Thấm thoắt đã hơn nửa tháng trôi qua.
Tiết trời đang vào những ngày nắng nóng đỉnh điểm của mùa hạ, khiến cả phòng làm việc dường như cũng rơi vào trạng thái uể oải nhất trong năm. Mọi người bình thường chỉ quanh quẩn với nhịp sống đơn điệu từ nhà đến cơ quan, cuối tuần hầu như cũng chỉ ru rú trong nhà tận hưởng máy điều hòa, chẳng mấy ai có đủ dũng khí để dạo bước dưới cái nắng gắt như thiêu như đốt.
Thế nhưng, Cố Diểu là một ngoại lệ.
Để hoàn thành thật tốt trọng trách cải cách hệ thống, cô đã dốc hết tâm tư và sức lực. Chỉ trong vỏn vẹn hai tuần, cô tận dụng mọi khoảng thời gian sau giờ làm và kỳ nghỉ phép, đơn thương độc mã khảo sát mười hai công ty tham gia đấu thầu.
Cô khéo léo tìm hiểu tường tận tình hình kinh doanh của họ mà không để lộ thân phận, nhằm có được căn cứ và tiêu chuẩn đánh giá xác thực nhất cho buổi đấu thầu sắp tới.
So với quy mô đại trà, cô coi trọng hiệu suất và sự gắn kết của đội ngũ hơn. Nhờ vậy, trong lòng cô đã sớm có những cái tên dự phòng tiềm năng. Nếu không có gì bất ngờ, danh sách cuối cùng có lẽ sẽ là…
Dòng suy nghĩ bị cắt ngang bởi tiếng rung của điện thoại. Màn hình hiển thị ba chữ “thư ký Từ”.
Cố Diểu vội vàng ngồi thẳng người dậy, nhấn nút nghe. Cứ ngỡ là chuyện liên quan đến công việc, nào ngờ lại là việc tư.
Sau vài câu chào hỏi xã giao, đối phương bất chợt hỏi cô rằng ngày trước đi học, thành tích môn vật lý thế nào.
Cố Diểu chưa hiểu đầu đuôi ra sao, chỉ thành thật đáp: “Cũng bình thường thôi ạ. Năm lớp mười hai tôi có tham gia kỳ thi học sinh giỏi vật lý cấp thành phố, nhưng không giành được ngôi vị quán quân.”
Cô nói thiếu mất một nửa. Năm đó, cô chỉ kém người đứng đầu đúng hai điểm. Nguyên nhân là vì giữa buổi thi cô bất ngờ đến kỳ kinh nguyệt, bị phân tâm nên trạng thái thi đấu không tốt, chiếc cúp vô địch mới tuột khỏi tầm tay.
Tuy nhiên, trong mắt Từ Mặc, danh hiệu thủ khoa khối tự nhiên của thành phố Cùng Hải và sinh viên xuất sắc của Đại học Thủ đô đã là quá đủ.
Anh ta bày tỏ mục đích của cuộc gọi này: “Nhà Bí thư Chu có đứa nhỏ đang được nghỉ hè, sẽ tới Cùng Hải ở tạm một thời gian. Cậu bé đang cần gấp một gia sư dạy kèm môn vật lý. Nếu Tiểu Cố có nhã ý thì có thể bàn bạc với tôi về mức lương.”
Dạy kèm cho con em nhà lãnh đạo sao?
Cố Diểu thoáng lặng đi.
Ngoài kia có biết bao trung tâm luyện thi chuyên nghiệp, tùy ý chọn bừa một nơi chắc hẳn đều giỏi hơn cô. Quan trọng hơn là, ngần ấy năm không đụng tới sách vở, nhỡ đâu dạy không tốt chẳng phải sẽ làm hỏng tương lai của con cái người ta sao?
Đang mải mê suy nghĩ để tìm cách từ chối khéo, cô lại nghe thấy Từ Mặc nói thêm: “Đừng từ chối vội. Chút nữa tôi sẽ gửi mức lương theo ngày và lịch trình học cho cô, xem xong rồi hãy quyết định cũng chưa muộn.”
Nghe đối phương nói vậy, Cố Diểu thực sự cũng có chút động lòng. Gia đình quan chức cấp cao thường chú trọng đến việc giáo dục con cái, không khó để đoán ra thù lao chắc chắn sẽ rất hậu hĩnh.
Thêm vào đó, chuyện về những tòa nhà bỏ hoang ở huyện Đường, nếu không nhờ Bí thư Chu ra mặt thì có lẽ đến nay những người mua nhà vẫn chưa thể đòi lại quyền lợi chính đáng cho mình.
