Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 43: Sự lãng mạn hiếm hoi (1)



Sau khi trở về từ trấn An Lạc, Cố Diểu có thói quen cập nhật tin tức địa phương mỗi ngày.

Cho đến khi dòng tiêu đề “Viện dưỡng lão và khu nghỉ dưỡng cùng tồn tại” chiếm trọn trang đầu các báo, cô hoàn toàn rơi vào trạng thái ngẩn ngơ.

Nhớ về cuộc nói chuyện ngày hôm đó, lãnh đạo đã hỏi cô: “Nếu phương án cuối cùng được thông qua, cô muốn phần thưởng gì?”

Phần thưởng ư?

Cố Diểu nghĩ khả năng đó cực kỳ thấp, nên chỉ buột miệng nói đại: “Đêm giao thừa tôi muốn ngắm pháo hoa.”

Một tâm nguyện bình dị nhưng lại khó lòng thực hiện, bởi lệnh cấm pháo hoa ở thành phố Cùng Hải vô cùng khắt khe.

Chu Chính Lương nghe xong chỉ mỉm cười. Không phủ nhận, cũng chẳng hứa hẹn gì.

Bẵng đi hơn nửa tháng, đoạn hội thoại ngắn ngủi ngày hôm đó đã sớm bị Cố Diểu quăng ra sau đầu. Thế nhưng lúc này, nhìn bài báo nóng hổi trước mắt, lòng cô không khỏi dấy lên hoài nghi.

Cô không cho rằng mình là công thần.

Hay nói cách khác, phương án để viện dưỡng lão và khu nghỉ dưỡng cùng tồn tại thực chất đã được vị lãnh đạo kia bắt tay vào triển khai từ trước khi cô đề xuất.

Nhưng, tại sao anh lại làm vậy?

Trên đường trở về ngày hôm ấy, anh kiên nhẫn lắng nghe cô nói hết mọi chuyện, thậm chí khi cô kết thúc, anh còn đưa ra những lời nhận xét và biểu dương hết sức khách quan và nghiêm túc.

Đó là lần đầu tiên Cố Diểu được Chu Chính Lương trực tiếp tán thưởng.

Lúc đó cô cảm thấy hơi ngượng, nhưng giờ đây, cảm giác ấy lại biến thành xấu hổ.

Cuối cùng cô cũng hiểu được hàm ý trong phản ứng của người đàn ông kia khi nghe cô nói muốn ngắm pháo hoa.

Có lẽ trong mắt Chu Chính Lương, cô chỉ là một đứa trẻ chưa lớn.

Bởi cơ hội lĩnh thưởng bày ra ngay trước mắt, nhưng lại bị cô lãng phí một cách vô nghĩa như vậy.

Chắc hẳn anh đã nghĩ cô là một đứa ngốc.

Mà sự thực chứng minh, Cố Diểu ngốc thật.

Gần cuối tháng, những công việc còn tồn đọng của phòng buộc phải giải quyết xong trước khi nghỉ Tết.

Trùng hợp là Hạ Vi xin nghỉ ba ngày do gia đình có việc bận, nghỉ thẳng cho đến hết kỳ nghỉ Tết Dương lịch.

Lẽ dĩ nhiên, một vài nhiệm vụ sẽ rơi xuống đầu Cố Diểu.

Ngày làm việc cuối cùng của tháng, cũng chính là đêm giao thừa, hai tiếng trước giờ tan sở, trưởng phòng đi đến bên bàn làm việc hỏi cô có cần đồng nghiệp ở lại giúp một tay không.

Cô lắc đầu, nói mình có thể tự xoay xở được.

Do bận rộn tối tăm mặt mũi mà cô đã quên bẵng mất một chuyện cực kỳ quan trọng.

Hôm nay là sinh nhật cô.

Mãi đến khi nhận được tin nhắn hối thúc của chị họ, Cố Diểu mới sực tỉnh, hóa ra cô đã vô thức tăng ca đến tận tám giờ tối.

