Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 1: Lãnh đạo



Sáng sớm tinh mơ, Trưởng phòng đã phát thông báo khẩn vào nhóm chat, yêu cầu mọi người có mặt tại đơn vị sớm hai mươi phút để rà soát, sắp xếp lại toàn bộ công việc hiện tại, sẵn sàng đón đoàn cấp trên đến kiểm tra đột xuất.

Cụ thể là vị lãnh đạo nào thì không thấy nói. Nhưng nhìn vào thái độ trọng thị của Trưởng phòng, ít nhất cũng phải từ cấp cục trở lên.

Phòng Dự án nơi Cố Diểu đang công tác vốn là đơn vị cốt cán của Ban Quy hoạch Kinh tế, trách nhiệm nặng nề, áp lực đè nặng, mà rủi ro xảy ra sai sót cũng cực kỳ cao. Đặc biệt là trong giai đoạn nhạy cảm này, khi vị Trưởng ban tiền nhiệm vừa bị Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đưa đi, mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nhận tin lãnh đạo xuống thị sát.

Trưởng ban mới chưa nhậm chức, nội bộ hiện như “rắn mất đầu”, ai nấy đều ngồi trên đống lửa, lòng dạ không yên.

Đúng 10 giờ sáng, đoàn xe công vụ màu đen chậm rãi dừng trước tòa nhà liên cơ quan. Chánh Văn phòng cùng vài vị Trưởng ban đã túc trực sẵn để trực tiếp làm công tác đón tiếp.

Giờ cơm trưa tại nhà ăn, theo lời kể của các đồng nghiệp ở sảnh tiếp dân tầng một, không khí lúc đó vô cùng nghiêm nghị. Nghe đâu toàn bộ ban lãnh đạo đều gọi vị khách ghé thăm là…

Họ Chu ư?

Mấy người ở phòng Dự án ăn ý đưa mắt nhìn nhau. Xem ra, phán đoán ban đầu của họ vẫn còn quá dè dặt.

Trở lại văn phòng, chẳng ai còn tâm trí đâu mà chợp mắt. Không biết ai khơi mào, mọi người bắt đầu suy đoán về mục đích chính của nhân vật tầm cỡ này khi đến thị sát Ủy ban Phát triển và Cải cách.

“Mọi người đừng quên, Trưởng ban cũ của chúng ta bị ngã ngựa vì lý do gì…”

Câu nói mới được một nửa đã bị Hứa Đông Bình vừa bước chân vào cửa ngắt lời: “Nếu rảnh rỗi quá thì đi quét dọn vệ sinh đi, càng đến lúc nước sôi lửa bỏng thì càng không để tôi yên tâm được chút nào.”

Hạ Vi không phục, bèn bướng bỉnh hỏi lại: “Ngộ nhỡ người ta kiểm tra đột xuất phòng Dự án mà xảy ra sai sót gì, thì đó là trách nhiệm của lãnh đạo tiền nhiệm, hay là đám tép riu bọn em phải đứng ra gánh tội thay đây?”

“Đừng có lo bò trắng răng.”

Dương Lam kịp thời xen vào: “Cấp trên tự có sự sắp xếp của cấp trên. Bí thư Chu ở vị trí đó, lẽ nào lại đi chĩa mũi dùi vào cấp cơ sở.”

Ba chữ “Bí thư Chu” vừa thốt ra khiến Hứa Đông Bình giật mình tỉnh táo lại.

Như chợt nhớ ra điều gì, ông vội quay sang nhìn Cố Diểu đang ngồi ở bàn làm việc: “Tiểu Cố, tôi nhớ trong phòng có một chiếc máy tính xách tay để không, cô xem thử xem còn dùng được không.”

Tất nhiên là dùng được.

Vốn xuất thân từ chuyên ngành máy tính, đồng chí Tiểu Cố không chỉ gánh vác việc trích xuất thông tin và xây dựng mô hình dữ liệu, mà còn “thầu” luôn cả việc bảo trì máy móc cho cả phòng. Suốt một năm kể từ khi vào đơn vị, chiếc máy tính Xiaoxin được cô tỉ mẩn chắp vá, lắp ráp lại cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Sau khi khởi động máy, Hứa Đông Bình trực tiếp giao nhiệm vụ: Yêu cầu Cố Diểu cài đặt toàn bộ các hệ thống liên quan đến dự án vào máy tính xách tay, đăng nhập sẵn tài khoản để chuẩn bị cho “trường hợp cần thiết”.

