Hôm sau là cuối tuần, không phải đi làm.
Cố Diểu tự động bỏ qua bữa sáng, ngủ một mạch đến khi tự tỉnh.
Vì cường độ làm việc dạo này quá lớn, một khi đã ngả lưng xuống giường là rất khó để ngồi dậy.
Đúng mười hai giờ trưa, một cuộc điện thoại đã phá tan giấc ngủ yên ả của cô.
Cố Diểu hé đôi mắt ngái ngủ, nhìn chằm chằm lên trần nhà không nhúc nhích. Đợi đến khi thần trí hoàn toàn tỉnh táo, cô mới uể oải vươn tay tìm điện thoại ở đầu giường.
Một số máy lạ cùng thành phố, nhiều khả năng là cuộc gọi tiếp thị. Nhưng theo thói quen, cô vẫn bắt máy.
“Alo, ai đấy?” Giọng điệu không chút cảm xúc.
Ngay khi đang đợi đối phương bắt đầu chào hàng, đầu dây bên kia lại rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Hai giây sau, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp đầy nam tính: “Tôi là Chu Chính Lương.”
Ai cơ?
Cố Diểu theo bản năng nín thở.
Ngay sau đó, phản ứng của cơ thể còn nhanh hơn cả đại não, cô lập tức bật người ngồi dậy.
Siết chặt điện thoại, cô lễ phép hỏi: “Bí thư Chu tìm tôi có việc gì sao ạ?”
Qua ống nghe, có thể cảm nhận được giọng nói của cô gái nhỏ hơi khàn.
Có lẽ vẫn chưa ngủ dậy.
Chu Chính Lương tựa lưng vào lan can ban công, khóe môi khẽ nhếch lên: “Nếu không tiện nghe máy thì để lát nữa tôi gọi lại.”
“À, không cần đâu ạ.”
Cô nàng đỏ mặt. Dù sao cũng đến giờ cơm trưa rồi, không dậy nữa chắc chết đói mất thôi.
Cô vội vàng lấy chiếc áo khoác mặc vào rồi bước xuống giường. Tiếng sột soạt vang lên theo từng cử động, cô chạy ngay ra phòng khách, mở máy tính trên bàn trà, đăng nhập vào hòm thư, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ như một thói quen công vụ.
Đầu dây bên kia, nghe tiếng cô bận rộn đến mức cuống cuồng, Chu Chính Lương bật cười, khẽ gạt tàn thuốc rồi lên tiếng cắt ngang đồng chí Tiểu Cố: “Không phải công việc đâu, là chuyện riêng.”
Mọi tiếng động lập tức im bặt.
Suy nghĩ của Cố Diểu ngưng trệ mất nửa nhịp, cô âm thầm nghiền ngẫm.
Chuyện riêng ư?
Giữa cô và vị lãnh đạo cấp cao này thì có thể có chuyện riêng gì được…
À, đúng rồi.
Chợt nhớ ra một việc, Cố Diểu vội vàng nói: “Bí thư Chu tối nay có rảnh không ạ? Tôi muốn mời anh dùng bữa.”
Cô gái nhỏ này cũng thật hiểu chuyện. Chu Chính Lương dĩ nhiên là không có ý kiến gì.
Đồng chí Tiểu Cố lại hỏi tiếp: “Anh có kiêng kị gì trong ăn uống không ạ?”
Rất chu đáo. Nhưng vị lãnh đạo này vốn là người lịch thiệp, đúng như dự đoán, anh bảo cô cứ tùy ý sắp xếp.
Cố Diểu ngây thơ nhưng không hề ngốc.
Trong lúc ăn trưa, cô nhắn tin Wechat cho thư ký Từ để tìm hiểu về sở thích của người đàn ông ấy.
Tóm lại: Lãnh đạo có khẩu vị thanh đạm, không ưa những món nêm nếm quá đậm đà.
Trái ngược hoàn toàn với khẩu vị của cô.
Sau khi loại bỏ hai nhà hàng dự tính từ trước, cô mở trang đánh giá ẩm thực lên tiếp tục tìm kiếm. Mãi đến tầm ba giờ chiều mới chọn được chỗ ưng ý.
Cô gửi tin nhắn cho Chu Chính Lương để thông báo về thời gian và địa điểm.
Vài phút sau, cô nhận được hồi đáp: [Ừm.]
Cố Diểu thở phào nhẹ nhõm, nằm vật xuống sofa như trút được gánh nặng. Cô tự nhủ, sau này chẳng dám tùy tiện nợ ân tình của lãnh đạo nữa. Việc trả nợ ân tình này khó chết đi được.
Vì thân phận đặc biệt của người đàn ông kia mà Cố Diểu đã phải cân nhắc vô cùng kỹ lưỡng.
