Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 61



Chương 061

Ở một khía cạnh nào đó, dùng từ "nhếch nhác" có lẽ sẽ phù hợp hơn. Tôi của hiện tại còn ăn mặc tồi tàn hơn cả Baek Si Eon nguyên bản. Một chiếc áo phao rộng thùng thình chắc chắn chẳng bao giờ biết đến khái niệm lỗi mốt là gì, bên trong là chiếc áo len cổ lọ cao đến tận cằm. Thế nhưng, ngay cả hiệu quả giữ ấm của chúng trông cũng thật thảm hại. Đã vậy, đôi giày thể thao mỏng dính chỉ nên mang vào mùa hè lại chẳng thể che nổi cổ chân trắng bệch.

Thế nhưng, tất cả những điều đó dường như chẳng còn quan trọng. Gương mặt ấy. Một gương mặt như đóa hoa chớm nở xuyên qua lớp tuyết trắng bao phủ thế gian giữa mùa đông giá rét đã khỏa lấp mọi khuyết điểm trên người cậu ta. Ngay cả biểu cảm méo mó như sắp khóc cũng đủ để khơi dậy lòng trắc ẩn của bất cứ ai nhìn thấy.

"A, tôi xin lỗi...! M-máu chảy rồi này...."

Nếu tôi không biết một Choi Hyun Jin ở ngoài đời thực, có lẽ tôi cũng sẽ cảm thấy như vậy. Thực tế thì tính cách cậu ta có chút... không, phải nói là không được tốt cho lắm, nhưng trong thế giới của Gã Điên, hình tượng của cậu ta đúng là như thế này. Một tinh thể linh hồn thuần khiết không chút độc hại, đó chính là Choi Hyun Jin.

Ngay lúc này, đôi đồng tử đen láy của Choi Hyun Jin đang nhìn chằm chằm vào tay tôi, nước mắt bắt đầu dâng đầy. Tôi có cảm giác chỉ cần chạm nhẹ thôi là chúng sẽ trào ra ngay lập tức. Có thể dễ dàng nhận ra đó không phải là diễn xuất mà là sự chân thành.

"Không s-"

"Á!"

Ngay khoảnh khắc tôi định nói là mình không sao.

"Buông tay ra."

Một bàn tay to lớn đặt l*n đ*nh đầu Choi Hyun Jin, người đang ngồi xổm trước mặt tôi.

"Tôi bảo buông tay ra."

Gương mặt Choi Hyun Jin đỏ bừng lên, những giọt nước mắt đọng nơi khóe mắt cuối cùng cũng lã chã rơi xuống. Nhìn biểu hiện đó, có vẻ Yoon Tae Oh đã dùng lực vào bàn tay đang giữ lấy đầu cậu ta. Chắc vì không biết tính cách của gã nên Choi Hyun Jin mới đứng hình như một tảng đá, tôi đành chủ động gạt tay cậu ta ra. Cứ để yên thế này, tôi sợ nam chính Beta vừa mới xuất hiện đã phải đăng xuất vì bị vỡ đầu mất.

"giám đốc ...! N-người này là...!"

Tôi vội vàng đứng dậy nắm lấy cánh tay của Yoon Tae Oh, nhưng rồi lại cứng họng. Tôi bối rối không biết nên giới thiệu Choi Hyun Jin như thế nào. Chẳng lẽ lại bảo 'Đây là người yêu tương lai của ngài à'. Mà gạt chuyện đó sang một bên, tại sao cuộc gặp gỡ này lại diễn ra sớm như vậy chứ. Đáng lẽ theo nguyên tác, phải rất lâu sau khi Yoon Tae Oh đến Jeju thì họ mới gặp nhau lần đầu cơ mà....

"Tôi xin lỗi. Tôi sẽ bồi thường... hức, chắc là tôi phải bồi thường cho cậu  mới được...."

