Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 130: Cái kết (Hết chính truyện)



Tin tức về việc vị lãnh đạo nào đó cầu hôn thành công chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi đã lan truyền khắp nhà họ Chu.

Trong nhóm chat gia đình, Chu Hành Đoan liên tục gửi hàng chục tin nhắn réo gọi “thím hai”.

Vừa gọi thím, vừa làu bàu đòi chú hai phát lì xì, còn mặt dày tự nhận mình chính là “ông mai”.

Trần Uyển Đường và Ôn Nghi nghe vậy thì bật cười, mắng cậu nhóc tuổi chưa lớn mà nghĩ quá nhiều, biết làm mai là thế nào đâu mà nhận vơ.

Ngay cả hai người kiệm lời là cha và anh cả cũng bất ngờ lộ diện, nói lì xì thì đúng là nên phát, thêm vào đó dù cầu hôn thành công cũng không được chủ quan. Từng câu từng chữ đều là lời trêu chọc, vị hôn thê này phải vất vả lắm mới theo đuổi được nên phải giữ cho kỹ.

Đọc xong tin nhắn, Chu Chính Lương khẽ nhếch môi, chậm rãi chạm vào màn hình, gửi một bao lì xì “khủng” cho cả nhà cùng tranh tài nhanh tay lẹ mắt.

Chu Hành Đoan là người may mắn nhất, cậu phấn khích đến mức gửi biểu tượng cảm xúc bay đầy màn hình.

[Cảm ơn chú hai! Chúc chú và thím hai bạc đầu giai lão, sớm sinh quý tử!]

Cái thằng nhóc này, càng lớn cái miệng càng dẻo, chẳng biết là học từ ai nữa.

Dù các thành viên trong gia đình mỗi người một phương, nhưng nhờ những dòng tin nhắn qua lại mà không khí vẫn vô cùng ấm áp, hòa thuận. Đến lúc Cố Diểu được kéo vào nhóm chat thì mọi chuyện đã trở lại vẻ yên bình.

Sau khi chào hỏi và hàn huyên vài câu đơn giản, cô tắt điện thoại.

Nằm trong lòng lãnh đạo, cô khẽ chọc vào ngực anh thắc mắc: “Sao người nhà anh ai cũng nghĩ là em sẽ bỏ chạy nhỉ?”

Cánh tay đang ôm ngang eo cô chợt siết chặt. Giọng nói trầm thấp của Chu Chính Lương vang lên bên tai: “Em thử chạy một lần xem.”

“…”

Sự độc đoán không rõ nguyên do này dường như còn mang theo chút oán hận.

“Xã hội thượng tôn pháp luật, anh làm gì được em nào?” Cô gái nhỏ ngẩng đầu lên khiêu khích, ý cười đong đầy trên nét mặt.

Giây tiếp theo, người đàn ông đã nghiêng người áp tới, dùng hành động thực tế để cho cô biết thế nào là “bạo lực” trong một xã hội thượng tôn pháp luật.

Thời gian lặng lẽ trôi qua. Tháng ba khai xuân, vạn vật hồi sinh.

Bên ngoài lối đi VIP của sân bay Cùng Hải, ba chiếc Audi A8L màu đen đang lặng lẽ chờ sẵn. Chiếc xe ở giữa được cải tạo đặc biệt với lớp kính cửa sổ dày tới 5cm, có khả năng chống được cả súng bắn tỉa.

Hai nhân viên an ninh mặc thường phục đứng cạnh thân xe, ánh mắt đảo qua đảo lại quan sát mọi động tĩnh xung quanh.

“Chuyến bay A3218 đã hạ cánh.” Thông báo từ đài kiểm soát không lưu vang lên trong tai nghe, một vệ sĩ khẽ đáp: “Đã rõ.”

Mười lăm phút sau, một cặp vợ chồng có phong thái bất phàm bước ra khỏi lối đi.

Người đàn ông chừng bảy mươi tuổi, dáng người thẳng tắp như tùng, đôi mắt dưới hàng lông mày rậm sắc sảo như chim ưng. Dù chỉ mặc bộ âu phục màu xám đậm bình thường nhưng vẫn không che giấu được phong thái của một người nắm giữ địa vị cao trong suốt thời gian dài.

Người phụ nữ trông trẻ hơn vài tuổi, khoác chiếc áo len cashmere màu sắc nhã nhặn, mái tóc búi gọn không một sợi tóc thừa. Khóe môi bà nở nụ cười chừng mực, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ tao nhã, quý phái.