Nhìn văn phòng trống huếch trống hoác, lòng cô dâng lên một nỗi hối hận muộn màng.

Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

Tiểu Cố, mày đúng là giỏi chịu đựng quá mà.

Khoảng mười phút sau, cô hoàn tất nốt những công việc cuối cùng. Sau khi đi vệ sinh về, cô dọn dẹp đống giấy in lộn xộn trên bàn, đóng chặt cửa sổ rồi mới cầm túi xách rời khỏi văn phòng.

Bên ngoài tòa nhà cơ quan, màn đêm đã buông xuống từ lâu.

Khi cô vừa lấy điện thoại ra định gọi xe thì một chiếc SUV màu đen từ góc cua phía trước từ từ tiến lại, rồi dừng ngay trước mặt.

Cửa kính phía ghế phụ hạ xuống, để lộ gương mặt với những đường nét cương nghị của Chu Chính Lương.

Trong khoang xe với ánh sáng mờ ảo, anh khẽ hất cằm ra hiệu cho cô lên xe.

Ánh mắt Cố Diểu thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Sao người đàn ông này lại xuất hiện đúng lúc thế nhỉ? Chẳng lẽ tình cờ đi ngang qua đây ư?

Sau khi hoàn hồn, Cố Diểu khéo léo từ chối: “Không dám làm phiền Bí thư Chu, tối nay tôi có hẹn với bạn rồi.”

Chị họ đã đặt bữa tối thịnh soạn chờ cô ở nhà để mừng sinh nhật, sẵn tiện đón năm mới luôn. Thế nên đêm nay cô không về căn hộ của mình.

Vừa dứt lời, cửa xe đã mở ra.

Chu Chính Lương dùng tông giọng ôn hòa nhưng không kém phần uy nghiêm, khiến người ta không thể chối từ: “Con gái một mình bắt xe không an toàn, để tôi đưa cô đi.”

Hả?

“Trong địa bàn do anh quản lý, tôi thấy cực-kỳ-an-toàn!”

Cố Diểu khẽ phồng má, ấm ức cãi bướng một câu.

Bộ dạng “thà chết cũng không vâng mệnh” này hiển nhiên là đang muốn đối đầu với anh đến cùng.

Không gian rơi vào im lặng chừng hai giây.

Chu Chính Lương không nói thêm lời nào, anh bình thản tháo dây an toàn, chuẩn bị mở cửa xuống xe.

Thế nhưng, đôi chân dài của anh vừa định bước ra, thì người bên ngoài đã có hành động trước.

Cố Diểu khẽ rùng mình, bị hành động của anh làm cho hoảng hốt. Chẳng dám chần chừ thêm nữa, cô ngay lập tức kéo cửa xe ra và ngồi vào ghế phụ.

Dưới cái nhìn đầy thâm ý của người đàn ông, cô giả vờ trấn tĩnh, rành rọt đọc địa chỉ nhà mình.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Đúng là trời đã khuya, con gái đi một mình thực sự không an toàn.

Phải rồi, chính xác là như vậy!

Sau khi tự thuyết phục bản thân thành công, cô mỉm cười rồi quay sang nói tiếng cảm ơn với người bên cạnh.

Tay lái xoay nhẹ đưa chiếc xe rời khỏi khuôn viên cơ quan, Chu Chính Lương lên tiếng nhắc nhở: “Tôi đã nói rồi, lúc riêng tư không được dùng kính ngữ.”

Khi đó anh nói là “không cần”, giờ lại đổi thành “không được”. Mức độ răn đe trong lời nói tăng lên rõ rệt, hiển nhiên là đang dùng thân phận để ép người.

Cố Diểu thầm nghĩ, cô thật sự không làm được đâu.

Chiếc SUV không di chuyển theo lộ trình thông thường. Đã mấy lần cô lén mở định vị trên điện thoại để kiểm tra, rồi lại lặng lẽ tắt màn hình.

Trông thấy đôi mắt ngập tràn lo âu của cô gái nhỏ, khóe môi Chu Chính Lương khẽ nhếch lên, anh nhỏ giọng trấn an: “Đừng có trưng ra bộ mặt ủ rũ đó ra, tôi không đem cô đi bán đâu.”