Thứ nhất, phải tránh xa khu vực náo nhiệt.
Thứ hai, lượng khách không được quá đông.
Cuối cùng, chất lượng món ăn cũng như dịch vụ phải đạt chuẩn ít nhất năm sao.
Thế là cô quyết định chọn một nhà hàng Trung Hoa nhỏ nằm nép mình trong quận Tây Thành.
Tránh để lãnh đạo phải chờ đợi, Cố Diểu cố tình đi sớm nửa tiếng. Nhưng đường sá hơi tắc nghẽn nên lúc cô đến nơi đã gần sáu giờ tối.
Đẩy cửa phòng bao ra, cô thấy Chu Chính Lương đã đến trước.
Hôm nay nhiệt độ giảm mạnh, bên ngoài chiếc sơ mi trắng tinh khôi, người đàn ông khoác thêm một chiếc măng tô đen. Sự kết hợp giữa hai tông màu đen trắng không những làm dịu đi khí thế uy nghiêm của bậc bề trên, mà còn khiến anh trông gần gũi hơn nhiều.
Cố Diểu thầm trấn an bản thân, cứ coi như là đi ăn với một người bạn bình thường thôi, đừng căng thẳng.
Cô khẽ gật đầu chào rồi ngồi xuống phía đối diện, hỏi xem liệu đã có thể dọn món lên chưa.
Cô gái nhỏ ngồi ngay ngắn trước mặt, cử chỉ hào phóng tự nhiên nhưng trong lời nói vẫn không giấu nổi vẻ xa cách và dè dặt.
Chu Chính Lương thu lại ánh nhìn, ôn tồn hỏi: “Trước đây chưa từng đi ăn riêng với người khác giới sao?”
Trước đây?
Bạn trai cũ có được tính không? Nhưng lãnh đạo đã hỏi thế này thì chắc chắn phải loại Trình Mục ra rồi.
“Thực sự rất hiếm ạ.”
Nhân lúc phục vụ đang bày biện món ăn, Cố Diểu chủ động tiếp lời, cũng là để xoa dịu bầu không khí của bữa ăn.
Cô nói: “Hồi học đại học, bố mẹ liên tục nhắc nhở phải đặt việc học lên hàng đầu, không được yêu đương quá sớm. Thế nên ngay cả khi có bạn nam mời, tôi cũng chẳng dám đi.”
Đây hoàn toàn là nói thật.
Suốt bốn năm đại học, danh hiệu “gái ngoan” khoa Công nghệ thông tin của cô tuyệt đối không phải hữu danh vô thực. Đám con trai trong ký túc xá từng đánh cược với nhau, ròng rã suốt ba tháng trời mà chẳng một ai có thể mời nổi cô đi chơi lấy một lần.
Tại Đại học Thủ đô, việc luận văn tốt nghiệp được thông qua còn quan trọng hơn việc có bạn trai gấp vạn lần.
Hơn nữa lúc bấy giờ, tâm trí cô chỉ quan tâm đến việc ôn thi công chức.
Trong phòng bao yên tĩnh, cô gái nhỏ say sưa chia sẻ về quãng đời sinh viên của mình, còn Chu Chính Lương thì điềm tĩnh nhấp trà, chăm chú lắng nghe.
Cuối cùng, Cố Diểu buột miệng hỏi một câu: “Bí thư Chu, hồi đại học anh có yêu đương gì không ạ?”
Lời đã nói ra, có muốn nuốt lại cũng không kịp nữa.
Cô vô cùng hối hận, mình đúng là to gan lớn mật quá rồi, đến chuyện đời tư của lãnh đạo mà cũng dám tọc mạch.
Một chủ đề vốn dĩ chẳng có gì to tát nhưng lại có thể kéo gần khoảng cách một cách hiệu quả. Chu Chính Lương thong thả đặt chén trà xuống, dưới ánh nhìn ngượng ngùng của cô, anh bắt đầu hồi tưởng về những năm tháng ấy.
Chưa từng.
Sau khi tốt nghiệp, anh đã bị “ném” ngay vào quân đội rèn luyện suốt hai năm, trở về thì lập tức bước chân vào bộ máy chính quyền mà không có lấy một ngày nghỉ ngơi. Chờ đến khi sự nghiệp đi vào quỹ đạo, gia đình sắp xếp xem mắt rồi cứ thế kết hôn, cho đến ngày cuộc hôn nhân ấy tan vỡ.
Một câu chuyện chi tiết nhưng đầy đơn điệu.
Cố Diểu không thể ngờ, ba mươi lăm năm cuộc đời của vị lãnh đạo này trôi qua còn tẻ nhạt hơn cả mình.