Mọi người ở đây ai cũng hiểu rõ “trường hợp cần thiết” là như thế nào.

Nếu tầng sáu có lệnh triệu tập thì ít nhất cũng phải có cái gì đó ra hồn để trình ra, bằng không cái chức Trưởng phòng của Hứa Đông Bình này coi như vứt.

Thế nhưng ngay thời điểm then chốt này, Cố Diểu buộc phải tạt một gáo nước lạnh: “Hiện tại hệ thống chỉ cho phép liên kết với hai địa chỉ IP con. Nếu muốn dùng thêm trên một máy tính nữa thì phải liên hệ với nhà cung cấp dịch vụ trước. Chờ làm xong thủ tục rồi mới cài đặt thì chắc phải mất vài tiếng đồng hồ, e là không kịp.”

“Bên cung cấp là công ty nào?” Hứa Đông Bình nhíu mày hỏi.

Cố Diểu là lính mới nên không nắm rõ tình hình cụ thể.

Từ phía góc phòng, Dương Lam lên tiếng nhắc nhở: “Là một công ty khởi nghiệp kiểu mấy cậu sinh viên mới ra trường làm ăn nhỏ lẻ ấy mà, kinh doanh không hiệu quả nên đã phá sản từ nửa năm trước rồi.”

Điều đáng nói hơn cả là việc phát triển hệ thống và đấu thầu khi đó lại do chính Trưởng phòng Hứa của chúng ta toàn quyền phụ trách.

Trong thành phố này không thiếu những doanh nghiệp công nghệ năng lực hùng hậu, tại sao ông ta lại chọn đúng một công ty non trẻ như vậy?

Còn vì sao nữa.

Trưởng phòng Hứa vốn nổi tiếng “tiết kiệm”, thấy bên đó báo giá thấp nhất thì ham thôi.

Giá thấp thì hệ thống cũng khó sử dụng. Một ngày máy giật lag không biết bao nhiêu lần, thi thoảng lại tự văng ứng dụng hoặc bị hạn chế đăng nhập một cách vô lý.

Của rẻ đúng là của ôi, câu này chẳng sai chút nào.

Nhận ra vấn đề nằm ở chính mình, Hứa Đông Bình khẽ ho khan một tiếng không nhắc thêm nữa. Trầm tư hai giây, ông hỏi xem đồng chí Tiểu Cố có giải pháp nào không.

Có.

Cố Diểu đáp: “Có thể thao tác điều khiển từ xa.”

Một câu nói khiến người trong cuộc bừng tỉnh.

Cách hay!

Hứa Đông Bình không tiếc lời khen ngợi, rồi quay sang bảo mọi người: “Các cậu nên học tập Tiểu Cố nhiều vào, gặp khó khăn thì phải chịu khó động não, đừng có việc gì cũng trông chờ tôi đứng ra dẹp loạn.”

Cố Diểu: “…”

Tôi xin được cảm ơn ông.

__________

Bốn giờ rưỡi chiều, sắp đến giờ tan sở.

Tầng sáu vẫn im hơi lặng tiếng khiến Hứa Đông Bình, người nãy giờ luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng đúng lúc này, điện thoại bàn bỗng đổ chuông, dãy số hiển thị hết sức quen thuộc.

Chuyện gì đến cũng phải đến.

Gác máy, Hứa Đông Bình quay lại nhìn quanh một vòng, cố ra vẻ trấn tĩnh nói: “Cơ hội thể hiện bản thân tốt thế này, có ai tình nguyện đi cùng tôi một chuyến không?”

Nói nghe như thể trúng số độc đắc không bằng.

Cái hệ thống rách nát này mà cũng đem đi khoe được sao?

Văn phòng im phăng phắc, tất thảy đều không ai lên tiếng.

Đã vậy thì chỉ còn cách chỉ định đích danh thôi.

