Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 18: Ưu tiên phụ nữ



Chỉ cần một chiếc máy tính là giải quyết xong sao?

Các nhân viên kỹ thuật bán tín bán nghi. Âu cũng bởi ở trong bộ máy nhà nước quá lâu, con người ta khó tránh khỏi việc trở nên trì trệ.

Giữa lúc ngành công nghệ thay đổi chóng mặt như hiện nay, rất có thể họ đã bị tụt hậu một khoảng dài.

Với tinh thần học hỏi, không ít nhân viên trong phòng điều khiển trung tâm vây quanh xem thử.

Cố Diểu ngồi trước máy tính, những ngón tay linh hoạt lướt trên bàn phím. Cô sử dụng mô hình MVC để cấu trúc lại kho ảo, chưa đầy năm phút, một bộ mô hình người dùng đơn giản đã được thiết lập xong. Tuy bộ nhớ vận hành không lớn nhưng cực kỳ đầy đủ, dư sức đáp ứng cho buổi trình chiếu tại điểm tham quan lần này.

Nhấn phím Enter.

Thiết lập tài khoản, mật khẩu, đăng nhập.

Nhập dữ liệu dự phòng, chạy mã, tinh chỉnh.

Sau khi xác nhận không có sai sót, cô chuyển sang giao diện người dùng rồi nhẹ nhàng rút lui.

Cố Diểu rời khỏi vị trí, nhường lại thời gian cho những đồng nghiệp ở huyện ủy. Người đồng nghiệp kia đứng ngây ra đó, hoàn toàn chưa kịp phản ứng gì. Hiện trường tĩnh lặng như tờ, không gian như đóng băng suốt một hồi lâu.

Phải đến khi một giọng nói trầm thấp vang lên mới kéo dòng suy nghĩ của mọi người trở lại. Bí thư Chu đứng phía sau đám đông mở lời: “Người có năng lực thì gánh vác nhiều hơn, bắt đầu thôi.”

Năng lực sao…?

Cô gái nhỏ nhìn qua bao lớp người, bắt gặp ánh mắt phảng phất nụ cười của vị lãnh đạo từ xa.

Cô cảm thấy hơi ngượng.

Chuyện này chắc hẳn có thể gọi là “anh hùng có đất dụng võ”.

Đường đường là sinh viên Đại học Thủ đô, cô đâu thể làm mất mặt trường cũ được.

Đồng chí Tiểu Cố vốn tính khiêm nhường. Bằng không thì ngày đó khi sắp tốt nghiệp, sao hiệu trưởng Trần Tân Nam phải tốn công sức truyền đạt kỳ vọng, thậm chí còn mời cô học trò đến nhà dùng bữa? Vậy mà vẫn chẳng thể lay chuyển được quyết tâm trở về Cùng Hải thi công chức của cô.

Đúng như lời trưởng phòng Hứa đã nói, đứa trẻ xuất sắc như vậy lại chọn con đường gian nan nhất để dấn thân.

Không gia thế, không bệ đỡ, dù xuất sắc thì liệu có thể tiến xa được đến đâu?

Trong giới vẫn thường truyền tai nhau rằng: Thứ thay đổi vận mệnh không phải tri thức, mà là quyền lực.

Cố Diểu không đồng tình với quan điểm này. Trên thế gian thật sự có quá nhiều chuyện mà cô không cách nào tán thành.

Nhận thấy Huyện trưởng lại sắp sửa khởi động “chế độ khen ngợi”, Cố Diểu chọn cách làm ngơ, mắt không thấy tai không nghe. Cô nhanh chóng thốt ra một câu “tôi đi vệ sinh một lát” rồi biến mất dạng trong nháy mắt.

Phía sau cô, những tiếng cười thiện chí vang lên rồi dần biến mất trong đại sảnh rộng thênh thang.

Khoảng năm phút sau, khi quay trở ra, cô thấy Cục trưởng Thẩm đang đứng nghe điện thoại ngoài hành lang. Nghĩ đến lời dặn dò của mẹ trước lúc lên đường, cô không khỏi rơi vào trầm tư.

Chuyện hôn nhân của người lớn, phận con cháu như cô biết phải xen vào kiểu gì đây? Đi thẳng vào vấn đề, hay là vòng vo tam quốc… thật là tiến thoái lưỡng nan.

