Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 56: Gặp lại sau hai tháng xa cách



Bên phía Cố Diểu lại chẳng hề hay biết gì về cuộc chạm trán tình cờ tại hầm gửi xe tối nay.

Do ngồi ở ghế phụ bị khuất tầm nhìn, cộng thêm ánh sáng lờ mờ xung quanh, cô hoàn toàn không phát hiện chiếc Audi A6 vừa lướt qua chính là xe của vị lãnh đạo nọ.

Nếu như nhận ra, chắc chắn cô sẽ không thể nào giữ được vẻ thản nhiên đến thế.

Tất nhiên, đó là chuyện của sau này.

Sau khi mua sắm tại trung tâm thương mại, Cố Diểu nhìn thấy xe của Tiêu Dữ đỗ ngay ở lối ra cửa phía Đông.

Cô thoáng chút ngạc nhiên.

Anh vẫn chưa đi sao?

Phớt lờ biểu cảm của cô, Tiêu Dữ mỉm cười tiến lên định xách giúp túi đồ nhưng bị cô lịch sự từ chối.

“Tôi tự xách được rồi, anh còn có việc gì sao?” Cố Diểu hỏi.

Vài phút trước, anh vừa nhận được một cuộc điện thoại, phải lên đường đi công tác gấp.

Tiêu Dữ bất đắc dĩ giải thích: “Trợ lý đã đặt xong vé máy bay tối nay, chỉ còn hai tiếng nữa là khởi hành. Tôi không kịp quay về chỗ ở nên định đưa cô về trước, sau đó gửi xe tạm ở khu chung cư của cô, ngày mai sẽ cho người của công ty qua lấy.”

Bãi đỗ xe của khu chung cư khá rộng rãi, có điều phí gửi xe hơi đắt một chút.

Cố Diểu cũng không quá bận tâm, xem như thuận tiện giúp đỡ người ta.

“Được, lát nữa tôi sẽ báo với bảo vệ một tiếng, nhưng chắc là anh sẽ phải đăng ký thông tin căn cước đấy.”

Thấy cô không có vẻ gì là khó xử, Tiêu Dữ mới hoàn toàn yên tâm.

Hai mươi phút sau, chiếc xe rẽ vào khu chung cư.

Trước khi đi, anh đưa chìa khóa xe cho cô: “Cảm ơn nhé, lại làm phiền cô nữa rồi.”

“Không có gì đâu, việc nhỏ ấy mà.”

Cô gái mỉm cười rồi xoay người bước vào sảnh tòa nhà.

Tình tiết vặt vãnh này nhanh chóng bị cô quẳng ra khỏi đầu.

Bận rộn thêm hai ngày nữa, cho đến tận cuối tuần, Cố Diểu mới sực nhớ ra xe của sếp Tiêu hình như vẫn đang nằm chình ình trong khu nhà mình.

Đã bảo ngày hôm sau tới lấy, vậy mà chẳng thấy bóng dáng ai là sao?

Cô hoang mang gửi một tin nhắn WeChat hỏi thăm tình hình.

Nửa tiếng sau, đối phương mới hồi âm.

Tiêu Dữ: [Dạo này mải tiếp đón mấy nhà đầu tư nên bận tối tăm mặt mày. Xin lỗi nhé, tôi sẽ bảo trợ lý liên hệ với cô để lấy xe ngay.]

Lời lẽ của đối phương tràn đầy vẻ áy náy và hối lỗi, điều này khiến Cố Diểu cảm thấy hơi ngại. Dù sao phí đỗ xe cũng là người ta tự trả, cô đâu mất mát gì.

Nhưng ngay sau đó, cô bất chợt nhớ ra một chuyện rắc rối khác.

Thứ sáu tuần trước, phòng Tài vụ đột ngột thông báo đơn vị bắt đầu đợt thanh tra quyết toán kéo dài một tuần, do đó khoản tiền thanh toán cuối cho công ty Diệu Khách có lẽ phải trì hoãn thêm khoảng năm ngày làm việc.