Rất nhanh sau đó, đoàn xe rời khỏi sân bay. Không có xe cảnh sát mở đường, họ cứ thế hòa vào làn đường trong thành phố như bao phương tiện đang lưu thông khác.

Thế nhưng, nếu chú ý quan sát thì sẽ nhận ra ba chiếc xe này luôn duy trì một đội hình hoàn hảo, xe trước và xe sau hộ tống và bảo vệ chiếc xe chống đạn ở giữa suốt cả chặng đường.

Trong phòng bao cao cấp nhất tại Sơn Hải Các, cha mẹ Cố Diểu đã có mặt từ mười phút trước.

Cố Kính Minh cứ lặp đi lặp lại động tác chỉnh cà vạt trên bộ âu phục xanh thẫm. Bề ngoài ông trông vẫn vững vàng và điềm tĩnh, nhưng vài chi tiết nhỏ đã vô tình tiết lộ sự căng thẳng trong nội tâm.

“Lão Cố à, cứ thoải mái lên đi.” Thẩm Mẫn khẽ nhắc nhở, “Cứ coi như một buổi gặp mặt thông gia bình thường thôi.”

Bình thường ư?

Cố Kính Minh cười khổ, đành phải tự trấn an mình theo cách đó.

Năm phút sau, cửa phòng bao nhẹ nhàng vang lên tiếng gõ. Cố Diểu và Chu Chính Lương sánh bước bên nhau, phía sau chính là vợ chồng Chu Lập Phong và Trần Uyển Đường.

“Cháu chào cô chú, để cô chú phải chờ lâu, thật ngại quá.” Chu Chính Lương lên tiếng trước, giọng nói điềm tĩnh đầy sức nặng, “Đây là cha mẹ cháu, hai bên đã từng trao đổi qua điện thoại trước đó rồi.”

“Lãnh đạo và phu nhân vượt đường xa tới đây, thật vất vả quá.” Cố Kính Minh chậm rãi tiến lên. Khi bắt tay, theo bản năng lưng ông hơi khom xuống một chút, nhưng ngay lập tức nhận ra và điều chỉnh lại, giữ vững tư thế không kiêu ngạo cũng không tự ti.

Chu Lập Phong nhạy bén nhận ra sự căng thẳng của vị thông gia tương lai, ông chủ động nắm chặt tay đối phương rồi cất tiếng: “Huyện trưởng Cố không cần khách sáo. Hôm nay chúng ta chỉ là những người làm cha làm mẹ bình thường, gặp nhau để bàn chuyện hôn sự cho các con thôi. Mọi việc cứ tự nhiên là được.”

Trong lúc trò chuyện, Trần Uyển Đường cũng tiến tới bắt tay Thẩm Mẫn. Do không có khoảng cách về địa vị như những người đàn ông nên hai bà thông gia tương lai trò chuyện tự nhiên hơn hẳn.

Sau một hồi hàn huyên, mọi người cùng ngồi vào bàn tiệc.

Trong suốt hai tiếng đồng hồ dùng bữa, Cố Diểu lặng lẽ ngồi bên cạnh Chu Chính Lương lắng nghe cha mẹ hai bên bàn bạc.

Trần Uyển Đường đề xuất trước khi các con đăng ký kết hôn, có thể tổ chức lễ đính hôn tại Cùng Hải trước, đợi đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh vào tháng mười sẽ chính thức cử hành hôn lễ.

Thẩm Mẫn nghe xong thấy hợp tình hợp lý nên không có ý kiến gì. Chỉ là thân phận của hai bên thông gia đều đặc biệt, nếu lúc đó mời bạn bè người thân, liệu có gây ra…

Trần Uyển Đường vỗ nhẹ lên tay Thẩm Mẫn, trấn an: “Không sao đâu, chuyện con cái đính hôn là đại sự, đâu thể vì vấn đề nhạy cảm mà lần lữa không lộ diện được.”

Với tư cách là Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ, sự thấu tình đạt lý của bà khiến Thẩm Mẫn cảm thấy vô cùng gần gũi và an lòng.

Hai ngày sau, tại một khách sạn gần Dự Phong, lễ đính hôn đã diễn ra đúng như dự kiến.