Bán được thì cũng tốt, chứng tỏ cô vẫn còn có giá. Nhưng mấu chốt là…

Cô u oán quay đầu sang, ra vẻ “khiêm tốn” thỉnh giáo: “Anh định đưa tôi đi đâu vậy ạ?”

Vừa dứt lời, tầm nhìn phía trước bỗng trở nên rực rỡ. Nhìn kỹ lại, xe đã tiến vào con đường ven biển quanh thành phố.

Dọc theo con đường một chiều hình bán nguyệt hướng về phía Đông, gió đêm thổi lồng lộng. Cố Diểu hạ kính cửa sổ nhìn ra ngoài, mặt nước rộng lớn phẳng lặng đang lung linh đủ sắc màu.

Ven bờ, người dân tụ tập đông đúc để thưởng thức màn trình diễn ánh sáng đặc sắc phía xa.

Hóa ra tối nay ở đây có hoạt động đón chào năm mới.

Chỉ tiếc là cô phải tăng ca, nên đã lỡ mất màn trình diễn máy bay không người lái hoành tráng nhất cùng chị họ.

Khi buổi trình diễn ánh sáng sắp kết thúc, Cố Diểu luyến tiếc đóng cửa sổ xe, áp đôi bàn tay vào bầu má đã lạnh buốt. Ngay khi cô định thu hồi tầm mắt thì một tia sáng bạc xé toạc bầu trời, rít lên một tiếng rồi nổ tung ở nơi cao nhất…

Trong chớp mắt, những tia lửa vàng như bụi kim cương bắn tung tóe, tựa dòng thác sao băng đổ xuống, thắp sáng cả mặt biển.

Tiếp sau đó, phát thứ hai, thứ ba lần lượt vút lên không trung.

Đỏ rực, xanh chàm, tím biếc…

Những sắc màu rực rỡ dệt nên bức tranh lộng lẫy trên bầu trời thành phố. Từng đóa pháo hoa khổng lồ nở rộ lớp lớp chồng lên nhau, và cuối cùng, giữa màn đêm lấp lánh hiện ra một dòng chữ chúc mừng sinh nhật.

Happy birthday – G*

(*Phiên âm của họ Cố bắt đầu bằng chữ G.)

Cố Diểu ngây người, ngốc nghếch ngước nhìn bầu trời đêm.

Trong lòng không khỏi cảm thán, chẳng biết vị đại gia nào lại hào phóng đến thế, vung cả đống tiền chỉ để đổi lấy nụ cười của giai nhân.

Hơn nữa, vị giai nhân đó còn có cùng ngày sinh với cô.

Bên ghế phụ, cô gái nhỏ chống cằm lên thành cửa sổ, toàn bộ tâm trí đều dồn cả vào màn trình diễn pháo hoa, mãi chẳng muốn rời mắt.

Nét mặt Chu Chính Lương thoáng hiện lên vẻ cưng chiều, anh không nỡ cất tiếng phá tan khung cảnh ấy.

Cuộc gặp gỡ muộn màng này, đời người chỉ có một lần duy nhất. Vậy nên hãy cứ tận hưởng và trân trọng từng phút giây.

Buổi tối hôm đó, không một ai hay biết, người đàn ông ba mươi lăm tuổi lạnh lùng kia đã dành toàn bộ sự lãng mạn hiếm hoi của mình cho đồng chí Tiểu Cố.

Hồi lâu sau.

Mãi đến khi những tia sáng cuối cùng biến mất, chiếc SUV mới chậm rãi lăn bánh rời khỏi con đường ven biển.

Cố Diểu vốn thông minh, có những chuyện thực ra chẳng cần cất tiếng hỏi, trong lòng cô sớm đã có đáp án.

Không thể phủ nhận, một người đàn ông như anh là cám dỗ chí mạng đối với cô. Nhưng dù là vậy, để đi đến bước đó lại không dễ dàng chút nào.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...