Vừa tắt điện thoại, Thẩm Bằng quay người lại đã thấy cô cháu gái đang đứng thẫn thờ một chỗ, ông cười nói: “Đứng ngây ra đó làm gì, ngại quay lại phòng à?”

Cô gái nhỏ lắc đầu rồi tiến lại gần ông.

Chần chừ mất vài giây, cô mới hỏi thăm về tình hình học tập của em họ, nói chương trình lớp 11 nặng nề, có áp lực lắm không rồi sức khỏe con bé có chịu nổi không…

Những lời này càng nghe càng thấy gượng gạo.

Thẩm Bằng nhìn thấu ẩn ý của cháu gái, ông khẽ thở dài: “Có phải cháu muốn hỏi về chuyện của cậu và mợ không?”

Vâng.

“Mẹ cháu đang rất lo cho hai người.” Cố Diểu buồn bã nói tiếp: “Nhưng trong điện thoại cậu cứ né tránh không nói, nên mẹ mới bảo cháu đến thăm dò tình hình xem sao.”

Cũng chẳng phải ông cố ý che giấu, chỉ là không biết phải bắt đầu từ đâu.

“Cậu mợ đã thỏa thuận với nhau, dù có ly hôn hay không thì trước khi em họ cháu thi đại học, cả hai sẽ tạm thời không thảo luận đến chuyện này nữa.”

Vậy sau khi thi xong thì sao?

Câu trả lời dường như đã quá rõ ràng.

Hai cậu cháu mải mê trò chuyện mà không nhận ra mọi người trong phòng điều khiển trung tâm đã giải tán. Huyện trưởng tháp tùng Bí thư Chu đi bộ từ cầu thang xuống, lúc đi ngang qua góc cua, cuộc đối thoại của hai người thấp thoáng lọt vào tai mọi người qua khe cửa.

Cục trưởng Thẩm đang lục đục ly hôn với vợ sao?

Ai nấy đều cảm thấy kinh ngạc. Xưa nay, hai vợ chồng vốn họ nổi tiếng là ân ái mặn nồng trong đơn vị.

Tất nhiên, trước mặt lãnh đạo, dù hiếu kỳ đến mấy cũng chẳng ai dại gì đem chuyện này ra bàn tán, thời điểm không thích hợp chút nào.

_______

Lịch trình hai ngày nhanh chóng kết thúc.

Chuyến khảo sát tại Nam Ninh đã khép lại viên mãn vào chiều ngày hôm sau.

Vì có một số công vụ đặc thù cần xử lý, để thuận tiện, mấy vị cán bộ lên xe Coaster đi trước, còn Bí thư Chu và thư ký Từ sẽ xuất phát muộn hơn một chút.

Điều bất ngờ là Cố Diểu cũng bị giữ lại sau cùng. Cô không hiểu tại sao, thế là Từ Mặc tốt bụng gợi ý: “Liên quan đến việc cải cách hệ thống dự án, Bí thư Chu có chuyện muốn hỏi cô.”

Nghe vậy, cô lập tức rơi vào trạng thái cảnh giác cao độ, nét mặt lộ vẻ căng thẳng, thầm nghĩ chẳng lẽ lại là…

Thôi cũng tốt. Dù có đoán trúng thì cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Tâm thế lạc quan mới có thể không sợ hãi.

Lúc lên xe, Từ Mặc khẽ ho một tiếng rồi hất cằm về phía sau, ra hiệu cho cô ngồi ở hàng ghế sau.

Tại sao chứ?

Cố Diểu đứng ngây ra bên ngoài cửa ghế phụ, thầm phản đối. Qua lớp kính cửa sổ hạ xuống một nửa, vị lãnh đạo nào đó thản nhiên lên tiếng: “Không sao đâu.”

Ý của anh là cô muốn ngồi đâu cũng được.

Thế nhưng ngay sau đó, Cố Diểu đã hối hận. Suốt quãng đường di chuyển gần một tiếng đồng hồ, cô liên tục phải ngoái đầu để trả lời những câu hỏi của người đàn ông phía sau.

Liên quan đến việc thay đổi hệ thống, trong cả Ban Quy hoạch Kinh tế, e rằng cô là người có tiếng nói nhất. Vì vậy, đối với nhiệm vụ lần này, cô gái nhỏ thể hiện vô cùng tích cực.

Chỉ khổ cho cái cổ của cô, mỏi đến mức cảm tưởng như sắp gãy.