Choi Hyun Jin đứng dậy theo tôi, liên tục cúi gập người xin lỗi. Ai không biết chắc lại tưởng cậu ta vừa gây tai nạn làm chết tôi không bằng. Sự hối lỗi thái quá này khiến tôi cảm thấy ngại ngùng.

"Bằng cách nào."

"Dạ...?"

"Vì sự bất cẩn của cậu mà người khác đã bị thương rồi, cậu định bồi thường thế nào đây. Hơn nữa, nói chuyện trong lúc khóc lóc như vậy không phải khiến người ta nghi ngờ về sự chân thành sao."

Chỉ là va chạm nhẹ thôi mà, sao phải đến mức đó chứ...? Từ miệng của Yoon Tae Oh – kẻ lẽ ra phải xuất hiện những hình trái tim trong mắt cùng với bản nhạc nền đầy áp lực ngay từ lần gặp đầu tiên – lại thốt ra những lời độc địa khiến người ta lạnh sống lưng. Choi Hyun Jin dường như cũng bàng hoàng trước thái độ khắc nghiệt của Yoon Tae Oh, cậu ta ngừng khóc và ngơ ngác nhìn qua lại giữa gã và tôi.

"Cho nên cứ đi đường của cậu đi. Đừng có nghĩ đến chuyện xin lỗi vô ích nữa."

Yoon Tae Oh chỉ nói hết phần mình rồi đẩy tôi vào ghế phụ của xe. Cái cảm giác bị quăng như một kiện hàng chắc chỉ là do tôi tưởng tượng thôi nhỉ.

"N-này, anh gì ơi."

Ngay khi gã định đóng cửa xe, Choi Hyun Jin lên tiếng. Cậu ta khẽ dùng đầu ngón tay níu lấy tay áo của Yoon Tae Oh.

"Người tôi cần xin lỗi là người kia cơ mà? C-cho nên, tôi chẳng có lý do gì để phải nghe những lời đó từ anh cả... hết...."

'Xem ra cũng khá đấy chứ...?' Hay đây chính là hào quang của nam chính? Có thể thốt ra những lời đó trước mặt Yoon Tae Oh cơ đấy. Dù không thể nói là hoàn toàn điềm tĩnh, nhưng có vẻ cậu ta cũng thuộc hạng người dám nói ra những gì mình nghĩ.

Yoon Tae Oh dùng một động tác nhỏ gạt tay Choi Hyun Jin ra khỏi áo mình. Cứ như thể vừa chạm phải một thứ gì đó vô cùng bẩn thỉu vậy. Choi Hyun Jin cũng tỏ vẻ không còn việc gì với phía đó nữa, cậu ta nhìn tôi và mở lời.

"Cậu thực sự không sao chứ...? Tôi phải gửi tiền thuốc men cho cậu mới được...."

"À, vâng. Không đến mức phải lo lắng vậy đâu ạ."

Giọng nói của Choi Hyun Jin khi cúi người hỏi thăm tôi rõ ràng là khác hẳn với lúc hướng về phía Yoon Tae Oh. Vì biết cậu ta chân thành nên tôi chỉ có thể mỉm cười ngượng nghịu đáp lại rằng mình ổn. Và trên hết, tình hình kinh tế hiện tại của Choi Hyun Jin rất tệ, nên chắc chắn cậu ta không có khả năng bồi thường, bất kể số tiền là bao nhiêu.

"Anh ơi... lạnh quá."

Có lẽ vì quá bất ngờ trước sự xuất hiện của Choi Hyun Jin mà tôi đã không quan sát kỹ xung quanh. Nghe thấy giọng nói non nớt cất lên, tôi dời tầm mắt xuống và thấy một đứa trẻ chỉ cao đến đùi Choi Hyun Jin đang sụt sịt nước mũi.

"Tôi thực sự không sao đâu nên cậu cứ đi đi. Em trai đang đợi kìa."