Dương Lam đang mang bầu bảy tháng, đi lại bất tiện, loại trừ. Chỉ còn lại hai người mới là Hạ Vi và Cố Diểu.

Hứa Đông Bình ôn tồn lên tiếng: “Tiểu Hạ, bình thường việc nhập dữ liệu đều do cô phụ trách, thao tác trên hệ thống tương đối thành thạo, vậy cô đi đi.”

Hạ Vi ngẩn người.

Ngay sau đó, cô nàng xua tay lia lịa: “Không được, không được đâu! Em có cái tật xấu là hễ cứ căng thẳng là lại muốn đi vệ sinh. Hay là để Cố Diểu đi đi ạ, cậu ấy thường xuyên trích xuất dữ liệu từ hệ thống, thao tác chắc chắn là thành thạo hơn em nhiều.”

Phản ứng của Hạ Vi hoàn toàn nằm trong dự tính của Hứa Đông Bình.

Nói về tính tích cực thì cả cái phòng này chẳng ai đạt yêu cầu, nhưng nếu xét về năng lực chuyên môn trong đám lính mới, thì không ai qua mặt được Tiểu Cố.

Không phải ông thiên vị, mà là ông nói dựa trên sự thật.

Cô bé này về phòng Dự án vừa tròn một năm. Trong suốt thời gian thử việc, cô luôn cần mẫn, điềm đạm, lại thêm thông minh nhạy bén, học gì cũng nhanh. Một “cổ phiếu tiềm năng” xuất sắc thế này, dù không thi công chức mà đi kinh doanh hay làm bất cứ nghề gì khác, chắc chắn cũng sẽ đạt được những thành tựu không tầm thường.

Tiếc là cô không có bệ đỡ, lại chọn đúng con đường gian nan nhất để dấn thân.

Trở lại chuyện chính.

Hứa Đông Bình đã soạn sẵn kịch bản trong đầu, vẻ mặt hiền từ, chậm rãi quay sang nhìn Tiểu Cố định mở lời. Thế nhưng, ông đã thấy cô lẳng lặng đứng dậy, gập máy tính xách tay lại, mở cổng kết nối từ xa trên máy tính để bàn, bộ dạng như thể đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng ông “ra pháp trường”.

Tốt lắm, ông không nhìn lầm người.

Ba phút thu dọn xong xuôi, dưới những ánh mắt “tiễn đưa” của đồng nghiệp trong phòng, Cố Diểu theo chân Hứa Đông Bình bước ra khỏi văn phòng.

Trong thang máy, tiếng dặn dò của Trưởng phòng cứ chốc chốc lại vang lên:

“Tiểu Cố này, lát nữa gặp lãnh đạo phải tỏ ra lễ phép và luôn mỉm cười nhé.”

“Khi chạy thử hệ thống, cố gắng hướng về phía các mảng mà mình quen thuộc, những phần nội dung chưa hoàn thiện thì cứ lướt nhanh qua thôi.”

“Thả lỏng đi, đừng sợ sai, có vấn đề gì tôi sẽ gánh vác.”

Đến đây, Cố Diểu nhận thấy giọng nói của Trưởng phòng có gì đó không ổn. Cô quay sang nhìn thì thấy trán ông lấm tấm mồ hôi, môi trắng bệch, cơ mặt căng cứng.

Cô quan tâm hỏi: “Trưởng phòng thấy trong người không khỏe ạ?”

Nhìn khuôn mặt non nớt nhưng bình thản không chút gợn sóng của cô gái trẻ trước mặt, Hứa Đông Bình bỗng thấy mình đúng là… già rồi mà vô dụng.

Thang máy lên đến tầng sáu, cửa mở ra.

Cửa phòng làm việc của Chánh Văn phòng đang khép hờ, thấp thoáng có bóng người đi lại bên trong, đoán chừng ban lãnh đạo vẫn chưa giải tán.

Gõ cửa ba tiếng, đó là quy tắc.

Khoảng hai giây sau, bên trong vọng ra tiếng “mời vào”.

Đập vào mắt là dãy sofa màu xám ở khu vực tiếp khách. Nhìn sâu vào bên trong, có tổng cộng bốn người.