Sau khi xuống đi vệ sinh ở trạm dừng chân, Cố Diểu vừa quay lại xe vừa nhẹ nhàng xoay cổ. Từ Mặc thấy vậy thì cười trêu: “Chặng đường tiếp theo còn ít nhất tám mươi cây số nữa, cô vẫn muốn ngồi phía trước à?”

Ơ…

Ngập ngừng vài giây, Cố Diểu dứt khoát lắc đầu.

Tuy ngồi cạnh lãnh đạo thì áp lực thật đấy, nhưng việc liên tục phải ngoái đầu lại trao đổi thực sự quá mệt, đúng là muốn lấy mạng người ta mà.

Điệu bộ ngây ngô của cô gái nhỏ khiến Từ Mặc rất buồn cười. Anh ta đang định lên tiếng thì vô tình chạm phải ánh mắt của người đàn ông đang nghe điện thoại cách đó không xa.

Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, anh ta cảm thấy có một luồng khí lạnh lẽo âm thầm toát ra từ ánh nhìn ấy.

Bí thư Chu đang không vui.

Chẳng lẽ phía thành phố gọi đến có chuyện gì sao? Nhưng lẽ nào có chuyện mà anh ta lại không biết? Thư ký Từ suy ngẫm đủ đường mà vẫn không có câu trả lời.

Cuộc gọi kéo dài mười phút.

Chu Chính Lương cất điện thoại rồi rảo bước về phía xe. Khi đi ngang qua cô gái nhỏ, anh liếc nhìn cô một cái rồi trầm giọng: “Trông uể oải thế này, xem ra phòng ở Nam Ninh ngủ cũng chẳng thoải mái cho lắm.”

Cố Diểu cười gượng gạo, ánh mắt thoáng chút oán trách nhưng chỉ dám ngậm bồ hòn làm ngọt. Cô rất muốn khẩn cầu lãnh đạo tha cho mình, đừng hỏi han quá chi tiết nữa, vừa hại não lại vừa hành xác.

Khi Từ Mặc mở cửa sau của xe, ánh mắt Chu Chính Lương lại hướng về phía sau cô, tông giọng đã ôn hòa hơn nhiều: “Ưu tiên phụ nữ.”

Đồng chí Tiểu Cố nhanh nhẹn bước tới nhưng lại làm động tác nhường: “Anh lên trước đi ạ.”

Làm gì có đạo lý cấp dưới lại lên xe trước lãnh đạo. Cố Diểu tự cho là mình thông minh. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cô nhận về một ánh nhìn không rõ cảm xúc từ người đàn ông ấy.

Ánh mắt bình thản, không chút gợn sóng, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một sự áp chế không cho phép cự tuyệt.

“…”

Giằng co vài giây, cô ngoan ngoãn lên xe. Dẫu chẳng thể hiểu nổi ý đồ của đối phương, nhưng quan lớn hơn một cấp đã đè chết người, huống hồ… giữa anh và cô đâu chỉ là một cấp.

Bất ngờ thay, nửa chặng đường còn lại hoàn toàn không đụng chạm đến công việc. Vì không gian quá đỗi yên tĩnh, lại chẳng có gan chủ động tán gẫu với lãnh đạo, Cố Diểu bắt đầu gật gà gật gù, suýt chút nữa thì ngủ say không biết trời đất gì.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, khi xe tiến vào đoạn G2 của đường cao tốc vành đai thành phố, dưới trời xanh mây trắng, một đầm sen xanh ngắt trải dài tít tắp đập vào mắt. Cố Diểu bừng tỉnh, tinh thần lập tức phấn chấn trở lại.

Đang là mùa hè, hoa sen nở rộ. Cảnh sắc mênh mông vô tận tựa như tiên cảnh, thoáng chốc đưa con người ta lạc vào một thế giới khác.

Đẹp quá!

Cửa kính xe phản chiếu một gương mặt nhỏ nhắn đầy kinh ngạc, đôi môi hồng khẽ hé mở, ngắm nhìn đến ngẩn ngơ.

Chu Chính Lương nghiêng đầu, lặng lẽ quan sát nét mặt của cô gái bằng ánh nhìn quá đỗi chăm chú và dịu dàng.

Cô đang ngắm hoa. Còn người ngắm cô, lại chẳng màng đến phong cảnh.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...