Phải rồi. Choi Hyun Jin chính là nhân vật hội tụ đầy đủ mọi điều kiện của một Beta để lọt vào mắt xanh của Yoon Tae Oh. Nhìn theo một cách nào đó, dường như mọi yếu tố phục vụ cho diễn biến kịch tính của bộ phim đều được dồn hết vào cậu ta.

Một đứa em nhỏ và một người cha nát rượu chỉ biết phá tiền. Gia cảnh bần hàn chẳng phải là mô-típ kinh điển của nam chính Beta sao? Có như vậy thì nam chính Alpha mới có cơ hội "vung tiền" cứu vớt Beta ra khỏi vũng bùn đó chứ. Choi Hyun Jin sở hữu đầy đủ mọi điều kiện để Yoon Tae Oh có thể phô diễn sự 'ngầu' của mình.

"Đúng là đủ thứ chuyện."

Yoon Tae Oh ném lại một câu cọc cằn cuối cùng rồi ngồi vào ghế lái. Trưởng phòng Lee, người ra đón, chỉ biết đứng ngây ra nhìn hành động bộc phát không lường trước được của Yoon Tae Oh mà chẳng biết phải làm sao. Ngay cả tôi cũng không ngờ Yoon Tae Oh lại tự mình cầm lái.

Thế nhưng... tôi đã nhìn thấy. Ngay cả khi xe đã khởi hành được một lúc, ánh mắt của Yoon Tae Oh vẫn hướng về phía gương chiếu hậu. Gã đang thu vào tầm mắt hình bóng của một người bị bỏ lại phía sau.

"Sao ngài lại cười ạ?"

"Tôi á? Làm gì có."

"Ngài vừa mới cười mà."

Ngay cả khi đã đi vào nội thành, trạng thái của Yoon Tae Oh vẫn có vẻ hơi kỳ lạ. Gã lúc thì khẽ lắc đầu, lúc thì bật ra tiếng cười như tiếng thở dài "Hà", rồi lại dùng ngón tay gõ nhịp trên vô lăng.

"Chỉ là, chẳng phải hơi buồn cười sao. Bảo là sẽ bồi thường. Nhìn bộ dạng đó mà cũng đòi bồi thường. Nhưng mà trong lúc đó thì cái gì cần nói cũng nói hết cho bằng được."

Quả nhiên. Đúng như dự đoán. Yoon Tae Oh chắc hẳn đang nghĩ về Choi Hyun Jin. Dù không thể hiểu nổi nhưng dường như sự xuất hiện của cậu ta không làm đôi mắt Yoon Tae Oh b*n r* những tia trái tim như trong nguyên tác. Tuy nhiên, nó lại để lại một ấn tượng cực kỳ mạnh mẽ trong tâm trí gã. Tôi nghĩ... đây là chuyện không thể tránh khỏi. Bởi Choi Hyun Jin chính là hình mẫu lý tưởng gần như hoàn hảo của Yoon Tae Oh mà.

"...Tôi đi tìm nhé...?"

"Tìm cái gì?"

"Người lúc nãy ấy ạ."

Thực tế thì chẳng cần tìm làm gì. Sớm muộn gì cậu ta cũng sẽ tự mình tìm đến khu nghỉ dưỡng này thôi. Thế nhưng không hiểu sao lòng bàn tay tôi lại đau như thế này. Chỉ là một vết trầy xước nhẹ thôi mà sao có thể đau đến vậy chứ. Tôi cảm thấy bứt rứt, cực kỳ bứt rứt.

Kéttt!

Một tiếng ma sát lớn vang lên, chiếc xe đột ngột dừng lại bên lề đường. Trước tình huống bất ngờ này, tôi quay sang nhìn Yoon Tae Oh, nhưng có vẻ đây là chủ đích của gã nên gã nhìn tôi với vẻ mặt không chút ngạc nhiên. Chính xác hơn là đôi lông mày gã đang nhếch lên đầy vẻ ngang ngược. Gương mặt mới lúc nãy còn tràn ngập ý cười giờ đã biến mất không dấu vết.