Đang là độ tháng năm, thời tiết ôn hòa, các cán bộ đa số đều mặc sơ mi và quần tây. Thế nhưng dù trang phục có tương đồng, người ta vẫn có thể nhận ra ngay ai mới là nhân vật trung tâm.

Tại khu vực làm việc phía trước, ngay cạnh chiếc bàn lớn là một chậu cây cảnh cao nửa người xanh mướt.

Dõi theo những tán lá xanh mướt về phía bên phải, có thể thấy một bóng dáng cao lớn đang đứng quay lưng lại phía cửa sổ. Từ góc độ của Cố Diểu, cô có thể nhìn rõ gương mặt nghiêng đầy nam tính và cương nghị của người đàn ông ấy.

Quả thực đúng như lời đồn, Bí thư Chu, người vừa sở hữu ngoại hình xuất chúng vừa có bảng thành tích chính trị lẫy lừng, chính là sự hiện diện dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn nhất trong hàng ngũ lãnh đạo.

Lúc này, bàn tay cầm tài liệu của anh đang đặt hờ lên bậu cửa sổ, im lặng lắng nghe nội dung trong điện thoại. Rõ ràng đây là một cuộc gọi công vụ và có liên quan mật thiết đến tập hồ sơ trên tay.

Lãnh đạo cấp cao đang bận, có lẽ họ đến không đúng lúc rồi.

Quả nhiên, dòng suy nghĩ của cô bị kéo lại bởi giọng nói đầy niềm nở của Chánh Văn phòng: “Để các đồng chí phải đến không công một chuyến rồi. Bí thư Chu phải sang Thành ủy gấp, buổi báo cáo của phòng Dự án đành để dịp khác vậy.”

Nói đoạn, ông nhìn sang một cán bộ trẻ đứng cạnh rồi giới thiệu: “Đây là Mạnh Trường Quân, tân Trưởng ban Quy hoạch Kinh tế. Cậu ấy mới chân ướt chân ráo đến nhận chức, các đồng chí hãy phối hợp tốt với công việc của cậu ấy, đặc biệt là những vấn đề tồn đọng từ người tiền nhiệm, cần phải giải quyết dứt điểm càng sớm càng tốt.”

Khi nói, Chánh Văn phòng cố ý hạ thấp tông giọng. Nguyên nhân vì sao thì ai nấy đều tự hiểu rõ như gương.

Hứa Đông Bình thấy vậy vội vàng bước lên phía trước, vẻ mặt lộ rõ sự xúc động: “Chào Trưởng ban Mạnh, chào anh! Cuối cùng thì cũng mong được anh về đây rồi.”

Hai bên bắt tay nhau.

Sau Trưởng phòng, Cố Diểu cũng lễ phép chào hỏi.

Ánh mắt lướt qua chiếc máy tính trên tay cô gái trẻ, Mạnh Trường Quân đề nghị: “Nếu đã chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy rồi thì cứ điểm qua một lượt đi, đừng làm nhụt chí tiến thủ của các đồng chí trẻ.”

Ơ…

Hứa Đông Bình, người vừa mới mừng thầm bỗng đứng hình.

Cố Diểu thì chẳng có phản ứng gì đặc biệt, cô ngoan ngoãn đặt máy tính lên bàn, kết nối mạng, tìm cổng điều khiển từ xa, mở hệ thống quản lý dự án, đăng nhập rồi chuyển sang phần thông tin. Chuỗi thao tác cực kỳ mượt mà, không một chút ngập ngừng.

Trong lòng Hứa Đông Bình thầm gào thét.

Tiểu Cố này cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội quá thẳng tính, làm việc thì nóng vội. Trước khi thực hiện, không lẽ không biết nhìn sắc mặt của cấp trên trực tiếp là ông đây một chút sao?

Tiếng nhấp chuột vang lên, và rồi sau đó… không còn sau đó nữa.

Nhìn kỹ lại, màn hình đã treo cứng ngắc.