Thấy cô lộ vẻ cảm khái sâu sắc, Chu Chính Lương mỉm cười hỏi: “Có gì khác so với những gì Tiểu Cố tưởng tượng không?”
Khác biệt quá lớn là đằng khác.
“Tôi cứ nghĩ đó phải là một câu chuyện truyền cảm hứng cơ.” Cố Diểu thẳng thắn đáp.
Trong ấn tượng của cô, mỗi khi các cán bộ kỳ cựu chia sẻ về quá khứ, tất cả cuối cùng đều quy về hai chữ “gian khổ”. Thế nhưng, qua lời kể của người đàn ông này, cô lại chẳng nghe ra chút…
Phải hình dung thế nào nhỉ?
Đại khái là… quá đỗi bình thản.
Cứ như thể anh đang đứng ở góc độ của một người ngoài cuộc để kể lại cuộc đời của ai đó khác vậy.
Hiểu được suy nghĩ của cô gái nhỏ, Chu Chính Lương không hề biện bạch mà chỉ khẽ nhếch môi, biểu hiện cho thấy tâm trạng lúc này đang rất tốt.
Vì sao lại tốt?
Bởi vì chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi, thời gian cô nhìn chằm chằm vào mặt anh đã chiếm quá một phần ba.
Phải thừa nhận một điều, trên con đường theo đuổi con gái, khả năng vạch ra chiến thuật của Bí thư Chu thực sự quá mạnh.
Khi bữa ăn trôi qua được một nửa, phục vụ mang đến một bó hoa, nói rằng hôm nay là ngày kỷ niệm hai năm thành lập nên nhà hàng có thông lệ tặng quà tri ân cho khách quen.
Khách quen ư?
Rõ ràng đây là lần đầu tiên cô đến dùng bữa.
Ban đầu còn tưởng nhà hàng nhầm lẫn, nhưng ngay giây tiếp theo, đại não cô lập tức nảy số. Chẳng lẽ là lãnh đạo thường xuyên đến đây dùng cơm? Rất có khả năng.
Cố Diểu cúi đầu nhìn bó hoa trong vòng tay, những bông uất kim hương điểm xuyết cùng hoa sao tạo nên hương thơm dịu dàng, say đắm, cánh hoa căng mọng và thuần khiết.
Cô khẽ hít hà mùi hương một cách thích thú.
Sau khi đặt bó hoa sang một bên, cô ngẩng đầu định nói gì đó thì bắt gặp ngay ánh mắt của người đàn ông phía đối diện.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Chu Chính Lương đang lặng lẽ quan sát cô, ánh mắt ấy dịu dàng đến nỗi tưởng như có thể làm tan chảy mọi thứ.
Nhịp thở của cô bỗng chốc khựng lại.
Khoảnh khắc đó, cô gái nhỏ ngây ra như phỗng, có cảm giác bàng hoàng như thể bản thân đang ở trong một buổi hẹn hò của các cặp đôi mặn nồng.
Ý nghĩ này khiến cô giật mình hoảng hốt.
Cô vội vàng xốc lại tinh thần, lúng túng thu hồi tầm mắt rồi vùi đầu vào ăn uống.
Trong suốt bữa ăn, dưới sự dẫn dắt khéo léo của vị lãnh đạo, họ lại chuyển sang bàn về định hướng nghề nghiệp trong vài năm tới. Thậm chí trong một phút sơ sẩy, cô còn lỡ lời tiết lộ cả vài thói quen vụn vặt trong đời sống hàng ngày.
Chẳng hạn như chuyện dọn nhà hôm ấy.
Hơn mười túi đồ lớn nhỏ chất đầy trên chiếc xe tải.
Không thể tin nổi, một cô gái sống độc thân mà lại có nhiều hành lý đến như vậy.
Cố Diểu nghiện mua sắm trực tuyến. Cô có sở thích đặc biệt là sưu tầm những chú gấu bông mềm mại, các loại mô hình hoạt hình và hệ thống loa Hi-fi chất lượng cao đi kèm máy nhảy.
Đây cũng là lý do chính khiến cô khăng khăng từ chối dọn sang sống cùng chị họ.
Trước mặt lãnh đạo, kể chuyện riêng tư tất nhiên phải biết điểm dừng, thế nên cô nhanh chóng đánh trống lảng sang chuyện khác.
Khi bữa ăn đi đến hồi kết, Cố Diểu mượn cớ đi vệ sinh để lẻn ra ngoài. Nhưng đến lúc tính tiền, cô lại được nhân viên quầy thu ngân thông báo rằng anh Chu đã thanh toán xong từ trước.
Sững sờ mất vài giây, cô hỏi: “Tôi có thể xem hóa đơn một chút được không?”
Đối phương gật đầu: “Dạ được.”