Thôi được rồi, cứ xem như đây là cách cô thay mặt người dân quê hương trả ơn anh vậy. Dù sao cũng chỉ là ngắn hạn, tối đa không quá hai tháng.
Sau khi nghĩ thông suốt, cô nhấn vào WeChat định trả lời thư ký Từ, đúng lúc đối phương gửi tới mức thù lao.
Cố Diểu đọc đi đọc lại con số trên màn hình, cứ ngỡ mắt mình bị hoa.
Bao nhiêu cơ?
Cô thật sự nghi ngờ thư ký Từ đang cố tình “chơi xỏ” lãnh đạo bằng cách viết thừa một chữ số không vào.
Khẽ thở hắt ra một hơi, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy áp lực đè nặng lên vai chỉ vì bản thân được trả giá quá cao.
Do dự vài giây, cô quyết định thử mặc cả xuống.
Cố Diểu nhắn: [Về khoản thù lao này, không thể thương lượng thêm sao ạ?]
Ở đầu dây bên kia, Từ Mặc không khỏi nhướn mày.
Chê ít sao?
Anh ta mỉm cười, gõ chữ: [Cô cứ đưa ra mức giá mong muốn, tôi sẽ trao đổi lại với Bí thư Chu.]
Quả thực, những việc như thế này thì người bỏ tiền mới có quyền quyết định. Sau khi tính toán sơ bộ, Cố Diểu tự tin gõ ra một con số.
Nhìn kỹ con số đó, Từ Mặc sững sờ. Một lúc sau anh ta mới hoàn hồn rồi bật cười thành tiếng.
Cô gái này, nên nói cô ngốc nghếch hay quá thật thà đây?
Nhưng dù sao đi nữa, việc này cũng coi như giải quyết được nỗi canh cánh của lãnh đạo. Tiền thì đằng nào cũng phải bỏ ra, vậy nên ưu tiên cho đồng chí nhà mình vẫn hơn.
Tiểu Cố rất xuất sắc, chắc hẳn Bí thư Chu sẽ không có ý kiến gì.
________
Vì trong lòng còn vướng bận công việc, sáng sớm thứ bảy Cố Diểu tự giác tỉnh giấc.
Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, cô bắt đầu tra cứu lộ trình xe buýt theo địa chỉ mà thư ký Từ đã cung cấp.
Số 28 đường Gia Bách, hội quán Dự Phong.
Cái tên nghe sao mà quen thuộc, dường như cô đã nghe thấy ở đâu đó rồi.
Một tia sáng lóe lên trong đầu, cô nhớ ra lần trước chị họ đưa mình đi tìm nhà ở khu Tây Thành, lúc về có đi ngang qua một khu dân cư cao cấp. Khi đó cô còn cảm thán, không biết đến bao giờ mình mới được tận hưởng đãi ngộ như vậy.
Chị họ còn khích lệ cô cố gắng leo lên cấp chính sở trước năm sáu mươi tuổi. Nghĩ mà dở khóc dở cười.
Không ngờ đi một vòng lớn, cô lại hiện thực hóa ước mơ theo cách thức này, thật là khó tin.
Đến khu Dự Phong đúng chín giờ rưỡi. Tiếp đón cô là một người giúp việc trung niên, cô lịch sự gọi đối phương là dì Lưu.
Dì Lưu cười nói: “Cô giáo Cố đến sớm quá. A Đoan vừa ăn sáng xong, đang ở trên lầu thay quần áo, cô cứ ngồi nghỉ một lát, tôi đi giục cháu nó ngay đây.”
Cố Diểu tự thấy mình không phải giáo viên nên trong lòng không khỏi hổ thẹn.
“Dì cứ gọi cháu là Tiểu Cố thôi ạ. Cháu không phải giáo viên chuyên nghiệp đâu. Ngày đầu tiên coi như cháu đến thử việc, nếu Bí thư Chu thấy hài lòng thì cháu mới tiếp tục dạy các buổi học sau.”
Bí thư Chu hài lòng sao?
Nhắc đến điểm này, gương mặt dì Lưu lộ vẻ ngập ngừng.
Cậu hai bận trăm công nghìn việc, hôm nay chưa chắc đã có thời gian trở về Dự Phong.
Trong lúc hai người trò chuyện, phía cầu thang vang lên tiếng bước chân, kèm theo giọng nói trong trẻo của một thiếu niên truyền tới: “Thử việc là hủ tục, chúng ta không áp dụng chế độ phân biệt đối xử nơi công sở đó.”
Chu Hành Đoan vẫn mặc bộ đồ ở nhà màu trắng từ lúc sáng. Đôi chân dài sải bước về phía phòng khách, lắc lắc chiếc tay cầm chơi game rồi thản nhiên hỏi: “Cô giáo này, có hứng thú làm một ván không?”