“…”

Bản mặt già cỗi của Hứa Đông Bình chẳng biết giấu vào đâu cho hết nhục, thế nhưng lại nghe thấy đồng chí Tiểu Cố thản nhiên lên tiếng với giọng điệu không chút vội vàng: “Xin đợi một lát, tốc độ mạng không được tốt lắm.”

Đổ lỗi cho mạng sao?

Đường truyền internet trong phòng Chánh Văn phòng chắc hẳn đang cảm thấy vô cùng oan ức.

Nửa phút trôi qua, màn hình cuối cùng cũng phản hồi. Sau đó tiến hành bước tiếp theo, theo yêu cầu của Trưởng ban Mạnh, lần lượt kiểm tra các dự án mới khởi động của vùng Cáp Hải trong nửa năm qua cùng tiến độ thực hiện.

Cố Diểu hoàn toàn tập trung, làm theo đúng chỉ dẫn.

Chẳng biết từ lúc nào, không gian trong phòng làm việc đã yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Cô gái nhỏ ngồi ngay ngắn trước máy tính, dồn hết tâm trí vào hệ thống nên chẳng hề nhận ra áp suất không khí xung quanh đang thay đổi.

Đến mức, khi một giọng nói trầm thấp vang lên ngay phía trên đỉnh đầu, cô nín thở theo phản xạ tự nhiên.

Ánh mắt Chu Chính Lương dừng lại ở giao diện màn hình, tốc độ nói thong thả: “Tôi nhớ không nhầm thì dự án cải tạo nhà ở tại phố Hoa Hưng, quận Phúc Điền đã hoàn thành toàn diện vào tháng 11 năm ngoái.”

Thanh âm ấy nghe có vẻ bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại thiếu đi vài phần nhiệt độ.

Mọi người có mặt tại đó đều im phăng phắc, bao gồm cả người đang trực tiếp thao tác là Cố Diểu. Lúc này, cô đang nhìn chằm chằm vào thông tin dự án trên hệ thống, ngoài sự căng thẳng ra, trong đầu cô chỉ còn lại hai chữ phi lý.

Thời gian hoàn thành là năm ngoái, vậy mà thời gian lập dự án và phê duyệt lại hiển thị vào tháng 3 năm nay.

Đây rốt cuộc là lỗi nhập liệu sơ đẳng, hay đằng sau đó còn có khuất tất gì khác? Rõ ràng điều này đã vượt quá phạm vi giải thích của cô.

Đối mặt với tình cảnh này, Hứa Đông Bình khổ sở không sao tả xiết, mồ hôi đã ướt đẫm lưng từ lâu. Biết rõ mảng này là tử huyệt mà Tiểu Cố còn nhấp vào, sao lại thiếu cẩn trọng đến thế cơ chứ!

Ông cố gắng bình tâm, nuốt khan một cái cho cổ họng đỡ khô khốc, đang định mở lời thì lãnh đạo lại không cho ông cơ hội.

“Hệ thống vận hành là để thực hiện hóa việc văn phòng tự động, nâng cao hiệu suất làm việc của cơ quan. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, xem ra nó giống công cụ để che đậy mầm bệnh và tạo ra sự phồn vinh giả tạo hơn.”

Chu Chính Lương lạnh lùng cất tiếng, đưa tập tài liệu cho thư ký rồi rời mắt khỏi màn hình. Anh quay sang nhìn Mạnh Trường Quân vẫn đang giữ im lặng ở bên cạnh: “Thời hạn một tháng, tôi đợi báo cáo chấn chỉnh của cậu.”

Để lại câu nói đó, người đàn ông không nói gì thêm. Ánh mắt sâu thẳm của anh lướt qua tấm lưng có chút cứng đờ của cô gái trẻ, rồi cùng thư ký sải bước về phía cửa văn phòng.

Cứ ngỡ chỉ là một buổi kiểm tra hệ thống đơn giản, không ngờ lại gây ra rắc rối lớn đến thế này.

Sắc mặt Chánh Văn phòng cực kỳ kém, ông đưa tay chỉ vào mặt Hứa Đông Bình nhưng tạm thời chưa có thời gian để tính sổ, chỉ biết vội vội vàng vàng bám gót theo sau đoàn lãnh đạo.

 

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...