Phía dưới lầu đậu vài chiếc xe hơi không mấy nổi bật, nhưng những người sành sỏi chỉ cần nhìn dòng xe và biển số là đủ hiểu địa vị không tầm thường của chủ nhân chúng.

Cố Diểu diện bộ sườn xám thêu hoa màu hồng khói, mái tóc đen tuyền được búi đơn giản bằng chiếc trâm bạch ngọc, làm tôn lên làn da trắng mịn như mỡ đông.

Chu Chính Lương mặc bộ lễ phục màu đen, chất vải cao cấp ôm khít thân hình khiến anh trông càng thêm hiên ngang và chững chạc.

Nghi lễ được cử hành theo phong tục truyền thống. Khách mời không nhiều, nhưng ai nấy đều là những nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn.

Bên nhà họ Cố có gia đình cậu mợ và em họ tới dự. Về phía nhà họ Chu, ngoài người thân ra thì còn có vài vị lãnh đạo cấp tỉnh và bộ vốn có mối quan hệ thân thiết với Chu Chính Lương đến tham dự.

Những vị khách này đều hiểu rõ gia thế và lai lịch của Chu Chính Lương. Việc họ nhận lời mời đến tham dự lễ đính hôn ngày hôm nay cũng coi như làm chứng cho đôi trẻ, tránh trường hợp sau này mối quan hệ của hai người bị phát hiện, có kẻ xấu lợi dụng để gây ra những rắc rối không đáng có.

Khi gặp gỡ Chu Lập Phong, thái độ của họ cung kính nhưng không hề nịnh nọt. Những cái bắt tay và lời hỏi thăm đều toát lên sự chừng mực khéo léo của các cán bộ cấp cao.

“Chúc mừng thủ trưởng.” Một vị lãnh đạo tỉnh với mái tóc điểm bạc bồi hồi cảm thán, “Chính Lương quả là có mắt nhìn người nên mới tìm được một cô gái ưu tú trong cơ quan như thế.”

Chu Lập Phong đáp lại: “Lão Lý à, sau này ở tỉnh, mong anh quan tâm giúp đỡ hai đứa trẻ này nhiều hơn.”

Sau khi nghi lễ kết thúc, các vị quan khách cũng lần lượt ra về.

Bốn giờ chiều, vợ chồng Chu Lập Phong cũng chuẩn bị khởi hành về thủ đô.

“Diểu Diểu, ngày đi đăng ký kết hôm nhớ chụp ảnh lại nhé. Sau này nếu Chính Lương dám bắt nạt con thì cứ gọi điện cho mẹ.” Trước lúc lên xe, Trần Uyển Đường nắm tay Cố Diểu dặn dò kỹ lưỡng.

Chu Lập Phong thì nói với Cố Kính Minh: “Huyện trưởng Cố à, từ nay chúng ta đã là người một nhà. Trong công việc có suy nghĩ hay ý tưởng gì, ông có thể trao đổi với tôi bất cứ lúc nào.”

Đoàn xe chậm rãi lăn bánh, Chu Chính Lương và Cố Diểu đi cùng để tiễn hai vị trưởng bối ra sân bay. Chỉ còn lại vợ chồng nhà họ Cố vẫn đứng lặng im tại chỗ, dõi theo mãi cho đến khi bóng dáng những chiếc xe khuất dạng.

“Gặp được thần tượng rồi, ông cảm thấy thế nào?” Thẩm Mẫn cất tiếng trêu chọc.

Cố Kính Minh thở phào một hơi dài, ánh mắt lấp lánh những tia cảm xúc phức tạp: “Cứ như một giấc mơ vậy, chẳng muốn tỉnh lại chút nào.”

“Xem ông kìa.” Người vợ mắng yêu một câu, nhưng trong mắt bà lại ngập tràn sự thấu hiểu.

Người đó là thần tượng, nhưng trên hết, ông ấy còn là người sẽ bảo vệ cho cuộc hôn nhân của con gái họ. Một nhân vật tầm cỡ như vậy chắc chắn rất coi trọng danh dự.

Người lam cha làm mẹ như họ chẳng mong cầu gì hơn, chỉ hy vọng hai đứa trẻ có thể chung sống hòa hợp, hạnh phúc và bình an đến trọn đời.

Chỉ bấy nhiêu thôi là đủ.

Trước khi đi đăng ký kết hôn, Cố Diểu cứ ngỡ mình sẽ phải trải qua quy trình thẩm tra lý lịch chính trị khắt khe, nhưng hóa ra là cô đã lo xa.