So với việc chơi game, sự chú ý của Cố Diểu lại tập trung hoàn toàn vào tờ đề thi Vật lý trên tay kia của thiếu niên. Hiển nhiên, nhận tiền của người ta thì phải làm tròn bổn phận, câu trả lời đã quá rõ ràng.
Chu Hành Đoan cũng không ép buộc, cậu đưa tờ đề cho cô theo yêu cầu, sau đó lười biếng nằm vật ra ghế sofa, bắt đầu đắm mình vào thế giới trò chơi.
Tiếng game vang lên ngay bên tai, nhưng điều đó chẳng thể ngăn cản Cố Diểu dồn hết tâm trí vào việc chấm bài.
Cháu đích tôn của nhà họ Chu, hiện đang theo học tại trường Trung học trực thuộc Đại học Thủ đô, chuẩn bị bước vào lớp chín, năm nay vừa tròn mười bốn tuổi.
Cái tuổi nghịch như quỷ sứ này cô cũng từng trải qua, thế nên chẳng có gì đáng để ngạc nhiên.
Mười lăm phút sau, cô giáo Tiểu Cố bắt đầu cảm thấy không được bình tĩnh cho lắm. Tỷ lệ làm bài đúng cao tới 99%, chỉ sót duy nhất một câu trắc nghiệm cơ bản chưa điền.
Trong đầu cô bất chợt nảy ra một dấu hỏi lớn: Một học sinh xuất sắc thế này mà cũng cần dạy kèm sao?
Cô tin rằng Bí thư Chu sẽ không vô duyên vô cớ tìm gia sư cho cháu mình. Vậy rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
Trong lúc cô còn đang suy ngẫm, ván game đầu tiên đã kết thúc. Cố Diểu theo bản năng liếc nhìn đồng hồ, đúng mười giờ sáng.
Cậu bạn họ Chu, người vừa tuyên bố không phân biệt đối xử nơi công sở, dường như vẫn chưa có ý định bắt đầu vào việc chính.
Rõ ràng, thằng nhóc này đang sử dụng chiến thuật tâm lý với cô.
Phải thừa nhận rằng, sức ảnh hưởng của một người làm chính trị lâu năm đối với thế hệ sau là cực kỳ sâu sắc. Người lớn thâm sâu khó lường thì đã đành, nhưng đến cả đứa nhỏ này cũng…
Ý nghĩ thoáng qua, Cố Diểu tiện tay cầm tờ đề lên, dùng bút sửa đổi đôi chút ở chính câu trắc nghiệm bị bỏ trống kia.
Ván game thứ hai sắp đi đến hồi kết. Lần này, cô giáo Tiểu Cố không chờ đợi nữa mà chủ động đưa ra điều kiện: “Làm đúng câu này, chị sẽ làm bạn chơi game miễn phí cho em.”
Tờ đề được đưa đến trước mặt thiếu niên.
Chu Hành Đoan nghe xong vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhưng khi cầm lấy tờ giấy, ánh mắt cậu lập tức thay đổi.
Chỉ cần thêm vào một thông số, độ khó của câu hỏi đã ngay lập tức nhảy vọt lên cấp độ đề thi dành cho học sinh giỏi quốc gia. Cô giáo Tiểu Cố này xem ra cũng có bản lĩnh đấy chứ.
Tuy nhiên, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để làm khó được cậu.
Thiếu niên cầm bút, tùy ý làm phép tính toán lên phần giấy trắng trên tờ đề. Chưa đầy năm phút sau, cậu đã đưa ra đáp án.
Gần như không cần nhìn, Cố Diểu lắc đầu một cách dứt khoát: “Sai rồi.”
Sau đó, cô đọc lại đầu bài một lần nữa, đặc biệt nhấn mạnh vào phần thông số từ trường mà cô đã sửa đổi.
Chu Hành Đoan tập trung suy nghĩ, cây bút trong tay xoay đến vòng thứ năm thì bỗng nhiên bừng tỉnh.
Hóa ra, trong đề có gài một cái bẫy ẩn.
Quả thực là cậu đã làm sai.
Đại thiếu gia xưa nay vốn là người dám làm dám chịu. Cậu ngả đầu ra sau ghế sofa, thong dong nói: “Hai tiếng còn lại giao cho cô giáo Cố vậy.”
Cố Diểu nở một nụ cười điềm tĩnh, chỉ tay lên tầng, bảo cậu đi thay bộ đồ mặc nhà ra.
“Xin lỗi nhé, chị bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế, dị ứng với màu trắng.”
Chu Hành Đoan: “…”
Hừ! Đúng là dùng việc công để báo thù tư mà.