"Tại sao cậu lại hỏi một câu như vậy?"

"Thì... tôi thấy giám đốc có vẻ cứ suy nghĩ mãi về chuyện đó...? Khách quan mà nói thì ngoại hình của cậu ấy rất xuất sắc. Tính cách có vẻ cũng không tệ...."

Cái gì thế này. Thái độ thay đổi đột ngột của gã khiến tôi phải nhanh nhảu mở lời. Thế nhưng sao mỗi khi tôi mở miệng, gương mặt Yoon Tae Oh lại càng trở nên lạnh lẽo hơn vậy? Lẽ nào... lại nữa...!

"T-tôi thực sự không có hứng thú gì đâu ạ...!"

Nghĩ rằng gã lại hiểu lầm tôi định nẫng tay trên Beta của gã, tôi vội vàng đính kèm thêm lời giải thích dù gã không yêu cầu, nhưng gương mặt Yoon Tae Oh vẫn không thay đổi là bao.

"Hà... ."

Sau một hồi lâu cứ ngồi yên như thế, gã mới khởi động xe trở lại. Lao nhanh trên con đường thông thoáng, gã lại mở miệng.

"Được rồi. Đi tìm đi, thử một lần xem."

Một câu nói buông thõng thờ ơ khiến vết thương trong lòng bàn tay tôi càng thêm tê nhức.

"Đây là chỗ ở của giám đốc ạ."

"Đây là căn phòng lớn nhất trong khu nghỉ dưỡng của chúng ta à."

"Vâng. Vì theo phong cách biệt thự riêng tư ở Đông Nam Á nên chúng tôi thiết kế để sử dụng như một căn biệt thự độc lập. Khoảng cách với các phòng khác đủ xa và bãi biển cũng được chia theo từng phòng ạ."

Thành thật mà nói, tôi từng nhận định rằng căn phòng này sẽ có rất ít nhu cầu. Đó là một căn phòng sang trọng quá mức. Cả về diện tích – bằng hai ngôi nhà hai tầng ghép lại – lẫn nội thất trang trí bên trong đều có thể nói là đẳng cấp nhất. Dù vậy, chắc chắn nó vẫn không thể sánh được với nhà của Yoon Tae Oh. Về mặt nội bộ, đây là căn phòng được đánh giá là chỉ mang tính chất quảng bá, thực tế sẽ chẳng có mấy người vào ở.

"Có bao nhiêu phòng vậy."

"Có năm phòng ạ."

"Dùng được đấy."

Yoon Tae Oh mở toang cửa ban công. Một luồng gió hơi se lạnh ùa vào từ ô cửa lớn. Dù đang là mùa đông nhưng có lẽ do không khí bên trong đã được sưởi ấm nên làn gió biển tràn vào mang lại cảm giác khá sảng khoái. Những tấm rèm trắng mỏng manh cũng nương theo gió tung bay cao vút, dập dìu như sóng lượn. Ánh sáng mặt trời, vốn rạng rỡ một cách kỳ lạ so với cái nắng mùa đông, cũng cùng lúc chiếu rọi vào qua cửa ban công.

Giữa làn gió và ánh nắng ấy, Yoon Tae Oh đang đứng đó.

...Gì mà lại khoe sắc một cách vô ích thế kia chứ. Nghĩ đi nghĩ lại thì đúng là cái mặt ấy... đẹp thật. Cứ như thể được nhào nặn từ tất cả những gì xinh đẹp nhất trên thế gian này vậy. Mặc dù lúc này đây, ngay cả gương mặt đó tôi cũng chẳng hiểu sao lại không muốn nhìn.

"Phòng của Thư ký Kim đâu?"

"Phòng của tôi ở khu khách sạn ạ."

"Chẳng phải cậu nói ở đây có năm phòng sao."