Phòng Tài vụ hy vọng cô có thể trực tiếp đến công ty đối tác để trao đổi, xem liệu họ có thể thông cảm hay không. Nếu không thể thì sẽ phải làm đơn xin bồi thường phí vi phạm hợp đồng.

Số tiền tuy không lớn, nhưng quy trình thì vô cùng rườm rà.

Nào là viết báo cáo, rồi chạy từ tầng trên xuống tầng dưới để xin từng chữ ký phê duyệt, chẳng biết phải đợi đến bao giờ mới xong.

Cố Diểu hiểu rõ nỗi khổ của đồng nghiệp bên phòng Tài vụ. Do đó, việc gì giúp được cô sẽ cố gắng hết sức.

Hơn nữa, những chuyện liên quan đến hợp đồng và dòng tiền, tốt nhất vẫn nên gặp mặt bàn bạc trực tiếp.

Nghĩ vậy, Cố Diểu bèn nhắn tin đề xuất: [Nếu sếp Tiêu tin tưởng vào tay lái của tôi, thì tôi có thể lái xe đến công ty cho anh. Sẵn tiện chúng ta bàn bạc luôn về khoản thanh toán cuối cùng của dự án.]

Tại văn phòng Tổng Giám đốc.

Tiêu Dữ vừa đọc xong tin nhắn thì trợ lý đã gõ cửa, thông báo có một khách hàng quan trọng đang đợi ở phòng tiếp tân.

Thời gian gấp gáp, anh trực tiếp trả lời bằng tin nhắn thoại: [Vất vả cho cô rồi, đi đường nhớ chú ý an toàn nhé.]

[Vâng.]

Tắt điện thoại, Cố Diểu lập tức bắt tay vào chuẩn bị bữa trưa.

Ăn xong, cô thay một bộ đồ khác rồi nhanh chóng xuống lầu.

Từ mùa hè năm nhất đại học, cô đã tranh thủ đi thi bằng lái xe. Dù bình thường ít khi cầm lái, nhưng nhờ kỹ thuật lái ổn định mà việc di chuyển trong thành phố về cơ bản là không có vấn đề gì.

Thế nhưng, đúng là khi con người ta quá tự tin, ông trời thường sẽ giáng cho một “cú tát” để giúp họ tỉnh ngộ.

Nửa chặng đường đầu trôi qua êm đềm.

Cho đến khi băng qua một ngã tư, chiếc SUV xuôi theo dòng xe rẽ vào đường ngách. Đúng lúc hệ thống dẫn đường vừa báo đang quy hoạch lại lộ trình, thì ngay giây tiếp theo, trong tầm mắt cô đột nhiên xuất hiện một chiếc Audi màu đen.

Biển số xe quen thuộc đến mức cô thậm chí có thể đọc ngược lại.

Người ngồi trong xe là…?

Nhận ra một khả năng nào đó, trái tim Cố Diểu khẽ thắt lại. Cô vội vàng giảm tốc độ để giữ khoảng cách an toàn.

Ngặt nỗi, chưa kịp nới rộng khoảng cách thì biến cố bất ngờ ập đến.

Chẳng rõ tình hình ra sao, phía sau xe bỗng nhiên bị va chạm mạnh. Chỉ nghe thấy một tiếng “rầm” vang lên, hệ thống trên xe phát ra cảnh báo phanh khẩn cấp. Cùng lúc đó, dưới tác động của lực đẩy, đầu chiếc SUV và đuôi chiếc Audi đã ép chặt vào nhau không một kẽ hở.

Tông trúng đuôi xe mất rồi!

Đầu óc Cố Diểu lập tức trở nên trống rỗng.

Đến khi cô kịp phản ứng lại, những chủ xe phía trước bị liên lụy đã bắt đầu bước xuống xe, miệng liên tục buông lời càu nhàu mắng chửi.

Tài xế của chiếc Audi A6 đang gọi điện báo cảnh sát giao thông.

Theo nhận định ban đầu, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về chiếc xe gây tai nạn phía sau cùng. Điều rắc rối duy nhất lúc này là thủ tục bảo hiểm.

Và còn cả chuyện… lát nữa làm sao để tránh mặt vị lãnh đạo kia nữa.

