bé lao tới nhận bưu kiện của mình rồi ngoan ngoãn nói lời cảm ơn.
Cô bé túm lấy tà váy nhỏ, chạy một mạch về phòng mình, mở bưu kiện ra và nâng niu bế một chú Phì Phì nhỏ từ bên trong.
Bé Phì Phì ngủ suốt dọc đường giờ mới mở mắt ra, cái mũi nhỏ ươn ướt khịt khịt đánh hơi, hai đứa nhỏ nhìn nhau chăm chú.
Điềm Bảo bỗng nhiên mỉm cười: “Em đáng yêu thế này, chắc chắn mẹ chị sẽ thích em thôi. Em giúp chị cứu lấy mẹ được không?”
Bé Phì Phì giơ cái đệm thịt ra ấn ấn lên mặt cô bé, như muốn nói: Giao kèo đã lập, cứ yên tâm đi!
Điềm Bảo ôm Phì Phì chạy lên lầu, dừng lại trước một căn phòng rồi cẩn thận đẩy cửa bước vào.
Bên trong là một phòng ngủ, phía gần cửa sổ có một người phụ nữ đang ngồi. Cô ngồi ngược sáng, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự đau khổ và tuyệt vọng nồng nặc toát ra từ trên người cô.
Người phụ nữ quay đầu lại, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Điềm Bảo.”
Điềm Bảo cúi đầu nhìn mũi chân mình: “Mẹ ơi, con… con mới nuôi một con thú cưng, muốn… muốn cho mẹ xem thử…”
Cô bé lần đầu nói dối nên lòng dạ vô cùng chột dạ.
May mà người mẹ đã chẳng còn tâm trí đâu để phân biệt xem cô con gái tám tuổi có đang nói dối hay không. Thực ra cô chẳng có chút hứng thú nào cả, thế giới của cô lúc này chỉ toàn là một màu đen đặc quánh đến tuyệt vọng, nó như bóp nghẹt lấy hơi thở khiến cô nghẹt thở.
Thế nhưng, cô vẫn không nỡ làm con gái buồn.
Vì vậy, cô mỉm cười nói: “Được chứ, thú cưng của Điềm Bảo chắc chắn là rất đáng yêu rồi.”
Người phụ nữ nhìn Điềm Bảo đặt xuống một con vật nhỏ lông xù. Sinh vật ấy lon ton chạy đến trước mặt Cô, cọ cọ vào chân cô rồi bất ngờ nhảy phóc lên lòng cô.
Cô v**t v* nó theo bản năng… Cảm giác thật mềm mại, thật ấm áp… Đã bao lâu rồi cô không được cảm nhận hơi ấm như thế này? Nó giống như miếng kẹo mây ngày bé mẹ làm cho cô, giống như con búp bê cừu nhỏ mà bố đã mua về cho cô sau mỗi chuyến công tác…
Sự ấm áp ấy dường như lan tỏa vào tận sâu trong tim…
Đột nhiên, những giọt nước mắt lớn bắt đầu lã chã rơi xuống từ mắt cô, vỡ tan trên mu bàn tay, trên lớp lông lưng hai màu vàng trắng xen kẽ của Phì Phì.
Phì Phì đứng thẳng bằng hai chân sau, vươn chiếc lưỡi nhỏ mềm mại, l**m khô những giọt nước mắt cho cô.
Người phụ nữ chỉ cảm thấy lòng mình mềm lại, giống như trong một chiếc hộp tối tăm bỗng chốc nhìn thấy một tia trời xanh.
A, mọi chuyện qua thật rồi!
Cô quay đầu lại, vẫy vẫy tay với Điềm Bảo.
“Xin lỗi con yêu, mẹ… đã để con phải lo lắng rồi.”