"Phòng khách sạn cũng nhiều, tôi thấy không cần thiết phải gây bất tiện cho ngài ở đây ạ."

Ở Seoul, vì nhà cũ của tôi nghèo... à không, hơi thiếu thốn, lại cách nhà Yoon Tae Oh quá xa nên việc sinh hoạt tại nhà gã sẽ thuận tiện hơn. Nhưng ở đây, chẳng phải đâu cần thiết phải ở chung nhà với gã sao...? Huống hồ gì ít ngày nữa, Choi Hyun Jin có thể sẽ ra vào nơi này hàng ngày.

"Vậy từ giờ cho đến giờ ăn tối không có lịch trình gì, ngài cứ nghỉ ngơi đi ạ."

Chính tôi mới là người muốn nghỉ ngơi. Dù không làm gì nhiều nhưng tôi cảm thấy mệt mỏi lạ thường. Mới lúc vừa đặt chân đến Jeju cơ thể còn nhẹ tênh, vậy mà giờ đây ngay cả tâm trạng tốt đẹp lúc đó cũng như thể là chuyện của quá khứ xa xăm. Dù không thể hiểu nổi, nhưng tinh thần tôi thấy thật rệu rã.

"Thư ký Baek."

"Vâng, thưa giám đốc ."

Đang định quay người đi thì tiếng gọi của Yoon Tae Oh khiến tôi phải nhìn gã lần nữa.

"Tôi còn chưa bảo cậu đi mà. Cứ ngoan ngoãn ở đó đi."

"À... tôi xin lỗi."

Yoon Tae Oh đút một tay vào túi quần rồi bước lướt qua tôi. Tôi cứ ngỡ gã có điều gì muốn nói, nhưng gã chỉ cầm lấy chiếc áo măng tô treo trên giá rồi cứ thế băng qua phòng khách bước ra khỏi phòng.

"...Gì thế nhỉ...?"

Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Gã không cho tôi đi, rồi chính gã lại bỏ đi. Tôi định đuổi theo gã nhưng rồi bước chân khựng lại. 'Ngoan ngoãn ở đó đi.' Lời này có nghĩa là bảo tôi chờ sao...? Chịu thôi.

Tôi đã phân vân khá lâu. Có nên đi ra ngoài không đây. Có nên gọi điện cho gã không nhỉ. Nhưng vì có cảm giác gã vừa nhắn nhủ mình chờ đợi nên tôi quyết định ngồi xuống sofa và ngoan ngoãn ở lại. Mãi một lúc lâu sau, tiếng mở cửa chính mới vang lên lần nữa.

"giám đốc đi đâu về mà đột ngột thế ạ...?"

"Chẳng lẽ những chuyện đó tôi cũng phải báo cáo cho thư ký sao."

Gã sải những bước chậm rãi như đang tản bộ về phía sofa, trên ngón tay gã đang móc một thứ gì đó kỳ lạ. Nhìn gã cầm một cách hời hợt, trông chẳng khác nào một túi rác.

"À không, không phải vậy... nhưng đó là cái gì thế ạ?"

"Ngồi xuống đi."

Gã đúng là nhàn hạ thật. Chẳng có việc gì mà gã không dùng sức mạnh để giải quyết được cả. Theo sau bàn tay đang kéo lấy cánh tay mình, tôi đành phải đặt mông ngồi xuống sofa. Gã cũng xoay người ngồi đối diện tôi. Yoon Tae Oh bắt đầu lấy từng thứ một ra khỏi cái túi đang móc trên ngón tay. Nào là thuốc sát trùng, băng cá nhân dạng gel, thuốc mỡ... hàng tá thứ đổ ra.

"Thật nực cười. Cái vết thương chẳng ra làm sao này mà lại đau đến thế à."

"Dạ...?"

"Sao suốt ngày cứ trưng ra cái bộ mặt như đưa đám thế hả."

Chuyện gì thế này.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...