Với tư cách là Bí thư Thành ủy và nhân viên công vụ, quy trình đăng ký của họ chẳng khác gì người dân bình thường.

Khoảnh khắc con dấu thép của Cục Dân chính đóng lên cuốn sổ đỏ thắm, trái tim cô dường như vừa nhấn nút tạm dừng.

Cô và anh đã kết hôn rồi.

Từ nay về sau, cô có thêm một thân phận mới, đó là vợ của Chu Chính Lương.

Trên đường về, Cố Diểu chụp ảnh giấy chứng nhận kết hôn gửi vào nhóm chat nhà họ Chu và nhóm với cha mẹ. Sau khi hàn huyên vài câu với các bậc trưởng bối, cô tắt điện thoại, mở cửa sổ xe, nhắm mắt cảm nhận làn gió nhẹ thoảng qua gò má.

Bên ghế lái, ánh mắt Chu Chính Lương nhìn cô đong đầy sự dịu dàng. Anh vươn tay xoa mái đầu nhỏ của vợ mình, khẽ hỏi: “Em muốn đi nghỉ tuần trăng mật ở đâu?”

Tuần trăng mật…

Đôi mắt trong veo của Cố Diểu khẽ động, cô ướm lời hỏi: “Anh mà cũng dành ra được thời gian sao?”

“Nghỉ phép kết hôn theo chế độ công chức, tổng cộng có mười ngày.”

Chu Chính Lương vẫn chuyên tâm nhìn đường phía trước, bàn tay lớn bao trọn lấy đôi tay mềm mại của cô: “Có lẽ không thể bung xõa hết mình, nhưng những nghi thức cần có thì nhất định phải có, không thể để bạn nhỏ Tiểu Cố của chúng ta thiệt thòi được.”

Người ngồi bên cạnh nở nụ cười ngọt ngào.

Nói rất có lý!

Bí thư Chu bây giờ nói lời đường mật bon miệng lắm rồi!

Về đến Dự Phong, không thấy bóng dáng dì Lưu và tài xế đâu. Trong sân được trang trí hết sức rộn ràng, trên cửa sổ dán những chữ “Hỷ” đỏ chói. Từ cảnh vật cho đến bầu không khí, mọi ngóc ngách đều toát lên ý nghĩa đặc biệt của ngày trọng đại.

Dì Lưu thật sự rất có có lòng.

Vừa bước vào nhà, những giai điệu du dương chậm rãi vang lên. Quan sát xung quanh một vòng, cô phát hiện trên chiếc tủ ở góc phòng khách có đặt một chiếc máy phát nhạc cổ điển.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là tác phẩm của người tài xế trẻ tuổi.

Tiếp tục đi vào bên trong, tại phòng ăn đã được dọn sẵn bữa trưa. Vì tửu lượng của cô không tốt nên trên bàn chỉ đặt một chai champagne. Trong chiếc bình hoa ở cuối bàn ăn dài là những đóa uất kim hương tươi tắn.

Cố Diểu liếc nhìn thời gian, đúng mười một giờ.

Làm sao đây, hình như cô vẫn chưa thấy đói.

Hiển nhiên, vị lãnh đạo nào đó đã thay cô đưa ra quyết định luôn rồi.

Mùi hương thanh mát tiến lại gần, bàn tay cô lọt thỏm vào lòng bàn tay ấm áp của Chu Chính Lương. Anh dắt tay cô băng qua phòng ăn, đi thẳng lên lầu.

Một ngày trọng đại thế này, e rằng phải phụ lại lòng tốt của dì Lưu và cậu tài xế rồi.

Đôi vợ chồng trẻ chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức bữa ăn. Bỏ lại âm nhạc và các món ngon dưới tầng một, họ cùng nhau viết nên chương giao hưởng đầu tiên của cuộc hôn nhân trên chiếc giường trong phòng ngủ chính.

Quần áo rơi lả tả dưới sàn.

Tiết trời tháng ba vẫn còn vương chút se lạnh, những cơn gió len lỏi qua từng kẽ lá, khiến tấm rèm voan trắng khẽ lay động.

Trong sự dịu dàng phảng phất hơi lạnh, nhưng tất cả đều không thắng nổi hơi ấm nồng nàn, cả căn phòng nhuốm đầy sắc xuân…

 

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...