Sau hai tháng xa cách, gặp lại nhau trong hoàn cảnh này quả thực vô cùng gượng gạo.

Chẳng còn cách nào khác, Cố Diểu tắt máy, cầm điện thoại rồi mở cửa ghế lái bước xuống.

Cô không thể cứ trốn trong xe giả chết được, việc gì cần làm vẫn phải làm.

Chụp ảnh hiện trường, sau đó tuyệt vọng báo cáo tình hình với sếp Tiêu.

Chiếc xe cưng của anh bị người ta tông vào rồi.

Trải qua phen này chắc chắn sẽ để lại bóng ma tâm lý, e rằng ít nhất nửa năm tới cô chẳng dám chạm vào vô lăng nữa.

Khoảng mười phút sau, cảnh sát giao thông có mặt và bắt đầu điều phối hiện trường vụ va chạm một cách bài bản.

Cố Diểu đứng bên lề đường, vừa gửi định vị cho Tiêu Dữ xong thì nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.

Quay người lại, hóa ra là Từ Mặc.

Tim cô bỗng “thịch” một tiếng.

Xong đời rồi!

Từ Mặc sải bước đến trước mặt cô, chỉ tay về phía một chiếc xe sedan màu đen đang đỗ cách đó không xa: “Cô đưa thông tin liên lạc của chủ xe cho tôi, lát nữa cứ để tài xế thay mặt xử lý. Cô lên xe kia trước đi, định đi đâu chúng tôi sẽ đưa cô đi, cũng tiện đường thôi.”

Chúng tôi…

“Bí thư Chu… có ở trên xe không?” Cô rụt rè hỏi.

Nhìn ra sự lúng túng hiện rõ trên nét mặt cô gái, Từ Mặc mỉm cười: “Cũng đâu phải ngày đầu tiên quen biết Bí thư Chu, đừng gò bó quá, lên xe đi.”

Không.

Có đánh chết cô cũng không lên chiếc xe đó.

Cố Diểu lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt lộ rõ sự kháng cự.

Lạ thật đấy.

Hôm nay cô gái này bị làm sao vậy?

Chẳng lẽ đã hạ quyết tâm từ nay về sau cắt đứt quan hệ, không dính dáng gì tới lãnh đạo nữa hay sao?

Từ Mặc chưa có người yêu nên chẳng thể hiểu nổi tâm lý của phụ nữ.

Thôi vậy.

Anh ta khẽ thở dài, vừa định bấm điện thoại báo cáo tình hình thì đúng lúc này, màn hình điện thoại trên tay Cố Diểu bỗng sáng lên.

Có tin nhắn đến.

Cô cụp mắt, nhấn vào xem.

Chu Chính Lương: [Lên xe.]

“…”

Vẻn vẹn hai chữ súc tích, nhưng lại mang theo một áp lực uy nghiêm khiến người ta không thể khước từ.

Cố Diểu cảm thấy da đầu tê rần. Trong lòng rõ ràng rất kháng cự, nhưng lại không thể tự chủ hành động.

Giống như học trò sợ giáo viên, việc này dường như đã trở thành bản năng.

Tạm gác lại những chuyện khác, hình như từ lúc quen biết đến nay, cô chưa từng dám làm trái lệnh người đàn ông này lần nào.

Duy nhất chỉ có đêm đó.

Câu nói “xin lỗi, tôi không muốn làm mất thời gian của anh” chính là điều huy hoàng nhất trong suốt sự nghiệp công chức của đồng chí Tiểu Cố.

Tiếc thay, anh hùng không nhắc lại thời oanh liệt.

Lúc này đây, dưới sức ép vô hình truyền đến qua màn hình điện thoại, một công chức quèn không có tiếng nói như cô chỉ đành ngậm ngùi bước về phía chiếc xe sedan.

Cửa sau mở ra.

Cô gái lề mề leo lên xe.

Vừa ổn định chỗ ngồi, một ánh nhìn nóng bỏng và sâu thẳm đã lập tức rơi xuống người cô.

“Có bị thương ở đâu không?” Chu Chính Lương hỏi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...